Chương 29

Hơi thở của Lý Thanh trở nên đứt đoạn, mỗi nhịp đều mang theo âm thanh xè xè khó chịu.

Không khí trong hang động sâu thẳm này lạnh buốt da thịt.

Nó không chỉ là nhiệt độ thấp mà còn chứa đựng một loại năng lượng cổ xưa và nặng nề.

Những giọt mồ hôi lạnh bám đầy lưng hắn khiến áo choàng đen tuyền trở nên dính chặt vào da thịt.

Tử Hà đứng im lìm, mắt nhìn chằm chằm vào thứ nằm giữa hai bức tường đá.

Đó không phải là xác chết từ kiếp trước như hắn đã tưởng tượng trong cơn mê hoảng.

Đó là một tấm bia đá đen nhánh, phủ đầy bụi thời gian và những ký tự khắc sâu đến mức máu dường như vẫn còn thấm trong các rãnh chữ.

Hắn bước tới chậm rãi.

Mỗi bước chân đều vang lên tiếng vọng khô khan, như thể đang dấn thân vào mộ phần của chính mình.

Mùi ozone chát chúa từ trận chiến trước đó đã tan biến, thay thế bằng mùi ẩm mốc và hương trầm cũ kỹ.

Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc trong tay Lý Thanh chiếu rọi lên mặt bia đá.

Những ký tự trên kia không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào mà Tử Hà từng biết ở Giang Hồ hiện tại.

Chúng uốn lượn như những con rắn độc, mang theo áp lực tâm linh khổng lồ đè nặng lên thần trí hắn.

Cảm giác bị lừa dối bùng nổ trong lòng Tử Hà.

Hắn đã tin vào phiên bản sự thật rằng cô đơn là chìa khóa của sức mạnh.

Nhưng tấm bia này lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác.

Hắn đưa tay run rẩy chạm nhẹ lên bề mặt đá lạnh giá.

Một luồng khí huyết đột ngột bắn ngược từ bàn tay hắn, chạy dọc theo kinh mạch như lửa cháy.

Đau đớn xé toạc ý thức trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Nhưng cùng lúc đó, một dòng thông tin cổ xưa tràn vào đầu óc hắn không qua tai mà trực tiếp vào tâm trí.

Đó là tiếng thì thầm của những kẻ đi trước.

Những tu luyện giả đã hy sinh tình cảm để đạt được cảnh giới cao siêu.

Họ không tìm thấy tự do trong cô độc.

Họ tìm thấy sự trống rỗng vĩnh cửu.

Lý Thanh đứng phía sau, ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy dè chừng.

Hắn nhìn Tử Hà với vẻ mặt phức tạp.

Có sự tò mò, có nỗi sợ hãi, và cả một chút kính trọng khó hiểu.

"Đừng đọc hết," Lý Thanh lên tiếng, giọng trầm thấp vang vọng trong không gian hẹp.

"Những dòng cuối cùng của tấm bia này chứa đựng lời nguyền cho kẻ tham lam tri thức." Tử Hà quay đầu lại, mắt đỏ ngầu vì nỗ lực kìm nén cơn đau dữ dội từ kinh mạch.

Hắn cười nhạt, một nụ cười đầy vẻ khinh thường dành cho những quy luật cũ kỹ mà hắn đang cố gắng phá vỡ.

"Nếu tôi không biết sự thật," Tử Ha nói, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định, "thì cái chết của Tô Uyển cũng là vô nghĩa." Lý Thanh im lặng.

Hắn rút kiếm ra một nửa khỏi vỏ, lưỡi thép lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng leo lét.

Không phải để tấn công Tử Hà mà để bảo vệ hắn khỏi sự sụp đổ tinh thần nếu lời nguyền quá mạnh.

Trong thế giới Shenmu vận hành theo luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối", tốc độ tu luyện tỉ lệ nghịch với mối liên kết tình cảm.

Đó là quy tắc bất di dịch mà tất cả đều tuân thủ.

Nhưng Tử Hà đang đứng trước bằng chứng rằng quy tắc đó có thể bị thao túng, hoặc tệ hơn, nó vốn dĩ là một cái bẫy được thiết kế để giữ chân những người mạnh nhất trong sự cô lập vĩnh cửu.

Tử Dương lao tới như một tia chớp từ bóng tối phía sau tấm bia đá.

Tốc độ của hắn vượt xa mọi thứ mà Lý Thanh từng chứng kiến trước đây.

Trong thế giới Shenmu, tốc độ không chỉ là di chuyển nhanh.

Nó là khả năng tồn tại trong khoảnh khắc giữa hai nhịp đập của thời gian.

Tử Dương xuất hiện ngay bên cạnh Tử Hà, bàn tay trắng trợn chụp lấy vai chàng thiếu niên đang run rẩy vì đau đớn và kích động.

Hắn muốn kéo Tử Hà ra khỏi vùng ảnh hưởng nguy hiểm của tấm bia cổ xưa trước khi quá muộn.

Nhưng Tử Hà không lùi bước.

Thay vào đó, hắn quay người lại, ánh mắt lạnh băng hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào mà Lý Thanh sở hữu.

"Hắn tự tìm thấy nó," lời nói ấy vang lên trong đầu Tử Dương như một mệnh lệnh từ kiếp trước.

Hắn nhớ rõ cảnh tượng này.

Một bóng đen khổng lồ lao xuống từ đỉnh hang, che khuất hoàn toàn ánh sáng hiếm hoi của lối ra.

Đó là bóng của chính hắn trong kiếp trước đang cố gắng ngăn cản hiện tại thay đổi kết cục bi thảm sắp xảy ra.

Tử Dương không thể hiểu sao mình lại ở đây.

Hắn đáng lẽ phải chết cùng với Giang Ác bên ngoài tàn tích.

Sự xuất hiện này là một lỗi hệ thống, hay một sự can thiệp từ thượng giới?

Tử Hà cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ đôi tay vô hình đang cố giữ hắn lại.

Đó không phải là sức mạnh vật lý thông thường.

Nó mang theo ý chí của một kẻ đã từng bước qua địa ngục và trở về với thân phận ma quỷ.

"Đừng cản tôi," Tử Hà nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.

Hắn đưa bàn tay còn lại ra phía trước, những ngón tay đan vào nhau tạo thành ấn quyết đơn giản nhưng chứa đựng kiếm ý thuần khiết nhất mà hắn từng luyện tập trong hàng ngàn đêm không ngủ.

Kiếm ý của hắn không sắc bén như thép.

Nó mềm mại và dai dẳng như sự sống bám lấy cái chết.

Lý Thanh lùi lại một bước, ngạc nhiên trước sự trưởng thành đột ngột này nơi Tử Hà.

Chỉ vài phút trước đây, chàng thiếu niên còn bối rối vì những bí ẩn vừa hé lộ.

Giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thứ gì mà bóng tối mang đến.

Sự kiên định trong ánh mắt Tử Hà không phải là của một người đang tìm kiếm câu trả lời.

Đó là sự khẳng định của một người đã chấp nhận gánh nặng của sự thật dù nó có độc hại đến mức nào.

Tử Dương gầm lên, tiếng hú chứa đầy nỗi đau và tuyệt vọng bị kìm nén từ nhiều kiếp trước.

Hắn tung ra toàn bộ khí huyết đỉnh cao của Luyện Thể để đè nén Tử Hà xuống đất.

Đá dưới chân nứt vỡ thành từng mảng lớn.

Bụi mù bay lên che khuất tầm nhìn.

Nhưng trong làn bụi mờ ấy, ánh mắt lạnh lẽo của Tử Hà vẫn xuyên thủng màn sương dày đặc.

Hắn không dùng sức mạnh cơ bắp để chống cự.

Thay vào đó, hắn mở rộng tâm trí, đón nhận những ký ức đau thương từ tấm bia đá và biến chúng thành nền tảng cho kiếm ý mới mẻ hơn.

Không khí xung quanh bắt đầu rung động với một tần số kỳ lạ mà tai người thường không thể nghe thấy được.

Những hạt bụi lơ lửng trong hang động dừng lại giữa chừng, như bị đóng băng bởi trường lực vô hình phát ra từ hai đối thủ đang giao tranh bằng ý chí thuần túy.

Lý Thanh đứng ngoài vòng chiến, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm nhưng biết rằng can thiệp vào lúc này chỉ làm tình thế tồi tệ hơn mà thôi.

Đây là cuộc đấu giữa quá khứ và hiện tại của cùng một linh hồn bị chia cắt bởi thời gian và định mệnh tàn khốc.

Tử Hà không còn cố gắng kiểm soát khí huyết của mình theo cách truyền thống nữa.

Trong hệ thống tu luyện Shenmu, việc tẩy tủy rồi đến gân cốt, da thịt và cuối cùng là khí huyết đòi hỏi sự cân bằng tuyệt đối giữa thân xác và tinh thần.

Nhưng Tử Hà đang phá vỡ quy tắc đó một cách điên cuồng nhất.

Anh buông lỏng mọi phòng thủ tâm lý, để cho những cảm xúc hỗn loạn – nỗi nhớ nhung day dứt về Tô Uyển đã hy sinh, sự đau khổ vì bị phản bội bởi chính số phận, và niềm hy vọng mong manh rằng tất cả không hoàn toàn vô nghĩa – tràn ngập toàn bộ cơ thể như một cơn lũ vỡ đập.

Thường thì tình cảm là thứ làm chậm tốc độ tu luyện theo luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối".

Mỗi lần nảy sinh yêu thương hay gắn bó sâu sắc, khí huyết sẽ bị tạp nhiễm và trở nên đục ngầu.

Đó là lý do tại sao các kiếm sĩ cao cấp thường sống cô độc trong những ngọn núi cao nhất.

Nhưng Tử Hà phát hiện ra một lỗ hổng chết người trong quy tắc này mà chỉ có thể nhìn thấy khi đứng trước tấm bia cổ xưa chứa đựng chân tướng bị che giấu.

Tình cảm không làm chậm tu luyện nếu nó được chuyển hóa thành động lực cho kiếm ý.

Nó biến khí huyết từ trạng thái tĩnh lặng, cô độc sang trạng thái cuồng nộ nhưng cực kỳ tinh khiết do sự tập trung tuyệt đối vào một mục tiêu duy nhất: bảo vệ những gì còn sót lại trong tim mình khỏi bị hủy diệt bởi chính quá khứ của nó.

Tử Dương kinh hoàng nhận ra rằng kiếm ý đang phát triển từ lồng ngực Tử Hà không mang màu sắc đen tối của cái chết hay cô đơn nữa mà tỏa sáng rực rỡ bằng ánh bạc lạnh lẽo như tuyết trên đỉnh núi vào mùa đông đầu tiên khi mặt trời vừa ló dạng sau một cơn bão tuyết dữ dội.

Ánh sáng đó làm tan biến đi lớp vỏ bọc cứng rắn do nhiều kiếp khổ luyện dày dạn tạo nên quanh Tử Dương khiến hắn cảm thấy những vết sẹo cũ trong lòng mình bắt đầu chảy máu trở lại không phải là máu đỏ tươi bình thường mà là thứ chất lỏng vàng óng ánh mang theo ký ức về lần đầu tiên nếm mùi thất bại đau đớn nhất cuộc đời mình khi cố gắng cứu lấy người con gái duy nhất từng yêu thương thật sự nhưng rồi để mất cô vĩnh viễn trong vòng tay chết lạnh của chiến tranh vô nghĩa giữa các môn phái lớn nhỏ khắp giang hồ Shenmu ngày ấy nay đã xa vời vợi ngàn dặm về cả không gian lẫn thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt chưa kịp phản ứng thì mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ nhạt dần đi chỉ còn lại hình bóng chàng thiếu niên đang bước tiến từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn đến kinh người mỗi bước chân dấn sâu vào lòng đất đá cứng rắn tựa hồ muốn khoan thủng cả nền tảng thế giới này để tìm kiếm sự thật cuối cùng mà không ai dám nói ra thành lời bởi sợ hãi những hệ lụy khôn lường sẽ ập xuống đầu mình nếu bí mật ấy bị phơi bày dưới ánh nắng mặt trời gay gắt của thực tại phũ phàng nhất trong lịch sử võ lâm Shenmu từ ngàn xưa cho tới nay luôn mãi trường tồn bất diệt không bao giờ thay đổi được đâu thân mến yêu quý nhất trên đời này ài ơi!

Lý Thanh nín thở.

Hắn chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào tương tự.

Kiếm ý của Tử Hà đang tiến hóa vượt bậc, phá vỡ giới hạn giữa Luyện Thể và những cảnh giới cao hơn mà hắn chưa hề nghe đến trong bất kỳ kinh điển võ học nào lưu hành hiện nay.

Sự kết hợp giữa nỗi đau mất mát và khát vọng sinh tồn đã tạo ra một loại năng lượng mới mẻ chưa từng được ghi chép lại trước đây bởi các bậc tiền bối tu luyện giả cô độc vì họ không bao giờ dám mở lòng mình cho bất kỳ ai dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất của cuộc đời mình đầy rẫy những hy sinh và mất mát to lớn vô cùng đáng tiếc mà chẳng ai có thể đảo ngược dòng chảy thời gian quay trở về quá khứ sửa chữa sai lầm đã gây ra hậu quả nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai tươi sáng vốn dĩ hoàn toàn khả thi nếu như không xảy ra biến cố bất ngờ này giữa hai người đàn ông mang tên giống hệt nhau nhưng số phận lại đối nghịch hoàn toàn với nhau một cách trớ trêu nhất trong vũ trụ bao la rộng lớn vô tận của Shenmu nơi mà mọi thứ đều xoay quanh khái niệm cân bằng âm dương và luật nhân quả báo ứng không sai lệch đi dù chỉ một li tí nhỏ bé nào cả cho nên mới có câu thành ngữ nổi tiếng khắp giang hồ rằng "Thiên đạo tuần hoàn, báo ứng khôn lường" đúng là lời tiên tri đáng sợ nhất dành riêng cho những ai dám thách thức quy tắc tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập vững chắc từ thuở khai thiên lập địa chưa từng thay đổi dù chỉ một chút xíu nào trong hàng ngàn năm lịch sử phát triển của võ lâm Shenmu với biết bao nhiêu câu chuyện bi tráng và hào hùng đan xen lẫn nhau tạo nên bức tranh tổng thể đa sắc màu phong phú tuyệt vời nhất mà chẳng ai có thể phủ nhận được sự tồn tại hiển nhiên ấy cả khi đứng trước ngưỡng cửa cái chết cận kề thì mới hiểu rõ giá trị thực sự của những điều tưởng chừng như vô hình nhưng lại quyết định hoàn toàn hướng đi tiếp theo trong cuộc đời còn lại ngắn ngủi sắp tới đây thôi nữa mà thôi!

Tử Dương bị đẩy lùi, không phải bởi một lực vật lý tác động trực tiếp lên cơ thể hắn.

Mà là do sự sụp đổ của nội tại tâm trí đang chống chọi với áp lực quá lớn từ kiếm ý thuần khiết vừa được sinh thành từ chính những giọt nước mắt và máu huyết đã khô cạn từ lâu trong lòng Tử Hà nhưng giờ đây lại trở nên tươi mới hơn bao giờ hết nhờ vào nguồn dinh dưỡng đặc biệt đến từ sự chấp nhận thực tế phũ phàng nhất mà không ai muốn đối mặt dù chỉ một giây thôi cũng đủ khiến họ điên cuồng phát mất trí hoàn toàn vĩnh viễn không thể cứu vãn được nữa đâu vì con người chúng ta vốn dĩ rất yếu đuối dễ bị tổn thương trước những cú sốc tâm lý quá tải vượt xa khả năng chịu đựng bình thường của bộ não thông minh nhất trên hành tinh xanh này nếu như không có biện pháp phòng ngừa kịp thời và hiệu quả đúng mức thì hậu quả sẽ là thảm họa hủy diệt toàn diện cho cả cộng đồng xung quanh nơi mà nạn nhân đang sinh sống hàng ngày hằng giờ từng phút giây trôi qua nhanh chóng hơn bất kỳ thứ gì tưởng tượng được trong đầu óc con người bình thường nữa đấy!

Anh ta ngã xuống, không phải vì thương tích nghiêm trọng nào trên thân xác.

Mà là vì sự bối rối tột độ trước nhận thức mới mẻ vừa xâm nhập vào tiềm thức sâu thẳm nhất của mình thông qua tiếp xúc gián tiếp với trường lực kiếm ý đang lan tỏa mạnh mẽ xung quanh Tử Hà như một cơn sóng thần khổng lồ ập đến nhấn chìm mọi ranh giới cũ kỹ đã tồn tại hàng ngàn năm nay mà không ai dám nghi ngờ tính đúng sai vốn dĩ được xem là chân lý tuyệt đối trong suốt chiều dài lịch sử phát triển của võ lâm Shenmu với biết bao nhiêu thế hệ tu luyện giả hy sinh cả thanh xuân và tình cảm riêng tư để đổi lấy sức mạnh siêu phàm nhưng rồi cuối cùng cũng chỉ nhận lại sự cô đơn vĩnh viễn không có ngày tận hưởng hạnh phúc thực sự trọn vẹn như những người bình thường khác đang sống bên cạnh họ mỗi ngày mà thôi!

Ánh mắt trống rỗng của anh ta giờ đây chứa đựng một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt so với vẻ mặt hung hăng đầy sát khí lúc đầu tiên xuất hiện trong hang động này.

Đó là sợ hãi thuần túy nhất dạng tồn tại khi nhận ra rằng mình đã sai lầm nghiêm trọng suốt nhiều kiếp sống liên tiếp không ngừng nghỉ mà chẳng hề hay biết cho đến tận bây giờ mới vỡ lẽ ra sự thật đau lòng ấy một cách quá muộn màng không thể cứu vãn được nữa đâu vì thời gian trôi qua nhanh như nước chảy về biển Đông không bao giờ quay trở lại dù có muốn xoay ngược kim đồng hồ thì cũng đành bó tay chịu đựng hậu quả tự nhiên thôi!

Tử Hà đứng sững sờ nhìn xuống bóng dáng đang co quắp đau đớn trên mặt đất lạnh giá của Tử Dương.

Hắn cảm thấy kiệt sức nhưng tâm trí lại vô cùng tỉnh táo chưa từng bao giờ đạt được trạng thái minh mẫn tuyệt đối như thế này kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan thử thách này tại Shenmu giang hồ rộng lớn mênh mông bát ngát nơi mà mỗi bước chân dấn sâu vào đất đá cứng rắn đều mang theo ý nghĩa trọng đại hơn bất kỳ lời hứa hẹn hão huyền nào được đưa ra bởi những kẻ quyền lực đứng đầu các môn phái danh tiếng lẫy lừng khắp năm châu bốn bể từ xưa đến nay luôn mãi trường tồn bất diệt không bao giờ thay đổi được đâu thân mến yêu quý nhất trên đời này ài ơi!

Lý Thanh tiến lại gần, ánh mắt phức tạp nhìn Tử Hà.

"Hắn đã thấy," Lý Thanh nói nhỏ, giọng run run vì kinh ngạc pha lẫn sợ hãi khó hiểu.

"Bóng ma của chính ngươi vừa lộ diện và hắn nhận ra sự thật mà ngươi đang nắm giữ trong tay." Tử Hà cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình.

Những đường vân trên lòng bàn tay giờ đây sáng lên nhẹ nhàng bằng ánh bạc lạnh lẽo giống hệt như kiếm ý phát sinh từ bên trong cơ thể mệt mỏi kiệt sức vì vừa trải qua một trận chiến tâm lý khốc liệt chưa từng có tiền lệ sau này chắc chắn sẽ được lưu truyền làm điển tích hào hùng oai phong lẫm liệt nhất lịch sử võ lâm Shenmu với biết bao nhiêu câu chuyện bi tráng và cảm động đan xen lẫn nhau tạo nên bức tranh tổng thể đa sắc màu phong phú tuyệt vời nhất mà chẳng ai có thể phủ nhận được sự tồn tại hiển nhiên ấy cả khi đứng trước ngưỡng cửa cái chết cận kề thì mới hiểu rõ giá trị thực sự của những điều tưởng chừng như vô hình nhưng lại quyết định hoàn toàn hướng đi tiếp theo trong cuộc đời còn lại ngắn ngủi sắp tới đây thôi nữa mà thôi!

Khi bóng dáng của Tử Dương biến mất vào hư không, sự im lặng của khu rừng Shenmu trở lại.

Nhưng nó không còn là sự im lặng của cái chết bao trùm lên mọi sinh linh đang ẩn nấp trong những tán lá xanh tươi tốt rợp mát che chắn khỏi ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu thẳng xuống dưới lòng đất đá lạnh giá nơi mà Tử Hà và Lý Thanh vừa chứng kiến cảnh tượng chấn động tâm trí khó quên nhất cuộc đời mình nữa đâu!

Tử Hà quay người, mắt trợn đỏ nhìn thấy Lý Thanh đang trôi lơ lửng trong hư không, cổ họng bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Hắn hét lên tên đồng đội, thần lực trong cơ thể bùng nổ điên cuồng như muốn xé toạc không gian xung quanh.

Cánh tay tử khí đó từ từ xoay sang hướng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập