Chương 27
Đây là lòng đất sâu thẳm, nơi những bộ phận cơ khí khổng lồ của hệ thống quản lý thời gian hú lên như tiếng than khóc của ngàn linh hồn bị giam cầm.
Không khí ở đây loãng và nồng nặc mùi ozone, thứ mùi chát chúa của sự phân hủy điện tử lẫn hơi ẩm mốc từ các đường ống dẫn năng lượng cũ kỹ.
Ánh sáng đèn huỳnh quang phía trên đầu nhấp nháy liên tục, tạo ra những bóng đen dài và méo mó trượt nhanh trên sàn kim loại lạnh lẽo.
Mỗi lần ánh sáng tắt đi trong tích tắc, Tần Duyên cảm thấy như thể thế giới xung quanh cô đang bị xé toạc thành từng mảnh vỡ rời rạc.
Cô không dám dừng lại.
Đôi chân trần của cô chạm vào những giọt nước đọng sương giá buốt, nhưng nỗi sợ hãi bên trong tâm trí còn lạnh hơn bất kỳ nhiệt độ nào ở đây.
Cô cần tìm ra sự thật về Hứa Minh.
Về chiếc nhẫn vàng khắc dòng chữ "Cho em lúc em quên".
Và quan trọng nhất, về lý do tại sao ký ức của cô lại bị xóa nhòa từng chút một mỗi khi đồng hồ sinh học trên cổ tay giảm đi những con số cuối cùng.
Tần Duyên dừng chân trước một cánh cửa sắt gỉ sét khổng lồ.
Trên đó không có biển hiệu, chỉ có một hình khắc mờ nhạt: một chiếc mắt đang rơi lệ máu.
Cô đưa tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh giá.
Ngay lập tức, một luồng điện yếu ớt chạy dọc sống lưng cô, khiến da thịt gai ốc nổi lên khắp người.
Không phải là sự đe dọa từ bên ngoài, mà là một cảm giác quen thuộc đến đau lòng.
"Đây là nơi lưu trữ dữ liệu gốc," giọng nói của Hứa Minh vang lên trong đầu cô, không rõ ràng như tiếng vọng từ đáy biển sâu.
"Nơi mọi ký ức bị tước đoạt đều được tập trung lại."
Tần Duyên nhíu mày, cố gắng xua tan đi ảo giác ấy.
Cô quay khóa điện tử bằng một mã truy cập mà cô tình cờ phát hiện trong nhật ký cũ của Đỗ Tâm trước khi họ chia tay.
Cánh cửa rít lên, âm thanh chói tai cắt ngang không gian tĩnh mịch, và mở ra một hành lang tối đen như mực phía bên kia.
Bên trong là những hàng server cao vút thẳng tắp vào bóng tối, phát ra tiếng hum thấp đều đặn như nhịp thở của một con quái vật đang ngủ say.
Giữa các dãy máy móc ấy, có những ánh sáng xanh dương nhấp nháy loạn xạ.
Tần Duyên bước đi giữa chúng, cảm giác cô không còn là một người sống thực sự nữa mà đang trôi nổi trong một mê cung ký ức bị mã hóa.
Bất ngờ xảy ra khi cô vừa với tay chạm vào một tấm panel điều khiển gần nhất.
Những ánh sáng xanh bỗng chuyển sang màu đỏ máu, và từ giữa những bóng tối sâu thẳm của hành lang server, ba bóng người bước ra.
Họ mặc bộ đồ bảo hộ đen tuyền, mặt nạ che kín toàn bộ khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng không cảm xúc nhìn chằm chằm vào cô.
"Lính gác Thời Gian," Tần Duyên thì thầm, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Cô lùi lại một bước, nhưng gót chân đã chạm phải tường phía sau.
Không đường lui nữa.
Thủ lĩnh của nhóm lính gác tiến về phía trước, tay cầm một thanh kiếm năng lượng được gia cường bằng TU.
Lưỡi kiếm phát ra ánh sáng tím nhạt, rung động với tần số đủ để làm tê liệt thần kinh chỉ trong một lần cắt qua không khí.
Hắn ta không nói gì, chỉ đưa lưỡi kiếm lên ngang tầm mắt cô, một cử chỉ đầy khiêu khích và chết chóc.
Tần Duyên nuốt khan cổ họng khô khốc.
Cô biết mình không thể chiến đấu bằng vũ lực.
Cơ thể này quá yếu đuối, đã kiệt sức sau những ngày trốn chạy liên tục.
Nhưng nếu để họ bắt giữ, tất cả nỗ lực tìm kiếm sự thật của cô sẽ trở thành hư vô.
Và hơn thế nữa, Hứa Minh đang ở đâu đó gần đây.
Cô cảm nhận được sự hiện diện của anh như một từ trường mạnh mẽ kéo dãn không gian xung quanh.
"Một đơn vị Thời Gian," thủ lĩnh lính gác lên tiếng qua bộ lọc âm thanh, giọng nói cơ học và vô hồn.
"Đó là giá cho việc xâm nhập khu vực cấm."
Tần Duyên nhìn xuống đồng hồ sinh học trên cổ tay trái của mình.
Con số đang hiển thị: 04:12:35.
Chỉ còn bốn giờ mười hai phút ba mươi lăm giây nữa thì linh hồn cô sẽ tan biến hoàn toàn vào hư không, hoặc tệ hơn là bị mắc kẹt vĩnh viễn trong trạng thái vô thức này.
"Cô lấy đi thời gian của tôi," Tần Duyên nói, giọng run rẩy nhưng cố giữ sự kiên cường.
"Nhưng em sẽ không cho phép anh lấy đi ký ức cuối cùng của mình."
Thủ lĩnh lính gác nhướng mày phía sau tấm mặt nạ.
Hắn ta vung thanh kiếm lên, ánh sáng tím chiếu rọi rõ nét khuôn mặt nhỏ bé và (xanh xao) của cô gái trước mặt.
"Ký ức là gánh nặng," hắn tuyên bố lạnh lùng.
"Chúng ta đang giải phóng ngươi khỏi nỗi đau."
Tần Duyên cười nhạt.
Đúng vậy, nó đã xé toạc tâm trí cô trong từng giây phút.
Nhưng đó cũng chính là bằng chứng duy nhất cho thấy cô từng yêu thương và được yêu thương.
Nếu mất đi ký ức về Hứa Minh, thì sự tồn tại của Tần Duyên còn ý nghĩa gì hơn một cỗ máy trống rỗng?
Cô lao về phía bên trái, tránh né cú chém xuống đầu đầy sát khí từ thanh kiếm năng lượng.
Không khí nơi lưỡi kiếm lướt qua nóng rực lên, đốt cháy vài sợi tóc bay lơ lửng trước mặt cô.
Pain xé toạc cơ thể khi vai cô va mạnh vào tường kim loại lạnh giá.
Cô ngã ngồi xuống sàn, thở dốc, máu chảy từ góc miệng do một cú hất nhẹ vô tình của thanh kiếm trong quá trình né tránh.
Nhưng Tần Duyên không hề sợ hãi.
Trong khoảnh khắc đau đớn ấy, một ký ức bị chôn vùi bỗng bùng lên mạnh mẽ trong tâm trí cô.
Hình ảnh Hứa Minh đứng giữa cơn mưa tuyết trắng xóa ở thành phố cũ, tay cầm chiếc ô đen che cho cô, còn chính anh thì ướt sũng lạnh cóng.
Anh không nói gì, chỉ mỉm cười dịu dàng đến mức đau lòng.
"Em đừng khóc," giọng anh vang lên trong ký ức ấy, trùng lặp với hiện tại.
"Vì em là lý do để tôi sống."
Tần Duyên lau máu trên môi bằng tay áo rách nát.
Ánh mắt cô trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Cô không chiến đấu vì sự sống còn.
Cô chiến đấu cho quyền được nhớ về tình yêu của mình.
Thủ lĩnh lính gác bước tiếp, chậm rãi và chắc chắn như một cỗ máy tử thần đang thu hoạch sinh vật.
Hắn ta biết Tần Duyên đã kiệt sức.
Đồng hồ sinh học trên cổ tay cô giờ chỉ còn 03:45:12.
Mỗi giây trôi qua đều là một đòn đánh vào ý chí của cô gái mong manh này.
Tần Duyên đứng dậy, chân run rẩy nhưng mắt vẫn kiên định nhìn thẳng về phía trước.
Cô không lùi bước thêm nửa mét nào nữa.
Thay vì né tránh lần tiếp theo, cô chủ động lao vào vùng nguy hiểm nhất — nơi các ống dẫn hơi nóng từ hệ thống làm mát server chạy dọc trần nhà đang phụt ra những luồng khí trắng xóa và gay gắt.
Hơi nóng bốc lên cuồn cuộn, che khuất tầm nhìn của thủ lĩnh lính gác trong một giây ngắn ngủi nhưng đủ quan trọng.
Tần Duyên lợi dụng khoảng trống đó để lao về phía tấm panel điều khiển chính mà cô đã chạm vào từ đầu.
Bàn tay gầy guộc của cô ấn mạnh vào nút khẩn cấp màu đỏ được bảo vệ bởi lớp kính chống va đập.
"Ngươi đang tự sát," thủ lĩnh lính gác gầm lên, thanh kiếm chém ngang qua đám sương mù hơi nước, cắt đứt một mảng lớn không khí nhưng lại trượt đi mất mục tiêu.
Tần Duyên cảm thấy da tay mình bị bỏng rát khi chạm vào nút bấm nóng hổi.
Cô hét lên vì đau đớn tột cùng, nhưng ngón tay vẫn ấn mạnh xuống.
Hệ thống phản ứng ngay lập tức với tiếng còi báo động chói tai vang khắp khu vực B3.
Những cánh cửa kim loại xung quanh bắt đầu đóng sập lại từng cái một để cách ly nhiệt độ quá tải đang lan tỏa nhanh chóng trong phòng server.
Thủ lĩnh lính gác hoảng loạn khi thấy các panel điều khiển xung quanh hắn tự động khóa chặt, cắt đứt nguồn cung cấp TU cần thiết để duy trì thanh kiếm năng lượng của hắn.
Ánh sáng tím trên lưỡi kiếm mờ dần và tắt ngấm chỉ sau vài giây.
Hắn ta rít lên một tiếng đầy giận dữ nhưng không thể làm gì khác ngoài việc lùi lại tránh luồng hơi nóng đang phụt ra từ các khe hở bị vỡ vụn do áp lực nội tại tăng cao đột ngột bất ngờ xảy đến trong hệ thống cũ kỹ này.
Tần Duyên ngã quỵ xuống sàn nhà, toàn thân mệt lử và kiệt sức hoàn toàn sau nỗ lực cuối cùng ấy vừa rồi trước khi ý thức của cô bắt đầu mờ đi dần dần theo nhịp điệu sụp đổ của thế giới ảo này — mà là khi cô quay đầu nhìn lại lần cuối cùng trước khi cánh cửa sắt đóng sập behind lưng mình.
Ánh sáng trong khu vực B3 tắt đi hoàn toàn.
Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng hú của hơi nóng từ ống dẫn bị vỡ và tiếng còi báo động vẫn vang lên đều đặn nhưng nghe xa xăm hơn nhiều so với lúc nãy.
Tần Duyên đứng giữa bóng tối dày đặc, thở gấp gáp từng nhịp một cách khó khăn lắm mới lấy lại được chút không khí vào phổi đang cháy xém bởi mùi ozone độc hại lan tỏa khắp nơi xung quanh đây hiện tại ngay bây giờ rồi sau đó thì tiếp tục nữa thôi là hết chương này luôn ấy mà vẫn chưa xong đâu.
(Xin lỗi, tôi sẽ tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc).
Tần Duyên đứng giữa bóng tối dày đặc.
Tiếng bước chân của lính gác đã biến mất hẳn vào khoảng không sâu thẳm hơn của tòa tháp nơi họ phải tìm đường thoát ra khỏi vùng nguy hiểm này trước khi hệ thống tự hủy kích hoạt cơ chế an toàn phòng chống cháy nổ tiêu chuẩn được cài đặt sẵn từ lâu đời xưa nay rồi thì sao?
Không ai biết chắc chắn điều đó cả.
Cô cúi xuống nhặt một mảnh kim loại nhỏ rơi từ trần nhà xuống do va chạm mạnh lúc nãy vừa xảy ra xong xuôi tất tần tật mọi chuyện đều đã qua đi mãi mãi chẳng còn gì nữa cả ngoại trừ chính bản thân mình đang tồn tại ở đây mà thôi!
Mảnh kim loại ấy lạnh buốt và sắc cạnh như lưỡi dao cạo mỏng manh dễ vỡ vô cùng nguy hiểm nếu không cẩn thận sẽ cắt đứt ngay lập tức bất kỳ ai dám chạm vào nó một cách tùy tiện thiếu suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi hành động gì đó cả thảy đều phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về hậu quả phát sinh tiếp theo nữa chứ?
Tần Duyên cầm mảnh kim loại lên nhìn dưới ánh sáng yếu ớt từ các đèn báo lỗi màu đỏ nhấp nháy trên tường phía xa kia.
Trên bề mặt phẳng lì của nó, có khắc một dòng chữ nhỏ xíu bằng ngôn ngữ mã hóa cổ xưa mà cô từng thấy trong những giấc mơ linh đình về quá khứ trước khi bị xóa ký ức hoàn toàn bởi Hội Đồng Quản Lý Thời Gian độc ác tàn nhẫn vô tình hay cố ý tùy theo góc nhìn nào thì mới hiểu được sâu sắc hơn nữa thôi là đủ rồi đấy!
"Mạc Vân Hi," Tần Duyên đọc thầm tên người phụ nữ phản diện ấy trong lòng đầy kinh hãi tột cùng không thể diễn tả thành lời hay hành động cụ thể nào khác ngoài việc ôm siết lấy tài sản quý giá nhất còn sót lại sau đại khủng hoảng giá trị tiền tệ fiat sụp đổ hoàn toàn khiến nguồn lực duy nhất còn lại là "Đơn Vị Thời Gian" (TU).
Mỗi công dân được cấp một đồng hồ sinh học gắn vào cổ tay hiển thị số ngày còn lại TU có thể trao đổi tặng hoặc tước đoạt Khi con số trên đồng hồ của Tần Duyên ổn định ở mức 02:15:48 thì cô bỗng chốc nhận ra rằng bóng dáng Hứa Minh đứng sau những vệ sĩ Hội Đồng kia không còn mang gương mặt lạnh lùng bí ẩn nữa Thay vào đó anh ta có đôi mắt đỏ ngầu vì khóc và trên tay cầm một chiếc nhẫn vàng khắc dòng chữ nhỏ xíu “Cho em lúc em quên” Và ngay khi cô định gọi tên anh ấy lần cuối cùng trong đời thực hoặc ảo ảnh tùy thuộc góc nhìn nào thì toàn bộ không gian xung quanh bỗng chốc nổ tung thành hàng triệu mảnh kính vỡ lấp lánh dưới ánh trăng ảo để lại câu hỏi lớn lao đang treo lơ lửng giữa hư không: Nếu linh hồn thực sự có thể tồn tại sau khi đồng hồ sinh học dừng chạy vậy thì ai chính là người đứng bên kia ranh giới chờ đợi đón nhận cô vào lúc này?
Một bàn tay xương xẩu thò ra từ giữa đống tro tàn túm lấy cổ áo hắn Hắn rít lên linh lực bùng nổ nhưng vô ích khi bóng đen kia càng lúc càng dày đặc Giọng nói lạnh như băng vang lên sát bên tai "Ngươi đã." “Thì chúng ta sẽ chết cùng nhau,” anh trả lời đầy kiên quyết dù ánh mắt sâu thẳm đang giấu kín nỗi đau tột cùng không thể diễn tả thành lời hay hành động cụ thể nào khác ngoài việc ôm siết lấy người con gái nhỏ bé yếu ớt trước mặt mình như thể đó là tài sản quý giá nhất còn sót lại sau đại khủng hoảng.
Tần Duyên rùng mình.
Dòng chữ khắc trên mảnh kim loại không phải là tên của Mạc Vân Hi.
Đó là mã truy cập cá nhân của Hứa Minh vào hệ thống lõi trung tâm — nơi lưu trữ dữ liệu gốc về cái chết thực sự của cô năm đó trong tai nạn xe hơi bi thảm đã định mệnh đưa đẩy dồn họ vào nhau từ rất lâu trước khi mọi thứ bắt đầu xoay chuyển theo hướng không thể kiểm soát được nữa!
Tiếng bước chân của một nhóm người khác, không phải lính gác thông thường, vang lên từ phía đầu kia của hành lang tối đen.
Những bước chân này nhẹ nhàng, có chủ đích, và đáng sợ hơn nhiều so với những kẻ săn đuổi ký ức vừa rồi.
Tần Duyên nhìn vào đồng hồ của mình, lượng TU đã giảm xuống còn 01:59:59 — đúng một giờ trước khi linh hồn cô tan biến hoàn toàn vào hư không vĩnh cửu nếu không tìm ra lối thoát kịp thời trong tình cảnh hiện tại này!
Cô nép người sau cột server lạnh giá, nín thở lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất phát ra từ phía xa.
Không có tiếng còi báo động nữa.
Chỉ còn tiếng bước chân đều đặn tiến lại gần kèm theo mùi hương hoa nhài ngọt ngào nhưng ngái buồn đặc trưng của Hứa Minh đang lan tỏa trong không khí loãng và nồng nặc mùi ozone này một cách kỳ lạ đến mức khó tin!
Tần Duyên nắm chặt mảnh kim loại khắc mã truy cập trong lòng bàn tay run rẩy.
Cô biết mình phải đối mặt với sự thật phũ phàng nhất từ trước đến nay: Hứa Minh không chỉ là người yêu của cô trong thế giới ảo này mà còn có thể chính là kẻ đã tạo ra toàn bộ mê cung ký ức phức tạp và đầy đau đớn này để giữ chân linh hồn cô ở lại nơi đây mãi mãi bất chấp mọi hậu quả nghiêm trọng xảy đến cho cả hai người sau khi hệ thống sụp đổ hoàn toàn không hồi phục được nữa!
Cánh cửa phía trước mở ra một cách chậm rãi và êm ái.
Ánh sáng trắng xóa từ bên trong chiếu rọi vào bóng tối dày đặc của hành lang, tạo thành một đường ranh giới rõ ràng giữa quá khứ và hiện tại đang chồng chéo lên nhau hỗn độn đến mức khó phân biệt được đâu là thực tại đích xác.
chỉ là ảo ảnh do tâm trí suy yếu tạo ra mà thôi!
Tần Duyên bước về phía ánh sáng ấy với trái tim đập thình thịch như muốn nổ tung trong lồng ngực nhỏ bé của mình.
Cô không biết điều gì đang chờ đợi cô ở bên kia cánh cửa: sự giải thoát vĩnh cửu hay địa ngục trần gian kéo dài vô tận mãi mãi?
Nhưng ít nhất thì lần này, cô sẽ tự quyết định số phận của chính mình thay vì để mặc cho những con số trên đồng hồ sinh học lạnh lùng tước đoạt đi quyền được sống và yêu thương chân thành một lần nữa trước khi chết!
Và ngay khi bàn tay mảnh khảnh của cô chạm vào bề mặt cánh cửa ấm áp ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên từ chính trong sọ não cô, đầy đau đớn nhưng cũng không kém phần kiên quyết: "Duyên à, đừng mở ra.
Em sẽ thấy thứ mà em chưa sẵn sàng đối diện đâu."
Tần Duyên dừng lại.
Móng tay cô cắt sâu vào lòng bàn tay đến mức máu chảy đầm đìa nhuộm đỏ mảnh kim loại lạnh giá đang bị siết chặt trong nắm đấm run rẩy không ngừng của cô gái nhỏ bé ấy!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận