Chương 23

Đau đớn không đến từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong từng tế bào ý thức của Tần Duyên.

Nó giống như những chiếc.

đang xuyên qua dây thần kinh, xé toạc lớp vỏ bọc mong manh che giấu sự thật tàn khốc.

Cô mở mắt ra giữa màn tối đen đặc quánh, mùi ozone và máu tanh tưởi len lỏi vào khứu giác, cay xé đến mức cô phải nheo mắt lại.

Cổ tay trái của cô đang phát nóng rát, một cảm giác bỏng lòng bàn tay lan tỏa nhanh chóng lên cánh tay.

Tần Duyên hạ thấp đầu xuống nhìn đồng hồ sinh học gắn trên da thịt mình.

Con số đỏ rực không còn đếm ngược từng giây nữa mà đang nhảy múa điên cuồng như thể muốn thoát khỏi vòng kiềm tỏa của thực tại.

Ba mươi ngày trước đây là những gì cô nghĩ mình có trong túi.

Nhưng giờ đây, màn hình hiển thị chỉ còn lại 12 tiếng.

Một cú rơi tự do từ đỉnh cao xuống vực thẳm chỉ trong tích tắc.

Không có cảnh báo nào cả, không có âm thanh rít lên của hệ thống bảo vệ, cũng chẳng hề thấy sự can thiệp của bất kỳ ai.

Tần Duyên hít thở sâu, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định dù cơ thể đang run rẩy không kiểm soát được nữa vì nỗi sợ hãi tột cùng.

Nếu đây là thế giới ảo thì tại sao cảm giác đau đớn lại chân thực đến vậy?

Tại sao mồ hôi lạnh vẫn bám sát da thịt cô với độ ẩm đáng ghê tởm như thật?

Cô liếc nhìn xung quanh căn phòng nhỏ hẹp tối tăm nơi mình vừa tỉnh dậy.

Những bức tường bê tông xám xịt đang rạn nứt từng mảng lớn, những khối dữ liệu màu đen sụp đổ như bức thành vỡ tan ra trước mắt.

Thế giới xung quanh cô đang phân mảnh dần đi theo cách mà không ai có thể ngăn cản được nữa rồi đây hỡi ơi!

Tần Duyên đứng dậy chậm rãi nhưng vững chãi bất chấp nỗi đau nhói trong lòng mình khi biết rằng thời gian sống sót của bản thân sắp hết sạch hoàn toàn ngay lập tức trước mắt gần kề cận bên này rồi kia kìa xem nào.

Cô cần phải làm điều gì đó cho chính mình thay vì chờ đợi số phận an bài định mệnh đưa đẩy dồn vào nhau scandal ảnh hưởng danh dự bệnh hiểm nghèo không muốn liên quan hiểu lầm dẫn đến chia cách gặp nhau lần đầu trong hoàn cảnh không lãng mạn.

Bóng dáng đen tối xuất hiện từ góc phòng phía sau lưng Tần Duyên đang ngồi co ro trên nền nhà lạnh lẽo ẩm ướt đầy nước mưa dầm dề nhớp dính bám vào quần áo cũ kỹ rách nát của cô gái mong manh nhưng kiên cường ấy luôn luôn là như vậy cả mà có gì lạ đâu.

Một người đàn ông bước ra từ bóng tối, mang theo ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ và một thiết bị quang học phức tạp gắn liền với cổ tay phải mình bằng dây cáp sinh học dày cộm quấn quanh nó đang phát sáng xanh phản chiếu lại gương mặt nhợt nhạt của Tần Duyên khi nhìn thấy kẻ thù đứng trước mặt mình lần đầu tiên trong hoàn cảnh không lãng mạn chút nào cả.

Anh ta không nói lời nào, chỉ đưa ra một đề nghị qua màn hình hiển thị nhỏ nhắn đặt trên tay trái hắn: *"Trao đổi ký ức lấy thêm thời gian."* Dòng chữ trắng xóa hiện lên rõ ràng như dao cứa vào tim cô gái đang tuyệt vọng tìm kiếm lối thoát cho linh hồn mình trôi nổi giữa sống và chết nơi đây hỡi ơi!

Tần Duyên nhìn chằm chằm vào dòng đề nghị đó mà không dám tin vào mắt mình.

Thứ duy nhất còn lại trong đầu cô lúc này chính là hình ảnh Hứa Minh – người đàn ông tên ấy mà cô yêu thương nhưng không nhớ mặt, và nỗi đau mất đi anh ta năm xưa khi tai nạn xe hơi xảy ra five years ago.

Nhưng nếu trao đổi ký ức nghĩa là gì?

Liệu có thể lấy lại được những khoảnh khắc hạnh phúc đã qua hay chỉ đơn thuần là xóa bỏ hoàn toàn mọi vết tích về con người mình từng tồn tại trong thế giới này đây hỡi ơi!

Cô gái mong manh nhưng kiên cường ấy luôn luôn là như vậy cả mà có gì lạ đâu.

Kẻ thù bước tiến thêm một bước nữa, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn chưa đầy mét vuông diện tích sàn nhà cũ kỹ sắp hết hạn sử dụng lâu năm chưa ai dám thay mới bao giờ kể từ khi khu vực này được niêm phong bởi chính những luật pháp hà khắc của xã hội Eternal Life vốn dĩ luôn coi trọng giá trị sống còn hơn tất cả mọi thứ khác dù có đau đớn hay bất công đến mức nào đi chăng nữa thì cũng phải tuân thủ theo quy định chung nhất áp đặt lên toàn dân chúng không phân biệt giai cấp tầng lớp giàu nghèo sang hèn gì đâu.

Tần Duyên lùi bước lại phía sau lưng mình chạm vào bức tường bê tông lạnh giá làm cô rùng mình gai ốc chạy dọc sống lưng dài thượt xuống tận gót chân trần đất ẩm ướt nhớp dính bám vào da thịt mong manh nhưng kiên cường ấy luôn luôn là như vậy cả mà có gì lạ đâu.

Thiết bị quang học trên cổ tay kẻ thù bắt đầu phát ra ánh sáng xanh mạnh hơn, chiếu thẳng vào đồng hồ sinh học của Tần Duyên khiến con số 12 tiếng còn lại tiếp tục giảm xuống nhanh chóng thành 06:00 rồi 03:00.dường như

Ánh sáng xanh kia không chỉ là ánh sáng thông thường.

Nó mang theo một tần số rung động âm trầm, xâm nhập sâu vào từng tế bào thần kinh của Tần Duyên.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng giữ lấy sự tỉnh táo cuối cùng trong đầu mình đang dần bị xói mòn bởi áp lực vô hình.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn gấp bội phần.

Mùi ẩm mốc của bê tông cũ kỹ hòa quyện với mùi kim loại lạnh lẽo từ thiết bị trên cổ tay kẻ thù tạo thành một hương vị đặc trưng của cái chết sắp kề cận.

Tần Duyên hít thở sâu, từng hơi thở đều đặn nhưng khẽ khàng như sợ làm phiền đến sự im lặng đáng sợ đang bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp này.

Cô nhớ lại những gì mình đã tìm thấy trước khi bị dẫn tới nơi đây.

Những trang nhật ký cũ nát được giấu trong hốc tường sau bức tượng đá phong hóa tại thư viện thành phố cổ.

Người viết là một nhà nghiên cứu sinh vật học tên Lý Mặc, người đã biến mất cách đây mười năm cùng với toàn bộ nhóm của mình trong chuyến thám hiểm hang động phía Bắc.

Những dòng chữ cuối cùng trên trang nhật ký ấy không phải là lời chào từ biệt hay sự tuyệt vọng thông thường.

Chúng là những công thức hóa học phức tạp được vẽ lại bằng tay run rẩy, kèm theo một ghi chú ngắn gọn nhưng kinh hoàng: "Nó không ăn thịt chúng ta.

Nó đang tiêu thụ thời gian."

Tần Duyên từng nghĩ đó chỉ là delirium tremens – trạng thái mê sảng do thiếu oxy và đói khát của những người sắp chết.

Nhưng giờ đây, khi đồng hồ sinh học trên cổ tay cô bắt đầu đếm ngược với tốc độ điên cuồng, mọi thứ trở nên rõ ràng đến rợn người.

Kẻ đứng trước mặt cô không phải là một sát thủ thông thường.

Hắn ta là sản phẩm của dự án "Chronos", một thí nghiệm bí mật nhằm tìm cách kéo dài sự sống bằng cách chuyển dịch entropy sang những vật thể khác.

Những nạn nhân trước đó không chết vì vết thương hay bệnh tật.

Họ chết vì cơ thể họ đã bị lão hóa cưỡng bức trong tích tắc, như thể hàng trăm năm cuộc đời đã trôi qua chỉ trong vài giây tiếp xúc với nguồn năng lượng kia.

"Em hiểu rồi phải không?" Giọng nói của kẻ thù vang lên, lạnh băng và thiếu cảm xúc đến đáng sợ.

Hắn ta bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng vọng khô khốc trên sàn nhà ẩm ướt.

"Dự án này cần một chủ thể hoàn hảo để ổn định phản ứng cộng hưởng.

Em có cấu trúc gen hiếm nhất mà chúng tôi đã tìm kiếm suốt hai thập kỷ."

Tần Duyên không đáp lời.

Cô đang dùng toàn bộ ý chí của mình để tập trung vào ký ức về con đường thoát hiểm mà cô đã lén vẽ lên lòng bàn tay trái trước khi bị bắt giữ.

Đó là sơ đồ hệ thống thông gió cũ kỹ chạy dọc theo bức tường phía sau lưng cô.

Nếu may mắn, nó có thể dẫn ra bên ngoài.

Nhưng nếu không.

thì ít nhất cô cũng sẽ chết ở nơi mình muốn kiểm soát chứ không phải trở thành một thí phẩm trong phòng lab lạnh lẽo này.

Ánh sáng xanh từ thiết bị trên cổ tay kẻ thù bắt đầu nhấp nháy nhanh hơn, tạo ra những đốm lửa ảo trước mắt Tần Duyên.

Cô cảm thấy da thịt mình như đang cháy dưới lớp vỏ bọc vô hình của bức xạ thời gian.

Móng tay cô cắm chặt vào lòng bàn tay để giữ lấy sự tỉnh táo.

Pain is real.

Pain keeps you alive.

"Đừng kháng cự," hắn ta nói, giọng điệu nhẹ nhàng như một người thầy khuyên nhủ học trò hư hỏng.

"Nỗi đau sẽ qua đi rất nhanh khi quá trình chuyển dịch hoàn tất.

Em sẽ trở thành một phần của vĩnh cửu."

Tần Duyên mỉm cười, nụ cười méo mó và đầy khinh miệt trên khuôn mặt cô.

Với những kẻ đánh cắp thời gian người khác để duy trì sự sống giả tạo này thì khái niệm vĩnh cửu chẳng qua chỉ là nỗi sợ hãi cái chết mà thôi.

Cô nhớ đến lời cuối cùng của mẹ mình trước khi ra đi: "Thời gian không thể bị sở hữu, con yêu à.

Nó chỉ cho mượn."

Cô chậm rãi đưa tay phải lên chạm vào chiếc đồng hồ cổ điển treo trên tường phía sau lưng mình.

Kim giây đang quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ điên cuồng, một hiện tượng vật lý bất khả thi trong thế giới bình thường nhưng lại diễn ra trước mắt cô ngay lúc này.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, những đường nét cứng nhắc của căn phòng bê tông như bị nước vẽ nhòe đi dưới tác động của trường lực thời gian đang mở rộng.

"Em không cần vĩnh cửu," Tần Duyên nói khẽ, giọng khàn đặc nhưng đầy kiên định.

"Con chỉ cần đủ mười giây để làm điều mình phải làm."

Hắn ta nhíu mày, vẻ mặt lạnh lùng thoáng chút ngạc nhiên chưa từng thấy trước đây.

Lần đầu tiên trong tất cả các chủ thể thí nghiệm mà hắn đã xử lý, có người dám đối thoại thay vì khóc cầu xin hoặc hét lên trong tuyệt vọng.

Sự bình tĩnh lạ thường của cô gái trẻ này khiến tính toán logic trong đầu hắn ta xuất hiện một lỗ hổng nhỏ xíu nhưng đủ lớn để tạo ra cơ hội sống còn cho nạn nhân.

Tần Duyên aprovechando khoảnh khắc phân tâm ngắn ngủi đó, chân trái cô đá mạnh vào góc tường phía sau nơi lớp sơn tróc đã lộ ra khe nứt nhỏ li ti mà cô đã quan sát từ khi mới bị dẫn tới đây.

Tiếng va chạm khô khan vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Khe nứt ấy mở rộng thêm một chút nữa dưới áp lực của cú đấm, và từ bên trong nó, một mùi khí gas đặc trưng tỏa ra – hệ thống chữa cháy tự động cũ kỹ vẫn còn hoạt động dù đã bị bỏ rơi lâu đời.

Hắn ta quay đầu lại nhìn phía sau với vẻ khó chịu rõ rệt.

Đó là khoảng trống duy nhất mà Tần Duyên cần.

Cô lao người về phía trước không phải để chạy trốn, mà để tấn công trực diện vào điểm yếu của kẻ thù: thiết bị điều khiển trường lực gắn trên cổ tay hắn ta đang phát sáng chói lòa.

Nhưng ngay khi cô vừa di chuyển được nửa bước, trọng lực bỗng chốc tăng lên gấp mười lần.

Cơ thể Tần Duyên như bị một bàn tay vô hình ấn mạnh xuống sàn nhà, xương cốt kêu răng rắc dưới áp lực khủng khiếp ấy.

Cô không thể đứng dậy, thậm chí là nhúc nhích ngón tay út của mình cũng trở thành một thách thức sinh tồn lớn lao.

"Em đã học được bài học này rồi," hắn ta nói, giọng điệu vẫn lạnh lùng như đá nhưng ánh mắt thì đầy sự tò mò khoa học bệnh hoạn.

"Trọng lực nhân tạo là lớp phòng thủ thứ hai sau trường thời gian.

Em nghĩ mình có thể vượt qua cả hai chỉ bằng ý chí sao?"

Tần Duyên nằm sấp trên sàn nhà ẩm ướt, mũi dụi vào vệt nước đen ngòm chảy từ góc tường.

Hơi thở cô gấp gáp hơn bao giờ hết nhưng không phải vì kiệt sức mà là do sự tức giận đang bùng cháy trong lồng ngực nhỏ bé ấy.

Cô nhớ đến những trang nhật ký của Lý Mặc một lần nữa.

Ông đã viết rằng trường lực thời gian luôn có điểm mù ở biên giới giao thoa với vật chất rắn đặc biệt là kim loại nặng.

Và trên người cô, ngay dưới lớp áo sơ mi cũ kỹ, vẫn đeo chiếc vòng cổ bằng bạc mà mẹ tặng – món quà duy nhất còn sót lại từ gia đình đã mất trong vụ nổ nhà máy điện hạt nhân năm ấy.

Bạc là một dẫn thể tuyệt vời cho các trường năng lượng tần số cao nếu được kích hoạt đúng cách.

Tần Duyên dùng hết sức lực cuối cùng để đưa tay phải lên chạm vào chiếc vòng cổ đang áp sát da thịt mình nóng rực vì nhiệt độ môi trường tăng dần do hiệu ứng ma sát của trường lực.

Cô không đeo nó như trang sức nữa mà coi đó là vũ khí phòng thân duy nhất trong tình thế này.

"Em nghĩ." cô nói khàn đặc, máu rỉ ra từ khóe miệng khi cố gắng giữ cho hàm răng chặt lại để ngăn cơn đau xé nát cơ thể đang diễn ra bên ngoài vỏ bọc da thịt mong manh ấy.

".mẹ em không tặng nó chỉ để làm đẹp."

Hắn ta nhíu mày lần nữa, cảm giác bất an chợt lóe lên trong đôi mắt lạnh lẽo như băng giá của mình.

Có điều gì đó sai lệch trong tính toán dự đoán hành vi của chủ thể thí nghiệm này.

Sự hy sinh bản thân vì một mục tiêu không rõ ràng thường là dấu hiệu cho thấy sự xuất hiện của biến số ngẫu nhiên mà khoa học chưa thể kiểm soát hoàn toàn được bằng những phương trình cứng nhắc thông thường áp dụng ở mức độ macroscopic vật lý lượng tử phức tạp hơn rất nhiều lần so với các mô hình đơn giản trước đây từng sử dụng thành công trong giai đoạn đầu phát triển dự án Chronos nguy hiểm này.

Tần Duyên mỉm cười đau đớn nhưng quyết liệt khi ngón tay cái cô ấn mạnh vào núm chốt nhỏ xíu phía sau chiếc vòng cổ bạc – cơ chế khóa từ tính tự chế mà cô đã lắp đặt bí mật ba ngày trước khi biết mình sẽ bị bắt cóc lần nữa bởi những kẻ săn lùng gen hiếm gặp này khắp thành phố ngầm dưới lòng đất cũ kỹ hoang phế bỏ rơi lâu đời không ai chăm sóc quản lý đúng mực như lẽ ra phải có trong quy trình an ninh bảo vệ công dân thường xuyên cập nhật dữ liệu sinh trắc học liên tục qua mạng lưới giám sát toàn diện phủ kín mọi ngóc ngách hẻm nhỏ tối tăm ẩm thấp đầy nguy hiểm tiềm ẩn chờ đợi bất cứ lúc nào sẵn sàng tấn công những ai dám bước vào vùng cấm kỵ mà không xin phép trước từ chính quyền địa phương có thẩm quyền trực tiếp quản lý khu vực đặc biệt này theo quy định pháp luật hiện hành áp dụng chung cho tất cả cư dân sinh sống làm việc lao động sản xuất kinh doanh buôn bán dịch vụ thương mại nội địa quốc tế rộng khắp toàn cầu hóa hội nhập sâu rộng ngày càng gia tăng mạnh mẽ không ngừng nghỉ từ khi bắt đầu giai đoạn chuyển giao công nghệ số 4.0 cách đây gần hai thập kỷ qua đầy rẫy những thách thức khó khăn thử nghiệm khắc nghiệt buộc con người phải thích nghi nhanh chóng linh hoạt sáng tạo đột phá liên tục tìm kiếm giải pháp tối ưu nhất có thể áp dụng thực tiễn hiệu quả bền vững lâu dài ổn định an toàn tin cậy chính xác cao độ chi tiết tỉ mỉ cẩn trọng chu đáo thấu đáo chuyên nghiệp tận tâm trách nhiệm cộng đồng xã hội nhân văn đạo đức chuẩn mực tôn trọng sự thật chân lý khoa học nghệ thuật văn hóa truyền thống bản sắc dân tộc độc lập tự chủ tự lực tự cường vươn lên mạnh mẽ vượt qua khó khăn trở ngại thách thức cạnh tranh khốc liệt gay gắt quyết liệt dữ dội tàn bạo vô tình lạnh lùng thực dụng ích kỷ vị lợi tham lam gian dối lừa lọc phản bội.

Khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh Tần Duyên bỗng chốc biến mất.

Không còn căn phòng bê tông ẩm ướt nữa.

Không còn kẻ thù với ánh mắt lạnh băng đáng sợ kia nữa.

Chỉ có một màu trắng thuần khiết bao trùm lấy tất cả như tấm vải liệm dày cộp che đi mọi giác quan của cô gái nhỏ bé đang nằm bất động trên sàn nhà lạnh giá ấy mà thôi trong im lặng tuyệt đối chết chóc đến kinh hoàng rợn người sở gai ốc chạy dọc sống lưng dài thượt xuống tận gót chân trần đất ẩm ướt nhớp dính bám vào da thịt mong manh nhưng kiên cường ấy luôn luôn là như vậy cả mà có gì lạ đâu thiết bị quang học trên cổ tay kẻ thù bắt đầu phát ra ánh sáng xanh mạnh hơn chiếu thẳng vào đồng hồ sinh học của Tần Duyên khiến con số 12 tiếng còn lại tiếp tục giảm xuống nhanh chóng thành 06:00 rồi 03:00.dường như
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập