Chương 20
Gót giày mòn cũ bước xuống những bậc thang bê tông sứt mẻ, dẫn lối cô vào lòng "Vùng Chết" – nơi bị xã hội Eternal Life vứt bỏ như rác thải kỹ thuật số.
Không khí ở đây dày đặc mùi ozone cháy khét và vị kim loại tanh tưởi của máu khô.
Những tấm biển quảng cáo hologram phía trên cao đã hỏng hóc, ánh sáng xanh lá cây nhấp nháy yếu ớt chiếu xuống những dãy nhà trọ chật hẹp, tạo nên một cái bẫy thị giác đầy ma mị.
Cô cảm thấy lạnh.
Không phải là cái lạnh vật lý từ lớp áo mỏng manh đang mặc, mà là sự trống rỗng lan tỏa từ sâu thẳm trong xương tủy.
Đồng hồ sinh học trên cổ tay trái của cô hiển thị con số đỏ máu: .
Hai ngày nữa.
Chỉ hai ngày nữa trước khi hệ thống Eternal Life xem xét cơ thể vật lý giả định này là vô giá trị và tiến hành "xóa sổ".
Nhưng điều đáng sợ hơn cả cái chết là sự quên lãng.
Tần Duyên biết cô đang mất dần những mảnh ghép ký ức về Hứa Minh, về Hạ Thần, và thậm chí là chính mình.
Bỗng nhiên, một tiếng động kim loại vang lên chói tai từ phía sau góc tường tối om.
Tần Duyên cứng đờ người.
Cô quay lại chậm rãi, mắt cảnh giác quét qua bóng đen đang nhô ra từ giữa những đống phế liệu điện tử cũ kỹ.
Đó không phải là một con quái vật dữ liệu hay một sát thủ của Mạc Vân Hi.
Đó chỉ là một gã đàn ông gầy guộc, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và nghiện ngập TU, cầm trong tay một khẩu súng laser đã lỗi thời từ kỷ nguyên trước Đại Khủng Hoảng Giá Trị.
tóc màu nâu..." Gã lắp bắp, giọng nói khàn đặc như giấy cát xi đánh vào da thịt.
"Cô là con thú săn mồi cấp cao sao?
Cho tôi TU của cô."
Tần Duyên đứng yên.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng không phải vì sợ hãi.
Đó là sự giận dữ – một cảm xúc thô sơ và nguyên thủy mà thế giới này đã cố gắng triệt tiêu.
Cô nhìn vào khẩu súng run rẩy trong tay gã đàn ông, rồi nhìn lên đôi mắt trống rỗng của hắn.
Hắn không muốn sống.
Hắn chỉ muốn giết thời gian còn lại của người khác để kéo dài sự tồn tại vô nghĩa của mình thêm vài giờ nữa.
"Cô ấy có 48 tiếng," một giọng nói khác vang lên từ phía sau Tần Duyên, lạnh băng và đầy vẻ khinh miệt.
Một bóng dáng cao lớn bước ra khỏi bóng tối, tay cầm cây gậy sắt bọc thép.
"Đủ để mua cả tuần giải trí cho chúng ta rồi."
Tần Duyên hít vào sâu một hơi.
Không khí trong Vùng Chết nặng trĩu bụi kim loại khiến phổi cô đau nhói.
Cô không có vũ khí.
Cô chỉ có ý chí và sự tuyệt vọng của kẻ đã chết từ lâu nhưng vẫn đang cố gắng đứng vững giữa thế giới người sống.
Hai gã đàn ông tiến tới, bao vây cô ở một góc hẹp giữa hai tòa nhà đổ nát.
Gã cầm súng lao vào trước, cánh tay giơ cao với vẻ tự tin ngu ngốc của kẻ định mệnh đã chọn con mồi yếu đuối nhất.
Tần Duyên không né tránh.
Thay vì lùi bước, cô tiến lên một bước duy nhất, đóng khoảng cách lại chỉ còn vài centimet.
Mùi rượu và mồ hôi ôi thiu扑 vào mặt cô, nhưng ánh mắt cô vẫn tĩnh lặng như hồ nước chết.
Khi gã đàn ông nổ súng – một tia laser đỏ yếu ớt bắn ra khỏi đầu đạn – Tần Duyên đã di chuyển nhanh hơn cả lý trí cho phép của mình.
Cô không phải là người bình thường.
Dù cơ thể này mong manh, linh hồn bên trong nó mang theo sức nặng của năm năm địa ngục và sự từ chối chấp nhận cái chết.
Cô gạt tay gã đàn ông sang một bên với lực mạnh đến mức khiến xương khớp hắn kêu lên tiếng lạo xạo khó chịu, đồng thời dùng khuỷu tay đập thẳng vào hốc mắt đối phương.
Gã hét lên trong đau đớn, buông súng xuống và ôm mặt ngã quỵ.
Nhưng gã thứ hai – kẻ cầm cây gậy sắt – không hề bối rối.
Hắn vung vũ khí với tốc độ đáng kinh ngạc, nhắm thẳng vào đầu Tần Duyên.
Cơn gió từ cú đấm gần như có thể cảm nhận được trên da thịt cô ngay trước khi nó chạm tới.
Tần Duyên cúi người xuống, chiếc gậy sắt sượt qua mái tóc của cô, va mạnh vào tường bê tông bên cạnh tạo ra một đám bụi trắng xóa.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như dừng lại.
Những mảnh vỡ dữ liệu xung quanh bắt đầu xoay tròn chậm rãi.
Và rồi, từ sâu thẳm trong tâm trí hỗn loạn nơi những ký ức bị phong tỏa đang chiến đấu để tồn tại, một hình ảnh bùng lên.
Anh đứng giữa cơn mưa TU rơi xuống như kim loại nóng chảy.
Anh nhìn cô với ánh mắt đau đớn nhưng kiên định.
*"Duyên à,"* anh nói trong ký ức đó, giọng vang vọng như từ tận đáy đại dương.
*"Đừng sợ bóng tối.
Bóng tối là nơi em có thể thấy rõ nhất những ngôi sao."*
Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể Tần Duyên, thay thế cho nỗi lạnh buốt đang xâm chiếm cô.
Cô quay người lại, lợi dụng đà của cú né tránh trước đó để lao vào vùng trống giữa hai chân gã đàn ông thứ hai.
Bàn tay cô siết chặt lấy cổ hắn, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể hất văng hắn ra xa vài mét.
Hắn đập mạnh vào đống phế liệu và bất động ngay lập tức, đồng hồ sinh học trên cổ tay hắn tắt ngấm – linh hồn đã bị tước đoạt hoặc đơn giản là cơ thể quá yếu ớt không chịu đựng được cú sốc dữ liệu đó.
Tần Duyên đứng giữa hai kẻ thù nằm bất tỉnh, thở dốc.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng cô.
Cô nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.
Chúng vẫn còn nguyên vẹn, nhưng bên trong lòng bàn tay phải, một vết nứt nhỏ đang lan tỏa – dấu hiệu cho thấy hệ thống thực tại ảo này đang bắt đầu phản ứng lại với sự hiện diện bất thường của linh hồn đã chết.
Cô không có thời gian để nghỉ ngơi.
Tiếng động刚才 vừa xảy ra chắc chắn sẽ thu hút thêm những kẻ săn mồi khác trong Vùng Chết, nơi mọi âm thanh đều là lời mời gọi cho sự tàn sát.
Tần Duyên bước qua xác gã đàn ông thứ hai, mắt vẫn dán chặt vào màn hình đồng hồ của mình: .
Thời gian đang trôi đi nhanh hơn bình thường ở đây.
Mỗi giây cô đứng yên tại chỗ đều là một sự đánh đổi mạng sống.
Cô lê từng bước nặng nề đến trạm trung chuyển dữ liệu cũ – một công trình kiến trúc thô sơ được xây dựng từ những tấm tôn gỉ sét và dây cáp đồng lộ ra ngoài như những con rắn chết khô treo lơ lửng trên không trung.
Đây là nơi duy nhất trong Vùng Chết mà hệ thống giám sát của Eternal Life chưa thể quét sạch hoàn toàn do nhiễu sóng tín hiệu quá mạnh từ các thiết bị cũ kỹ xung quanh.
Khi bước vào căn phòng tối om bên trong trạm, mùi ẩm mốc và gỉ sắt扑 vào mũi cô.
Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ vỡ vụn chiếu xuống sàn nhà phủ đầy bụi trắng.
Và ở chính giữa căn phòng, trên một chiếc ghế nhựa đã gãy chân, là xác của Lâm Dận.
Tần Duyên dừng lại, tim đập thình thịch đến mức đau đớn.
Cô không ngờ hắn còn sống – hoặc ít nhất là cơ thể vật lý giả định này vẫn chưa bị xóa sổ hoàn toàn.
Nhưng khi cô tiến gần hơn, sự thật phũ phàng hiện ra trước mắt: Lâm Dận đã chết từ lâu trong thế giới thực, và đây chỉ là một bản sao dữ liệu lỗi thời đang lặp lại những hành động cuối cùng của hắn trước khi ý thức tan biến vào hư không.
Hắn ngồi đó, đầu gục xuống ngực, miệng mấp máy những câu vô nghĩa.
Nhưng điều khiến Tần Duyên cảm thấy lạnh sống lưng không phải là cái chết của Lâm Dận, mà là thứ nằm trên lòng bàn tay đang nắm chặt của hắn.
Đó là một chiếc USB nhỏ xíu, cũ kỹ – loại thiết bị lưu trữ vật lý đã tuyệt chủng từ năm 2019.
Tần Duyên bước tới chậm rãi, ngón tay run rẩy chạm vào cánh tay lạnh ngắt của Lâm Dận để lấy lại chiếc USB.
Khi cô rút nó ra khỏi nắm đấm cứng đờ của hắn, một luồng dữ liệu thô (raw data) bất ngờ bắn ra từ cổng kết nối trên bàn tay giả định của xác chết, đâm thẳng vào đồng hồ sinh học của Tần Duyên.
Một cơn đau dữ dội xé toạc đầu óc cô.
Những hình ảnh hỗn loạn tràn ngập tâm trí: tiếng còi xe dài dòng, kính vỡ vụn dưới ánh đèn pha trắng xóa, và mùi cháy khét của xăng dầu trộn lẫn với máu tươi.
Cô ngã quỵ xuống sàn nhà, ôm lấy đầu trong tuyệt vọng.
Đây không phải là ký ức ảo.
Đây là những mảnh ghép thực sự từ cái chết thật của cô – năm đó, khi chiếc xe hơi lao ra khỏi cầu vào một đêm mưa gió.
*"Chào mừng trở về nhà, kẻ phản bội,"* giọng nói ấy vang lên lần nữa, nhưng lần này nó không đến từ bên ngoài mà chính là tiếng vọng trong nội tâm cô.
*"Em đã quên mất điều quan trọng nhất: Em không thể cứu Hứa Minh nếu em không chấp nhận rằng anh ta cũng phải chết."*
Tần Duyên bò dậy, máu chảy từ khóe mũi cô do áp lực dữ liệu quá tải.
Cô nhìn chiếc USB trong tay mình – thứ vũ khí duy nhất có thể thay đổi cục diện trận chiến này không phải bằng bạo lực mà bằng sự thật tàn khốc.
Trạm trung chuyển có một nút khẩn cấp dành cho việc gửi gói dữ liệu ưu tiên cao độ đến bất kỳ ID sinh học nào trong hệ thống Eternal Life, miễn là người gửi đủ "phí" – và phí ở đây chính là ký ức của bản thân.
Cô ngồi xuống trước bàn điều khiển cũ kỹ, ngón tay đặt lên bàn phím ảo đang nhấp nháy đỏ báo hiệu nguy cơ sụp đổ hệ thống cục bộ.
Mục tiêu: Hạ Thần.
ID mã hóa đã được lưu sẵn trong tiềm thức sâu thẳm nhất của cô – nơi mà ngay cả sự quên lãng cũng không thể chạm tới.
Tần Duyên cắm chiếc USB vào cổng kết nối.
Màn hình hiển thị dòng chữ cảnh báo:
Cô ngừng lại.
Để gửi cho Hạ Thần sự thật rằng cô đã chết từ năm 2019, và rằng toàn bộ cuộc sống hiện tại của họ chỉ là ảo ảnh đau đớn do hệ thống tạo ra để giữ chân linh hồn cô, cô phải trả giá bằng việc quên hoàn toàn anh ấy.
Cô sẽ không còn nhớ mặt anh, tên anh, hay cảm giác ấm áp khi nắm tay anh.
Đồng hồ trên cổ tay đếm ngược: .
Thời gian đang trôi nhanh hơn nữa mỗi giây một chút.
Những bức tường tôn xung quanh bắt đầu trong suốt đi, lộ ra bầu trời đen tối đầy sao của thế giới thực bên ngoài lớp vỏ bọc ảo ảnh này.
Tần Duyên nhắm mắt lại.
Nước mắt chảy dài trên má, nhưng nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô – một nụ cười bình yên hiếm hoi giữa cơn bão tố hỗn loạn.
Cô nghĩ về Hứa Minh trong ký ức mơ hồ, và rồi cô mở mắt ra với sự quyết đoán đến mức tàn khốc của người đã sẵn sàng hy sinh tất cả.
"Xin lỗi," thì thầm vào không khí trống rỗng.
"Nhưng em cần anh sống."
Một luồng ánh sáng trắng xóa bùng lên từ bàn điều khiển, quét qua cơ thể cô như một làn sóng năng lượng thuần khiết.
Cảm giác đau đớn tan biến hết, thay vào đó là sự nhẹ nhõm kỳ lạ – giống như khi bạn cởi bỏ một chiếc áo giáp nặng nề đã mặc suốt nhiều năm trời.
Ký ức về Hạ Thần bắt đầu mờ nhạt dần trong tâm trí cô, những khuôn mặt, tiếng nói, và cảm xúc yêu thương đang bị cuốn trôi bởi dòng chảy dữ liệu trắng xóa kia.
Đồng hồ cổ tay Tần Duyên dừng lại hoàn toàn.
Thế giới xung quanh cô sụp đổ thành những mảnh vỡ dữ liệu màu xanh lam và trắng xóa, rơi xuống như tuyết trong một cơn bão dữ dội.
Những bức tường tôn biến mất, sàn nhà tan rã dưới chân cô, để lộ ra khoảng không vô tận bên ngoài – nơi mà các quy luật vật lý của thế giới ảo không còn áp dụng được nữa.
Cô không còn cảm thấy đau nữa.
Cô chỉ cảm thấy nhẹ nhõm.
Một sự nhẹ nhõm đến mức đáng sợ, như thể linh hồn cô đang trôi nổi tự do giữa những vì sao xa xôi, tách rời khỏi mọi ràng buộc trần tục.
Tần Duyên mỉm cười – một nụ cười bình yên hiếm hoi mà chưa bao giờ ai từng chứng kiến trên khuôn mặt luôn mang vẻ kiên cường và đau khổ của cô.
Nhưng rồi, từ phía chân trời ảo ảnh đang tan biến ấy, một bóng người bước ra.
Không phải Hạ Thần.
Cũng không phải Hứa Minh.
Đó là Mạc Vân Hi – phản diện với ánh mắt trống rỗng và nụ cười lạnh lẽo đầy kiêu hãnh.
Cô ta đứng đó giữa những mảnh vỡ dữ liệu, tay giơ lên cầm một chiếc đồng hồ sinh học khác – thuộc về người mà Tần Duyên vừa cố gắng gửi ký ức đi cứu vớt.
"Em đã làm rất tốt," Mạc Vân Hi nói, giọng vang vọng trong không gian đang sụp đổ.
"Nhưng em quên một điều: Khi kẻ nhận không còn tồn tại để tiếp nhận gói dữ liệu...
thì tất cả những gì em hy sinh đều trở thành vô nghĩa."
Tần Duyên mở to mắt, tim đập thình thịch trong lồng ngực trống rỗng.
Cô nhìn xuống đồng hồ của mình – nơi con số đang bắt đầu đếm ngược lên: .
Thời gian không chỉ dừng lại; nó đã đảo chiều.
Và trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra sự thật kinh hoàng nhất từ trước đến nay: Cái chết năm 2019 không phải là kết thúc của câu chuyện này.
Nó mới chính là khởi đầu cho một vòng lặp địa ngục mà linh hồn cô chưa bao giờ có cơ hội thoát ra – và Hứa Minh thì đang ở ngay bên kia cánh cửa thực tại, chờ đợi để kéo cô trở lại nơi cô thuộc về: cõi chết vĩnh hằng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận