Chương 19

Tần Duyên không khóc.

Trong thế giới nơi cảm xúc là kẻ thù của sự tồn tại, nước mắt chỉ là lãng phí calo và độ ẩm quý giá.

Cô chậm rãi đứng dậy từ đống đổ nát của hy vọng, bàn tay run rẩy nhưng kiên quyết với lấy chiếc đồng hồ sinh học gắn trên cổ tay trái.

Màn hình hiển thị đang nhấp nháy đỏ báo động: *0 ngày 0 giờ 1 phút*.

Thời gian thực tế đã cạn kiệt, nhưng ý thức cô vẫn còn đó — một lỗi hệ thống trong thế giới ảo do Hứa Minh tạo ra để giữ chân linh hồn cô lại.

Hơi thở của Tần Duyên gấp gáp, từng nhịp tim đập mạnh như tiếng trống chiến tranh vang vọng trong lồng ngực khô khốc.

Cô nhìn xuống xác chết của Hứa Minh nằm bất động dưới chân mình.

Khuôn mặt anh giờ đã xám xịt, vô hồn như những bức tượng thạch cao cổ xưa mà cô từng ngắm nghía trong bảo tàng nghệ thuật trước khi thế giới sụp đổ.

Nhưng đau đớn hơn cả là sự im lặng bao trùm lấy không gian — một thứ yên tĩnh chết chóc, nơi ngay cả nỗi đau cũng đang bị tước đoạt khỏi cơ thể cô theo đúng kế hoạch ban đầu của Mạc Vân Hi.

Giọng nói ấy vang lên trong đầu cô lần nữa, lạnh lẽo và đầy mỉa mai: *"Chào mừng trở về nhà, kẻ phản bội."* Tần Duyên nghiến răng, hàm căng đến mức đau buốt.

Cô không phải là kẻ phản bội.

Cô chỉ là một nạn nhân của trò chơi tàn khốc này — nơi yêu thương bị đo đếm bằng Đơn Vị Thời Gian (TU), và hy sinh là ngôn ngữ duy nhất còn lại để thể hiện tình cảm.

Nhưng giờ đây, ngay cả sự hy sinh ấy cũng trở nên vô nghĩa khi người cô yêu đã biến thành tro bụi trong thế giới ảo này.

Bàn tay phải của Tần Duyên chạm vào vết thương hằn sâu trên cánh tay trái — nơi khối titan từ hợp đồng cưỡng bức vừa bị kích hoạt.

Vết rách không chảy máu, mà tỏa ra ánh sáng trắng xóa, như thể nó đang ăn mòn chính bản chất tồn tại của cô trong thế giới này.

Cảm giác đau đớn lan tỏa khắp cơ thể, nhưng cô vẫn cố gắng đứng vững.

Nếu đây là sự thật cuối cùng, thì ít nhất cô sẽ chết với tư cách một người phụ nữ mạnh mẽ — không phải là nạn nhân run rẩy trước định mệnh.

Cô vừa bước ra khỏi căn phòng biệt thự nơi Hứa Minh từng sống chung với cô trong thế giới ảo này, ánh đèn đường neon màu tím nhạt chiếu xuống mặt đất ẩm ướt.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên phía sau lưng — một âm thanh quen thuộc nhưng đầy đe dọa.

Tần Duyên quay lại, tim đập thình thịch như muốn vỡ ra khỏi lồng ngực.

Một bóng người cao lớn xuất hiện trước mắt cô, khuôn mặt ẩn trong bóng tối nhưng giọng nói thì quá đỗi familiar: *"Em cảm thấy gì?"*

Đó không phải là Hứa Minh.

Đó là Hạ Thần — phiên bản "tái sinh" của anh ấy trong thế giới này.

Anh ta bước tới chậm rãi, đôi mắt sáng lên dưới ánh đèn neon như hai viên kim cương vỡ vụn phản chiếu nỗi đau vô tận.

Tần Duyên lùi lại một bước, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh khi cô nhận ra điều khủng khiếp: Hạ Thần không chỉ là kẻ săn đuổi ký ức — anh ấy chính là phần còn sót lại của ý thức Hứa Minh trong thế giới ảo này.

Anh ta đã bị tách rời khỏi cơ thể vật lý để tồn tại như một thực thể độc lập, mang theo những mảnh vỡ ký ức mà Tần Duyên không nhớ nổi.

*"Mỗi khi em nhớ về tôi,"* Hạ Thần nói, giọng nhẹ nhàng như gió nhưng chứa đựng sự đau khổ sâu sắc, *"mỗi khi em đau khổ vì Lâm Dận — hay bất kỳ ai khác trong quá khứ của em — TU của em sẽ giảm đi thêm một chút nữa."* Anh ta giơ tay lên, chỉ vào chiếc đồng hồ sinh học trên cổ tay cô.

Con số đang tiếp tục đếm ngược: *0 ngày 0 giờ 59 giây*.

Không còn thời gian cho sự do dự hay suy ngẫm.

Tần Duyên cần phải hành động ngay lập tức nếu không muốn bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế giới này — cả ý thức lẫn linh hồn của cô sẽ biến mất vĩnh viễn.

Nhưng tại sao Hạ Thần lại xuất hiện ở đây?

Tại sao anh ta không tấn công mà chỉ đứng đó, quan sát phản ứng của Tần Duyên với vẻ mặt đầy thương cảm?

Cô nghiến chặt răng, cố gắng giữ bình tĩnh trong khi nỗi sợ hãi đang xâm chiếm từng tế bào cơ thể mình.

Đây phải là một bẫy — nhưng cô không có lựa chọn nào khác ngoài việc bước vào nó.

Vì nếu chết đi mà vẫn chưa tìm ra chân thật về Hứa Minh và lý do tại sao anh ấy lại hy sinh tất cả vì cô, thì cuộc đời này sẽ trở thành gánh nặng vô nghĩa hơn bất kỳ sự trừng phạt nào của Mạc Vân Hi.

Hạ Thần không tấn công.

Anh ta chỉ đứng đó, quan sát Tần Duyên với ánh mắt phức tạp — vừa đau khổ vừa quyết liệt như thể anh ấy đang cố gắng giữ lấy chút hy vọng cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.

*"Em cảm thấy gì?"* anh hỏi lần nữa, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự khẩn cấp tột độ.

*"Mỗi khi em nhớ về tôi, mỗi khi em đau khổ vì Lâm Dận — hay bất kỳ ai khác trong quá khứ của em — TU của em sẽ giảm đi thêm một chút nữa."*

Tần Duyên lùi lại một bước, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh khi cô nhận ra điều khủng khiếp: Hạ Thần không chỉ là kẻ săn đuổi ký ức — anh ấy chính là phần còn sót lại của ý thức Hứa Minh trong thế giới này.

Anh ta đã bị tách rời khỏi cơ thể vật lý để tồn tại như một thực thể độc lập, mang theo những mảnh vỡ ký ức mà Tần Duyên không nhớ nổi.

Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh — vẫn giữ nguyên vẻ đẹp lạnh lùng và bí ẩn vốn có của Hứa Minh, nhưng giờ đây lại ánh lên sự đau khổ sâu sắc đến mức khiến cô nghẹt thở.

*"Tại sao?"* cô hỏi, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững lập trường.

*"Tại sao anh không để tôi chết yên bình thay vì kéo dài nỗi đau này?"* Hạ Thần lắc đầu chậm rãi, đôi mắt sáng lên dưới ánh đèn neon như hai viên kim cương vỡ vụn phản chiếu nỗi đau vô tận.

*"Vì em chưa sẵn sàng,"* anh trả lời đơn giản nhưng đầy quyền lực.

*"Và nếu em chết bây giờ, tất cả những gì chúng ta đã xây dựng — ký ức, tình yêu, hy sinh — sẽ biến mất vĩnh viễn."*

Tần Duyên nghiến răng, hàm căng đến mức đau buốt.

Cô không muốn tin vào những lời nói này, nhưng sâu thẳm bên trong ý thức mơ hồ giữa sống và chết nơi linh hồn cô đang trôi nổi lang thang kể từ năm 2019 đó — một giọng nói khác vang lên: *"Chào mừng trở về nhà, kẻ phản bội."* Giọng nói ấy thì thầm đầy mỉa mai, khiến cô cảm thấy như thể chính mình là kẻ đã gây ra mọi thảm kịch này.

Nhưng tại sao?

Tại sao lại là cô?

Căng thẳng đạt đỉnh khi những bóng đen từ "Cơ Quan Quản Lý TU" xuất hiện ở cuối đường.

Họ đã phát hiện tín hiệu từ khối titan trong tay Tần Duyên — thứ vũ khí cấm kỵ được kích hoạt thông qua hợp đồng cưỡng bức trước đó.

Những nhân viên Elite mặc áo khoác dài màu xám tiến tới với bước chân nhanh chóng, ánh mắt lạnh lùng và không chút cảm xúc như những cỗ máy thu thập thời gian sống.

Hạ Thần nhìn về phía họ, rồi quay lại nhìn Tần Duyên.

*"Họ sẽ giết chúng ta,"* anh nói, giọng trầm xuống thấp hơn bao giờ hết.

*"Hoặc họ sẽ xóa sạch ký ức của em — biến thành một con rối không biết mình là ai."*

Tần Duyên nghiến răng, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh khi cô nhận ra rằng đây chính là khoảnh khắc quyết định cuối cùng trong cuộc đời ảo này.

Nếu chạy trốn, cô có thể sống sót nhưng sẽ mất đi mọi ký ức về Hứa Minh — người đàn ông đã hy sinh tất cả vì cô mà thậm chí còn không biết lý do tại sao mình yêu thương anh ấy đến vậy.

Nhưng nếu chiến đấu...

thì cô sẽ phải đối mặt với sức mạnh áp đảo của Cơ Quan Quản Lý TU và khả năng cao là bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế giới này — cả ý thức lẫn linh hồn của cô sẽ biến mất vĩnh viễn.

*"Em có muốn sống tiếp không?"* Hạ Thần hỏi, giọng đầy quyết liệt nhưng cũng chứa đựng sự đau khổ sâu sắc.

*"Hay em宁愿 chết với ký ức về tôi trong tim mình?"* Tần Duyên nhìn thẳng vào đôi mắt anh — vẫn giữ nguyên vẻ đẹp lạnh lùng và bí ẩn vốn có của Hứa Minh, nhưng giờ đây lại ánh lên sự tuyệt vọng tột độ khi biết rằng dù cố gắng đến đâu thì kết cục cuối cùng cũng chỉ là mất mát.

Cô hít sâu một hơi dài, cảm nhận từng nhịp đập tim trong lồng ngực khô khốc như tiếng trống chiến tranh vang dội khắp không gian xung quanh mình.

*"Tôi chọn chết,"* cô nói dứt khoát nhưng đầy kiêu hãnh.

*"Nhưng trước khi chết...

tôi muốn biết thêm về anh — và lý do tại sao anh lại hy sinh tất cả vì một người phụ nữ mà thậm chí còn không nhớ mặt."*

Hạ Thần mỉm cười buồn bã, nước mắt chảy dài trên má nhưng không còn tiếng khóc nào phát ra từ họng khô khốc ấy nữa.

*"Bởi vì,"* anh thì thầm đầy đau khổ, *"tôi là Hứa Minh — và em chính là lý do tôi tồn tại trong thế giới này."*

Ánh sáng tắt đột ngột khi khối titan trong tay Tần Duyên vỡ vụn thành bụi trắng bay lơ lửng giữa không khí ẩm ướt.

Những bóng đen từ Cơ Quan Quản Lý TU lao tới với tốc độ kinh hoàng, nhưng Hạ Thần đã chặn đứng chúng bằng một luồng năng lượng mạnh mẽ đến mức khiến cả hai người đều bị đẩy lùi lại vài bước phía sau.

Tần Duyên đứng đó, thở dốc khi cảm nhận từng tế bào cơ thể mình đang dần tan biến vào hư không — thế giới ảo này sắp sụp đổ hoàn toàn dưới áp lực của hệ thống Eternal Life.

Hạ Thần quay sang nhìn cô với ánh mắt đầy thương cảm nhưng cũng chứa đựng sự quyết liệt tột độ.

*"Em phải quên tôi,"* anh nói, giọng run rẩy khi biết rằng đây có thể là lời chia tay cuối cùng giữa họ trong bất kỳ thế giới nào — dù thực hay ảo.

*"Nếu không...

em sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn."*

Tần Duyên lắc đầu chậm rãi, nước mắt chảy dài trên má nhưng cô vẫn cố gắng giữ vững lập trường của mình.

*"Không,"* cô nói dứt khoát đầy kiêu hãnh bất chấp mọi đau khổ đang xâm chiếm từng tế bào cơ thể mình.

*"Tôi sẽ không quên anh — dù phải trả giá bằng chính linh hồn này."*

Nhưng rồi...

một giọng nói vang lên trong đầu cô lần nữa — không phải từ Hạ Thần, cũng không phải là Hứa Minh.

Nó đến từ sâu thẳm bên trong ý thức mơ hồ giữa sống và chết nơi linh hồn cô đang trôi nổi lang thang vô định kể từ năm 2019 đó: *"Chào mừng trở về nhà, kẻ phản bội,"* giọng nói ấy thì thầm đầy mỉa mai khi ánh sáng cuối cùng tắt hoàn toàn.

Và khi Tần Duyên mở mắt lần nữa...

cô không còn nhớ bất kỳ điều gì — ngoại trừ cảm giác trống rỗng kinh hoàng trong tim mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập