Chương 30

Hơi thở của Tần Duyên ngưng đọng trong cổ họng.

Không gian xung quanh cô không còn là căn phòng bệnh viện trắng toát hay ánh sáng vàng ấm áp mà Hứa Minh từng cố gắng tái tạo.

Đây là một nơi khác.

Một nơi lạnh lẽo, vô cảm và đầy rẫy mùi vị của sự hư hỏng đang thối rữa từ bên trong.

Cô mở mắt ra.

Đầu tiên đến không phải là thị giác, mà là âm thanh.

Tiếng tích tắc khô khốc, đều đặn và tàn nhẫn vang lên khắp mọi hướng.

Tích.* Mỗi nhịp đập như một nhát dao nhỏ cắt vào màng não vốn đã nhạy cảm của cô.

Ánh sáng trắng xóa từ những chiếc đèn huỳnh quang cũ kỹ chiếu thẳng xuống mặt trần nhà cao vút, tạo thành những tia bụi lơ lửng trong không khí ẩm ướt.

Mùi hôi thiu của kim loại gỉ sét và mùi ozone nồng nặc xộc lên mũi, khiến Tần Duyên phải ngoáy lại mạnh mẽ.

Cô ngồi dậy, tay ôm lấy đầu mình như thể đang cố giữ cho não bộ không bị vỡ vụn ra thành mảnh.

Cảm giác trống rỗng mà cô đã trải qua trong khoảnh khắc đồng hồ sinh học tắt hẳn giờ đây biến đổi thành một cơn đau nhói buốt dọc sống lưng.

Nó giống như ai đó vừa rút đi một phần linh hồn, để lại phía sau là sự tê liệt đáng sợ.

"Tần Duyên," giọng nói của chính cô vang lên trong đầu, nhưng nghe xa lạ và lạnh lùng đến kinh ngạc.

"Em đang ở đâu?" Cô nhìn xuống cổ tay trái.

Đồng hồ sinh học không còn hiển thị con số đếm ngược đỏ thẫm hay màu xanh lam dịu dàng nữa.

Màn hình đen ngòm, phẳng lì như một bề mặt gương phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

Không có TU.

Không có thời gian.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy tồn tại của cô.

Tần Duyên đứng dậy chậm rãi.

Quần áo trên người cô không còn là bộ váy trắng tinh khiết mà Hứa Minh đã chọn cho buổi gặp gỡ cuối cùng, mà là một bộ đồ lót mỏng manh màu xám tro, bám chặt vào làn da lạnh toát vì sợ hãi.

Chân trần chạm xuống nền gạch men lạnh lẽo, cảm giác tê buốt lan tỏa từ lòng bàn chân lên tận tủy sống.

Đây không phải thế giới ảo do Hứa Minh xây dựng bằng nỗi nhớ và hy vọng.

Đây là tầng sâu hơn.

Nơi mà những dữ liệu bị xóa bỏ được lưu trữ tạm thời trước khi hoàn toàn tan biến vào hư vô.

Một bóng đen dài kéo dãn ra phía sau lưng cô, dù ánh sáng chỉ chiếu từ trên cao xuống thẳng góc.

Tần Duyên quay người lại, lòng bàn tay run rẩy chạm vào bức tường bê tông thô ráp bên cạnh.

Bề mặt lạnh giá truyền sang da thịt, mang theo một cảm giác kỳ lạ – như thể đá sống đang thở.

Cô không nhớ mình đã đến đây thế nào.

Ký ức cuối cùng là ánh mắt đau đớn của Hứa Minh khi luồng năng lượng sống cuối cùng rời bỏ cơ thể anh ấy.

Nhưng giờ đây, cô vẫn còn đứng này.

Vẫn có ý thức.

Và điều đáng sợ hơn cả là cảm giác rằng sự tồn tại này đang bị ăn mòn từng giây một.

Tiếng bước chân vang lên từ phía xa của hành lang tối tăm.

Cạch.* Mỗi tiếng giày da chạm vào nền gạch đều đặn như những cái búa gõ nhẹ vào nhịp tim đang chậm dần của Tần Duyên.

Không phải là sự vội vã của kẻ săn mồi, mà là sự bình thản đáng sợ của một thực thể biết chắc chắn con mồi không thể thoát khỏi bàn tay mình.

Tần Duyên nín thở, nép người sau góc tường bê tông.

Tim cô đập mạnh đến mức muốn nổ tung trong lồng ngực nhỏ bé ấy.

Cô nhìn về phía cuối hành lang nơi nguồn gốc những tiếng bước chân đang tiến lại gần hơn mỗi giây một chút.

Hai bóng người xuất hiện từ màn sương mù dày đặc bao phủ lối đi.

Gã đàn ông to lớn dẫn đầu, khoác lên mình tấm áo choàng màu nâu sẫm đã bạc phếch theo thời gian.

Khuôn mặt hắn bị che khuất bởi chiếc mũ rộng vành, nhưng đôi mắt đỏ ngầu lộ ra dưới viền mũ khiến người ta phải rùng mình sởn gai ốc.

Hắn cầm trên tay một khẩu súng ngắn cổ điển, nòng đen nhánh hướng về phía trước như đang tìm kiếm mục tiêu.

"Sát Thủ 7," Tần Duyên thầm gọi tên trong đầu, ký ức mờ nhạt về những lời đồn đại trong thế giới dưới lòng đất chợt hiện lên rõ ràng hơn.

Những kẻ thu nợ thời gian chuyên săn đuổi các linh hồn lạc lối để tịch thu phần còn sót lại của họ trước khi chúng tan biến hoàn toàn.

Gã đàn ông kia dừng bước ngay trước góc tường nơi Tần Duyên đang ẩn nấp.

Hắn ngửi không khí, mũi nhăn lại như thể phát hiện ra mùi vị lạ – mùi vị của sự sống giả tạo pha trộn với cái chết vĩnh cửu.

"Nó ở đây," giọng nói trầm đục của hắn vang lên, kèm theo tiếng kim loại leng keng khi hắn rút súng khỏi vỏ holster.

"Mùi của ký ức chưa được thanh lọc." Tần Duyên siết chặt hai tay thành nắm đấm bên hông cô.

Cô không thể chạy bây giờ.

Hành lang phía sau đã bị chặn bởi một cánh cửa sắt khổng lồ đang từ từ đóng lại với tiếng kim loại groan rít lên đau đớn.

Nếu bước ra ngoài này, cô sẽ đối mặt trực tiếp với vũ lực thô bạo nhất của thế giới nơi thời gian là tiền tệ duy nhất còn giá trị.

Hứa Minh từng bảo rằng: *"Em không cần phải chiến đấu.

Em chỉ cần sống."* Nhưng lời khuyên ấy giờ đây nghe vô cùng xa vời trong hoàn cảnh này.

Sống như thế nào khi bản thân cô thậm chí không biết mình đang tồn tại ở dạng thức gì?

Gã Sát Thủ 7 giơ súng lên, ngón tay siết vào cò một cách dứt khoát.

Ánh mắt đỏ ngầu của hắn quét qua góc tường với sự hung hãn thuần túy.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện yếu ớt nhưng rõ ràng phía sau bức tường lạnh giá đó.

"Tần Duyên," giọng nói của gã đàn ông vang lên, không còn là tiếng gầm gừ mà trở nên dịu dàng một cách đáng sợ, "Hãy tự nguyện bước ra ngoài đi.

Chúng ta sẽ làm việc này nhanh gọn và ít đau đớn hơn." Tần Duyên nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Cô nhớ đến ánh nhìn cuối cùng của Hứa Minh – sự từ bỏ đầy yêu thương nhưng cũng đầy bi kịch.

Anh đã hy sinh mọi thứ để giữ chân cô ở đây, dù biết rằng thế giới này chỉ là ảo ảnh.

Và giờ đây, cô phải tự mình đối mặt với hệ quả của sự tồn tại giả tạo đó.

Không thể lùi bước thêm được nữa.

Tần Duyên hít sâu một hơi dài, mùi ozone và gỉ sét xâm nhập vào phổi khiến cô muốn nôn mửa nhưng cũng đồng thời kích thích giác quan trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.

Cô mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh chưa từng có chiếu thẳng về phía gã sát thủ đang chờ đợi trước góc tường.

Cánh cửa sắt của Kho 4 – nơi cô vừa thoát khỏi sự truy đuổi tạm thời – bỗng bật mở một cách đột ngột không báo trước.

Tiếng kim loại va chạm tạo thành tiếng động lớn khiến cả hành lang rung chuyển nhẹ, thu hút toàn bộ sự chú ý của gã Sát Thủ 7 đang chuẩn bị nổ súng vào góc tường trống trơn.

Tần Duyên nhảy ra khỏi vị trí ẩn nấp, nhưng không phải để chạy trốn theo hướng ngược lại mà lao thẳng về phía cửa mở vừa mới xuất hiện.

Cô cảm thấy như có một lực vô hình kéo cô bước qua ngưỡng cửa đó – một sự mời gọi bí ẩn đến từ sâu thẳm trong tiềm thức đang dần tỉnh giấc của chính mình.

Bên kia cánh cửa không phải là hành lang tối tăm hay căn phòng giam giữ nữa, mà là một khoảng trống rộng lớn bất thường với trần nhà cao vút mất hút vào bóng tối phía trên.

Những hàng kệ sắt khổng lồ xếp chồng lên nhau như những tòa tháp chọc trời, chiếm trọn tầm nhìn của cô.

Trên mỗi tầng kệ không phải là sách vở hay tài liệu giấy tờ thông thường, mà là vô số viên nang thủy tinh nhỏ li ti phát sáng mờ ảo trong bóng tối.

Mỗi viên nang chứa đựng một đoạn ký ức đã bị xóa bỏ khỏi hệ thống chính thức – những cảm xúc đau đớn, hạnh phúc tột độ hoặc hối hận muộn màng không còn phù hợp với xã hội không khái niệm 'thời gian sống' mà Mạc Vân Hi đang kiến tạo nên.

Ánh sáng le lói từ hàng nghìn viên nang này kết hợp lại tạo thành một bầu không khí huyền ảo giống như thiên hà thu nhỏ nằm giữa lòng địa ngục nhân tạo này.

"Đừng qua đó," giọng nói của gã Sát Thủ 7 vang lên phía sau lưng cô, đầy vẻ kinh ngạc pha lẫn sự dè chừng hiếm thấy ở loại người chuyên săn đuổi ký ức này.

"Khu vực Sưu Tập Ký Ức không dành cho những linh hồn lạc lối như ngươi." Tần Duyên quay đầu lại một nửa, nhìn chằm chằm vào gã đàn ông to lớn đang đứng sững sờ trước ngưỡng cửa với khẩu súng vẫn còn giơ lên nhưng tay run rẩy.

Cô nhận ra rằng mình đã bước vào vùng cấm địa nguy hiểm nhất trong toàn bộ hệ thống lưu trữ dữ liệu cảm xúc này – nơi những ký ức quá tải về đau khổ và yêu thương được cô lập để không ảnh hưởng đến sự ổn định của thế giới ảo bên ngoài.

Một bóng người cao ráo xuất hiện từ phía sau những hàng kệ sắt, bước đi chậm rãi giữa mê cung ánh sáng phát ra từ vô số viên nang thủy tinh đang lơ lửng trong không trung.

Bộ vest đen bóng loáng phản chiếu lại những tia sáng màu tím và xanh dương nhạt tạo nên hình ảnh kỳ dị của một quý tộc trong thế giới ngầm đầy rẫy sự hỗn loạn này.

Đó là Lục Thiên, Người Sưu Tập Ký Ức – vị trí quyền lực hiếm hoi được phép chạm vào những cảm xúc nguyên sơ nhất mà xã hội hiện đại đã cố tình loại bỏ để duy trì trật tự tuyệt đối dựa trên đơn vị thời gian lạnh lùng.

Khuôn mặt anh ta lạnh lùng như băng giá phương Bắc, nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự tò mò thú vị khi nhìn thấy Tần Duyên – kẻ intruder không mời đến trong khu vực cấm địa của mình.

"Lục Thiên," tên tuổi này vang lên trong đầu cô kèm theo cảm giác sợ hãi tự nhiên giống hệt loài vật hoang dã đối mặt với thiên địch mạnh mẽ hơn nhiều lần so với bản thân chúng, "Anh là ai?

Tại sao lại ở đây?" Lục Tian không đáp lời ngay lập tức.

Anh ta chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra phía trước, và một viên nang ký ức phát sáng màu hồng nhạt bay từ hàng kệ gần nhất vào lòng bàn tay trắng trẻo của anh ta.

Ánh sáng bên trong viên nang xoay chuyển nhanh chóng, chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng của người đàn ông này những hình ảnh mờ ảo về một buổi chiều mùa thu đầy lá vàng rơi – thứ cảm giác bình yên đơn giản mà thế giới ngoài kia đã quên mất cách trân trọng.

"Ngươi đang mang theo thứ gì đó đặc biệt," Lục Thiên nói với giọng đều đều, không có bất kỳ dao động cảm xúc nào nhưng lại khiến người nghe phải rùng mình vì sự chân thật đáng sợ trong từng lời phát ra từ đôi môi mỏng mảnh ấy.

"Thứ mà ngay cả cái chết cũng chưa thể lấy đi được hoàn toàn khỏi linh hồn đã vỡ vụn của ngươi." Tần Duyên cảm thấy máu nóng dâng lên tận cổ họng cô khi đối diện với ánh mắt sắc lạnh như dao cắt của Lục Thiên.

Không phải vì sự đe dọa trực tiếp từ vũ khí hay sức mạnh vật lý hiển hiện rõ ràng trước mặt, mà là bởi sự thấu hiểu đáng sợ đến mức rợn người trong từng câu nói phát ra từ người đàn ông mặc vest đen bóng loáng kia đang đứng giữa mê cung ký ức đầy ma mị này.

"Cái gì?" cô hỏi lại với giọng run rẩy bất thường so với vẻ bình thản giả tạo mà mình luôn cố gắng duy trì kể từ khi tỉnh dậy trong căn phòng bệnh viện trắng toát vài giờ trước đó tại nơi khởi đầu chuỗi bi kịch hiện nay đang diễn ra liên miên không ngừng nghỉ trước mắt người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp này rồi đây.

Lục Thiên mỉm cười – nụ cười lạnh nhạt nhưng đầy ý nghĩa sâu xa ẩn chứa đằng sau lớp mặt nạ xã giao hoàn hảo mà anh ta đã đeo suốt nhiều năm tháng phục vụ cho hệ thống vô tri nơi mọi cảm xúc con người đều bị coi là lỗi cần sửa chữa triệt để nhất có thể trong quá trình tối ưu hóa hiệu suất tồn tại chung của toàn bộ nhân loại hiện đại ngày nay đang phát triển theo hướng tiến bộ vượt bậc nhưng lại đánh đổi bằng chính linh hồn thuần khiết ban đầu vốn dĩ từng khiến họ trở thành những sinh vật đáng kính trọng thay vì chỉ là cỗ máy hoạt động dựa trên đơn vị thời gian lạnh lùng khô khan ấy thôi đâu rồi đây!

Anh ta giơ viên nang ký ức màu hồng lên cao hơn nữa, ánh sáng bên trong chiếu rọi trực tiếp vào đôi mắt đen ngòm của Tần Duyên.

Những hình ảnh mờ ảo bắt đầu rõ ràng dần – đó là khoảnh khắc Hứa Minh nắm chặt tay cô lần cuối cùng trước khi luồng năng lượng sống rời bỏ cơ thể anh ấy mãi mãi vào hư không vô định phía trước chờ đợi bước tới mà không hề do dự chút nào cả trong khoảnh khắc quyết định quan trọng nhất của cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa sâu sắc dành tặng cho tình yêu chân chính vượt lên trên mọi quy tắc sinh tồn phũ phàng kia vậy mà vẫn chưa đủ để kết thúc chuỗi bi kịch đang diễn ra liên miên không ngừng nghỉ trước mắt người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp này rồi đây!

"Ký ức cuối cùng của Hứa Minh," Lục Thiên nói chậm rãi, từng từ ngữ như những nhát dao nhỏ cắt vào tim cô nhưng lại mang theo sự thật phũ phàng cần phải đối mặt để có thể tiến bước tiếp con đường phía trước đầy chông gai thử thách đang chờ đón nơi sâu thẳm bên trong tâm hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây.

"Anh ấy đã trao nó.

buông tay vĩnh viễn thế giới này." Tần Duyên sững sờ đứng đó, nước mắt bắt đầu chảy ròng trên má lạnh toát vì shock thay vì nóng hổi như những giọt lệ thông thường xuất hiện trong các tình huống cảm xúc mãnh liệt khác của con người bình thường sống chết theo nhịp điệu tự nhiên vốn dĩ đã bị xáo trộn hoàn toàn bởi sự can thiệp quá mức vào quy luật tồn tại cơ bản nhất của chính họ đang dần mất đi khả năng phân biệt rõ ràng giữa thực tế phũ phàng và ảo tưởng ngọt ngào lừa dối cảm giác chân thật ban đầu từ sâu thẳm bên trong linh hồn tổn thương nặng nề này rồi đây!

Cô nhớ lại khoảnh khắc đồng hồ sinh học tắt hẳn – không phải vì cạn kiệt TU, mà là bởi một sự chuyển giao năng lượng đặc biệt nào đó vượt ra ngoài hiểu biết thông thường về hệ thống đo lường thời gian hiện đang áp dụng rộng rãi khắp mọi ngóc ngách trong xã hội giả tạo này nơi cảm xúc con người bị coi là lỗi cần sửa chữa triệt để nhất có thể trong quá trình tối ưu hóa hiệu suất tồn tại chung của toàn bộ nhân loại hiện đại ngày nay đang phát triển theo hướng tiến bộ vượt bậc nhưng lại đánh đổi bằng chính linh hồn thuần khiết ban đầu vốn dĩ từng khiến họ trở thành những sinh vật đáng kính trọng thay vì chỉ là cỗ máy hoạt động dựa trên đơn vị thời gian lạnh lùng khô khan ấy thôi đâu rồi đây!

"Em đã chết," cô thì thầm với giọng nghẹn ngào không thể kiểm soát được nữa, "Năm năm trước." Lục Thiên gật đầu nhẹ – cử chỉ xác nhận đáng sợ hơn bất kỳ lời phủ định nào khác có thể đưa ra trong tình huống tương tự như vậy giữa hai người đang đứng đối diện nhau tại nơi sâu thẳm bên trong mê cung ký ức đầy ma mị này mà ngay cả những kẻ quyền lực nhất cũng phải dè chừng khi bước vào vùng cấm địa nguy hiểm chứa đựng quá nhiều cảm xúc nguyên sơ chưa được thanh lọc kỹ lưỡng đúng tiêu chuẩn an toàn tuyệt đối cần thiết cho sự ổn định chung của hệ thống lớn hơn bao gồm tất cả mọi thành viên tham gia xây dựng nên thế giới ảo giả tạo này nơi thời gian trở thành tiền tệ duy nhất còn giá trị trao đổi mua bán tự do không kiểm soát dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp lên chất lượng sống tinh thần của cộng đồng người dùng dịch vụ lưu trữ ký ức cao cấp đắt đỏ nhưng lại vô cùng cần thiết cho việc duy trì sự ổn định cảm xúc chung của toàn xã hội hiện đại đang phát triển theo hướng tiến bộ vượt bậc nhưng cũng đầy rẫy những mặt trái đáng tiếc không thể tránh khỏi trong quá trình chuyển đổi mô hình tồn tại mới mẻ chưa từng có tiền lệ trước đây bao giờ đâu rồi đây!

"Cô đã chết," anh ta lặp lại câu nói của cô với giọng đều đều lạnh lùng, "Nhưng linh hồn cô từ chối tan biến vì một lý do duy nhất – tình yêu dành cho Hứa Minh vẫn còn cháy sáng mạnh mẽ hơn cả sức hút địa tâm giữ chân mọi vật thể rơi xuống bề mặt trái đất thực tế bên ngoài thế giới ảo giả tạo này nơi chúng ta đang đứng đối diện nhau tại khoảnh khắc quan trọng sẽ quyết định tương lai tồn tại hay hủy diệt hoàn toàn của chính linh hồn đã vỡ vụn không còn gì nguyên vẹn nữa đâu rồi đây!" Tần Duyên nhảy qua khe hở giữa hai hàng kệ sắt cao ngất, lao vào bóng tối sâu thẳm phía sau những viên nang ký ức phát sáng mờ ảo đang lơ lửng trong không trung như những vì sao chết nằm rải rác khắp bầu trời đêm đen kịt của thế giới ngầm đầy rẫy sự hỗn loạn này mà ngay cả ánh sáng hy vọng mỏng manh nhất cũng khó lòng xuyên thấu qua lớp màn sương mù dày đặc che phủ lối đi về phía trước bất định chưa rõ kết cục cuối cùng sẽ dẫn đến đâu cho người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp đang cố gắng tìm lại chính mình giữa vô vàn phiên bản khác nhau của quá khứ xa xôi mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập