Chương 24

Không phải màu trắng của tuyết, cũng không phải màu trắng của bông gòn mềm mại.

Đây là màu trắng của sự trống rỗng tuyệt đối.

Màu của cái chết đã được khử trùng, loại bỏ mọi mùi vị và cảm giác, chỉ còn lại một khoảng không vô tận lạnh giá đến tê cóng xương tủy.

Tần Duyên mở mắt ra.

Không khí xung quanh cô loãng đi từng chút một, như thể oxy đang bị rút cạn khỏi phổi bằng những ngón tay vô hình của cái chết.

Cô cố gắng hít thở sâu hơn, nhưng mỗi lần lồng ngực phồng lên lại là một trận đau nhói dữ dội xé toạc từ bên trong tim.

Đồng hồ sinh học trên cổ tay trái cô ngừng chạy.

Con số 03:00 đã biến mất thay bằng dòng chữ nhấp nháy đỏ tươi: LỖI HỆ THỐNG.

"Đây là đâu?" Cô thì thầm, giọng nói của mình vang lên khô khốc và xa lạ trong không gian tĩnh lặng này.

Tiếng vọng không trả lời lại, nó chìm vào sự im mênh mông như những viên sỏi rơi xuống vực thẳm.

Tần Duyên ngồi dậy.

Cơ thể cô nhẹ bẫng, thiếu đi trọng lượng của xương thịt mà chỉ còn là ý thức thuần túy đang trôi nổi trong một đại dương ký ức hỗn loạn.

Trước mặt cô xuất hiện một cánh cửa bằng gỗ cổ xưa, khắc hoa văn những chiếc đồng hồ cát vỡ vụn.

Nó không thuộc về thế giới kỹ thuật số đầy đèn và màn hình hologram nơi cô vừa trải qua cuộc chiến sinh tử với Mạc Vân Hi.

Nó mang mùi hương của gỗ cũ, của bụi thời gian và một nỗi nhớ da diết mà cô không thể gọi tên.

Tần Duyên bước tới, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa.

Khi lòng bàn tay tiếp xúc với lớp sơn mài bóng loáng, những hình ảnh bắt đầu tràn về trong tâm trí cô như lũ lụt vỡ đê.

Một căn phòng bệnh viện cũ kỹ.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc.

Tiếng máy trợ thở phát ra tiếng tích tắc đều đặn, đếm ngược từng giây cuối cùng của một sinh mệnh đang tàn lụi.

"Cô đã chết," một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau lưng cô.

Không phải là lời đe dọa, mà là sự khẳng định nhẹ nhàng như một sự thật hiển nhiên nhất trên đời này.

Tần Duyên quay phắt lại.

Hứa Minh đứng đó, trong bộ vest đen tuyền, mái tóc hơi rối bời vì gió mưa.

Ánh mắt anh nhìn sâu vào linh hồn cô, không phải với vẻ lạnh lùng của kẻ săn mồi, mà là nỗi đau đớn chôn vùi sau lớp mặt nạ bình thản.

"Chết?" Tần Duyên lặp lại từ đó, cảm giác tê dại lan tỏa khắp người.

"Nhưng tôi vẫn còn đây.

Tôi vẫn còn thấy anh."

"Cô chỉ đang ở trong khoảng thời gian giữa những nhịp tim cuối cùng," Hứa Minh bước closer, ánh mắt anh lướt qua vết thương vô hình trên trán cô – nơi ký ức thực sự bị niêm phong.

"Thế giới bên ngoài đã kết thúc từ năm năm trước.

Tai nạn xe hơi ấy không phải là một giấc mơ, Duyên à."

Tim Tần Duyên thắt lại.

Một mảnh vỡ ký ức sắc lẹm cắt ngang ý thức của cô.

Ánh đèn pha chói lòa chiếu thẳng vào kính chắn gió.

Tiếng kim loại vặn xoắn phát ra âm thanh đáng sợ như tiếng gào thét của con thú bị thương.

Và khuôn mặt Hứa Minh, không phải là người đàn ông lạnh lùng trước mắt này, mà là một người đang chảy máu, tay với tuyệt vọng về phía cô trong khi xe lật úp trên đường cao tốc.

"Sai," Tần Duyên lắc đầu kịch liệt, nước mắt rơi xuống nhưng khô khốc như tro tàn.

"Nếu tôi đã chết, tại sao anh lại ở đây?

Tại sao chúng ta vẫn còn những ký ức này?"

Hứa Minh cúi đầu, giọng nói vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

"Bởi vì tôi không thể chấp nhận mất cô.

Tôi dùng toàn bộ thời gian sống của mình để xây dựng thế giới ảo này, nơi mà cô chưa bao giờ chết."

Tần Duyên sững sờ.

Cô nhìn xung quanh căn phòng trắng xóa đang bắt đầu sụp đổ theo những góc cạnh cong queo.

Những bức tường xuất hiện vết nứt đen ngòm, từ đó rỉ ra những dòng dữ liệu nhị phân hỗn loạn.

Đây không phải là thế giới thực.

Đây cũng không hoàn toàn là ảo ảnh.

Đây là purgatory – nơi ngục tù của chính Hứa Minh tạo ra để giam giữ linh hồn cô gái mà anh yêu thương nhất trong vòng tay giả tưởng của sự sống vĩnh cửu vô nghĩa.

"Anh đã đánh cắp thời gian của những người khác," Tần Duyên nói, giọng đầy vẻ kinh ngạc lẫn giận dữ.

"Để duy trì không gian này?

Để tôi tiếp tục 'sống'?"

Hứa Minh gật đầu chậm chạp, nước mắt chảy dài trên gò má nhợt nhạt.

"Mạc Vân Hi muốn xóa bỏ cảm xúc để tạo ra sự bất tử vô tri.

Tôi chọn cách khác.

Tôi chấp nhận đau đớn mỗi ngày khi nhìn cô quên đi chính mình, chỉ để được ngắm nhìn nụ cười của cô thêm một lần nữa."

Tần Duyên bước tới, nắm chặt lấy cổ áo Hứa Minh.

Bàn tay cô xuyên qua lớp vải đắt tiền và chạm vào lồng ngực anh.

Không có nhịp đập.

Chỉ có sự trống rỗng lạnh lẽo của một cỗ máy duy trì bởi ý chí điên cuồng.

"Anh đang giết chết linh hồn tôi," Tần Duyên thì thầm, đau đớn hơn cả cái chết thể xác.

"Tôi không muốn sống trong lừa dối này nữa."

Hứa Minh nhìn cô với vẻ mặt tuyệt vọng.

Anh đưa ra một chiếc thẻ dữ liệu – thứ mà Đỗ Tâm đã hy sinh để lấy được nó ở chương trước.

Nhưng giờ đây, nó không còn là chìa khóa thoát ngục thông thường.

Nó chứa đựng toàn bộ ký ức về cái chết thật sự của Tần Duyên năm đó.

Ký ức cô đã cố tình quên đi để sống tiếp trong ảo tưởng hạnh phúc này.

"Nếu cô nhận lại ký ức này," Hứa Minh nói, giọng khàn đặc vì đau đớn tột cùng, "thế giới này sẽ sụp đổ.

Cô sẽ thực sự chết.

Không còn cơ hội quay trở lại."

Tần Duyên nhìn vào tấm thẻ phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những vết nứt trên trần nhà.

Trong đó là bóng dáng của chính cô – một cô gái trẻ với đôi mắt khép lại vĩnh viễn, nằm bất động dưới đống đổ nát kim loại.

Đó mới là sự thật tàn khốc mà Hứa Minh đã che giấu bằng hàng triệu đơn vị thời gian đánh cắp từ những người vô tội khác trong thành phố Eternal Life.

Nàng ta không thể tiếp tục trốn chạy nữa.

Sự hy sinh của cô không phải để tồn tại thêm một ngày nào dài hơn, mà là chấp nhận cái chết để giải phóng Hứa Minh khỏi ngục tù tự tạo này.

Để anh có thể sống cho riêng mình thay vì dành cả đời làm người bảo vệ mộ bia kỹ thuật số.

Tần Duyên đưa tay ra lấy tấm thẻ.

Làn da lạnh giá của cô tiếp xúc với vật liệu nhựa cứng, và một luồng điện dữ dội chạy dọc theo cánh tay, đốt cháy những tế bào ý thức còn sót lại trong không gian hư vô này.

Cơn đau xé toạc cơ thể ảo ảnh của cô, khiến cô gào lên bằng cả linh hồn đang rạn nứt.

Hứa Minh ôm chặt lấy cô từ phía sau, run rẩy như một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa đêm tối đen đặc.

"Xin lỗi Duyên.

Xin lỗi em." anh nghẹn ngào nói khi cảm nhận cơ thể người con gái trong vòng tay mình dần trở nên nhẹ bẫng và tan biến vào hư không trắng xóa bao quanh họ.

Tần Duyên mỉm cười, nụ cười cuối cùng của cô đẹp đẽ nhưng đầy bi ai như cánh hoa mai nở giữa mùa đông giá rét.

Cô quay sang nhìn Hứa Minh lần cuối trước khi thế giới bắt đầu sụp đổ hoàn toàn xung quanh hai người.

Những bức tường gỗ cổ xưa vỡ vụn thành vô số mảnh ghép ký ức bay lơ lửng trong không trung, mỗi mảnh đều chứa đựng một khoảnh khắc họ đã từng chia sẻ nhưng giờ đây đang bị xóa sổ vĩnh viễn khỏi thực tại.

"Anh hãy sống," Tần Duyên thì thầm, giọng nói của cô hòa vào tiếng gió rít qua những khe hở của vũ trụ đang tan vỡ.

"Đừng để tôi chết vô ích."

Và rồi, bóng dáng Hứa Minh cũng bắt đầu mờ nhạt đi cùng với sự sụp đổ của toàn bộ không gian ảo này.

Nhưng trước khi mọi thứ chìm vào hư vô vĩnh viễn, Tần Duyên cảm thấy một bàn tay lạnh giá chạm nhẹ vào má cô – lần cuối cùng trong đời thực hoặc là ảo ảnh.

Khi ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy tất cả, che khuất thị giác và thính giác của cô gái nhỏ bé ấy, điều duy nhất còn lại trong tâm trí Tần Duyên không phải là nỗi sợ hãi cái chết, mà là một câu hỏi lớn lao đang treo lơ lửng giữa hư không: Nếu linh hồn thực sự có thể tồn tại sau khi đồng hồ sinh học dừng chạy, vậy thì ai chính là người đứng bên kia ranh giới chờ đợi đón nhận cô vào lúc này?

Một bóng đen cao lớn bỗng chốc hiện ra sau lưng cô, mùi máu tanh nồng tỏa ra từ những ngón tay xương xẩu đang vươn về phía cổ.

Tần Duyên kinh hãi xoay người, nhưng bàn tay lạnh cóng ấy đã siết chặt lấy cổ họng cô, cắt đứt mọi hơi thở.

Giọng nói khàn đặc vang lên từ chính trong sọ não cô: "Ngươi đã.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập