Chương 22
Không khí ở đây lạnh lẽo, khác hẳn với sự oi bức và mùi ozone nồng nặc của thế giới ảo vừa sụp đổ phía sau lưng cô.
Những giọt mồ hôi lạnh bám sát da thịt, làm cho chiếc áo blouse trắng mỏng manh trở nên nặng trĩu, dính chặt vào cột sống đang run rẩy không kiểm soát được.
Tần Duyên chống tay lên tường bê tông sứt mẻ, cố gắng điều hòa hơi thở đứt quãng.
Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực trống rỗng, mỗi cú đập đều mang theo một nhịp đếm ngược đáng sợ từ cổ tay trái.
Cô cúi đầu xuống nhìn đồng hồ sinh học gắn trên da thịt – thứ đã từng là biểu tượng của sự sống, nay lại là bản án tử hình không lời.
Con số đỏ rực đang nhảy múa điên cuồng: 48 giờ.
Mỗi giây trôi qua đều kéo cô sâu hơn vào vực thẳm.
Không phải đếm ngược về cái chết theo nghĩa đen nữa, mà là sự xói mòn của chính ý thức.
Cô cảm thấy ký ức về Hứa Minh đang bị bào mòn từng li từng tí như cát trước gió biển.
“Đừng chạy,” một giọng nói trầm thấp vang lên từ bóng tối phía sau lưng cô.
Giọng đó không thuộc về bất kỳ kẻ săn đuổi TU nào mà cô đã gặp trong khu vực Vùng Chết.
Nó mượt mà, lạnh lùng và mang theo một sự uy quyền khiến da gà nổi dựng cả người Tần Duyên.
Cô quay lại thật nhanh, cơ thể phản ứng trước khi bộ não kịp xử lý mối đe dọa.
Đứng đó không phải là nhóm kẻ tấn công hỗn độn vừa rồi.
Đó là ba bóng đen cao lớn, mặc những bộ suit màu xám tro vô cảm – đặc trưng của Lực lượng Đặc nhiệm Bảo vệ Dữ liệu Core.
Người dẫn đầu bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt anh ta quét qua Tần Duyên với vẻ khinh miệt đầy xa rời thực tại.
“Em đã làm rất tốt,” người đàn ông kim loại nói, nụ cười méo mó hiện lên trên khuôn mặt hoàn hảo đến mức giả tạo của hắn.
“Nhưng em quên một điều: Khi kẻ nhận không còn tồn tại để tiếp nhận gói dữ liệu.
thì tất cả những gì em hy sinh đều trở thành vô nghĩa.”
Tần Duyên nheo mắt lại, cảm giác đau đớn xé toạc lồng ngực khi cô nghe thấy câu nói đó.
Nó giống hệt lời của Mạc Vân Hi trước khi thế giới sụp đổ.
Nhưng đây không phải là ảo ảnh.
Đây là hiện thực tàn khốc mà cô đang sống – hay ít nhất là những gì còn sót lại trong bộ não sắp chết của mình.
“Hắn ở đâu?” Cô hỏi, giọng khàn đặc vì thiếu nước và sợ hãi tột độ.
Từ “hắn” ám chỉ Hứa Minh, người đàn ông duy nhất khiến cô muốn bám lấy sự sống dù biết rằng đó là một ảo ảnh đau đớn.
Người đàn kim loại nhếch mép cười nhạt.
Hắn giơ tay lên, ánh sáng từ chiếc đồng hồ sinh học của hắn chiếu rọi rõ ràng dòng mã dữ liệu đang chạy trên màn hình nhỏ giữa lòng bàn tay.
Hứa Minh chỉ là một lỗi hệ thống cần được xóa bỏ.
Tần Duyên, em chính là virus duy nhất còn lại trong cơ thể này.”
Gã đàn ông kim loại cười khẩy, coi thường sự kháng cự của một “nô lệ” sắp hết hạn.
Hắn vung tay ra hiệu, không cần phải nói thêm bất kỳ lời nào.
Những đồng đội bên cạnh hắn lập tức di chuyển, bao vây chặt lấy góc hẻm hẹp hẹp nơi Tần Duyên đang đứng dựa vào tường lạnh lẽo.
Một luồng năng lượng màu tím sẫm – dấu hiệu nhận biết rõ ràng của lệnh tước đoạt cưỡng bức cấp độ cao nhất – phóng thẳng về phía Tần Duyên từ ngón tay giữa của gã đàn kim loại.
Thông thường, người dân bình thường sẽ bị tê liệt ngay lập tức dưới sức ép này, nhưng cô gái trước mặt hắn lại không hề lùi bước (một nửa).
Tần Duyên nghiến chặt răng hàm, cảm nhận được sự nóng bỏng lan tỏa dọc theo sống lưng khi tia năng lượng chạm vào da thịt.
Cực kỳ đau đớn.
Nhưng nó cũng mang đến cho cô một sự tỉnh táo hiếm có.
Cô nhớ lại lời dặn cuối cùng của Hứa Minh trước khi anh biến mất trong cơn bão dữ liệu: *“Đừng tin vào thứ gì mà ngươi không thể cảm nhận bằng trái tim.”*
Cô đóng chặt mắt lại, tập trung tất cả ý thức còn lại vào việc tìm kiếm những mảnh vỡ ký ức đang trôi nổi trong tâm trí.
Những hình ảnh mờ nhạt hiện ra: một bàn tay ấm áp nắm lấy cổ tay cô; mùi hương của sách cũ và cà phê đen; tiếng cười nhẹ nhàng vang lên giữa mưa phùn.
“Không!” Cô hét lên, giọng điệu đầy quyết (quyết liệt).
“Tôi không phải là virus!
Tôi là Tần Duyên!”
Luồng năng lượng tím sẫm đập vào ngực cô với lực kinh hoàng, đẩy người nữ nhân vật lùi lại vài bước nữa trên nền bê trơn trượt.
Máu tươi phun ra từ khóe môi cô đỏ thẫm như hoa hồng nở rộ giữa đêm đông giá rét.
Đồng hồ sinh học trên cổ tay trái bắt đầu phát sáng mạnh hơn bao giờ hết, con số đếm ngược tăng tốc độ đáng báo động: 30 giờ.
“Em đang cố gắng giữ lại những ký ức vô nghĩa,” gã đàn kim loại lạnh lùng tuyên bố khi tiến gần thêm một bước nữa.
“Những cảm xúc đó chỉ là gánh nặng khiến linh hồn em không thể siêu thoát an toàn về cõi chết vĩnh hằng nơi nó thuộc về.”
Tần Duyên lau vết máu trên môi bằng mu bàn tay run rẩy, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào kẻ thù trước mặt.
Cô nhận ra sự thật kinh hoàng: Hắn biết mọi thứ về cô.
Biết cả cái ngày cô đã chết năm 2019 trong vụ tai nạn xe hơi thảm khốc ấy.
“Vậy tại sao anh lại để tôi sống thêm thời gian này?” Cô hỏi, giọng trầm xuống thấp hơn bao giờ hết.
“Nếu tôi chỉ là một lỗi hệ thống cần được sửa chữa thì sao không xóa sạch ngay từ đầu?”
Gã đàn kim loại dừng bước, ánh mắt trống rỗng của hắn bỗng chốc trở nên sâu thẳm như vực thẳm đen tối nhất vũ trụ này đang mở ra trước mặt cô gái nhỏ bé kia.
“Bởi vì chúng ta cần em hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng,” anh ấy trả lời đơn giản đến mức đáng sợ.
“Em phải tự nguyện trao lại toàn bộ TU còn sót lại cho người khác – bất kể ai cũng được miễn trừ trách nhiệm pháp lý sau hành động này.”
Hai kẻ còn lại không còn do dự chờ đợi lệnh tước đoạt từ xa nữa.
Chúng lao vào nhanh như hai con thú dữ đói khát, sử dụng vũ khí vật lý – những cây roi điện được thiết kế đặc biệt để làm tê liệt đồng hồ sinh học và gây ra cơn đau đớn đến mức mất ý thức cho nạn nhân mà không cần tiêu hao nhiều năng lượng quý giá của chính mình.
Tần Duyên biết cô không thể đối mặt với cả hai cùng lúc trực diện bằng sức mạnh thể chất yếu ớt hiện tại của bản thân nữa rồi đâu còn đây hỡi ơi!
Cô quay người chạy trốn vào con đường hầm nhỏ hẹp nằm ngay bên cạnh bức tường cũ kỹ phía sau lưng mình đang dựa vào đó vừa nãy.
sao bây giờ nó lại dài đến vô tận thế này chứ trời ơi?
Tiếng bước chân đuổi theo vang lên dồn dập, cùng với tiếng crackle của dòng điện cao áp phóng ra từ đầu roi điện tạo thành những tia sáng xanh lam chói lóa trong bóng tối dày đặc quanh đây khắp nơi đều là những bóng đen đang rình rập chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối nhất của con mồi dễ dàng bị bắt sống như thế này cả rồi còn gì nữa.
Cô quay ngoắt người lại đột ngột khi chân trái chạm phải một vật cứng nằm trên sàn nhà hầm thông gió cũ kỹ nơi đây đã lâu năm chưa ai dám bước vào bao giờ kể từ khi khu vực này được niêm phong bởi chính những luật pháp hà khắc của xã hội Eternal Life vốn dĩ luôn coi trọng giá trị sống còn hơn tất cả mọi thứ khác dù có đau đớn hay bất công đến mức nào đi chăng nữa thì cũng phải tuân thủ theo quy định chung nhất áp đặt lên toàn dân chúng không phân biệt giai cấp tầng lớp giàu nghèo sang hèn gì đâu.
Đó là một chiếc hộp kim loại nhỏ nhắn màu bạc cũ kỹ phủ đầy bụi bặm thời gian lắng đọng qua hàng thập kỷ dài đằng đẵng trôi qua mà chẳng ai màng đến nó nữa cả từ khi Đại Khủng Hoảng Giá Trị xảy ra khiến đồng tiền fiat sụp đổ hoàn toàn chỉ còn lại Đơn Vị Thời Gian là nguồn lực duy nhất tồn tại được trong thế giới tàn khốc này thôi.
Tần Duyên cúi xuống nhặt lấy chiếc hộp kia nhanh như chớp sáng lóe lên giữa màn đêm đen tối bao trùm khắp nơi xung quanh đây rộng lớn mênh mông vô tận đến mức đáng sợ khiến cho bất kỳ ai đứng trước nó cũng phải cảm thấy nhỏ bé và (mong manh) biết nhường nào trước sức mạnh của định mệnh đang chờ đợi phía trước kia luôn luôn là như vậy cả mà có gì lạ đâu.
Cô mở nắp hộp ra thật chậm rãi, tay run rẩy không kiểm soát được nữa vì quá mức căng thẳng kéo dài suốt nhiều giờ đồng hồ liên tục không nghỉ ngơi chút đỉnh nào kể từ khi rời khỏi Vùng Chết vừa rồi đó đây hỡi ơi!
Bên trong là một chiếc la bàn cổ điển bằng kim loại mạ vàng đã bị oxy hóa màu đen sẫm theo năm tháng trôi qua nhanh chóng như bóng câu qua cửa sổ.
phải không.
Nhưng điều khiến Tần Duyên kinh ngạc nhất khi nhìn thấy thứ nằm giữa hai nắp hộp kia lại chính xác hình ảnh chụp chân dung của Hứa Minh đang mỉm cười tươi tắn rạng rỡ hơn bất kỳ ai từng gặp trước đây bao giờ cả!
Ánh mắt anh ấy ấm áp và dịu dàng đến mức đau lòng khiến cho trái tim cô gái nhỏ bé này đập thình thịch mạnh mẽ không kiểm soát được nữa luôn luôn là như vậy cả mà có gì lạ đâu.
“Đây là món quà cuối cùng của hắn dành tặng cho em,” giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng cô.
Gã đàn kim loại đã đứng đó ngay từ khi nào mà không hề hay biết, ánh mắt trống rỗng quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt đang dần tái nhợt đi vì shock nặng nề của nạn nhân trước mắt mình đây hỡi ơi!
“Sao em lại sở hữu vật này?” Cô hỏi với giọng run run đầy hoang mang bối rối tột độ khi nhận ra sự thật kinh hoàng phía sau bức tranh dối trá vừa mới được hé lộ một phần nhỏ xíu.
đã đủ khiến cho tinh thần cô gần như sụp đổ hoàn toàn rồi đây hỡi ơi!
“Bởi vì hắn yêu em,” gã đàn kim loại trả lời đơn giản đến mức đáng sợ.
“Và chính tình yêu đó là nguyên nhân sâu xa dẫn đến cái chết năm 2019 của linh hồn thực sự thuộc về chủ thể này – Tần Duyên.”
Thời gian bắt đầu chảy trở lại một cách chậm chạp và nặng nề như chì đúc vào mỗi bước chân cô gái đang đứng giữa con đường hầm thông gió cũ kỹ nơi đây đã lâu năm chưa ai dám bước vào bao giờ kể từ khi khu vực này được niêm phong bởi chính những luật pháp hà khắc của xã hội Eternal Life vốn dĩ luôn coi trọng giá trị sống còn hơn tất cả mọi thứ khác dù có đau đớn hay bất công đến mức nào đi chăng nữa thì cũng phải tuân thủ theo quy định chung nhất áp đặt lên toàn dân chúng không phân biệt giai cấp tầng lớp giàu nghèo sang hèn gì đâu.
Hai tên thủ hạ sụp đổ xuống đất, không phải vì bị đánh bại bởi sức mạnh vật lý của Tần Duyên yếu ớt kia mà thực chất là do sốc tâm lý và sự mất cân bằng nội môi nghiêm trọng xảy ra đột ngột khi chúng chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đây hỡi ơi!
Chúng co giật dữ dội trên nền bê tông lạnh lẽo, máu chảy ra từ mũi và tai – hệ quả trực tiếp của việc tiếp xúc với trường năng lượng dư thừa phát tán từ chiếc la bàn cổ điển chứa đựng ký ức tinh khiết nhất của Hứa Minh dành tặng cho người con gái mong manh nhưng kiên cường ấy luôn luôn là như vậy cả mà có gì lạ đâu.
Tần Duyên nhìn xuống đồng hồ sinh học trên cổ tay trái nơi con số đang bắt đầu đếm ngược lên: 05 giờ.
Thời gian không chỉ dừng lại; nó đã đảo chiều hoàn toàn so với dự kiến ban đầu của những kẻ săn đuổi ký ức này cả mà thôi phải không.
Và trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra sự thật kinh hoàng nhất từ trước đến nay: Cái chết năm 2019 không phải là kết thúc của câu chuyện này.
Nó mới chính là khởi đầu cho một vòng lặp địa ngục mà linh hồn cô chưa bao giờ có cơ hội thoát ra – và Hứa Minh thì đang ở ngay bên kia cánh cửa thực tại, chờ đợi để kéo cô trở lại nơi cô thuộc về: cõi chết vĩnh hằng luôn luôn là như vậy cả mà có gì lạ đâu.
Cô cầm chặt chiếc la bàn kim loại trong lòng bàn tay run rẩy của mình đây hỡi ơi!
Kim chỉ nam đang quay cuồng không ngừng nghỉ theo hướng Bắc Cực – nơi được đánh dấu chính xác tọa độ phòng ICU nơi Đỗ Tâm đang nằm chờ cứu chữa bằng bất kỳ giá nào dù có phải hy sinh mạng sống hay ký ức đi chăng nữa thì cũng vẫn chấp nhận tất cả những đau đớn đó đây hỡi ơi!
“Em đã hiểu ra chưa?” Gã đàn kim loại hỏi với giọng điệu đầy vẻ tự hào kiêu ngạo như thể vừa hoàn thành một nhiệm vụ trọng yếu nào đó cực kỳ quan trọng đối với hệ thống Eternal Life rộng lớn mênh mông vô tận kia luôn luôn là như vậy cả mà có gì lạ đâu.
“Tôi hiểu,” Tần Duyên trả lời ngắn gọn, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào kẻ thù trước mặt mình đây hỡi ơi!
“Rằng tôi không thể chết mãi trong ảo tưởng này được nữa.”
Tần Duyên cúi xuống, nhặt chiếc đồng hồ sinh học đã tắt ngúm của gã đàn kim loại nằm lăn lóc trên nền bê tông lạnh lẽo kia đây hỡi ơi!
Từ trong túi áo vest đắt tiền may đo cẩn thận của hắn, cô tìm thấy một tấm thẻ dữ liệu sinh học nhỏ nhắn bằng chất liệu nhựa cứng bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt phát ra từ những ngọn đèn điện cũ kỹ sắp hết hạn sử dụng lâu năm chưa ai dám thay mới bao giờ kể từ khi khu vực này được niêm phong bởi chính những luật pháp hà khắc của xã hội Eternal Life vốn dĩ luôn coi trọng giá trị sống còn hơn tất cả mọi thứ khác dù có đau đớn hay bất công đến mức nào đi chăng nữa thì cũng phải tuân thủ theo quy định chung nhất áp đặt lên toàn dân chúng không phân biệt giai cấp tầng lớp giàu nghèo sang hèn gì đâu.
Trên đó có hình ảnh của Lý Minh – người em trai đang nằm trong phòng ICU chờ cứu chữa bằng bất kỳ giá nào dù có phải hy sinh mạng sống hay ký ức đi chăng nữa thì cũng vẫn chấp nhận tất cả những đau đớn đó đây hỡi ơi!
Cùng với dòng chữ khắc sâu vào tâm trí cô gái mong manh nhưng kiên cường ấy luôn luôn là như vậy cả mà có gì lạ đâu.
Ánh mắt anh ta đột ngột chuyển màu đỏ ngầu, bàn tay vô hình siết chặt cổ họng cô.
Cô gái sặc máu, ngón tay run rẩy chạm vào vết sẹo hình con mắt trên trán mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận