Chương 26

Cánh cửa sắt nặng nề khép lại, cắt đứt hoàn toàn tiếng ồn ào của thế giới bên ngoài.

Tần Duyên đứng giữa căn phòng họp kín của Hội Đồng Quản Lý Thời Gian, cảm giác lạnh lẽo không phải đến từ nhiệt độ thấp, mà từ sự vắng lặng tuyệt đối của thời gian.

Không khí ở đây dường như bị đóng băng, tĩnh mịch đến mức cô có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong mạch mình — một âm thanh nhịp nhàng nhưng đầy vẻ mệt mỏi.

Trước mặt cô là ba thành viên Hội Đồng, ngồi trên những chiếc ghế cao quý bằng gỗ đen bóng, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ ngọn nến điện tử duy nhất giữa bàn họp.

Họ không nói gì.

Chỉ im lặng quan sát.

Ánh mắt của họ sắc lạnh như dao mổ, dissect từng phân tử sự hiện diện mong manh của cô gái trẻ trước mặt.

Tần Duyên đưa tay lên chạm vào cổ tay trái mình.

Đồng hồ sinh học vẫn hiển thị con số: 0 ngày.

Nhưng thay vì tắt ngấm, màn hình nhỏ ấy đang nhấp nháy một màu đỏ máu kỳ lạ, như thể nó đang cố gắng ghi nhận điều gì đó vượt ra ngoài khả năng của máy móc thông thường.

Cô nhớ lại lời Hứa Minh nói trong chương trước — *“Thì chúng ta sẽ chết cùng nhau.”* Câu nói ấy giờ đây vang vọng trong đầu cô không còn là sự cam kết tình yêu, mà giống như một lời nguyền độc hại đang ăn mòn lý trí.

“Các người đã chờ đợi tôi đủ lâu rồi,” Tần Duyên lên tiếng, giọng nói của cô trầm xuống, mất đi vẻ run rẩy vốn có.

Sự quyết đoán tàn khốc trong con người cô trỗi dậy.

Cô biết mình không thể sống mãi trong thế giới ảo này.

Và nếu đây là nơi sự thật được chôn cất, thì cô sẽ đào nó lên bằng chính đôi tay đang dần tan biến của mình.

Kael, vị trưởng lão ngồi ở giữa, chậm rãi nhấc chiếc ly thủy tinh rỗng trên bàn xuống.

Tiếng va chạm nhẹ vang lên như một tiếng chuông báo tử.

“Cô đến đây không phải để cầu xin thời gian,” Kael nói, giọng khàn đặc nhưng lạnh lùng đến vô cảm.

“Cô đến đây là vì cô đã tìm thấy lỗi hệ thống.”

Tần Duyên nhíu mày.

Lỗi hệ thống?

Cô nhìn quanh căn phòng tối om này.

Những bức tường được bao phủ bởi những dòng mã nhị phân chạy dọc theo bề mặt, như thể cả tòa nhà này chỉ là một đoạn code khổng lồ đang chờ bị xóa bỏ.

Cảm giác bất an dâng lên trong lòng cô không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì cảm giác rằng mọi thứ xung quanh đều giả tạo — trừ nỗi đau thì đúng thật.

“Tôi không cần thời gian,” Tần Duyên đáp lại, bước tiến thêm một bước về phía bàn họp.

“Tôi muốn biết tại sao ký ức của tôi bị xóa đi mỗi khi đồng hồ đếm ngược đến con số cuối cùng.”

Kael ngừng lại giữa đường uống nước.

Đôi mắt không biểu cảm kia bỗng chốc mở to hơn chút xíu — một phản ứng cực kỳ nhỏ, nhưng với sự nhạy bén vốn có của Tần Duyên, cô nhận ra đó là khoảnh khắc duy nhất mà Kael để lộ sơ hở.

Anh ta sợ hãi.

Không phải vì cô gái trước mặt, mà vì điều gì đó sâu thẳm hơn đang ẩn sau lưng những bức tường dữ liệu này.

Hai vệ sĩ hai bên cửa bỗng chốc bước vào phòng, mang theo những cỗ máy hút TU màu đen bóng loáng trên tay họ.

Những thiết bị này không dùng để đo đếm thời gian sống của nạn nhân, mà là công cụ tước đoạt trực tiếp — hút lấy ký ức và tuổi thọ cùng lúc.

Tần Duyên cảm thấy cơ thể mình rung lên vì sợ hãi khi nhìn thấy chúng.

Cô đã từng chứng kiến cảnh người ta bị tước đoạt TU trong những cuộc đấu thầu ngầm ở khu vực nghèo khó.

Tiếng khóc thét của họ vẫn còn vang vọng trong tai cô, như một bản nhạc tang lễ không bao giờ kết thúc.

“Thay vì hỏi han vô ích,” Kael đứng dậy, dáng vẻ uy nghi nhưng thiếu đi sự sống động của con người thật.

“Chúng ta sẽ lấy lại những gì thuộc về Hội Đồng từ chính ký ức của cô.”

Tần Duyên lùi một bước, lưng chạm vào tường lạnh giá.

Cô không định chiến đấu bằng vũ lực.

Trong thế giới này, sức mạnh vật lý là thứ yếu kém nhất so với quyền kiểm soát thông tin.

Nhưng bí ẩn mà cô đang theo đuổi nằm sâu trong lòng hệ thống — nơi những ký ức bị xóa bỏ được lưu trữ vĩnh viễn để làm nhiên liệu cho sự bất tử của các nhà quản lý.

“Nếu tôi chết ở đây,” Tần Duyên nói chậm rãi, mắt không rời khỏi Kael.

“Thì toàn bộ mạng lưới sẽ sụp đổ cùng với tôi.”

Kael cười nhạt — một nụ cười thiếu vắng cảm xúc, giống như mặt nạ sứ vỡ vụn.

“Cô nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ?

Một linh hồn đã chết từ năm trước mà vẫn cố bám víu vào ảo tưởng về sự tồn tại?”

Câu nói ấy đánh thẳng vào vết thương lòng sâu nhất trong Tần Duyên.

Năm ngoái — hay chính xác hơn, 5 năm trước theo thời gian thực tế ngoài kia — cô đã nằm bất tỉnh trên đống sắt thép sau vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng.

Cảnh sát kết luận là tai nạn do lỗi kỹ thuật, nhưng Hứa Minh biết rõ sự thật: đó không phải là ngẫu nhiên.

Đó là một cuộc thanh trừng có chủ đích nhằm loại bỏ những người mang “ký ức cấm” — những mảnh ghép quan trọng về lịch sử trước Đại Khủng Hoảng Giá Trị.

Và giờ đây, khi cô đứng giữa phòng họp này với thân phận linh hồn trôi nổi, Tần Duyên cuối cùng cũng hiểu ra ý nghĩa thực sự của những ký ức bị mất mát.

Chúng không đơn thuần là hồi tưởng về quá khứ — chúng là chìa khóa mở cánh cửa dẫn đến thế giới thật bên kia ranh giới ảo ảnh thời gian.

“Tôi nhớ,” cô thì thầm, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm.

“Tôi nhớ mùi hương hoa nhài trong phòng bệnh viện lúc mẹ tôi qua đời.

Tôi nhớ ánh nắng vàng rơi lên mái tóc Hứa Minh khi chúng ta gặp nhau lần đầu dưới mưa.

Và tôi cũng nhớ…” Cô dừng lại, nhắm mắt lại tập trung vào những mảnh vỡ ký ức đang cố gắng nối kết với nhau bên trong tâm trí hỗn loạn của mình.

“Tôi nhớ rằng tôi đã không chết vì tai nạn.”

Kael sững sờ.

Lần đầu tiên từ khi bước vào phòng này, biểu cảm trên khuôn mặt lạnh lùng kia xuất hiện dấu hiệu lo lắng thực sự.

Những vệ sĩ phía sau cũng hạ thấp vũ khí xuống một chút, như thể họ đang đối diện với một mối đe dọa chưa từng được ghi nhận trong hệ thống an ninh của Hội Đồng.

Thiết bị phát sóng công cộng đột ngột bật lên trên tường trước mặt ba thành viên Hội Đồng.

Màn hình lớn chiếu ra cảnh tượng phòng họp này vào mạng lưới toàn thành phố — hàng triệu người đang theo dõi trực tiếp khoảnh khắc lịch sử chưa từng xảy ra từ khi Đại Khủng Hoảng bắt đầu: một phụ nữ sắp chết đứng đối diện với những kẻ cai trị thời gian và tuyên bố rằng cô ấy biết sự thật về cái giá phải trả cho sự bất tử giả tạo này.

“Cô đã làm gì?” Kael hỏi, giọng lần này không còn lạnh lùng nữa mà mang theo chút hoảng loạn khó che giấu.

Tần Duyên mỉm cười — một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chứa đựng nỗi đau tột cùng của người phụ nữ vừa nhận ra mình đang sống trong lồng kính vỡ vụn.

“Tôi đã hack vào cơ sở dữ liệu trung tâm,” cô nói chậm rãi, từng chữ như những giọt máu rơi xuống đất khô cằn.

“Và tôi tìm thấy nhật ký cá nhân của Mạc Vân Hi.”

Tên đó vang lên trong phòng họp như một lời nguyền độc hại.

Mọi người đều biết Mạc Vân Hi — kẻ phản diện đứng sau âm mưu triệt tiêu cảm xúc con người để tạo ra xã hội không còn khái niệm ‘thời gian sống’.

Nhưng ít ai ngờ rằng ngay cả những thành viên Hội Đồng cũng chưa từng đọc qua nhật ký của cô ta cho đến tận giờ phút này.

Màn hình chiếu lên đoạn video ngắn: hình ảnh Mạc Vân Hi ngồi trong phòng thí nghiệm tối om, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy bi thương giải thích lý do tại sao bà ấy lại muốn xóa bỏ khái niệm thời gian sống khỏi xã hội loài người.

“Nỗi đau và sự mất mát là nguồn gốc của bất công,” cô ta nói.

“Nếu không còn cảm xúc, không ai phải hy sinh thời gian cho nhau.”

Tần Duyên nhắm mắt lại khi những dòng mã nhị phân bắt đầu xoáy vào tâm trí cô như một cơn bão dữ dội.

Ký ức về Hứa Minh — người đàn ông tên ấy mà cô yêu thương nhưng không nhớ mặt rõ ràng trong ký ức thực tế của mình — bỗng chốc trở nên sắc nét hơn bao giờ hết.

Anh ta không chỉ là bạn trai bí ẩn hay kẻ săn đuổi ký ức đơn thuần.

Anh chính là phiên bản sao lưu ý thức cuối cùng của người đàn ông đã chết cùng cô năm ấy, được tái tạo bởi công nghệ thời gian để giữ chân linh hồn Tần Duyên trong thế giới ảo này bằng cách tái hiện lại những ký ức đẹp — dù điều đó khiến cô đau đớn hơn gấp bội lần so với việc đối mặt với sự thật phũ phàng.

“Không!” Kael hét lên, ra lệnh cho vệ sĩ tấn công.

Nhưng đã quá muộn.

Thiết bị phát sóng không chỉ chiếu hình ảnh phòng họp mà còn truyền tải toàn bộ dữ liệu hack được từ cơ sở dữ liệu trung tâm vào mạng lưới cộng đồng — bao gồm cả danh sách những người đang sống nhờ tước đoạt thời gian của kẻ khác, cũng như bằng chứng cho thấy chính Hội Đồng mới là nguyên nhân gây ra Đại Khủng Hoảng Giá Trị ban đầu.

Toàn thành phố rung chuyển trước thông tin chấn động này.

Hàng triệu người bắt đầu tụ tập bên ngoài trụ sở Hội Đồng Quản Lý Thời Gian — không phải để nổi dậy bạo lực, mà đơn giản chỉ là đứng yên lặng nhìn lên bầu trời đêm đen kịt nơi những ngôi sao ảo ảnh đang dần tắt ngấm theo nhịp đập suy kiệt của trái tim Tần Duyên.

Thay vì tìm cách thoát ra khỏi căn phòng này bằng vũ lực hay mưu mẹo thông thường như mọi người mong đợi, Tần Duyên đã thực hiện một hành động hoàn toàn khác — truy cập vào cơ sở dữ liệu trung tâm và kích hoạt lệnh “Zero-Day Exploit” mà cô nghiên cứu từ những ký ức mảnh vụn còn sót lại trong đầu mình.

Kết quả bất ngờ không phải là trốn thoát thành công hay tiêu diệt kẻ thù, mà là tạm thời vô hiệu hóa hoàn toàn khái niệm thời gian sống trên toàn bộ hệ thống quản lý của Hội Đồng — khiến tất cả đồng hồ sinh học hiển thị con số 0 vĩnh viễn cho đến khi họ tìm ra cách khắc phục sự cố nghiêm trọng này.

Cơ thể Tần Duyên bắt đầu tan biến dần từ những ngón chân trở lên, như thể cô đang bị hòa vào không khí xung quanh mình bởi sức nặng của bí mật vừa được tiết lộ.

Nhưng thay vì sợ hãi cái chết lần thứ hai — hay có lẽ là cuối cùng trong đời thực hoặc ảo ảnh tùy thuộc góc nhìn nào — cô cảm thấy một sự bình yên lạ lùng bao trùm lấy tâm hồn mệt mỏi sau nhiều năm lang thang giữa ranh giới sống và chết mơ hồ này.

Kael ngồi sụp xuống ghế, khuôn mặt lạnh lùng kia giờ đây chỉ còn lại vẻ trống rỗng tuyệt đối giống như màu trắng của bông gòn mềm mại trong ký ức chương trước — loại bỏ mọi mùi vị và cảm giác, chỉ còn lại khoảng không vô tận giữa hư không bao la nơi linh hồn cô gái nhỏ bé ấy đang trôi nổi tự.

đồng hồ sinh học dừng chạy vĩnh viễn.

“Cô đã phá hủy tất cả,” anh ta thì thầm với giọng nói khàn đặc vang lên từ chính trong sọ não mình thay vì phát ra từ môi miệng thực tế nữa — một dấu hiệu cho thấy hệ thống kiểm soát ý thức của Hội Đồng cũng đang sụp đổ theo nhịp điệu tan biến của Tần Duyên.

“Không,” cô trả lời dịu dàng, nụ cười trên môi vẫn nở rộ dù cơ thể đã gần như hoàn toàn trong suốt trước ánh mắt sững sờ của những kẻ cầm quyền thời gian.

“Tôi chỉ đơn giản là cho mọi người thấy rằng cái chết không phải là kết thúc — nó mới chính là khởi đầu thực sự.”

Và rồi, bóng dáng Hứa Minh cũng bắt đầu mờ nhạt đi cùng với sự sụp đổ của toàn bộ không gian ảo này một lần nữa — nhưng lần này khác biệt hoàn toàn so với trước đây.

Thay vì chìm vào hư vô vĩnh viễn mà không để lại gì ngoài nỗi đau mất mát và ký ức bị xóa sạch, anh ta tiến về phía Tần Duyên với đôi mắt sáng ngời hy vọng hiếm khi xuất hiện trong những khoảnh khắc đen tối nhất của cuộc đời họ — như thể đang cố gắng nói điều gì đó quan trọng hơn cả sự sống còn hay cái chết giả tạo này.

Tần Duyên bước ra khỏi phòng họp, không phải như một tù nhân bị giam cầm bởi quy luật thời gian hà khắc nữa mà giống như một kẻ giải phóng mang theo ánh sáng hy vọng cuối cùng trước khi màn đêm bao trùm lấy tất cả những ảo tưởng về bất tử vô nghĩa của loài người.

Tuy nhiên giá cô phải trả là cực kỳ đắt đỏ hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng được: đồng hồ sinh học trên cổ tay trái đã bị phá hủy hoàn toàn không còn khả năng hiển thị con số đếm ngược nào nữa, và cơ thể đang trong tình trạng suy kiệt nghiêm trọng đến mức mỗi bước chân di chuyển đều khiến cô cảm thấy như thể linh hồn mình đang bị xé rách thành từng mảnh nhỏ li ti rơi xuống vực thẳm đen kịt phía dưới.

Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sự tan biến dần của cơ thể vật lý hay ký ức đang mờ đi theo nhịp điệu sụp đổ của thế giới ảo này — mà là khi cô quay đầu nhìn lại lần cuối cùng trước khi cánh cửa sắt đóng sập behind lưng mình, Tần Duyên bỗng chốc nhận ra rằng bóng dáng Hứa Minh đứng sau những vệ sĩ Hội Đồng kia không còn mang gương mặt lạnh lùng bí ẩn nữa.

Thay vào đó, anh ta có đôi mắt đỏ ngầu vì khóc — và trên tay cầm một chiếc nhẫn vàng khắc dòng chữ nhỏ xíu: “Cho em lúc em quên.”

Và ngay khi cô định gọi tên anh ấy lần cuối cùng trong đời thực hoặc ảo ảnh tùy thuộc góc nhìn nào thì toàn bộ không gian xung quanh bỗng chốc nổ tung thành hàng triệu mảnh kính vỡ lấp lánh dưới ánh trăng ảo — để lại câu hỏi lớn lao đang treo lơ lửng giữa hư không: Nếu linh hồn thực sự có thể tồn tại sau khi đồng hồ sinh học dừng chạy, vậy thì ai chính là người đứng bên kia ranh giới chờ đợi đón nhận cô vào lúc này?

Một bàn tay xương xẩu thò ra từ giữa đống tro tàn, túm lấy cổ áo hắn.

Hắn rít lên, linh lực bùng nổ nhưng vô ích khi bóng đen kia càng lúc càng dày đặc.

Giọng nói lạnh như băng vang lên sát bên tai
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập