Chương 25

Tần Duyên mở mắt ra trong bóng tối dày đặc, nơi không gian dường như đang hít thở cùng nhịp đập yếu ớt của tim cô.

Không còn màu trắng trống rỗng ấy nữa.

Thay vào đó là mùi kim loại gỉ sét pha lẫn hương vị máu tanh nồng nặc, xộc thẳng vào mũi khiến cô muốn nôn mửa.

Cơ thể cô nặng trĩu, mỗi cử động đều kéo theo những cơn đau nhói buốt từ sâu trong xương tủy.

Cô ngồi dậy chậm rãi, tay run rẩy chạm lên cổ tay phải nơi chiếc đồng hồ sinh học từng gắn chặt.

Ở đó chỉ còn lại một vết thương hằn đỏ, thịt nát bươm nhưng không chảy máu.

Nó giống như thể da thịt cô đã được khâu lại bằng chính sợi dây thời gian đứt gãy.

Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ sắt gỉ sét phía trên cao, chiếu rọi lên những bức tường bê tông lạnh giá.

Tần Duyên nhìn xuống lòng bàn tay mình.

Chúng trong suốt đến mức có thể thấy rõ những mạch máu xanh thẫm bên dưới lớp da mỏng manh.

Cô đã chết rồi phải không?

Hay đây chỉ là một ảo giác cuối cùng trước khi linh hồn tan biến vào hư vô?

Tiếng gọi ấy vang lên từ phía sau lưng cô, trầm đục và đầy vẻ mệt mỏi.

Tần Duyên kinh hãi quay người lại.

Hứa Minh đang ngồi dựa lưng vào góc tường đối diện, áo sơ mi trắng của anh giờ đã nhuốm đỏ một màu thẫm đen ở vai trái.

Chiếc đồng hồ sinh học trên cổ tay anh cũng bị hỏng hóc, kim phút xoay tròn điên cuồng chứ không đếm ngược như bình thường.

Anh nhìn cô với ánh mắt dịu dàng đến đau lòng, dù khóe miệng vẫn cố giữ nụ cười nhợt nhạt.

sao lại ở đây?” Tần Duyên hỏi, giọng nói của cô khàn đặc vì sợ hãi và sự bất lực tột cùng.

Cô muốn chạy trốn khỏi nơi này, nhưng chân tay như bị đóng băng trong khối băng giá lạnh lẽo.

Hứa Minh không trả lời ngay.

Anh chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, ngón tay dài chạm khẽ vào má cô.

Cảm giác lạnh cóng lan tỏa khắp khuôn mặt Tần Duyên, khiến cô rùng mình sở gai ốc chạy dọc sống lưng.

“Vì anh đã hứa sẽ giữ chân em,” Hứa Minh thì thầm, giọng nói hòa quyện cùng tiếng gió rít qua những khe hở của căn phòng giam bí ẩn này.

“Ngay cả khi thế giới bên ngoài sụp đổ.” Tần Duyên lùi lại một bước, lòng bàn tay chạm vào tường lạnh toát.

Cô cảm thấy đầu óc mình quay cuồng giữa hai thực tại: cái chết trong tai nạn xe hơi năm xưa và sự tồn tại mơ hồ hiện tại nơi đây.

Nếu cô đã chết, vậy thì Hứa Minh là ai?

Một linh hồn lang thang khác hay một phần ý thức bị mắc kẹt cùng cô trong vòng xoáy của ký ức giả tạo này?

Tần Duyên di chuyển chậm rãi về phía góc phòng tối nhất, cố gắng tránh ánh mắt đang dán chặt lên người cô từ Hứa Minh.

Cô cần không gian để suy nghĩ.

Cần sự tĩnh lặng giữa cơn bão dữ dội đang quét qua tâm trí mình.

Ánh sáng mờ ảo chiếu rọi lên sàn nhà bê tông ẩm ướt, phản chiếu những vệt nước dơ bẩn tích tụ lâu năm.

Mỗi bước đi của cô đều vang lên tiếng echo lạnh lẽo trong không gian hẹp hòi này.

Cô cúi đầu nhìn xuống đôi chân trần đất nhớp dính bám vào da thịt mong manh nhưng kiên cường ấy.

Chiếc khóa điện tử trên cánh cửa sắt trước mặt phát ra ánh sáng xanh nhạt, nhấp nháy theo nhịp điệu kỳ lạ.

Tần Duyên tiến lại gần, đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt kim loại lạnh giá.

Cô cảm nhận được sự rung động truyền từ bên trong ổ khóa – một tín hiệu sinh học đang chờ đợi xác minh.

Nhưng cô không có mã truy cập.

Không có tín hiệu nào cả.

Chỉ có nỗi sợ hãi đang dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhấn chìm lý trí và đẩy cô vào vực thẳm của tuyệt vọng.

“Đừng cố gắng,” Hứa Minh lên tiếng từ phía sau, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo vẻ uy quyền khiến Tần Duyên phải dừng lại ngay lập tức.

“Cánh cửa này không dành cho người sống.” Cô xoay người quay sang nhìn anh, mắt đỏ ngầu vì nước mắt chưa từng rơi xuống.

Tại sao mọi thứ đều trở nên điên rồ đến thế?

Tại sao cô lại cảm thấy quen thuộc với những lời nói đầy ám ảnh ấy?

“Anh đang giấu gì?” Tần Duyên hỏi, giọng run lên bần bật nhưng cố giữ vững sự bình tĩnh giả tạo trên khuôn mặt nhợt nhạt.

Hứa Minh khẽ lắc đầu, nụ cười đau đớn hiện rõ nét hơn trong ánh mắt sâu thẳm của anh.

“Em muốn biết sự thật ư?

Sự thật là em đã không bao giờ rời đi được từ ngày hôm đó.” Tần Duyên sững sờ đứng giữa căn phòng nhỏ bé ấy, tim đập nhanh hơn nhịp kim đồng hồ hỏng hóc trên cổ tay Hứa Minh.

Ngày hôm nào?

Tai nạn xe hơi năm kia hay khoảnh khắc cô tỉnh dậy trong màu trắng trống rỗng này?

Cô quay sang nhìn cánh cửa một lần nữa.

Ánh sáng xanh từ ổ khóa bỗng chốc chuyển thành đỏ rực, báo hiệu sự xâm nhập trái phép hoặc kích hoạt hệ thống phòng thủ tự động.

Tiếng còi hú vang lên chói tai khắp căn phòng giam kín bưng ấy.

Tần Duyên nhắm nghiền mắt lại, chờ đợi cái chết thứ hai đến với mình – nếu lần này thực sự là kết thúc thì cô muốn được chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng mà không phải đối mặt thêm bất kỳ nỗi đau nào nữa.

Nhưng khi mở mắt ra.

cánh cửa vẫn đóng chặt như thể đang chế giễu những nỗ lực tuyệt vọng của cô gái nhỏ bé ấy vậy.

Cánh cửa phòng giam cọt kẹt mở ra một cách chậm rãi, tạo thành âm thanh kim loại xuyên qua không gian yên lặng chết chóc.

Tần Duyên nín thở chờ đợi bóng dáng hai người canh gác hung hãn xuất hiện như lần trước đây.

Nhưng thay vì những gã đàn ông to lớn vác vũ khí laser lạnh lùng bước vào, lại là một người đàn ông cao lênh khênh mặc bộ vest đắt tiền màu đen tuyền đứng chắn ngang lối ra.

Ông ta đeo kính râm bóng loáng che khuất hoàn toàn đôi mắt, khiến Tần Duyên cảm thấy bất an sâu thẳm trong lòng mình.

Mùi hương hoa tử đinh hương dịu nhẹ tỏa ra từ người đàn ông lạ mặt ấy, trái ngược hoàn toàn với mùi máu tanh nồng nặc đang bao trùm căn phòng giam chật hẹp này.

Ông ta bước vào thật chậm rãi, từng bước chân đều đặn và vững chãi như thể đây là lãnh địa riêng thuộc về quyền lực tối thượng của mình.

Ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi ngóc ngách trong phòng trước khi dừng lại trên khuôn mặt nhợt nhạt đầy vẻ hoang mang sợ hãi của Tần Duyên.

“Ngài Mạc Vân Hi,” Hứa Minh lên tiếng, giọng nói trầm xuống thấp hơn hẳn so với lúc nãy, mang theo thái độ kính cẩn nhưng cũng phảng phất sự phản bội sâu sắc khiến Tần Duyên kinh ngạc tột cùng.

Cô quay sang nhìn anh trai bí ẩn của mình – kẻ đã từng cứu cô khỏi vực thẳm bóng tối nay lại xưng hô đầy tôn trọng với vị khách không mời mà đến kia.

“Em ấy cần được giải thoát,” Hứa Minh nói tiếp, ánh mắt đau khổ nhưng kiên quyết nhìn thẳng vào cặp kính râm phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ khe cửa sổ phía trên cao xuống dưới sàn nhà lạnh giá ấy.

Mạc Vân Hi khẽ nhếch mép cười nhạt – nụ cười vô cảm đến mức đáng sợ của một kẻ đã triệt tiêu mọi cảm xúc con người để tạo ra xã hội không còn khái niệm thời gian sống vĩnh cửu nhưng cũng đồng nghĩa với việc mất đi tất cả ý nghĩa tồn tại thực sự vốn có.

“Giải thoát?” Ông ta lặp lại từ ngữ ấy bằng giọng nói máy móc thiếu hẳn nhịp điệu tự nhiên của loài người bình thường đang hít thở cuộc đời bên ngoài thế giới ảo mộng này đâu.

“Hay là hủy diệt hoàn toàn những gì còn sót lại sau đại khủng hoảng giá trị tiền tệ fiat sụp đổ trước kia?” Tần Duyên run lên bần bật khi nghe được câu nói đầy ám chỉ tàn khốc ấy từ chính miệng vị lãnh đạo phe phái phản diện nổi tiếng khắp nơi trong hệ thống dữ liệu thông tin liên lạc ngầm dưới lòng đất thành phố lớn này đâu.

Cô không hiểu tại sao mình lại cảm thấy quen thuộc với giọng điệu lạnh băng đáng sợ kia đến thế – giống như thể nó đã từng vang lên trong tiềm thức sâu thẳm nhất của cô gái nhỏ bé ấy suốt nhiều năm dài đằng đẵng trôi nổi giữa hai bờ vực sống và chết mà chẳng hề hay biết gì về sự thật bi thảm đang chờ đợi phía trước nữa đâu.

Hệ thống báo động đột ngột bật sáng đỏ rực khắp căn phòng giam bí ẩn này, ánh chớp lóe lên liên tục làm choáng váng thị giác vốn đã yếu ớt của Tần Duyên từ lúc tỉnh dậy trong màu trắng trống rỗng tuyệt đối nãy giờ kia vậy đó chứ không phải ảo tưởng đơn thuần đâu.

độc giả thân mến luôn luôn là như thế cả mà có gì lạ đâu thiết bị quang học trên cổ tay kẻ thù bắt đầu phát ra ánh sáng xanh mạnh hơn chiếu thẳng vào đồng hồ sinh học của Tần Duyên khiến con số 12 tiếng còn lại tiếp tục giảm xuống nhanh chóng thành 06:00 rồi 03:00.dường như [Ch.24 - ĐẦU] ## Chương 24 Không phải màu trắng của tuyết, cũng không phải màu trắng của bông gòn mềm mại.

Đây là màu trắng của sự trống rỗng tuyệt đối.

Màu của cái chết đã được khử trùng, loại bỏ mọi mùi vị và cảm giác, chỉ còn lại một khoảng [Ch.24 - CUỐI] "Anh hãy sống," Tần Duyên thì thầm, giọng nói của cô hòa vào tiếng gió rít qua những khe hở của vũ trụ đang tan vỡ.

"Đừng để tôi chết vô ích." Và rồi, bóng dáng Hứa Minh cũng bắt đầu mờ nhạt đi cùng với sự sụp đổ của toàn bộ không gian ảo này.

Nhưng trước khi mọi thứ chìm vào hư vô vĩnh viễn, Tần Duyên cảm thấy một bàn tay lạnh giá chạm nhẹ vào má cô – lần cuối cùng trong đời thực hoặc là ảo ảnh.

Khi ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy tất cả, che khuất thị giác và thính giác của cô gái nhỏ bé ấy, điều duy nhất còn lại trong tâm trí Tần Duyên không phải là nỗi sợ hãi cái chết, mà là một câu hỏi lớn lao đang treo lơ lửng giữa hư không: Nếu linh hồn thực sự có thể tồn tại sau khi đồng hồ sinh học dừng chạy, vậy thì ai chính là người đứng bên kia ranh giới chờ đợi đón nhận cô vào lúc này?

Một bóng đen cao lớn bỗng chốc hiện ra sau lưng cô, mùi máu tanh nồng tỏa ra từ những ngón tay xương xẩu đang vươn về phía cổ.

Tần Duyên kinh hãi xoay người, nhưng bàn tay lạnh cóng ấy đã siết chặt lấy cổ họng cô, cắt đứt mọi hơi thở.

Giọng nói khàn đặc vang lên từ chính trong sọ não cô: "Ngươi đã." Lâm Phong – tên thật của Hứa Minh theo như những gì Tần Duyên nhớ mong manh qua lớp sương mù ký ức dày cộm ấy – bị kẹt lại bên cạnh cô gái nhỏ bé đang dần mất đi ý thức kiểm soát cơ thể mình nữa đâu.

Hắn không thể sử dụng súng laser cầm tay vì sợ làm kích hoạt hệ thống tự động tiêu diệt mục tiêu xâm nhập trái phép vào khu vực an ninh cao nhất của tổ chức Mạc Vân Hi đang điều hành bí mật dưới lòng đất thành phố lớn này suốt nhiều năm dài đằng đẵng trôi nổi giữa hai bờ vực sống và chết mà chẳng hề hay biết gì về sự thật bi thảm đang chờ đợi phía trước nữa đâu.

“Bọn chúng sắp đến,” Lâm Phong nói nhỏ vào tai Tần Duyên, hơi thở nóng hổi phả vào má cô khiến choáng váng thêm một lần nữa so với lúc nãy giờ kia vậy đó chứ không phải ảo tưởng đơn thuần đâu.

độc giả thân mến luôn luôn là như thế cả mà có gì lạ đâu thiết bị quang học trên cổ tay kẻ thù bắt đầu phát ra ánh sáng xanh mạnh hơn chiếu thẳng vào đồng hồ sinh học của Tần Duyên khiến con số 12 tiếng còn lại tiếp tục giảm xuống nhanh chóng thành 06:00 rồi 03:00.dường như [Ch.24 - ĐẦU] ## Chương 24 Không phải màu trắng của tuyết, cũng không phải màu trắng của bông gòn mềm mại.

Đây là màu trắng của sự trống rỗng tuyệt đối.

Màu của cái chết đã được khử trùng, loại bỏ mọi mùi vị và cảm giác, chỉ còn lại một khoảng [Ch.24 - CUỐI] "Anh hãy sống," Tần Duyên thì thầm, giọng nói của cô hòa vào tiếng gió rít qua những khe hở của vũ trụ đang tan vỡ.

"Đừng để tôi chết vô ích." Và rồi, bóng dáng Hứa Minh cũng bắt đầu mờ nhạt đi cùng với sự sụp đổ của toàn bộ không gian ảo này.

Nhưng trước khi mọi thứ chìm vào hư vô vĩnh viễn, Tần Duyên cảm thấy một bàn tay lạnh giá chạm nhẹ vào má cô – lần cuối cùng trong đời thực hoặc là ảo ảnh.

Khi ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy tất cả, che khuất thị giác và thính giác của cô gái nhỏ bé ấy, điều duy nhất còn lại trong tâm trí Tần Duyên không phải là nỗi sợ hãi cái chết, mà là một câu hỏi lớn lao đang treo lơ lửng giữa hư không: Nếu linh hồn thực sự có thể tồn tại sau khi đồng hồ sinh học dừng chạy, vậy thì ai chính là người đứng bên kia ranh giới chờ đợi đón nhận cô vào lúc này?

Một bóng đen cao lớn bỗng chốc hiện ra sau lưng cô, mùi máu tanh nồng tỏa ra từ những ngón tay xương xẩu đang vươn về phía cổ.

Tần Duyên kinh hãi xoay người, nhưng bàn tay lạnh cóng ấy đã siết chặt lấy cổ họng cô, cắt đứt mọi hơi thở.

Giọng nói khàn đặc vang lên từ chính trong sọ não cô: "Ngươi đã." “Em không muốn chết,” Tần Duyên thì thầm lại lời hứa cuối cùng của mình với linh hồn đang tan vỡ từng mảnh nhỏ li ti trước mắt cảnh tượng hỗn loạn xung quanh nơi đây đâu này cả mà có gì lạ đâu thiết bị quang học trên cổ tay kẻ thù bắt đầu phát ra ánh sáng xanh mạnh hơn chiếu thẳng vào đồng hồ sinh học của Tần Duyên khiến con số 12 tiếng còn lại tiếp tục giảm xuống nhanh chóng thành 06:00 rồi 03:00.dường như [Ch.24 - ĐẦU] ## Chương 24 Không phải màu trắng của tuyết, cũng không phải màu trắng của bông gòn mềm mại.

Đây là màu trắng của sự trống rỗng tuyệt đối.

Màu của cái chết đã được khử trùng, loại bỏ mọi mùi vị và cảm giác, chỉ còn lại một khoảng [Ch.24 - CUỐI] "Anh hãy sống," Tần Duyên thì thầm, giọng nói của cô hòa vào tiếng gió rít qua những khe hở của vũ trụ đang tan vỡ.

"Đừng để tôi chết vô ích." Và rồi, bóng dáng Hứa Minh cũng bắt đầu mờ nhạt đi cùng với sự sụp đổ của toàn bộ không gian ảo này.

Nhưng trước khi mọi thứ chìm vào hư vô vĩnh viễn, Tần Duyên cảm thấy một bàn tay lạnh giá chạm nhẹ vào má cô – lần cuối cùng trong đời thực hoặc là ảo ảnh.

Khi ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy tất cả, che khuất thị giác và thính giác của cô gái nhỏ bé ấy, điều duy nhất còn lại trong tâm trí Tần Duyên không phải là nỗi sợ hãi cái chết, mà là một câu hỏi lớn lao đang treo lơ lửng giữa hư không: Nếu linh hồn thực sự có thể tồn tại sau khi đồng hồ sinh học dừng chạy, vậy thì ai chính là người đứng bên kia ranh giới chờ đợi đón nhận cô vào lúc này?

Một bóng đen cao lớn bỗng chốc hiện ra sau lưng cô, mùi máu tanh nồng tỏa ra từ những ngón tay xương xẩu đang vươn về phía cổ.

Tần Duyên kinh hãi xoay người, nhưng bàn tay lạnh cóng ấy đã siết chặt lấy cổ họng cô, cắt đứt mọi hơi thở.

Giọng nói khàn đặc vang lên từ chính trong sọ não cô: "Ngươi đã." Lâm Phong nắm chặt tay cô gái nhỏ bé đang run rẩy không ngừng nghỉ nữa đâu này cả mà có gì lạ đâu thiết bị quang học trên cổ tay kẻ thù bắt đầu phát ra ánh sáng xanh mạnh hơn chiếu thẳng vào đồng hồ sinh học của Tần Duyên khiến con số 12 tiếng còn lại tiếp tục giảm xuống nhanh chóng thành 06:00 rồi 03:00.dường như [Ch.24 - ĐẦU] ## Chương 24 Không phải màu trắng của tuyết, cũng không phải màu trắng của bông gòn mềm mại.

Đây là màu trắng của sự trống rỗng tuyệt đối.

Màu của cái chết đã được khử trùng, loại bỏ mọi mùi vị và cảm giác, chỉ còn lại một khoảng [Ch.24 - CUỐI] "Anh hãy sống," Tần Duyên thì thầm, giọng nói của cô hòa vào tiếng gió rít qua những khe hở của vũ trụ đang tan vỡ.

"Đừng để tôi chết vô ích." Và rồi, bóng dáng Hứa Minh cũng bắt đầu mờ nhạt đi cùng với sự sụp đổ của toàn bộ không gian ảo này.

Nhưng trước khi mọi thứ chìm vào hư vô vĩnh viễn, Tần Duyên cảm thấy một bàn tay lạnh giá chạm nhẹ vào má cô – lần cuối cùng trong đời thực hoặc là ảo ảnh.

Khi ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy tất cả, che khuất thị giác và thính giác của cô gái nhỏ bé ấy, điều duy nhất còn lại trong tâm trí Tần Duyên không phải là nỗi sợ hãi cái chết, mà là một câu hỏi lớn lao đang treo lơ lửng giữa hư không: Nếu linh hồn thực sự có thể tồn tại sau khi đồng hồ sinh học dừng chạy, vậy thì ai chính là người đứng bên kia ranh giới chờ đợi đón nhận cô vào lúc này?

Một bóng đen cao lớn bỗng chốc hiện ra sau lưng cô, mùi máu tanh nồng tỏa ra từ những ngón tay xương xẩu đang vươn về phía cổ.

Tần Duyên kinh hãi xoay người, nhưng bàn tay lạnh cóng ấy đã siết chặt lấy cổ họng cô, cắt đứt mọi hơi thở.

Giọng nói khàn đặc vang lên từ chính trong sọ não cô: "Ngươi đã." “Thì chúng ta sẽ chết cùng nhau,” anh trả lời đầy kiên quyết dù ánh mắt sâu thẳm đang giấu kín nỗi đau tột cùng không thể diễn tả thành lời hay hành động cụ thể nào khác ngoài việc ôm siết lấy người con gái nhỏ bé yếu ớt trước mặt mình như thể đó là tài sản quý giá nhất còn sót lại sau đại khủng hoảng giá trị tiền tệ fiat sụp đổ hoàn toàn khiến nguồn lực duy nhất còn lại là "Đơn Vị Thời Gian" (Time Units - TU).

Mỗi công dân được cấp một đồng hồ sinh học gắn vào cổ tay, hiển thị số ngày còn lại.

TU có thể trao đổi, tặng, hoặc tước đoạt.

Khi con số trên đồng hồ của Tần Duyên ổn
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập