Chương 17
Tần Duyên đứng trước tấm gương vỡ trong phòng vệ sinh công cộng của Trạm Giao Dịch Thời Gian Cấp 3.
Ánh đèn neon nhấp nháy, phát ra những tia sáng xanh lạnh lẽo, chiếu rọi lên đồng hồ sinh học gắn ở cổ tay cô.
Con số hiện lên không phải là ngày tháng, mà là một dòng chữ nhấp nháy đỏ thẫm: *ERROR.
IDENTITY NOT FOUND.*
Cô chạm tay lên mặt kính lạnh lẽo.
Những mảnh vỡ sắc lẹm cắt nhẹ vào lòng bàn tay, nhưng không có máu chảy ra.
Chỉ có những hạt sáng màu đỏ sẫm, giống như những vì sao thu nhỏ, bay ra từ vết thương.
Cơ thể cô cảm thấy nhẹ bẫng, như thể trọng lực đã quên đi sự tồn tại của cô.
"Tần Duyên," cô thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian kín mít, khô khan và xa lạ.
"Ai đó đã nói tên này.
Nhưng nó không còn thuộc về tôi."
Cánh cửa phòng vệ sinh bật mở.
Một bóng người đứng đó.
Không phải Hứa Minh.
Không phải kẻ săn đuổi ký ức.
Đó là một cô gái trẻ, mặc bộ đồ bảo hộ cũ kỹ, khuôn mặt bị che kín bởi lớp khẩu trang y tế.
Ánh mắt của cô gái ấy xuyên qua bóng tối, sắc lạnh như dao găm.
"Ngươi đã lấy đi của tôi," cô gái nói, giọng run rẩy nhưng đầy thù hận.
"Ngươi đã lấy đi thời gian của tôi.
Giờ, ngươi phải trả lại."
Tần Duyên quay người lại.
Trong đầu cô, những mảnh vỡ ký ức bắt đầu chèn ép.
Cô nhớ đến một cảm giác.
Một cảm giác về sự mất mát.
Nhưng khi cô cố gắng nắm lấy nó, nó lại tan biến như sương mai.
"Không phải tôi," Tần Duyên nói, giọng cô bình tĩnh đến đáng sợ.
"Tôi không nhớ."
"Đừng giả vờ vô tội," cô gái bước tới, tay rút ra một thanh kim loại sắc nhọn.
"Tôi là Lưu An.
Và ngươi là Tần Duyên.
Kẻ đã bán linh hồn để mua sự sống cho người khác.
Kẻ đã để lại tôi trong bóng tối."
Tần Duyên lùi lại.
Cô không sợ hãi.
Cô chỉ cảm thấy trống rỗng.
Một sự trống rỗng lớn hơn cả cái chết.
Khu Vực Bỏ Rác là một mê cung những thùng chứa rác sinh học và dây điện chằng chịt.
Mùi thối rữa của thời gian đã hết hạn quyện cùng mùi kim loại gỉ sét, tạo nên một hương vị của sự tuyệt vọng.
Tần Duyên đi sâu vào hang động dưới lòng đất, nơi ánh sáng từ mặt đất không thể chạm tới.
Bàn chân cô bước trên những lớp bụi thời gian.
Mỗi bước đi, những hạt sáng đỏ sẫm rơi xuống từ cơ thể cô, hòa vào bóng tối.
Cô không biết mình đang đi đâu.
Cô chỉ biết rằng mình phải chạy.
Chạy khỏi sự thật.
Chạy khỏi ký ức.
Lưu An đuổi theo sau, bước chân của cô nhẹ nhàng nhưng quyết liệt.
Cô không cần ánh sáng để nhìn thấy Tần Duyên.
Cô có thể cảm nhận được sự hiện diện của cô ấy.
Sự hiện diện của một bóng ma.
"Tại sao ngươi lại ở đây?" Lưu An hỏi, giọng cô vang lên trong không gian hẹp.
"Nơi này là nơi dành cho những người đã chết.
Những người đã bị hệ thống loại bỏ."
"Tôi không thuộc về nơi này," Tần Duyên nói, quay người lại.
Ánh mắt cô trống rỗng, nhưng trong đó lại ẩn chứa một nỗi đau sâu thẳm.
"Tôi đang tìm kiếm điều gì đó.
Một thứ tôi đã mất."
"Ngươi đã mất mọi thứ," Lưu An冷笑.
"Ngươi đã mất ký ức.
Ngươi đã mất danh tính.
Và giờ, ngươi đang cố gắng lấy lại chúng bằng cách hủy diệt chính mình."
Tần Duyên im lặng.
Cô nhìn vào đôi tay của mình.
Những hạt sáng đỏ sẫm tiếp tục rơi ra.
Cô cảm thấy cơ thể mình đang dần tan biến.
Nhưng trong sự tan biến đó, cô lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
"Vậy thì hãy để tôi chết," cô nói, giọng cô nhẹ nhàng như một lời cầu nguyện.
"Để tôi chết trong bình yên."
Lưu An sững sờ.
Cô không ngờ rằng kẻ thù của mình lại có vẻ ngoài mong manh đến vậy.
Nhưng cô biết rằng bên trong sự mong manh đó là một sức mạnh kinh hoàng.
Một sức mạnh có thể phá hủy mọi thứ.
tôi không nhớ," Tần Duyên lắp bắp, nước mắt chảy xuống mà cô không thể kiểm soát.
"Nhưng tôi muốn nhớ lại.
Tôi muốn đền bù."
Lưu An đứng dậy, bước tới gần cô.
Cô không bắn, mà đặt tay lên đồng hồ sinh học của cô.
Tần Duyên, ngươi không hiểu.
Ngươi không thể đền bù bằng cách tự hủy.
Ngươi phải sống.
Sống để nhớ.
Sống để đau."
Tần Duyên nhìn vào đôi mắt của Lưu An.
Trong đó, cô thấy một thứ gì đó quen thuộc.
Một thứ gì đó mà cô không thể gọi tên.
Nhưng nó khiến tim cô đập nhanh hơn.
"Đau," cô thì thầm.
"Đau là gì?"
"Đau là bằng chứng của sự sống," Lưu An nói, giọng cô mềm đi một chút.
"Nếu ngươi không đau, thì ngươi không còn là con người.
Ngươi chỉ là một cỗ máy.
Một cỗ máy được tạo ra để phục vụ hệ thống."
Tần Duyên run rẩy.
Cô nhớ đến những gì Hứa Minh đã nói.
*Em đã chết từ năm năm trước.* Nếu cô đã chết, thì tại sao cô vẫn cảm thấy đau?
Tại sao cô vẫn cảm thấy sợ?
"Vậy thì hãy cho tôi đau," cô nói, giọng cô đầy quyết liệt.
"Hãy cho tôi nhớ lại.
Hãy cho tôi biết tôi là ai."
Lưu An rút tay ra.
Cô nhìn Tần Duyên, mắt cô mở to.
"Ngươi không muốn biết.
Sự thật sẽ giết chết ngươi."
"Tôi đã chết rồi," Tần Duyên mỉm cười, một nụ cười buồn bã.
"Vậy thì tôi không còn gì để mất."
Lưu An bước lại gần, tay cô nắm chặt thanh kim loại.
"Nếu ngươi muốn chết, thì hãy chết như một người chiến binh.
Đừng chết như một con vật."
Tần Duyên nhìn vào đồng hồ sinh học của mình.
Con số *ERROR* vẫn nhấp nháy.
Nhưng giờ đây, nó không còn khiến cô sợ hãi.
Nó khiến cô cảm thấy tự do.
"Tần Duyên," Lưu An nói, giọng mềm đi một chút, nhưng vẫn đầy đau đớn.
"Anh có biết vì sao tôi ở đây không?
Tôi không ở đây vì hận anh.
Tôi ở đây vì tôi đang chờ anh quay lại.
Tôi đã biết anh sẽ mất trí nhớ.
Tôi đã giữ lại một phần ký ức nhỏ nhất."
Tần Duyên sững sờ.
Cô nhìn Lưu An, mắt cô mở to.
Của tôi?"
"Đúng," Lưu An gật đầu, nước mắt chảy dài trên má.
"Ký ức về người đàn ông tên Hứa Minh.
Ký ức về tình yêu của chúng ta.
Ký ức về sự hy sinh của anh."
Tần Duyên cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.
Những mảnh vỡ ký ức bắt đầu chèn ép, mạnh hơn bao giờ hết.
Cô nhớ ra rồi.
Cô nhớ ra ngày hôm đó.
Ngày cô ký vào bản tuyên bố tử vong.
Cô không phải là nạn nhân của một tai nạn xe hơi.
Cô là người chủ động chọn cái chết.
"Vậy thì..." Cô nghẹn ngào.
"Vậy thì anh là ai?"
Lưu An bước lại gần, nắm lấy tay cô.
Bàn tay cô lạnh buốt, nhưng lại mang lại một sự ấm áp kỳ lạ.
"Tôi là người đã nhận món quà đó.
Và tôi đã sống nhờ vào thời gian của anh.
Suốt năm năm qua, tôi đã sống trong nợ nần.
Và giờ, anh muốn trả hết nó."
Tần Duyên nhìn vào đồng hồ sinh học của mình.
Con số đang giảm nhanh chóng.
*00:00:30*.
"Không phải là trả nợ," cô nói, giọng cô bình tĩnh đến đáng sợ.
"Là giải thoát."
Không gian bắt đầu sụp đổ.
Những bức tường bê tông của Khu Vực Bỏ Rác vỡ tan thành bụi phấn, lộ ra một khoảng trống đen ngòm phía sau.
Đó là vực thẳm của sự vô cảm.
Nơi mà Mạc Vân Hi muốn đưa tất cả mọi người đến.
Tần Duyên cảm thấy cơ thể mình đang nhẹ bẫng.
Cô không còn cảm thấy đau.
Không còn cảm thấy lạnh.
Chỉ còn lại một cảm giác duy nhất: sự trống rỗng.
"Đừng để anh vào đó," Lưu An hét lên, cố gắng kéo cô lại.
"Duyên, nếu anh bước vào đó, anh sẽ không còn là con người.
Anh sẽ trở thành một phần của hệ thống.
Một phần của sự vĩnh cửu chết chóc."
"Tôi không muốn sống trong nỗi đau," Tần Duyên nói, giọng cô vang lên như từ rất xa.
"Và tôi không muốn anh sống trong tội lỗi.
Tôi đã chết từ năm năm trước, Lưu An.
Cái gì đang đứng trước mặt anh bây giờ chỉ là một bóng ma.
Một ký ức còn sót lại."
Cô đẩy Lưu An ra, nhẹ nhàng nhưng quyết liệt.
"Tôi là một 'Thí Nghiệm Ký Ức'," cô nói, một nụ cười buồn bã nở trên môi.
"Dự án 'Vạn Niên' của chính phủ.
Họ cần một người hiến dâng ký ức để nuôi sống hệ thống.
Và tôi đã tình nguyện.
Nhưng tôi không biết rằng, cái giá phải trả là sự tồn tại của chính mình."
Lưu An sững sờ.
Cô nhìn cô, mắt cô mở to.
"Tôi không biết.
Tôi thề là tôi không biết."
"Tôi không cần biết," Tần Duyên lắc đầu.
"Anh chỉ cần nhớ.
Nhớ về tình yêu.
Và hãy sống một cuộc đời bình yên.
Đó là món quà cuối cùng của tôi."
Đồng hồ trên cổ tay cô bắt đầu đếm ngược nhanh chóng.
*00:00:10*.
Tần Duyên bắt đầu xóa ký ức của chính mình.
Không phải xóa đi sự đau khổ.
Mà xóa đi sự gắn bó.
Cô nhớ đến Lưu An.
Và cô xóa nó.
Cô nhớ đến nỗi sợ.
Và cô xóa nó.
Cô nhớ đến hy vọng.
Và cô xóa nó.
Mỗi khi cô xóa một ký ức, đồng hồ trên cổ tay cô giảm đi một triệu ngày.
Nhưng không gian xung quanh trở nên ổn định hơn.
Những vết nứt đen ngòm đóng lại.
Ánh sáng trở nên dịu dàng hơn.
Lưu An nhìn cô, mắt cô mở to.
"Anh đang làm gì?"
"Tôi đang trả nợ," Tần Duyên nói, nụ cười trên môi cô ngày càng rộng, nhưng đôi mắt cô thì trống rỗng.
"Tôi đã lấy đi thời gian của anh.
Giờ, tôi trả lại nó bằng cách tự do hóa nó."
Tần Duyên ngã xuống sàn.
Cơ thể cô co giật, sau đó bất động.
Lưu An quỳ xuống bên cạnh cô, tay run rẩy chạm vào cổ cô.
Không có mạch.
Không có hơi thở.
Cô nhìn vào đồng hồ sinh học của mình.
Con số không tăng lên.
Nó vẫn đứng yên ở *99:99:99*.
Hợp đồng không hoàn tất.
Cô ấy không trao lại quyền kiểm soát.
Nhưng trên cổ tay của Tần Duyên, con số đã về *00:00:00*.
Và trong khoảnh khắc đó, một thứ gì đó thay đổi.
Không phải sự im lặng.
Mà là sự hiện diện.
Tần Duyên không biến mất.
Cô không tan biến vào ánh sáng trắng.
Cô vẫn nằm đó, trên sàn nhà lạnh lẽo của Khu Vực Bỏ Rác.
Nhưng khuôn mặt cô...
nó đang thay đổi.
Nét mặt cô trở nên bình yên.
Không còn sự lo âu, không còn sự sợ hãi.
Đôi mắt cô mở ra, nhưng không còn màu đen.
Chúng đang phát sáng màu đỏ sẫm, cùng màu với năng lượng mà cô đã tích lũy trong chương trước.
Cô nhìn Lưu An.
Và trong ánh mắt ấy, anh thấy một thứ gì đó mà anh chưa bao giờ thấy.
Sự chấp nhận.
"Tôi đã chết," cô nói, giọng cô không còn là giọng của một cô gái trẻ.
Mà là giọng của một thực thể cổ xưa, mang theo sự tĩnh lặng của vũ trụ.
"Và giờ, tôi đã thức tỉnh."
Lưu An lùi lại, kinh hoàng.
"Duyên?"
"Cô không phải là Duyên nữa," cô nói, đứng dậy.
Cơ thể cô không còn mong manh.
Nó tỏa ra một sức mạnh kinh hoàng, một sức mạnh của sự vô cảm tuyệt đối.
"Duyên đã chết để cứu anh.
Nhưng cái gì đang đứng đây...
là thứ duy nhất có thể phá hủy hệ thống này."
Cô giơ tay lên.
Và trong lòng bàn tay cô, một quả cầu năng lượng đỏ sẫm bắt đầu hình thành.
Nó không phải là TU.
Nó là ký ức.
Ký ức của tất cả những người đã chết.
Ký ức của tất cả những người đã hy sinh.
"Tôi sẽ không để Mạc Vân Hi thắng," cô nói, giọng cô vang lên trong không gian, như một lời phán xét.
"Tôi sẽ không để sự vô cảm thống trị.
Tôi sẽ mang lại nỗi đau.
Mang lại mất mát.
Mang lại cảm xúc.
Vì chỉ có trong nỗi đau, con người mới thực sự sống."
Lưu An nhìn cô, nước mắt chảy dài trên má.
Cô biết rằng cô đã mất đi bản sắc.
Cô không còn là Tần Duyên.
Cô là một vũ khí.
Một vũ khí được tạo ra từ tình yêu và sự hy sinh.
"Tôi sẽ chiến đấu cùng cô," anh nói, đứng dậy.
Tần Duyên mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, đáng sợ.
"Không, Lưu An.
Anh sẽ sống.
Và tôi sẽ chết.
Nhưng lần này, tôi sẽ chết để phá hủy mọi thứ."
Lưu An không hiểu những gì cô vừa nói.
Cô chỉ thấy bóng hình của cô bắt đầu tan biến, không phải vào ánh sáng trắng, mà vào bóng tối.
"Tần Duyên!" anh hét lên, nhưng không có đáp lại.
Khi cô biến mất, Lưu An sững sờ nhìn vào tấm gương lớn trong phòng.
Khuôn mặt trong gương phản chiếu một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, vô hồn.
Đó không phải là hình ảnh của anh.
Đó là hình ảnh của Tần Duyên.
Nhưng cô không còn đứng trước mặt anh.
Cô đang ở *trong* gương.
Và trên cổ tay cô, trong hình ảnh phản chiếu, đồng hồ sinh học không còn hiển thị con số.
Nó hiển thị một dòng chữ: *SYSTEM ERROR: USER NOT FOUND.*
Tần Duyên nhấn nút.
Một tiếng vang lớn, như thể không gian xung quanh vừa bị xé toạc.
Cơ thể anh bắt đầu tan rã thành những hạt sáng nhỏ li ti, bay lượn trong không khí tối tăm của khu vực bỏ rác.
Lưu An đứng đó, bất động, nhìn cơ thể người yêu mình biến mất trước mắt.
Cô không hét lên, không khóc.
Cô chỉ đứng đó, nhìn những hạt sáng đỏ sẫm bay lên, như những vì sao cuối cùng của một bầu trời chết chóc.
Trong sự im lặng sau tiếng nổ, một giọng nói vang lên.
Không phải từ Tần Duyên.
Mà từ chính sâu thẳm trong đầu Lưu An.
*"Chào mừng đến với thế giới thực, Lưu An,"* giọng nói của Tần Duyên vang lên, lạnh lẽo và xa cách.
*"Giờ, chúng ta bắt đầu lại.
Nhưng lần này, không có ký ức.
Không có tên gọi.
Chỉ có thời gian."*
Và rồi, gương vỡ thành từng mảnh, rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo, như những giọt nước mắt của một thế giới đã chết.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận