Chương 18

Cảm giác của bút ký không phải là kim loại lạnh lẽo, mà giống như một lưỡi dao cạo mỏng, sắc bén lướt qua lớp da thịt mong manh nhất của linh hồn.

Khi chữ ký cuối cùng của Lâm Dận đóng dấu lên tờ hợp đồng trắng xóa trên giấy, một luồng điện tử màu xanh lam chạy dọc theo mạch máu cổ tay Tần Duyên.

Nó không đau đớn theo cách thông thường; nó cảm giác như thể ai đó đang rút lấy hơi thở từ phổi cô, từng chút một, thay thế oxy bằng sự trống rỗng của số phận đã được định đoạt trước.

Đồng hồ sinh học trên cổ腕 (cổ wrist) cô nhấp nháy điên cuồng.

Những con số đỏ chói mắt bắt đầu quay ngược lại, không phải để đếm giờ còn lại, mà như thể đang cố gắng ghi nhớ những gì sắp bị xóa bỏ.

Tần Duyên nhắm mắt, hít vào sâu một hơi không khí lạnh giá của căn phòng họp kín.

Cô biết mình vừa bán đi thứ quý giá nhất: sự tự do trong cái chết.

Nhưng đó là con đường duy nhất để cô có thể tiếp cận Mạc Vân Hi — kẻ đang cố gắng vô cảm hóa thế giới này bằng cách tước đoạt nỗi đau, và qua đó, tước đoạt cả ý nghĩa của tình yêu.

"Em đã làm đúng rồi," Lâm Dận nói, giọng anh run rẩy nhưng đầy kiên định.

Anh đứng bên cạnh cô, bàn tay nắm chặt thành quyền, gân guốc nổi lên trên da thịt nhợt nhạt.

"Chúng ta sẽ lấy lại nó.

Dù phải trả giá bằng mạng sống."

Tần Duyên mở mắt, nhìn vào đôi mắt đen thẳm của anh.

Trong ánh mắt ấy, cô thấy sự phản chiếu của chính mình — một kẻ đã chết từ lâu nhưng vẫn đang đi lang thang trong thế giới của người sống.

"Không," cô thì thầm, giọng nói vang lên khô khốc như lá cây héo úa giữa mùa đông.

"Mạng sống không còn là thứ chúng ta có thể trao đổi nữa, Minh à.

Chúng ta chỉ còn lại ký ức.

Và ký ức này...

nó đang dần tan biến."

Cô cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

Những mảnh vỡ của quá khứ bắt đầu lóe lên trong tâm trí: tiếng còi xe hú dài, ánh đèn pha chói lòa, và mùi cháy khét của da thịt — nhưng không phải là của cô.

Hay có lẽ đó chính xác là những gì đã xảy ra năm năm trước?

Cô lắc mạnh đầu để xua đuổi ảo ảnh ấy.

Bây giờ không phải lúc cho sự yếu đuối.

Mạc Vân Hi đang chờ đợi một món quà đặc biệt: linh hồn của người phụ nữ từ chối chấp nhận cái chết, dù cô ta thực chất chỉ là bóng ma trong hệ thống dữ liệu của thế giới này.

Họ bước vào thang máy chung cư cao cấp, nơi ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống những bức tường mạ vàng giả tạo.

Đây là khu vực dành riêng cho những "Quý Tộc Thời Gian" — những người sở hữu hơn hai mươi năm TU trong tài khoản sinh học của họ.

Không khí ở đây nặng nề mùi hương hoa hồng tổng hợp và sự sợ hãi bị che giấu khéo léo sau nụ cười xã giao.

Tần Duyên cảm giác có ai đó đang nhìn chằm chằm vào cô từ phía sau, một ánh mắt đầy tò mò nhưng cũng ẩn chứa sự thù địch sâu sắc.

Cô quay lại chậm rãi, mái tóc đen dài buông xõa xuống vai như màn sương mù che khuất vẻ đẹp mong manh trên khuôn mặt.

Chỉ thấy bóng dáng của một người quản lý tòa nhà đang cúi đầu lau sàn bằng chiếc khăn màu xám nhợt nhạt.

Người đàn ông đó không ngẩng lên, nhưng Tần Duyên nhận ra đôi giày tây đen bóng loáng dưới chân anh ta — cùng kiểu với những đặc vụ của Eternal Life mà cô đã gặp ở trạm trung chuyển dữ liệu trước đó.

"Tâm trí em đang chơi đùa với chính mình," Hứa Minh nói bên tai cô, giọng điệu lạnh lùng nhưng dịu dàng đến mức đau lòng.

Anh đưa tay chạm nhẹ vào lưng cô, một cử chỉ an ủi nhỏ bé trong bầu không khí ngột ngạt này.

"Đừng để họ thấy sự run rẩy của em.

Mạc Vân Hi sẽ tận dụng ngay khoảnh khắc đó."

Tần Duyên siết chặt bàn tay lại thành nắm đấm bên hông áo khoác dạ màu đen của mình.

Cô biết anh nói đúng, nhưng nỗi sợ hãi không đến từ việc bị phát hiện — mà là từ chính bản thân cô đang dần mất đi nhận thức về thực tại.

Mỗi bước chân họ tiến sâu hơn vào tòa nhà chọc trời này đều giống như một lời nhắc nhở rằng cô đang di chuyển ra xa khỏi thế giới thật, nơi cơ thể xác thịt của cô đã nằm yên trong ngôi mộ lạnh lẽo dưới lòng đất.

Thang máy dừng lại ở tầng 80 — tầng penthouse của Mạc Vân Hi.

Cửa thang mở ra với tiếng chuông nhẹ nhàng như một lời chào mời tử thần.

Trước mặt họ là một hành lang dài vô tận, hai bên là những bức tranh trừu tượng vẽ bằng máu đông và ánh sáng neon.

Tần Duyên cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực trống rỗng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích của việc đối đầu với cái chết — dù cô đã từng trải qua nó rồi.

Tần Duyên gạt tay Lâm Dận ra một cách dứt khoát, bước nhanh vào căn hộ rộng lớn nhưng lạnh lẽo như nhà tang lễ.

Không khí trong căn phòng ngột ngạt đến mức khó thở, mùi hương hoa hồng khô — thứ mùi mà cô dùng để che giấu mùi tử thi của chính mình trong ký ức đau thương nhất — vẫn còn ám lại trên những tấm thảm lụa đắt tiền.

Cô khóa cửa ngay lập tức, tay run rẩy khi xoay chìa khóa vào ổ khóa an ninh sinh học.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống chiến tranh báo hiệu một trận đấu không thể tránh khỏi.

Cô biết mình đang ở sai địa điểm — hoặc đúng hơn là, cô đã đến nơi mà linh hồn của mình khao khát quay trở về để tìm kiếm sự giải thoát cuối cùng.

Nhưng Mạc Vân Hi sẽ không cho phép điều đó xảy ra dễ dàng như vậy.

"Em ổn chứ?" Hứa Minh hỏi, giọng anh vang lên trong phòng yên tĩnh, tạo nên tiếng vọng kỳ lạ khiến Tần Duyên cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.

Cô quay lại nhìn anh — hay là bóng ảo của người đàn ông mà cô yêu thương nhưng không thể nhớ rõ khuôn mặt?

Đôi mắt anh sáng lên trong bóng tối, phản chiếu những tia ánh sáng xanh từ màn hình hiển thị TU trên tường.

"Không," Tần Duyên đáp thẳng thắn, nước mắt开始在 khóe mi đọng lại nhưng không rơi xuống — vì cô đã học cách ngăn chặn cảm xúc để tồn tại lâu hơn trong thế giới đầy rẫy sự tàn khốc này.

"Em biết mình sẽ chết ở đây.

Và em chấp nhận điều đó."

Hứa Minh bước tới gần, đặt tay lên má cô một cách cẩn thận như thể chạm vào cánh hoa dễ vỡ nhất trên đời.

"Không," anh nói, giọng trầm xuống thấp đến mức chỉ hai người họ mới nghe thấy.

"Em chưa chết hoàn toàn cho đến khi ký ức cuối cùng của em bị xóa bỏ.

Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."

Tần Duyên mỉm cười — một nụ cười đầy bi kịch và tuyệt vọng.

Cô biết anh đang cố gắng giữ chân linh hồn cô trong thế giới ảo này bằng cách tái hiện lại những ký ức đẹp đẽ nhất, dù điều đó khiến nỗi đau trở nên sắc bén hơn gấp bội lần.

Nhưng đó cũng là lý do tại sao cô yêu anh — vì ngay cả khi tất cả mọi thứ đều sụp đổ xung quanh họ, Hứa Minh vẫn chọn ở lại bên cạnh cô trong sự hỗn loạn này.

Cánh cửa căn hộ rung chuyển dữ dội.

Không phải do ai đó gõ cửa thô bạo, mà là bởi sóng âm tần số cao — công nghệ tiên tiến nhất của Eternal Life dùng để làm tê liệt hệ thần kinh và bắt giữ mục tiêu mà không gây thương tích vĩnh viễn cho cơ thể (vì họ cần lấy TU còn nguyên vẹn).

Tần Duyên cảm thấy xương sống mình lạnh toát khi những rung động này xâm nhập vào da thịt, lan tỏa khắp cơ thể như mạng lưới dây thần kinh bị cắt đứt.

Lâm Dận nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét quanh căn phòng tối tăm.

"Họ đã tìm ra chúng ta rồi," anh nói ngắn gọn, tay đưa về phía sau lưng nơi giấu một khẩu súng laser nhỏ — vũ khí duy nhất có thể xuyên qua lớp bảo vệ sinh học của đồng hồ TU mà không kích hoạt cảnh báo tự hủy.

"Tần Duyên!" giọng nói của Mạc Vân Hi vang lên từ hệ thống âm thanh ẩn trong trần nhà, lạnh lùng và vô cảm đến mức đáng sợ.

"Em đã phạm lỗi lớn khi dám đối đầu với tôi.

Giờ thì hãy trả giá bằng cách trở thành một phần của dự án vĩnh cửu này."

Tần Duyên đứng im bất động giữa căn phòng rộng lớn, nhìn thấy những bóng đen xuất hiện từ phía sau tấm rèm cửa sổ kính chống đạn.

Đó là các đặc vụ Elite — những người đã bán linh hồn mình để换取 (trao đổi) thêm thời gian sống cho gia đình, giờ đây trở thành nô lệ trung thành của Eternal Life dưới sự kiểm soát tinh thần tuyệt đối.

Họ cầm những cây gậy điện tử phát sáng màu tím, đủ sức khiến bất kỳ ai rơi vào trạng thái hôn mê sâu trong vòng ba giây tiếp xúc trực tiếp.

"Minh," Tần Duyên gọi tên anh lần cuối cùng trước khi chiến đấu bắt đầu.

"Nếu em chết...

hãy hứa với em rằng anh sẽ sống sót và tìm ra sự thật."

Hứa Minh không đáp lời, chỉ gật đầu nhẹ — một cử động nhỏ bé nhưng chứa đựng toàn bộ tình yêu thương đau đớn mà anh dành cho cô trong suốt hành trình dài đằng đng này.

Và rồi, mọi thứ nổ tung thành hỗn loạn khi ánh sáng tím xé toạc màn đêm tĩnh lặng của căn hộ penthouse sang trọng ấy.

Ánh sáng xanh bùng nổ từ cổ腕 (cổ wrist) Lâm Dận như một vụ nổ sao siêu tân tinh thu nhỏ giữa không gian chật hẹp của căn phòng.

Đồng hồ sinh học của anh sập xuống con số 0 trong chớp mắt, cơ thể anh ngã xuống sàn nhà cứng lạnh, da thịt bắt đầu khô xác nhanh chóng dưới tác động của quá trình chuyển đổi năng lượng cưỡng bức mà Tần Duyên vừa kích hoạt thông qua hợp đồng ký earlier đó.

Những tên lính Elite dừng lại đột ngột, mắt mở to kinh hoàng trước cảnh tượng trước mặt họ — một "sản phẩm" đã tự hủy giá trị hoàn toàn chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

Việc tước đoạt TU từ một xác chết không còn ý nghĩa gì đối với hệ thống Eternal Life nữa; nó giống như cố gắng hút máu từ tảng đá cứng vậy thôi.

Tần Duyên đứng sững sờ giữa đống đổ nát của hy vọng và tình yêu, nhìn Hứa Minh nằm bất động dưới chân mình — khuôn mặt anh giờ đã mất đi vẻ sống động vốn có, trở nên xám xịt và vô hồn như những bức tượng thạch cao trong bảo tàng nghệ thuật cổ xưa.

Cô quỳ xuống bên cạnh xác chết của người đàn ông mà cô yêu thương sâu sắc nhất đời này, nước mắt chảy dài trên má nhưng không còn tiếng khóc nào phát ra từ họng khô khốc ấy nữa — vì ngay cả nỗi đau cũng đang dần bị tước đoạt khỏi cơ thể cô theo đúng kế hoạch ban đầu của Mạc Vân Hi.

Nhưng rồi...

một giọng nói vang lên trong đầu cô — không phải từ Hứa Minh, cũng không phải từ chính Tần Duyên.

Nó đến từ sâu thẳm bên trong ý thức mơ hồ giữa sống và chết nơi linh hồn cô đang trôi nổi lang thang vô định kể từ năm 2019 đó: *"Chào mừng trở về nhà, kẻ phản bội,"* giọng nói ấy thì thầm đầy mỉa mai, *"Giờ chúng ta sẽ bắt đầu trò chơi mới — lần này không có hồi kết cho bất kỳ ai cả."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập