Chương 29

Mùi sắt gỉ và máu tanh bám chặt vào niêm mạc mũi, nặng nề như một tấm vải liệm phủ lên linh hồn Tần Duyên.

Cô mở mắt ra trong bóng tối dày đặc, nơi ánh sáng chỉ là những tia le lói lọt qua khe nứt của những bức tường bê tông ẩm mốc.

Không phải bệnh viện trắng toát vừa rồi.

Không phải ảo ảnh êm đềm Hứa Minh cố gắng dệt nên cho cô thấy.

Đây là lòng đất sâu thẳm nhất mà cô từng chạm đến trong ký ức bị chôn vùi, nơi tiếng hú của cơ chế quản lý thời gian vang lên như những lời nguyền rủa cổ xưa.

Tần Duyên ngồi dậy, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo.

Cơ thể cô run bần bật, không phải vì sợ hãi mà vì sự kiệt quệ tột cùng của ý thức.

Bàn tay mảnh khảnh chạm nhẹ vào cổ tay trái.

Chiếc đồng hồ sinh học đang nhấp nháy đỏ thẫm, con số giảm dần một cách tàn nhẫn: 00:45:12.

Forty-five minutes.

Bốn mươi lăm phút nữa thì mọi thứ sẽ trở về hư vô.

Nhưng lần này, cảm giác không còn là sự chấp nhận an phận.

Nó là một lời thách thức điên cuồng đối với cái chết đã chờ đợi cô từ năm ngoái.

Hắn đứng ở góc phòng, nơi ánh sáng yếu ớtest của ngọn đèn neon nhấp nháy chiếu rọi lên khuôn mặt lạnh lùng.

Anh ấy không mặc bộ vest chỉnh tề như trong những ký ức mơ hồ mà Tần Duyên cố gắng nhớ lại.

Thay vào đó, anh khoác trên mình một lớp áo choàng màu xám xịt, nhuốm đầy bụi bặm của thế giới ngầm này.

Đôi mắt đen nhánh nhìn cô với vẻ đau đớn sâu thẳm, nhưng miệng thì mỉm cười – nụ cười dịu dàng đến mức làm tim Tần Duyên thắt lại trong nỗi đau không tên.

"Em đã tìm thấy nó rồi," Hứa Minh nói, giọng trầm khàn như tiếng cọt kẹt của những bánh răng ma sát nhau.

"Bí mật nằm dưới đáy giếng thời gian."

Tần Uyên nhếch môi cười bitterly.

Cô biết anh ấy đang cố gắng giữ chân cô lại bằng cách tái hiện những ký ức đẹp đẽ nhất trong quá khứ, nhưng thực tại phũ phàng này không cho phép sự lãng mạn tồn tại.

"Nếu đây là ảo ảnh," Tần Duyên hỏi, giọng nói của cô vang lên khô khốc trong căn phòng vắng lặng, "thì vì sao nó lại đau đến vậy?"

Hứa Minh bước tới gần hơn một bước.

Mùi hương hoa oải hương quen thuộc lan tỏa, mùi hương mà cô từng gắn liền với những buổi sáng cuối tuần yên bình bên bờ hồ.

Nhưng giờ đây, mùi hương ấy lẫn vào vị mặn chát của nước mắt và máu.

"Vì em chưa sẵn sàng để buông bỏ," anh đáp khẽ.

"Và vì tôi.

không thể để em đi một mình."

Tần Duyên lắc đầu, từ chối sự an ủi giả tạo đó.

Cô cần phải biết sự thật.

Cần phải nhìn thấy bộ xương trần trụi của cuộc đời mình trước khi đồng hồ đếm ngược về con số zero.

Cô đứng dậy, chân bước chập chững trên sàn nhà đầy mảnh vỡ kính và giấy tờ cũ kỹ.

Những tấm giấy này không phải là hóa đơn hay biên lai bình thường.

Chúng là những bản ghi nhật ký y tế, được in ấn vội vã bằng mực đen đã phai màu theo thời gian.

Cô cúi xuống nhặt một chiếc lên gần nhất.

Tay cô run rẩy khi mở ra trang đầu tiên.

Dòng chữ lớn in đậm: *BỆNH ÁN SỐ 0924 – TẦN DUYÊN – CHẾT NÃO.*

Cú sốc ấy đánh vào tâm trí cô mạnh hơn bất kỳ cú đấm vật lý nào.

Chữ cái nhảy múa trước mắt, nhưng ý nghĩa thì sắc bén như lưỡi dao cạo xẻ ngang ký ức.

Năm năm trước.

Tai nạn xe hơi.

Va chạm với một chiếc container chở đầy bình gas nổ.

Không ai sống sót cả trên hiện trường đó, ngoại trừ linh hồn cô đang trôi nổi trong không gian giữa hai thế giới này mà chính xác hơn là bị mắc kẹt trong hệ thống xử lý dữ liệu thời gian của thành phố.

"Không." Tần Duyên thì thầm, ngón tay vuốt nhẹ lên dòng chữ chẩn đoán cuối cùng: *Duy trì sự sống nhân tạo để chờ hiến tạng.

Người nhận tim: Hứa Minh.*

Thế giới quanh cô bỗng chốc sụp đổ vào một điểm đen tối.

Những bức tường bê tông bắt đầu tan biến thành những luồng dữ liệu số hóa, những con số 0 và 1 chảy tràn như máu đỏ thẫm trên màn hình ma trận ảo.

Đây không phải là thế giới thực.

Đây cũng không đơn thuần là giấc mơ.

Đây là phòng chờ của cái chết, nơi linh hồn cô được giữ lại bởi một chương trình phần mềm lỗi thời – chương trình mà Hứa Minh đã lập ra để cứu rỗi chính mình khỏi nỗi đau mất mát người yêu bằng cách giết chết sự thật và tạo nên thế giới ảo này cho cả hai cùng sống trong ký ức.

Hắn vẫn đứng đó, nhưng hình ảnh của anh giờ đây trở nên mờ nhòe, như một bức tranh bị nước mưa tạt vào.

"Duyên à," Hứa Minh gọi tên cô lần nữa, giọng nói nay đã méo mó, pha lẫn tiếng tĩnh điện.

"Đừng đọc tiếp.

Em sẽ phá vỡ vòng lặp."

Tần Duyên không nhìn anh.

Cô chỉ chăm chú nhìn vào những dòng chữ cuối cùng trên bệnh án mà tay phải của cô đang cầm chặt lấy đến mức gân cốt nổi rõ lên dưới lớp da trắng bệch.

*Ngày qua đời: 14/02.

Ngày hiến tạng: 15/02.*

Đó là ngày sinh nhật của Hứa Minh.

Và cũng là ngày anh ấy nhận được trái tim của cô để tiếp tục sống trong thế giới thực, nơi không có đồng hồ sinh học ảo này, nhưng lại đầy rẫy những nỗi đau và mất mát mà anh ấy đã cố gắng xóa bỏ khỏi ký ức bằng cách xây dựng nên địa ngục trần gian ngọt ngào này.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang phía sau cánh cửa sắt gỉ sét.

Hay là những vệ binh của Hội Đồng Thời Gian?

Không, âm thanh này khác biệt hơn.

Nó giống như tiếng dẫm đạp của những sinh vật không thuộc về loài người, những thứ mà Mạc Vân Hi tạo ra để dọn dẹp các lỗi hệ thống – tức là những linh hồn từ chối chấp nhận cái chết và cố gắng xâm nhập vào lõi dữ liệu trung tâm.

Tần Duyên nhìn Hứa Minh một lần cuối.

Trong ánh mắt anh ấy, cô thấy sự tuyệt vọng tột cùng của một người đàn ông yêu thương đến mức điên cuồng, sẵn sàng trở thành kẻ phản bội lại chính quy luật sinh tử để được ở bên cạnh bóng ma của người mình yêu thêm chút thời gian nữa.

Nhưng tình yêu không thể thay thế cho sự thật.

Và ngay lúc này, sự thật là vũ khí duy nhất cô còn lại.

Cô bỏ bệnh án vào túi áo khoác cũ kỹ của mình.

Hành động đơn giản ấy mang theo một quyết định tàn khốc: Cô sẽ phá vỡ hệ thống từ bên trong.

Không phải để sống tiếp – vì cô đã chết rồi – mà để giải phóng linh hồn Hứa Minh khỏi gánh nặng tội lỗi và ảo tưởng này.

Anh ấy cần được đau đớn, cần nhớ lại nỗi mất mát thực sự mới có thể tìm thấy ý nghĩa cho cuộc đời còn lại của mình thế giới thật ngoài kia.

Cánh cửa sắt rung lên dữ dội dưới những cú va chạm từ bên ngoài.

Tiếng kim loại quật vào nhau tạo thành một bản nhạc tử thần hỗn loạn.

Tần Duyên bước lùi lại, lưng áp sát vào Hứa Minh đang dần tan biến trong luồng ánh sáng trắng xóa bắt đầu lan tỏa từ trần nhà vỡ tung ra.

"Em làm gì vậy?" Hứa Minh hỏi, giọng nói giờ đây đã rõ ràng hơn, không còn tiếng tĩnh điện mà là sự đau đớn chân thực của một con người sắp mất đi mọi thứ.

"Tôi trả nợ thời gian," Tần Duyên đáp lại bình thản, dù trái tim cô đang đập mạnh đến mức muốn nổ tung trong lồng ngực nhỏ bé ấy.

"Và tôi cho anh tự do."

Hắn nắm lấy tay cô.

Bàn tay lạnh giá như băng hà của thế giới ngầm này.

Nhưng khi những ngón tay đan vào nhau, một luồng năng lượng sống – thứ TU cuối cùng mà Hứa Minh đã tích tụ qua năm tháng chịu đựng nỗi đau im lặng – truyền sang cổ tay trái của Tần Duyên.

Đồng hồ sinh học ngừng nhấp nháy đỏ thẫm và chuyển sang màu xanh lam dịu dàng, sau đó tắt hẳn đi vĩnh viễn vào hư không vô định phía trước chờ đợi cô bước tới mà không hề do dự chút nào cả trong khoảnh khắc cuối cùng này nữa đâu rồi đây!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập