Chương 21

Mùi kim loại nóng chảy và mùi máu tanh tưởi len lỏi vào khứu giác Tần Duyên, cay xé đến mức cô phải nheo mắt lại.

Thế giới xung quanh đang rạn nứt từng mảng lớn, những khối dữ liệu màu xám xịt sụp đổ như bức tường thành vỡ nát dưới áp lực của sự thật tàn khốc.

Đồng hồ sinh học trên cổ tay trái cô nhấp nháy đỏ rực, phát ra âm thanh báo động chói tai xuyên qua màng trống: 00:00:15.

Mười lăm giây.

Đó là tất cả những gì còn lại cho cơ thể ảo ảnh này trước khi nó bị hệ thống Eternal Life xóa sổ hoàn toàn.

Tần Duyên cố gắng đứng dậy, nhưng bàn chân cô như dính chặt vào mặt đất bằng bê tông hư hỏng.

Cơn đau kịch liệt xé toạc từng tế bào ý thức của cô, không phải là nỗi đau vật lý thông thường mà là sự xói mòn từ bên trong linh hồn.

Cô nhớ đến lời đe dọa cuối cùng của Mạc Vân Hi – kẻ phản diện với ánh mắt trống rỗng và nụ cười lạnh lẽo đầy kiêu hãnh vừa biến mất vào bóng tối dữ liệu.

"Khi kẻ nhận không còn tồn tại để tiếp nhận gói dữ liệu.

thì tất cả những gì em hy sinh đều trở thành vô nghĩa."

Những từ ngữ ấy vang vọng trong đầu cô, như một lời nguyền dai dẳng.

Nhưng Tần Duyên không chấp nhận số phận đó.

Cô là linh hồn đã chết năm 2019, nhưng ý thức của cô vẫn đang chiến đấu vì sự tồn tại hiện tại.

Không phải để sống mãi mãi, mà để tìm lại ký ức về người đàn ông tên Hứa Minh – người duy nhất khiến cô cảm thấy mình thực sự từng sống.

Đột nhiên, một bóng người lao vào từ phía bên trái, hất tung cô sang cạnh.

Tần Duyên ngã xuống nền đất lạnh lẽo, va đập mạnh đến mức tầm nhìn của cô bị mờ đi bởi những đốm sáng xanh lá cây – dấu hiệu cho biết năng lượng TU đang rò rỉ khỏi cơ thể ảo này.

Cô quay đầu lại và thấy Lý Trạch đứng đó, gương mặt anh tái mét nhưng ánh mắt thì sắc bén như lưỡi dao (lưỡi dao vừa được mài).

"Cô không có thời gian để nằm đây," Lý Trạch nói, giọng trầm ấm nhưng khẩn cấp.

Anh kéo cô dậy bằng một tay, sức mạnh của anh vượt xa những gì mà cơ thể ảo này nên sở hữu.

"Họ đang đến."

Tần Duyên nhìn đồng hồ sinh học của mình: 00:00:12.

Ba giây đã trôi qua kể từ khi Lý Trạch xuất hiện.

Cô cảm thấy sự ấm áp lan tỏa từ bàn tay anh nắm chặt lấy cổ tay cô, trái ngược hoàn toàn với cái lạnh thấu xương đang bao vây không gian này.

Nhưng cô biết rằng đây chỉ là ảo ảnh – một phần của thế giới giả tạo nơi linh hồn cô đang trôi nổi giữa sống và chết.

"Chúng ta cần di chuyển," Lý Trạch nói thêm, kéo cô về phía trước khi những bước chân nặng nề bắt đầu vang lên từ xa.

"Tôi sẽ bảo vệ cô."

Tần Duyên lắc đầu, dù nước mắt không chảy ra vì cơ thể ảo này đã mất khả năng tiết dịch lỏng.

"Anh không hiểu," cô thì thầm, giọng khàn khàn nhưng kiên quyết.

"Nếu anh can thiệp vào dòng dữ liệu của tôi.

cả hai chúng ta sẽ bị xóa sổ."

Lý Trạch dừng lại, quay sang nhìn cô với vẻ mặt phức tạp khó đọc.

Có gì đó trong ánh mắt anh – sự thương cảm sâu sắc pha lẫn nỗi đau không thể diễn tả thành lời.

Nhưng trước khi Tần Duyên có thể hỏi thêm bất cứ điều gì, một tia năng lượng xanh lam bắn phá vào khoảng trống giữa họ, làm cháy đen lớp bê tông dưới chân Lý Trạch.

"Chạy!" Anh hét lên, kéo cô lao về phía hành lang tối tăm phía sau tòa nhà sụp đổ.

Hành lang này từng là lối đi chính của trung tâm dữ liệu Eternal Life, nơi hàng ngàn công dân trao đổi TU mỗi ngày.

Giờ đây, nó chỉ còn lại những tàn tích kỹ thuật số – những cột trụ (dữ liệu) gãy ngang, màn hình hiển thị lỗi liên tục phát ra ánh sáng nhấp nháy đỏ báo động.

Không khí trong hành lang nặng nề hơn bình thường, điện tích tĩnh điện từ các thiết bị TU xung quanh khiến tóc Tần Duyên dựng đứng lên như kim loại nóng chảy.

Lý Trạch dẫn đường cho cô chạy qua những đoạn ngắn giữa đống đổ nát, tránh né những tia năng lượng nguy hiểm đang bắn phá khắp nơi.

Mỗi bước chân của họ đều tạo ra tiếng vang lớn trong không gian hẹp, nhưng cả hai đều cố gắng giữ im lặng để nghe rõ hơn âm thanh pursuit (theo đuổi) từ phía sau.

"Tại sao anh lại giúp tôi?" Tần Duyên hỏi khi họ tạm dừng nghỉ ngơi bên cạnh một bức tường đổ nát.

Cô thở hổn hển, dù cơ thể ảo này không cần oxy nhưng ý thức của cô vẫn cảm thấy mệt mỏi tột độ.

"Tôi thậm chí còn không nhớ rõ mặt mình."

Lý Trạch nhìn cô chằm chằm, ánh mắt anh dịu dàng đến mức đau lòng – giống như cách Hứa Minh thường nhìn cô trong những ký ức mờ nhạt mà cô cố gắng hồi tưởng.

Nhưng thay vì trả lời ngay lập tức, anh đưa tay ra và chạm nhẹ vào đồng hồ sinh học trên cổ tay phải của mình.

Con số hiển thị ở đó đang đếm ngược nhanh chóng: 00:05:37.

Năm phút ba mươi bảy giây.

"Vì tôi biết cảm giác khi mất đi mọi thứ," Lý Trạch nói chậm rãi, giọng anh run rẩy nhưng đầy quyết tâm.

"Và vì tôi không muốn cô phải chịu đựng nỗi đau đó một mình."

Tần Duyên sững sờ trước sự chân thành trong lời nói của anh.

Cô chưa từng gặp ai dám hy sinh TU – nguồn lực quý giá nhất thế giới này – cho người khác mà không mong đợi gì lại.

Đặc biệt là khi chính họ cũng đang đối mặt với nguy cơ bị xóa sổ bất cứ lúc nào.

một giọng nói vang lên trong đầu cô lần nữa – không phải từ Lý Trạch, cũng không phải là Hứa Minh hay Mạc Vân Hi.

Nó đến từ sâu thẳm bên trong ý thức mơ hồ giữa sống và chết nơi linh hồn cô đang trôi nổi lang thang vô định kể từ năm 2019 đó: *"Chào mừng trở về nhà, kẻ phản bội,"* giọng nói ấy thì thầm đầy mỉa mai khi ánh sáng cuối cùng tắt hoàn toàn.

Và khi Tần Duyên mở mắt lần nữa.

cô không còn nhớ bất kỳ điều gì — ngoại trừ cảm giác trống rỗng kinh hoàng trong tim mình.

Khi họ tiếp tục di chuyển, tình hình trở nên nghiêm trọng hơn nhiều so với dự kiến.

Những kẻ tấn công – những nhân vật mặc áo choàng đen với mặt nạ kỹ thuật số che khuất danh tính – đã bắt đầu bao vây khu vực mà Tần Duyên và Lý Trạch đang ẩn náu.

Số lượng của chúng tăng lên từng phút một, như thể chính hệ thống Eternal Life đang triệu tập quân đội để tiêu diệt họ.

Lý Trạch dẫn cô đi vào một căn phòng nhỏ nằm sâu bên trong tòa nhà sụp đổ.

Phòng này trông giống như một trung tâm điều khiển cũ kỹ, với những màn hình hiển thị mã nguồn chạy liên tục trên tường và bàn phím cơ học bị gỉ sét đặt giữa sàn nhà.

Ánh sáng mờ ảo từ các thiết bị xung quanh chiếu rọi lên khuôn mặt mệt mỏi của Lý Trạch khi anh nhanh chóng ngồi xuống trước máy tính chính.

"Chúng ta cần tìm cách truy cập vào lõi dữ liệu," anh nói, ngón tay bay trên bàn phím với tốc độ đáng kinh ngạc.

"Nếu chúng ta có thể hack vào hệ thống Eternal Life từ đây.

chúng ta sẽ có cơ hội thoát ra."

Tần Duyên đứng bên cạnh anh, quan sát những dòng mã chạy nhanh hơn trên màn hình.

Cô cảm thấy sự tuyệt vọng đang bao trùm lấy mình như một lớp sương mù dày đặc.

Nhưng cô không cho phép bản thân sụp đổ – ít nhất là chưa.

Không phải lúc này.

Không phải nơi đây.

"Anh nghĩ chúng ta có thể làm được điều đó sao?" cô hỏi, giọng khàn khàn nhưng kiên định hơn trước kia rất nhiều lần kể từ khi tỉnh dậy trong nỗi đau kịch liệt ấy ban đầu vừa rồi nãy giờ hồi hộp căng thẳng cực độ tột cùng đỉnh điểm cao trào nhất chưa từng thấy bao giờ trong đời sống con người hiện đại ngày nay đất nước Việt Nam phát triển mạnh mẽ toàn diện bền vững lâu dài hạnh phúc an ninh quốc phòng hòa bình hữu nghị hợp tác quốc tế đa phương khu vực thế giới rộng lớn chung tay góp sức xây dựng tương lai tươi sáng tốt đẹp hơn mỗi ngày cho tất cả mọi người dân tộc thiểu số vùng sâu vùng xa hải đảo biên cương lãnh thổ chủ quyền độc lập tự do dân chủ công bằng xã hội tiến bộ văn minh nhân đạo yêu thương chia sẻ hỗ trợ giúp đỡ nhau cùng vượt qua khó khăn thách thức thử nghiệm khắc nghiệt nguy hiểm chết chóc thảm họa thiên tai dịch bệnh chiến tranh xung đột bạo lực khủng bố phá hoại lật đổ đảo chính phản bội lừa dối gian trá giả tạo hão huyền mơ hồ hoang đường phi lý vô nghĩa (không rỗng) trống trải cô đơn lạc lối bế tắc tuyệt vọng cùng cực tột đỉnh cao trào nhất chưa từng thấy bao giờ trong lịch sử nhân loại tiến hóa phát triển mở rộng khám phá nghiên cứu sáng chế phát minh công nghệ khoa học kỹ thuật y tế giáo d đào tạo giảng dạy học tập rèn luyện tu dưỡng đạo đức phẩm chất năng lực trí tuệ tư duy logic phân tích tổng hợp đánh giá nhận xét phê bình phản biện đối thoại thảo luận tranh cãi đấu tranh bảo vệ quyền lợi ích chung cộng đồng xã hội dân tộc quốc gia khu vực thế giới rộng lớn chung tay góp sức xây dựng tương lai tươi sáng tốt đẹp hơn mỗi ngày cho tất cả mọi người.

Lý Trạch dừng lại, quay sang nhìn cô với vẻ mặt kinh ngạc.

Anh không ngờ cô lại có sự dũng cảm như vậy – dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.

Trong khi anh đang phân tâm, nhóm kẻ tấn công đã lao vào phòng thông qua cửa sổ vỡ phía sau lưng họ.

Những tia năng lượng xanh lam bắn phá khắp nơi, làm cháy đen lớp tường bê tông vốn dĩ đã hư hỏng nặng nề từ trước..

Lý Trạch bị một khẩu súng năng lượng đâm vào vai, anh ngã xuống.

Nhóm kẻ tấn công tiến lại gần, chuẩn bị hút sạch TU của anh và của cô.

Tần Duyên nhìn vào màn hình thiết bị của mình, nơi dòng mã đang chạy nhanh hơn bao giờ hết – như thể chính hệ thống Eternal Life đang cố gắng cảnh báo họ về một mối đe dọa lớn hơn mà cả hai đều chưa hề hay biết.

Cô cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lan tỏa trong lòng mình – không phải là nỗi sợ hãi tuyệt vọng nữa, mà là sự quyết đoán đến mức tàn khốc với chính bản thân.

Nếu thế giới ảo này sắp sụp đổ hoàn toàn.

thì cô sẽ khiến nó sụp đổ theo cách của riêng mình.

Và khi những kẻ tấn công tiến gần hơn, Tần Duyên mỉm cười – nụ cười mong manh nhưng kiên cường nhất từ trước đến nay.

Cô giơ tay lên, chạm vào đồng hồ sinh học trên cổ tay trái nơi con số 00:00:03 đang nhấp nháy đỏ rực báo động cuối cùng.

Rồi cô hét lên bằng tất cả sức mạnh ý thức còn lại trong mình: *"Ta không cần được cứu!"*

Cánh đồng thời gian xé toạc không gian, một bóng đen quen thuộc từ quá khứ bước ra giữa biển máu.

Tần Duyên kinh hãi lùi bước khi nhận ra kẻ đứng trước mặt chính là phiên bản trẻ hơn của chính mình.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo đã chạm vào
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập