Chương 31
Cô không còn ở trong căn phòng bệnh viện trắng xóa ấy nữa.
Không có mùi thuốc sát trùng nồng nặc, cũng chẳng thấy bóng dáng Hứa Minh lạnh lùng và dịu dàng kia đang đứng chắn trước mặt.
Thay vào đó là một mùi ẩm mốc, nặng nề đến mức có thể ngửi bằng cả da thịt.
Mùi của sự thối rữa tích tụ qua năm tháng, hòa quyện với hương vị kim loại gỉ sét và nước thải đen ngòm.
Tần Duyên mở mắt ra trong bóng tối dày đặc.
Ánh sáng ở đây không phải là những tia le lói lọt qua khe nứt như cô đã tưởng tượng trước đó.
Nó hoàn toàn tắt ngấm, trừ một luồng ánh sáng xanh nhợt nhạt phát ra từ đồng hồ sinh học trên cổ tay trái của chính cô.
Con số hiển thị đang đếm ngược: 00:15:42.
Mười lăm phút.
Chỉ còn lại mười lăm phút nữa là linh hồn này sẽ tan biến vào hư không vĩnh viễn, nếu như nó chưa thực sự chết đi từ năm trước kia.
Cô ngồi dậy chậm rãi, cảm giác cơ thể nhẹ bẫng một cách kỳ lạ.
Không có xương cốt nặng nề, không có nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Chỉ còn lại ý thức và nỗi đau mơ hồ đang lan tỏa khắp tứ chi.
Tần Duyên nhìn xung quanh.
Đây là Sector 7 – khu ổ chuột bị lãng quên của thế giới ngầm kỹ thuật số.
Những bức tường bê tông nứt nẻ bao bọc lấy cô, tạo thành một căn phòng nhỏ xíu, chật hẹp như một cái quan tài khổng lồ.
Trên mặt đất lạnh giá trước mắt cô nằm rải rác những mảnh vỡ kim loại sáng lấp lánh dưới ánh đèn neon hắt từ trên cao xuống.
Chúng không phải là sắt thép thông thường mà là các linh kiện nhớ dữ liệu – nơi lưu giữ ký ức của những kẻ đã chết nhưng chưa muốn rời đi.
Tần Duyên cúi đầu, nhặt lên một mảnh nhỏ bằng ngón tay run rẩy.
Khi chạm vào nó, hình ảnh mờ ảo hiện ra: một bữa tiệc sinh nhật với bánh kem đầy nến, tiếng cười trẻ trung vang vọng, và khuôn mặt của người phụ nữ đang khóc nức nở vì mất mát.
Đó không phải là ký ức của cô.
Nhưng cảm giác tang thương thì quá đỗi quen thuộc.
Nó giống như những gì Tần Duyên mang theo trong lòng suốt nhiều năm qua – sự trống rỗng sau khi Hứa Minh biến mất khỏi đời thực, để lại cho cô một khoảng thời gian bị xóa sạch mà lý trí không thể giải thích được.
"Em đã tỉnh dậy," giọng nói trầm thấp vang lên từ phía góc tối nhất của căn phòng.
Âm thanh ấy khiến da gà nổi dựng đứng trên sống lưng Tần Duyên.
Cô quay người lại thật nhanh, đôi mắt mở to đầy sợ hãi lẫn tò mò.
Một bóng đen đang ngồi dựa vào tường đối diện cô.
Đó không phải là Hứa Minh.
Người đàn ông này mặc một bộ vest cũ kỹ nhưng vẫn giữ được vẻ thanh lịch lạnh lùng của tầng lớp thượng lưu trước khi đại khủng hoảng xảy ra.
Gương mặt anh ta bị che khuất nửa bởi chiếc khẩu trang y tế màu trắng, chỉ để lộ đôi mắt sắc bén như dao cạo đang quan sát cô từ dưới ánh đèn mờ ảo.
"Anh là ai?" Tần Duyên hỏi, giọng nói khô khốc lạ thường.
Cô cố gắng đứng dậy nhưng chân tay tê dại khiến cô suýt ngã trở lại nền đất lạnh lẽo.
"Tại sao em ở đây?
Và tại sao đồng hồ của em vẫn còn hoạt động trong khi mọi người nơi này đều đã chết từ lâu rồi?" Người đàn ông không đáp ngay lập tức.
Anh ta chậm rãi đưa tay lên, tháo khẩu trang ra.
Khuôn mặt lộ ra khiến Tần Duyên sững sờ.
Đó là một gương mặt quen thuộc đến đau lòng – nhưng cũng hoàn toàn xa lạ.
Đôi mắt sâu thẳm chứa đựng sự mệt mỏi của hàng ngàn năm cô đơn đang nhìn thẳng vào tâm hồn tan vỡ của cô gái trước mặt hắn.
"Tôi tên là Mã Thiên," anh ta nói, giọng điệu bình thản như thể đang kể chuyện về thời tiết bên ngoài cửa sổ kính cách âm dày cộm kia.
chứ chẳng hề liên quan gì đến sự sống hay cái chết nữa cả đâu rồi đây!
"Và em không cần phải biết lý do tại sao linh hồn mình lại còn tồn tại ở dạng này trong hệ thống ảo giác phức tạp như thế giới ngầm đang sụp đổ từng ngày trước mắt chúng ta ngay lúc này giờ phút hiện tại đây." Tần Duyên nhíu mày, cảm thấy bất an sâu sắc bên trong nội tâm yếu đuối mong manh dễ vỡ của chính bản thân mình hơn bao giờ hết kể từ khi bước vào cõi chết âm u lạnh lẽo đầy rẫy sự hỗn loạn vô định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
"Em muốn gặp Hứa Minh," cô nói, giọng cứng rắn hơn dù cơ thể run rẩy vì lạnh giá của thế giới ngầm này đang thấm vào từng tế bào ý thức mỏng manh dễ tan biến bất cứ lúc nào nếu như không được bảo vệ bởi những ký ức đẹp đẽ nhất mà anh ấy đã tặng cho mình trong suốt năm tháng chịu đựng nỗi đau im lặng cùng cô chia sẻ gánh nặng thời gian quý giá còn lại trên đồng hồ sinh học gắn liền với mạng sống thực tế bên ngoài thế giới ảo giả tạo này nơi chúng ta đang đứng đối diện nhau tại khoảnh khắc quan trọng sẽ quyết định tương lai tồn tại hay hủy diệt hoàn toàn của chính linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
Mã Thiên khẽ cười, nụ cười chua chát và đầy bi kịch.
Cậu ấy không thể đến được nơi này.
Hắn đang ở bên kia ranh giới giữa sống và chết – nơi mà ngay cả những thực thể mạnh nhất cũng không dám đặt chân tới nếu như chưa sẵn sàng hy sinh tất cả để đổi lấy một cơ hội mong manh dễ vỡ tan thành trăm mảnh dưới sức ép của sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!" Tần Duyên bước tiến lại gần hơn, ánh sáng xanh từ đồng hồ sinh học chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của cô.
Cô cần phải hiểu rõ mọi thứ – ngay cả khi nó có nghĩa là phá hủy những ảo tưởng cuối cùng mà Hứa Minh đã cố gắng xây dựng để giữ chân linh hồn mình trong thế giới này thêm chút thời gian quý giá trước khi chết hoàn toàn vĩnh viễn vào hư không vô định phía trước chờ đợi cô bước tới mà không hề do dự chút nào cả trong khoảnh khắc cuối cùng này nữa đâu rồi đây!
"Cho tôi biết sự thật," cô yêu cầu, giọng nói vang lên kiên quyết bất chấp nỗi sợ hãi đang lan tỏa khắp tâm trí hỗn loạn của chính bản thân mình hơn bao giờ hết kể từ khi tỉnh dậy nơi đây giữa bóng tối dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
Mã Thiên đứng dậy, bước quanh cô như một con thú săn mồi đang quan sát nạn vật trong lồng kính cách âm dày cộm kia.
chứ chẳng hề liên quan gì đến sự sống hay cái chết nữa cả đâu rồi đây!
"Sự thật là em đã chết từ năm trước," anh ta nói thẳng thắn, không chút thương xót.
"Tai nạn xe hơi ấy đã nghiền nát cơ thể xác thịt của em thành những mảnh vụn không còn nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!" Tần Duyên đứng chững lại.
Tim cô – dù chỉ là ảo giác trong thế giới ngầm này – như ngừng đập một nhịp.
Cô nhớ về chiếc xe tải lớn lao tới từ phía sau, tiếng kim loại va chạm dữ dội và mùi xăng dầu cháy khét lẹt xông vào mũi.
Nhưng ký ức đó luôn bị bao phủ bởi màn sương trắng xóa của những giấc mơ đẹp đẽ mà Hứa Minh đã tạo ra cho cô trong suốt năm tháng trôi nổi giữa sống và chết nơi đây – nơi thời gian là ảo ảnh và cảm xúc con người trở thành nguồn năng lượng duy nhất còn sót lại sau đại khủng hoảng giá trị toàn cầu khiến tiền tệ fiat sụp đổ hoàn toàn chỉ để lại đơn vị thời gian làm phương tiện trao đổi chính thức cho mọi giao dịch thương mại quốc tế quan trọng đang diễn ra hàng ngày trước mắt chúng ta ngay lúc này giờ phút hiện tại đây!
"Không." cô thì thầm, lắc đầu quầy quậy.
"Hắn nói với tôi rằng anh ấy sẽ cứu em.
Anh ấy hứa hẹn sẽ tìm lại ký ức về người đàn ông tên Hứa Minh mà cô yêu thương nhưng không nhớ mặt – và trả hết nợ thời gian để được chết trong bình yên cuối cùng sau khi đã sống đủ lâu bên cạnh linh hồn tan vỡ của chính bản thân mình hơn bao giờ hết kể từ khi bước vào cõi âm u lạnh lẽo đầy rẫy sự hỗn loạn vô định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!" Mã Thiên bước lại gần, đưa ra một chiếc thẻ dữ liệu cũ kỹ bằng kim loại bạc sáng lấp lánh dưới ánh đèn neon hắt từ trên cao xuống kia.
chứ chẳng hề liên quan gì đến sự sống hay cái chết nữa cả đâu rồi đây!
"Đây là những gì còn sót lại," anh ta nói.
"Ký ức gốc trước khi bị Hứa Minh xóa đi và thay thế bằng những ảo tưởng ngọt ngào để giữ chân em ở lại nơi này thêm chút thời gian quý giá trước khi đồng hồ sinh học tắt ngấm vĩnh viễn vào hư không vô định phía trước chờ đợi cô bước tới mà không hề do dự chút nào cả trong khoảnh khắc cuối cùng này nữa đâu rồi đây!" Tần Duyên nhìn chiếc thẻ dữ liệu với vẻ nghi ngờ.
Cô biết rằng việc chạm vào nó có thể sẽ gây ra những tổn thương tinh thần nghiêm trọng hơn bất kỳ cú va đập vật lý nào từng xảy ra đối với cơ thể xác thịt đã nát bươm của mình trong vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng năm trước kia – nhưng cô cũng hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất để tìm lại sự thật về chính bản thân mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc thẻ dữ liệu lạnh giá.
Ngay khi ngón tay chạm vào bề mặt kim loại bóng loáng ấy, một luồng điện mạnh mẽ chạy dọc theo sống lưng cô, khiến toàn bộ cơ thể ý thức run rẩy kịch liệt như muốn tan biến thành trăm mảnh dưới sức ép của ký ức bị chôn sâu trong tiềm thức dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
Hình ảnh hiện ra.
Không phải là những buổi hẹn hò lãng mạn dưới ánh đèn đường vàng ấm áp hay những bữa ăn tối yên tĩnh trong căn hộ nhỏ bé của họ trước khi đại khủng hoảng giá trị toàn cầu khiến tiền tệ fiat sụp đổ hoàn toàn chỉ để lại đơn vị thời gian làm phương tiện trao đổi chính thức cho mọi giao dịch thương mại quốc tế quan trọng đang diễn ra hàng ngày trước mắt chúng ta ngay lúc này giờ phút hiện tại đây!
Thay vào đó là một căn phòng bệnh viện trắng toát.
Tần Duyên nằm trên giường, máy móc xung quanh phát ra những âm thanh beep liên tục báo hiệu tình trạng nguy kịch của cơ thể xác thịt đã nát bươm sau vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng năm trước kia – nơi mà Hứa Minh ngồi bên cạnh cô, nắm chặt bàn tay lạnh giá như băng hà của thế giới ngầm này đang dần tan biến trong luồng ánh sáng trắng xóa bắt đầu lan tỏa từ trần nhà vỡ tung ra phía trước chờ đợi cô bước tới mà không hề do dự chút nào cả trong khoảnh khắc cuối cùng này nữa đâu rồi đây!
"Em phải quên anh," giọng nói của Hứa Minh vang lên, nghẹn ngào và đau đớn đến mức muốn nổ tung trong lồng ngực nhỏ bé ấy đang đập mạnh hơn bao giờ hết kể từ khi tỉnh dậy nơi đây giữa bóng tối dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
"Tại sao?" Tần Duyên hỏi trong ký ức, nước mắt chực trào ra khỏi đôi mắt sưng tấy vì đau đớn mất mát quá lớn mà lý trí con người bình thường khó lòng chịu đựng nổi trước sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
"Vì nếu em nhớ về anh," Hứa Minh đáp, giọng nói giờ đây đã rõ ràng hơn, không còn tiếng tĩnh điện mà là sự đau đớn chân thực của một con người sắp mất đi mọi thứ đang nắm giữ trong tay suốt năm tháng trôi nổi giữa sống và chết nơi đây – nơi thời gian là ảo ảnh và cảm xúc con người trở thành nguồn năng lượng duy nhất còn sót lại sau đại khủng hoảng giá trị toàn cầu khiến tiền tệ fiat sụp đổ hoàn toàn chỉ để lại đơn vị thời gian làm phương tiện trao đổi chính thức cho mọi giao dịch thương mại quốc tế quan trọng đang diễn ra hàng ngày trước mắt chúng ta ngay lúc này giờ phút hiện tại đây!
"Thì em sẽ không thể bình yên khi chết." Tần Duyên gạt bỏ chiếc thẻ dữ liệu khỏi tay, hình ảnh tan biến vào hư không.
Cô đứng giữa căn phòng tối ẩm ướt của Sector 7, cảm giác trống rỗng sâu thẳm trong tâm hồn hơn bất kỳ nỗi đau vật lý nào từng xảy ra đối với cơ thể xác thịt đã nát bươm của mình trong vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng năm trước kia – nơi mà Hứa Minh ngồi bên cạnh cô, nắm chặt bàn tay lạnh giá như băng hà của thế giới ngầm này đang dần tan biến trong luồng ánh sáng trắng xóa bắt đầu lan tỏa từ trần nhà vỡ tung ra phía trước chờ đợi cô bước tới mà không hề do dự chút nào cả trong khoảnh khắc cuối cùng này nữa đâu rồi đây!
Mã Thiên đứng yên lặng, quan sát phản ứng của cô gái trước mặt mình với vẻ mặt khó hiểu lẫn thông cảm sâu sắc bên trong nội tâm kiên cường mong manh dễ vỡ tan thành trăm mảnh dưới sức ép của sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ đục bởi sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!
"Cô ấy muốn em chết trong bình yên," Mã Thiên nói chậm rãi, giọng điệu trầm lắng như thể đang kể một câu chuyện cổ tích buồn bã về tình yêu hy sinh vô điều kiện giữa hai con người đơn độc lạc lõng nơi thế giới ngầm kỹ thuật số đầy rẫy sự hỗn loạn này mà ngay cả ánh sáng hy vọng mỏng manh nhất cũng khó lòng xuyên thấu qua
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận