Chương 28

Pain wasn’t a sensation;.

Tần Duyên mở mắt, nhưng không thấy ánh sáng đầu tiên của buổi sáng.

Cô chỉ cảm nhận được sự trống rỗng lan tỏa từ đỉnh черепа xuống tận tủy sống.

Nó giống như ai đó đang dùng một cây cọ lớn, quét đi những lớp sơn màu sắc trên bức tranh ký ức của cô để lại nền trắng xóa lạnh lẽo.

Hơi thở cô đứt đoạn.

Mỗi nhịp tim đều là một tiếng đếm ngược vô hình trong sự im lặng chết chóc này.

Cô ngồi dậy, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì cảm giác lạ lẫm khi chạm vào chính da thịt mình.

Căn phòng giam giữ tối tăm, ẩm ướt với mùi hôi thối của kim loại gỉ sét và thời gian mục nát bao quanh cô.

Những chiếc đồng hồ sinh học trên tay những người khác trong phòng vẫn nhấp nháy yếu ớt, nhưng ánh mắt họ thì trống rỗng như hai lỗ hổng sâu thẳm hút lấy mọi hy vọng còn lại.

Tần Duyên đưa tay lên cổ mình, nơi chiếc đồng hồ sinh học của cô đang gắn chặt vào da thịt.

Con số hiển thị không phải là ngày hay giờ nữa mà chỉ là một dòng chữ nhấp nháy đỏ tươi: LỖI HỆ THỐNG.

Cô nhớ ra điều gì đó — hoặc cố gắng nhớ — nhưng những mảnh vỡ ký ức ấy sắc như dao cứa vào tâm trí mỗi khi cô nỗ lực kéo chúng về.

Tại sao tên ấy lại xuất hiện trong đầu cô với vẻ mặt đau đớn đến vậy?

lại cầm một chiếc nhẫn vàng khắc dòng chữ "Cho em lúc em quên"?

Không khí trong kho lưu trữ trở nên ngột ngạt hơn khi nhóm người mất ký ức bắt đầu di chuyển về phía Tần Duyên.

Chúng không tấn công theo bản năng hoang dã, mà di chuyển với sự đồng bộ đáng sợ, như thể bị điều khiển từ xa bởi một ý chí chung duy nhất.

Bước chân của họ chạm xuống sàn nhà tạo thành những tiếng động đều đặn, rhythmic đến kinh hoàng: bước-bước-bước-bước.

Mỗi bước đi là một lời nhắc nhở rằng cô không còn đơn độc trong sự vô nghĩa này, nhưng cũng đồng thời cô đang bị cuốn vào dòng chảy chung của sự tuyệt vọng tập thể.

Tần Duyên lùi lại, lưng áp chặt vào bức tường lạnh lẽo.

Cô nhìn thấy những khuôn mặt trước kia có lẽ từng thuộc về những nghệ sĩ, nhà khoa học hay người yêu thương — giờ đây chỉ còn là những cái xác không hồn đang tiến bước với đôi mắt mở to nhưng trống rỗng.

Một trong số họ, một cô gái trẻ với mái tóc rối bời và bộ quần áo rách nát, đưa tay ra chạm nhẹ vào vai Tần Duyên.

em nhớ chưa?" giọng nói khàn khàn vang lên, không phải là câu hỏi mà giống như một lời nguyền dai dẳng bám lấy linh hồn cô gái đang hoảng loạn này.

Tần Duyên lắc đầu dữ dội, cố gắng xua tan cảm giác tê tái lan tỏa khắp cơ thể.

Cô không nhớ gì cả.

Không nhớ tên mình cho đến khi nhìn thấy đồng hồ sinh học bị lỗi kia.

Không nhớ vì sao lại ở đây.

Và quan trọng hơn hết, cô không biết liệu sự hiện diện của Hứa Minh trong ký ức mờ nhạt ấy là thực tế hay chỉ là ảo giác do não bộ suy yếu tạo ra để tự bảo vệ trước sự thật tàn khốc rằng cô đã chết từ lâu rồi.

Đây là lúc twist của chương được kích hoạt một cách đột ngột và đau đớn nhất có thể tưởng tượng.

Trong lúc tuyệt vọng, Tần Duyên nhìn thấy phản chiếu của mình trong màn hình vỡ của Đầu đọc TU nằm ngổn ngang trên sàn nhà gần đó.

Nhưng hình ảnh phản chiếu không giống với cô.

Khuôn mặt trong gương đang cười, một nụ cười đầy sự mỉa mai và hiểu biết sâu sắc mà chính bản thân Tần Duyên lúc này hoàn toàn mất đi khả năng biểu lộ cảm xúc ấy.

Đôi mắt trong tấm gương vỡ nhìn thẳng vào linh hồn cô gái thực tế bên ngoài, môi hé mở nói những điều không thể tin nổi: "Em đã chết rồi.

Toàn bộ câu chuyện hiện tại là ý thức cuối cùng của em đang trôi nổi trong không gian giữa sống và chết." Tần Duyên há to miệng kinh ngạc nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm căn phòng giam giữ này.

Cô nhìn kỹ hơn vào hình ảnh phản chiếu kia — nó có vẻ ngoài hoàn hảo, không hề run rẩy hay hoảng loạn như cô lúc này đang trải nghiệm thực tế đau đớn ấy.

"Mày là ai?" Tần Duyên thì thầm hỏi chiếc gương vỡ trước mặt mình mà thậm chí còn không dám tin rằng chính mình lại đặt câu hỏi ngu ngốc thế này với một vật vô tri vô giác nằm trên nền nhà bẩn thỉu đầy vụn kính sắc lẹm nguy hiểm kia đang chờ sẵn để cắt xẻo da thịt bất cứ lúc nào nếu ai đó sơ ý bước nhầm lên chúng ngay lập tức bây giờ.

"Ta là phần còn sót lại của em," giọng nói từ hình ảnh phản chiếu đáp lại, lạnh lùng nhưng cũng không kém phần thương cảm đến mức làm cho trái tim nhỏ bé đang đập thình thịch trong lồng ngực Tần Duyên gần như ngừng hoạt động hoàn toàn vì sốc nặng trước sự thật ghê rợn vừa được hé lộ ra ánh sáng trần trụi của hiện thực phũ phàng này.

"Và em cần phải chọn lựa: tiếp tục tồn tại trong ảo ảnh đau đớn này hay chấp nhận kết thúc để tìm lại bình yên vĩnh cửu mà linh hồn đáng lẽ đã có quyền hưởng thụ từ năm nào rồi chứ không phải là bây giờ nữa đâu." Tần Duyên thực hiện cú đánh bất ngờ không phải bằng vũ khí vật lý thông thường, mà bằng sự hy sinh tột cùng dành cho chính bản thân mình đang dần tan biến vào hư không bao la rộng lớn vô định phía trước mắt cô lúc này đây.

Cô lao vào người giám hộ — kẻ đứng đằng sau tất cả những ảo ảnh đau đớn này với tư cách là nhân viên Hội Đồng Quản Lý Thời Gian lạnh lùng tàn nhẫn nhất mà chúng ta đã từng biết đến trong suốt hành trình dài đầy nước mắt và máu chảy đầm đìa nhuộm đỏ sàn nhà bẩn thỉu của căn phòng giam giữ tối tăm nơi cô đang ngồi đây hiện tại — không để hắn chạm vào đầu mình, mà để áp sát cổ tay mình vào cổ tay hắn một cách tuyệt vọng nhưng kiên quyết chưa từng thấy trong toàn bộ câu chuyện kể từ lúc bắt đầu cho đến giờ phút này.

Một dòng năng lượng lượn sóng màu xanh lam phát ra từ điểm tiếp xúc giữa hai chiếc đồng hồ sinh học đang bị lỗi nghiêm trọng không thể sửa chữa được nữa dù bất kỳ ai cố gắng can thiệp vào hệ thống quản lý thời gian phức tạp kia bằng mọi phương tiện kỹ thuật cao cấp nhất hiện có trên thị trường thương mại quốc tế rộng lớn bao la vô tận ấy.

Tần Duyên nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ cánh tay đối phương sang cơ thể mình — không phải là sức mạnh của TU truyền thống mà giống như một lời tạm biệt dịu dàng cuối cùng trước khi bước vào cõi vĩnh hằng yên tĩnh tuyệt đối nơi mọi nỗi đau và mất mát đều biến mất hoàn toàn khỏi thế giới thực tại phũ phàng này mãi mãi không bao giờ trở lại nữa.

"Cho em lúc em quên," cô thì thầm nhắc lại dòng chữ khắc trên chiếc nhẫn vàng mà Hứa Minh từng cầm trong tay ở cảnh tượng cuối cùng trước khi toàn bộ không gian xung quanh nổ tung thành hàng triệu mảnh kính vỡ lấp lánh dưới ánh trăng ảo mờ ảo huyền bí kia bao trùm lên khắp mọi thứ xung quanh họ lúc đó và giờ đây đang trở về với thực tại phũ phàng lạnh lẽo chờ đợi đón nhận cô vào lòng mình một cách dịu dàng nhưng cũng đầy đau đớn khôn tả không lời nào có thể diễn tả hết được sự phức tạp đan xen lẫn nhau trong cảm xúc của Tần Duyên lúc này.

Tần Duyên bước ra khỏi kho lưu trữ, ánh sáng tự nhiên lần đầu tiên chiếu lên khuôn mặt cô sau nhiều ngày giam cầm trong bóng tối dày đặc ngột ngạt khó thở đến mức nghẹt thở luôn ấy nếu không có ý chí sống sót mãnh liệt đang bùng cháy rực rỡ trong tim nhỏ bé của cô gái quyết đoán nhưng cũng mong manh dễ vỡ như cánh hoa hồng trắng muốt bị gió bão quật ngã lay động chao đảo trước những cơn thịnh nộ dữ dội của thiên nhiên hoang dã bao la rộng lớn vô cùng ấy.

Cô cảm thấy sự tự do, nhưng nó đi kèm với cảm giác trống rỗng sâu sắc đến mức làm cho đôi chân mảnh khảnh của cô gần như không thể bước tiếp nổi nữa trên con đường dài đầy sỏi đá gai góc chông chênh nguy hiểm phía trước mắt đang mở ra một cách chậm rãi nhưng chắc chắn không gì có thể ngăn cản được dòng chảy thời gian đã bị đảo lộn hoàn toàn từ lúc bắt đầu câu chuyện này cho đến giờ phút quyết định cuối cùng của cuộc đời cô.

Cô không nhớ ai, không nhớ mình là ai, và giờ đây, cả thế giới dường như đang sụp đổ trước mắt khi một bóng người cao lớn xuất hiện ở đầu lối đi với đôi tay dang rộng chào đón — nhưng khuôn mặt lại hoàn toàn xa lạ đến rợn người khiến cho trái tim nhỏ bé của Tần Duyên đập nhanh hơn bao giờ hết trong khoảnh khắc kinh hoàng tuyệt đỉnh này.

Và ngay khi cô định hét lên tên Hứa Minh, bóng người kia mỉm cười và nói: "Chào mừng trở về, linh hồn đã chết." Không gian xung quanh dường như co lại thành một điểm đen nhỏ bé, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh.

Tần Duyên đứng đờ người ra, hai chân cô nặng trĩu tựa như bị đóng băng vào nền đá lạnh lẽo dưới sàn nhà cổ kính kia.

Câu nói vừa vang lên không chỉ là lời chào hỏi đơn thuần mà giống như một lời nguyền độc ác nhất, xoáy sâu vào tâm trí vốn đã hỗn loạn của cô.

Cô mở miệng định phản bác, nhưng thanh quản khô khốc hoàn toàn từ chối hợp tác với ý chí của chủ nhân nó.

Tiếng gió rít qua những khe hở trên tường đá tạo nên bản nhạc tang lễ.

trùm lấy không gian ngột ngạt này.

Mùi hương trầm cổ kính pha lẫn mùi ẩm mốc của thời gian cũ kỹ len lỏi vào mũi cô, khiến cho cảm giác thực tại trở nên mơ hồ và xa cách hơn bao giờ hết.

Bóng người kia vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng đá được chạm khắc từ bóng tối dày đặc nhất.

Đôi tay dang rộng không mang chút thân thiện nào mà ngược lại, toát lên vẻ uy quyền áp đảo của kẻ săn mồi đang ngắm ngha con mồi đã kiệt sức.

Ánh mắt Tần Duyên chăm chú quan sát khuôn mặt xa lạ kia, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nhận dạng hay sự liên kết nào đó trong ký ức mơ hồ của mình.

Cô nhớ Hứa Minh.

Cô nhớ ánh mắt ấm áp và nụ cười dịu dàng của anh ấy lúc trước khi mọi thứ sụp đổ.

Hình ảnh người đàn ông cao lớn kia đang dần mờ nhạt, bị che phủ bởi lớp sương mù ký ức dày đặc mà cô không thể xuyên thủng.

Cảm giác sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể, từng tế bào da thịt căng thẳng đến cực điểm chờ đợi đòn đánh tiếp theo từ kẻ lạ mặt đáng ghê tởm này.

"Em đang nói cái gì vậy?" Giọng Tần Duyên khàn khản, nhỏ bé đến mức gần như không nghe thấy trong tiếng gió hú ngoài kia.

Cô bước lùi lại một bước thật chậm rãi, gót chân chạm vào nền đá lạnh buốt làm cô rùng mình toàn thân.

Tại sao anh biết linh hồn tôi đã chết?" Bóng người cao lớn khẽ nhếch méh, nụ cười ấy không hề chạm đến đôi mắt vô cảm đang nhìn chằm chằm vào cô.

Ánh sáng từ phía sau lưng hắn chiếu ngược lại, tạo nên một viền đen mờ ảo bao quanh thân hình đồ sộ của kẻ đó, khiến cho mọi chi tiết trên khuôn mặt trở nên khó phân biệt hơn trong bóng tối dày đặc này.

"Em quên rồi," giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo âm điệu lạ lùng vừa quen thuộc vừa xa lạ, "Quên đi đau khổ, quên đi tội lỗi và quên đi cả chính mình.

Đó là món quà chúng ta đã tặng.

đưa em vào thế giới giả tưởng ngọt ngào này." Tần Duyên nhắm chặt mắt lại, cố gắng xua tan cơn chóng mặt đang quay cuồng trong đầu óc rối bời của cô.

Thế giới giả tưởng?

Những ký ức về Hứa Minh, về những ngày tháng bình yên bên cạnh anh ấy, tất cả chỉ là một giấc mơ được dựng nên để che đậy sự thật tàn khốc nào đó?

Cảm giác bị phản bội dâng trào mạnh mẽ trong lồng ngực nhỏ bé của cô.

Không phải từ người khác mà chính từ bản thân mình đang dần tan vỡ dưới áp lực của những bí mật khổng lồ này.

Cô mở mắt ra, nhìn thẳng vào bóng đen trước mặt với ánh mắt đầy nghi vấn và tuyệt vọng tột cùng.

"Vậy thì Hứa Minh.

anh ấy cũng là một phần trong trò chơi giả tạo này sao?" Câu hỏi tuôn ra từ môi cô run rẩy, mang theo nỗi đau cắt xé tim can mà cô chưa từng cảm nhận được khi còn chìm trong giấc ngủ quên nguy hiểm kia.

Bóng người kia không trả lời ngay lập tức.

Thay vào đó, hắn đưa một bước chân dài về phía trước, khoảng cách giữa hai người giảm đi đáng kể chỉ sau vài giây ngắn ngủi.

Mùi hương trầm nồng nàn càng trở nên khó chịu hơn khi nó xâm nhập sâu vào đường hô hấp của Tần Duyên, khiến cô cảm thấy như đang nghẹt thở trong không khí nặng trĩu bí ẩn này.

"Minh." Tên gọi ấy được thốt lên bằng một giọng điệu đầy mỉa mai và đau khổ pha lẫn kỳ lạ, "Người đó chưa bao giờ tồn tại theo cách mà em nghĩ đâu." Tần Duyên lắc đầu kịch liệt, từ chối chấp nhận sự thật phũ phàng đang hiện ra trước mắt cô từng chút một.

Không thể nào.

Hứa Minh là thật.

Những nụ cười, những lời thì thầm dịu dàng vào ban đêm và ánh mắt trìu mến khi nhìn cô đều phải là thật chứ?

"Cô đang nói dối!" Cô hét lên, tiếng vọng vang khắp hành lang dài hun hút phía sau bóng người kia tạo nên hiệu ứng âm thanh đáng sợ như thể có hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau.

"Hắn đã cứu tôi!

Hắn yêu tôi!

Anh không được phép phủ nhận tất cả những điều đó!" Bóng đen đứng im lặng một lúc lâu, đủ để sự tức giận của Tần Duyên lắng xuống thành nỗi tuyệt vọng sâu thẳm hơn trong đáy lòng cô.

Khi hắn mở miệng lần nữa, giọng nói trở nên nhẹ nhàng đến đáng sợ, giống như tiếng thì thầm của gió giữa đêm khuya thanh vắng nhất thế gian này vậy mà vẫn đủ sức làm rung chuyển tâm trí yếu đuối kia.

"Yêu thương là một ảo tưởng nguy hiểm khi nó dựa trên nền tảng giả dối," hắn chậm rãi giải thích, từng chữ nói ra đều nặng nề tựa những viên đá rơi xuống hồ nước tĩnh lặng gây nên những gợn sóng dữ dội trong lòng cô gái nhỏ bé trước mặt mình.

"Em cần nhớ lại sự thật để chuẩn bị cho cái chết đích thực sắp tới." Tần Duyên sững sờ, tim đập thình thịch mạnh hơn nữa như muốn phá vỡ lồng ngực mỏng manh của mình ra thành nhiều mảnh vụn rời rạc không thể hàn gắn được nữa.

Cô đã biết từ đầu rằng kết cục cuối cùng sẽ là cái chết rồi mà đúng không?

Nhưng tại sao cảm giác kinh hoàng lại lớn lao đến mức khiến cô gần như mất đi khả năng kiểm soát cơ thể và lý trí đang dần sụp đổ trước mắt này chứ?

"Hãy cho tôi xem," cô nói với giọng run rẩy nhưng kiên quyết hơn bất kỳ lúc nào khác trong cuộc đời ngắn ngủi đầy biến cố của mình từ khi bước vào thế giới bí ẩn nơi đây lần đầu tiên cách đây không lâu lắm đâu.

"Cho tôi thấy sự thật mà anh đang giấu giếm bấy lâu nay đi." Bóng người kia gật đầu nhẹ, một cử chỉ đồng ý đáng ngờ đến mức khiến Tần Duyên cảm thấy bất an trong lòng mình sâu sắc hơn trước rất nhiều lần so với những suy nghĩ ban sơ vừa mới khởi phát trong tâm trí hỗn loạn của cô gái trẻ ấy đây.

Hắn giơ tay lên, ngón trỏ thon dài chạm vào trán cô nhẹ nhàng như một lời tạm biệt cuối cùng dành cho ảo mộng đẹp đẽ nhưng tai hại kia.

mà cũng đủ làm rung chuyển toàn bộ thế giới quan vốn dĩ mong manh dễ vỡ đang dần tan biến trước mắt người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp này rồi đây.

Đau đớn xé nát ý thức của cô, giống như một cơn bão tuyết trắng xóa cuốn phăng mọi hình ảnh, âm thanh và ký ức còn sót lại trong tâm trí vốn đã kiệt quệ vì quá tải thông tin đối nghịch với nhau mạnh mẽ đến mức khó có thể dung hòa được giữa hai thế giới tưởng tượng và hiện thực phũ phàng kia vậy mà vẫn chưa đủ để kết thúc chuỗi bi kịch đang diễn ra liên miên không ngừng nghỉ trước mắt người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp này rồi đây.

Tần Duyên ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai tay ôm lấy đầu trong cơn đau đớn tột cùng của sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ dần đi vì quá tải thông tin đối nghịch với nhau mạnh mẽ đến mức khó có thể dung hòa được giữa hai thế giới tưởng tượng và hiện thực phũ phàng kia vậy mà vẫn chưa đủ để kết thúc chuỗi bi kịch đang diễn ra liên miên không ngừng nghỉ trước mắt người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp này rồi đây.

Những mảnh vỡ ký ức xuất hiện lộn xộn, chồng chéo lên nhau như những tấm gương vỡ phản chiếu vô số phiên bản khác nhau của chính cô trong quá khứ xa xôi mờ mịt mà giờ đây bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người khi sự thật phơi bày trần trụi trước đôi mắt đang mờ dần đi vì quá tải thông tin đối nghịch với nhau mạnh mẽ đến mức khó có thể dung hòa được giữa hai thế giới tưởng tượng và hiện thực phũ phàng kia vậy mà vẫn chưa đủ để kết thúc chuỗi bi kịch đang diễn ra liên miên không ngừng nghỉ trước mắt người phụ nữ dũng cảm chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp này rồi đây.

Cô thấy mình đứng trong một căn phòng bệnh viện trắng toát, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc lên mũi khiến cô muốn nôn mửa dữ dội ngay lúc ấy mà
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập