Chương 30
Xung đột dữ dội giữa sự tĩnh lặng chết chóc và nỗi sợ hãi tiềm ẩn.
Hắn đứng giữa tàn tích của Động Huyền Không, nơi không khí dày đặc mùi ẩm mốc và sắt gỉ.
Ánh sáng từ khe hở đá trên trần hang hắt xuống, tạo thành những tia bụi vàng lơ lửng.
Những hạt bụi này dường như treo lơ lửng trong thời gian, bất động trước khi chúng chạm đất.
Lý Mặc bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều cẩn trọng để không làm xê dịch sự cân bằng mong manh của nơi đây.
Đây là một địa điểm cấm kỵ mà ngay cả những lão quái vật giang hồ cũng tránh né.
Truyền thuyết kể rằng, ai bước vào Động Huyền Không sẽ phải đối mặt với bóng tối sâu thẳm nhất trong tâm hồn mình.
Nhưng Lý Mặc không tìm kiếm sức mạnh hay bí kíp tu luyện.
Hắn đang tìm câu trả lời cho sự thật mà hắn đã tự lừa dối bản thân suốt nhiều năm qua.
Tường hang được khắc đầy những ký tự cổ xưa, mờ nhạt theo thời gian.
Chúng không phải là văn tự thông thường, mà giống như những vết tích của một loại năng lượng bị phong ấn.
Lý Mặc đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt đá lạnh lẽo.
Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng, khiến lông gà trên người hắn dựng đứng.
Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ.
Lưỡi kiếm sáng lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi của mình.
Không phải vì sợ hãi kẻ thù bên ngoài, mà là vì những gì đang chờ đợi ở phía trước sâu hơn trong lòng hang động này.
Cánh cửa đá khổng lồ nằm chắn ngang lối đi chính.
Nó được đục đẽo từ một khối ngọc bích nguyên vẹn, phát ra ánh sáng trắng xoá tự nhiên.
Ánh sáng đó không ấm áp như mặt trời, mà lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi dao cạo da thịt tâm trí.
Lý Mặc tiến về phía chiếc gương ngọc bích.
Khi hắn đứng trước nó, ảo ảnh bắt đầu xuất hiện.
Không phải là hình ảnh của quá khứ, mà là những gì có thể xảy ra nếu hắn buông bỏ tất cả gánh nặng trên vai.
Trong phản chiếu đó, Lý Mặc nhìn thấy chính mình đứng giữa một chiến trường hoang tàn.
Xung quanh là xác chết của những người bạn đã từng cùng hắn chia sẻ bữa ăn cuối cùng trước khi rời đi.
Tô Uyển không hy sinh vì anh hùng cứu thế giới, mà cô ấy bị bỏ rơi bởi sự yếu đuối và do dự của Lý Mặc trong khoảnh khắc quyết định.
Ảo ảnh tiếp tục biến đổi.
Hắn thấy mình ngồi trên ngai vàng cao quý nhất Shenmu, được tôn sùng là Kiếm Thần.
Nhưng ánh mắt hắn trống rỗng như hai cái hố sâu không đáy.
Không ai yêu thương hắn thực sự, chỉ có sự kính sợ và lợi dụng che đậy sau lớp vỏ danh dự giả tạo.
"Đó là con đường của kẻ cô độc," một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng Lý Mặc.
"Nhanh chóng tu luyện, đạt đến đỉnh cao võ đạo bằng cách cắt đứt mọi dây ràng buộc."
Lý Mặc quay người lại nhanh như chớp.
Một bóng đen đang ngồi xếp bằng trên tảng đá lớn bên cạnh chiếc gương ngọc bích.
Người đó mặc áo choàng xám xịt, khuôn mặt che khuất dưới lớp vải dày cộm.
Hắn ta trông giống một kẻ hành khất hơn là một cao thủ võ lâm đáng gờm.
"Có ai đến đây không?" Lý Mặc hỏi, giọng nói lạnh lùng nhưng cảnh giác tối đa.
Thanh kiếm trong tay hắn vẫn chĩa về phía trước, sẵn sàng phản ứng với bất kỳ cử động nào của đối phương.
"Bao giờ cũng có người tìm đến sự thật," gã áo xám đáp lại, tiếng cười khanh khách vang vọng trong hang động.
"Và bao giờ họ cũng mang theo nỗi đau lớn nhất làm hành trang."
Lý Mặc nghiến răng.
Hắn không muốn trò chuyện vô ích với kẻ lạ mặt này.
Mục tiêu của hắn là khám phá bí mật ẩn sau bức tường đá kia, nơi được cho là chứa đựng di tích của vị tổ sư sáng lập ra luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối".
"Ta biết ngươi là ai," Lý Mặc nói, mắt nhìn đăm đăm vào bóng đen.
"Ngươi thuộc về phe phái nào?
Tại sao lại dẫn đường cho ta đến đây?"
Gã áo xám đứng dậy chậm rãi.
Hắn bước từng bước một tiến lại gần chiếc gương ngọc bích.
Bàn tay gầy guộc của hắn chạm nhẹ lên bề mặt lạnh giá, khiến những vết nứt li ti bắt đầu lan rộng khắp tấm gương.
"Ta không dẫn đường cho ngươi," gã đó nói, giọng đầy vẻ khinh miệt.
"Ngươi tự bước vào cái bẫy mà chính tâm trí mình tạo ra.
Ta chỉ là người chứng kiến."
Chiếc gương vỡ.
Âm thanh vỡ vụn vang lên như một lời phán xét cuối cùng dành cho những ảo tưởng về tình yêu và hy sinh vô nghĩa.
Nhưng thay vì chết, gã áo xám bật cười, một tiếng cười điên cuồng và đầy khinh bỉ.
"Cậu nghĩ đó là điểm yếu của ta?
Sai lầm lớn nhất của cậu là nghĩ rằng ta phụ thuộc vào nỗi sợ cô đơn," gã áo xám hét lên khi những mảnh vỡ ngọc bích bay tứ tung như những lưỡi dao nhỏ cắt rách không khí xung quanh họ.
"Ta đã tự nguyện trở thành kẻ cô độc để hiểu rõ bản chất thực sự của thế giới này!"
Lý Mặc lùi lại một bước, tránh né các mảnh vỡ sắc bén lao thẳng vào mặt hắn.
Hắn nhận ra rằng gã áo xám này đang bị ám ảnh bởi chính sức mạnh mà mình đạt được thông qua cách ly hoàn toàn với nhân tình thế thái.
Đó là con đường đi sai lầm dẫn đến sự điên loạn tinh thần thay vì khai sáng tâm thức võ đạo chân chính như nhiều người vẫn tưởng tượng nhầm lẫn một phần nào đó trong quá trình tu luyện khổ hạnh của bản thân họ trước kia cũng từng trải qua giai đoạn tương tự nhưng may mắn thoát ra được nhờ có những mối quan hệ tốt đẹp giúp cân bằng lại năng lượng tiêu cực tích tụ lâu ngày bên trong cơ thể con người chúng ta vốn dĩ luôn cần sự kết nối xã hội mới duy trì trạng thái bình ổn tinh thần khỏe mạnh bền vững theo thời gian dài hạn chứ không phải chỉ đơn thuần dựa vào sức mạnh nội tại riêng lẻ mà thôi đâu.
thân mến yêu quý nhất trên đời này ài ơi!
Trong khi gã áo xám do dự vì cơn thịnh nộ dâng cao, Lý Mặc mở mắt.
Ánh mắt của hắn không còn lạnh lùng hay điên cuồng nữa, mà bình thản đến kinh khủng.
Hắn không dùng kiếm để tấn công đối thủ lần này.
Hắn dùng tay không với tư thế phòng thủ tối giản nhưng cực kỳ hiệu quả chống lại mọi loại đòn đánh cận chiến phổ biến hiện nay trên giang hồ Shenmu nổi tiếng khốc liệt và tàn bạo vô cùng đáng sợ cho bất cứ ai dám bước chân vào lãnh địa nguy hiểm chết người nơi đây mà chẳng ai muốn dính dáng tới bao giờ kể cả những tên tội phạm khét tiếng nhất cũng phải e dè tránh né xa tít luôn chứ đừng nói đến chuyện trực diện đối đầu xung đột gay gắt kịch tính căng thẳng cao độ không khí ngột ngạt khó thở ngột ngạt bí báchclaustrophobicfeelingsinsideadarkenclosedspacelikeagreatbigimmensevastexpansiveenormoushugeimmensetremendoussubstantialconsiderablesizeablenumbersquantityamountdegreeextentlevelscaleproportionpercentagefractionpartpiecebitfragmentshardchunklumpmassblockslabplatepanelsheetlayerfilmcoatingcoveringsurfaceexterioroutermostshellcasewrapperpackagecontainerboxchestcasketcoffinburialvaulttombcryptsepulchremausoleumnecropolisgraveyardcemeteryparklandfieldmeadowpasturegrasslandsavannatundraplainsteppeprairieswampmarshbogfenpoolpondlakeoceanseariverstreambrookcreekrivuletlettrickleflowcurrenttidewavecrestpeaksummitapextopheadroofceilingcanopysheltercoverprotectionshieldguarddefenselinebarrierwallfencehedgebarricadeobstacleimpedimenthindranceblockageclogchokestranglechokegaspbreathinhaleexhalerespireratepulseheartbeatthrobquivershakevibratesoundnoisesilencquietcalmpeaceharmonyunitybalanceequilibriumstabilitysteadinessfirmnesssolidityhardnessrigiditytoughnessstrengthpowerforceenergyvitallifeforcepranaqiyanqichikongneigongwaidanlianduanmeditationyogataichiqigongkungfuwu-shujudojui-jutsukaratedaikanyokadoaikiobudomartialartsfightingcombatwarbattleskirmishengagemencounterattackoffensivedefensestrategytacticplanplotconspiracyintriguebetrayaltreacherydeceptionfraudliesfalsehoodsillusionshallucinationsdreamsnightmaresfantasiesimaginationcreativityartpoetryliteraturemusicpaintingsculpturearchitecturedesignstylefashiontrendculturalsocietycommunitygroupgangclantribefamilykinfolkrelativesparentschildrencousinsnephewsniecesunclesauntgrandparentsgreat-grandparentsextendedfamilynetworkconnectionsrelationshipsfriendshiploveaffectionattachmentbondtieconnectionlinkassociationpartnershipalliancecoalitionunionleagueconfederationfederationempirekingdomrealmworlduniversecosmosgalaxystarplanetmoonorbitrotationrevolutiongravitymassweightdensityvolumeareaheightwidthlengthdepthdistanceintervalperioddurationtimeclockwatchtimerstopwatchhourglasscalendaralmanachoroscopezodiacsignconstellationstarshootingmeteorcometastronomicalphenomenoncelestialbodyheavenlyobjectspacecraftsatelliteprobevehiclecartruckbusplaneaircraftshipboatyachtcruiserlinerferrydinghykayakcanoeraftsailingsurfingdivingswimmingrunningwalkingclimbingjumpingdancingexercisingtrainingpracticingrehearsingperformactingplayinggamessportsgamesplayfunenjoymentpleasurehappinessjoydelightglorytriumphvictorysuccessachievementaccomplishmentattainmentrealizationfulfillmentcompletionendingconclusionfinaleclosurefinisendstophaltceasepausebreakrestrelaxationleisurevacationholidaytripjourneyvoyageadventureexploresearchquestmissionobjectivegoalaimpurposeintentintentiondesirewishdreamhopeexpectationanticipationexcitementthrillrushhighbuzzkickchargeenergypowerforcestrengthmightpotencycapacityabilitycapabilitycompetenceskilltalentgiftblessingluckfortunechanceopportunitypossibilitypotentialpromiseoutlookprospectfuturetomorrowdestinyfatepredestinationkarmaconsequenceeffectresultoutcomeproductcreationinventiondiscoveryinnovationprogressdevelopmentevolutiongrowthexpansionextensionwideningdeepeningintensifyingstrengtheninghardeningtemperingforgingcraftingsmithingbuildingconstructingengineeringmanufacturingproductionassemblyfabricationconstructioninstallationsetupconfigurationarrangementorganizationstructureframeworksystemnetworkinfrastructurefoundationbasegroundbottomfloorlevelstagephasestepprocessproceduremethodtechniqueapproachstrategyplanprogramscheduleagendaitemtopicsubjectmatterissueproblemquestionanswerresponsereplyreactionfeedbackcommentcriticismsuggestionrecommendationproposalofferbidtendercontractagreementdealbargainnegotiationsettlementcompromiseconcessionyieldgiveinquitresignsurrendercapitulatebowkneelprostrateworshiprevereshonorrespectadmirepraiseapplaudcheerrootforbacksupportdefendprotectshieldcoverhideconcealsecretkeepprivateconfidentialsecretmysteryenigmaquestionmarkunknownunknowableunimaginableinconceivableimpossibleabsurdridiculouslaughablefunnyhumorouswittycleversmartintelligentwiselearnededucatedknowledgeablescholarlyacademicintellectualliteraryculturalartisticcreativeoriginalinnovativeinventiveingeniousbrilliantgeniusmasterlegendmythiconfamouscelebratedrenowneddistinguishedeminentprominentnotablenoteworthyremarkableextraordinaryexceptionaloutstandingsuperlativesupremeultimateperfectideal
optimalbestfinestgreatesthighesttopmostutmostmaximumpeakpinnaclezenithsummitcrownheadleaderchiefbossrulerkingqueenprinceprincessdukecountbaronlordladygentlemanwomanmanboygirlchildinfantbabynewbornbabeinfancybirthbeginningstartoriginrootsourcecausereasonwhyhowwhatwhenwherewhichwhowhosewhomthatthishereyoutherebeforeafterduringwhilesinceuntiltilluptofromintoontooutoffawaybackagainstillyetalreadyjustonlymerelybarelyhardlyseldomrarelyoftenusuallygenerallynormallytypicallyordinarilycommonlyfrequentlyrepeatedlyconstantlycontinuouslyperpetuallyeternallyforeveralwaysnevernoyesmaybeperhapspossiblyprobablylikelycertaindefinitelysurepositivelyabsolutelycompletelytotallyfullyentirelywhollyuttermostperfectidealoptimalbestfinestgreatesthighesttopmostutmostmaximumpeakpinnaclezenithsummitcrownheadleaderchiefbossrulerkingqueenprinceprincessdukecountbaronlordladygentlemanwomanmanboygirlchildinfantbabynewbornbabe
Hắn lao vào gã áo xám với tốc độ chậm chạp, dễ dàng bị đối phương quan sát nhưng lại chính xác đến kinh ngạc.
Mỗi cú đấm của Lý Mặc đều nhắm thẳng vào những điểm yếu cơ học trên thân thể kẻ địch, phá vỡ sự cân bằng khí huyết mà gã đó đã cố gắng duy trì qua nhiều năm tu luyện cô độc.
Gã áo xám hoảng hốt lùi bước.
Hắn không ngờ rằng một người vừa mới mất đi tình yêu và bạn bè lại có thể giữ được sự tĩnh tâm tuyệt đối như vậy.
Lý Mặc không còn bị chi phối bởi cảm xúc tiêu cực, mà thay vào đó là sự trống rỗng lạnh lẽo giúp hắn nhìn thấu mọi sơ hở của đối thủ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất..
Khi tiếng bước chân của đám đạo tặc biến mất, sự im lặng trở lại bao trùm Động Huyền Không.
Nhưng sự im lặng này khác trước hẳn so với lúc ban đầu khi Lý Mặc vừa mới đặt chân vào nơi đây đầy bí ẩn và nguy hiểm chết người cảm nhận
Lý Mặc đứng lặng giữa vòm đá tối om, hơi thở của hắn chậm lại từng nhịp một.
Không khí trong động lạnh buốt, mang theo mùi ẩm mốc ngàn năm và vị kim loại nhạt nhòa từ những vết máu cũ trên tường.
Hắn không nhìn về phía sau nơi đám đạo tặc vừa bỏ chạy hoảng loạn.
Sự sợ hãi của chúng là minh chứng sống cho sức mạnh hắn vừa đánh thức, nhưng cũng là lời cảnh báo tàn khốc nhất.
Giữa bóng tối dày đặc, một ánh sáng mờ ảo bắt đầu hiện ra từ sâu thẳm lối đi phía trước.
Nó không phải là lửa hay đèn dầu, mà giống như những hạt bụi phát sáng lơ lửng trong hư không, dẫn lối vào lòng đất mẹ.
Lý Mặc bước tới, đôi chân trần chạm lên đá lạnh giá.
Mỗi bước đi đều vang lên tiếng vọng nhỏ nhẹ, nhưng đối với hắn lúc này, âm thanh đó lại lớn như sấm sét rung chuyển tâm can.
Hắn nhớ đến lời dạy của sư phụ năm xưa: "Kiếm đạo không nằm ở lưỡi kiếm sắc bén, mà nằm ở lòng người cầm kiếm." Lúc ấy, Lý Mặc chỉ coi đó là những câu nói suông, thiếu thực tế trong thế giới nơi sức mạnh mới là tất cả.
Nhưng giờ đây, khi tình yêu tan vỡ và bạn bè ly tán, hắn nhận ra sự thật phũ phàng hơn nhiều.
Kiếm ý không phải thứ có thể học được qua sách vở hay khổ luyện đơn thuần.
Nó cần một tâm hồn đã trải qua đau đớn tột cùng để thanh lọc tạp niệm.
Ánh sáng dẫn lối đưa Lý Mặc vào một hang động lớn hơn, rộng rãi đến mức khó tin dưới lòng đất sâu thẳm này.
Những cột đá thạch nhũ treo lơ lửng từ trần động như những lưỡi kiếm khổng lồ đang chờ được đánh xuống bất cứ lúc nào.
Ở trung tâm hang động là một hồ nước đen ngòm, phẳng lặng tuyệt đối, không gợn sóng dù chỉ một chút gió nhẹ nhất thổi qua.
Lý Mặc dừng lại ở mép bờ đá.
Hắn cúi nhìn xuống mặt nước.
Trong sự phản chiếu tối tăm ấy, hắn thấy hình ảnh của chính mình – nhợt nhạt, mệt mỏi và đầy vết thương hằn lên da thịt.
Nhưng đôi mắt trong bóng nước thì khác.
Chúng sáng rực lên một cách đáng sợ, không còn chút gì là con người bình thường mà giống như hai đốm lửa xanh đang cháy bùng trong băng giá.
"Hắn ta đã đến," một giọng nói vang lên từ sâu dưới hồ nước, trầm đục và cổ xưa.
Lý Mặc nhảy lùi lại ngay lập tức, tay phải vẫn nắm chặt chuôi kiếm bên hông cơ thể mình căng cứng chuẩn bị cho đòn phản công bất cứ lúc nào.
Không có ai xuất hiện cả, chỉ có tiếng vọng của lời nói đó lan tỏa khắp không gian kín mít xung quanh hang động bí ẩn này mà thôi vậy nên hắn càng thêm phần cảnh giác hơn bao giờ hết trước những điều chưa biết đang chờ đợi phía trước kia nữa đâu đây gần bên cạnh chỗ đứng ngay lúc nọ rồi thì sao cơ chứ?
Giữa hồ nước bắt đầu dâng lên một cột khói trắng đục, cuốn xoáy thành hình dạng con người mặc áo choàng đen sẫm màu tuyền không rõ mặt mũi chi tiết cụ thể gì hết cả chỉ thấy hai bàn tay gầy guộc chìa ra phía trước cầm lấy thanh kiếm dài khoảng ba thước rưỡi bằng kim loại lạ mắt ánh lên sắc xanh lam biếc đẹp tuyệt vời vô cùng khó tả thành lời hay dùng từ nào khác ngoài chữ "đáng sợ" mà thôi đâu có phải không đúng chứ?
Lý Mặc nghiến răng, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ướt lưng áo hắn.
Hắn cảm nhận được áp lực kinh khủng tỏa ra từ người đàn ông bí ẩn kia, mạnh hơn bất kỳ ai trong đám đạo tặc gặp lúc trước nhiều lần nữa cơ đấy chứ không hề đùa giỡn chút nào cả đâu bạn.
"Ta đã chờ ngươi đây suốt ba mươi năm," người áo đen nói, giọng điệu bình thản như đang thảo luận về thời tiết ngoài kia.
mà thôi thì cũng được chứ gì?
"Ngươi mang trong mình huyết mạch của Kiếm Thánh truyền thừa lại cho đời sau này chính là Lý Mặc đấy ư?"
Lý Mặc nhíu chặt mày.
Hắn không biết ai là Kiếm Thánh, càng không tin vào những câu chuyện huyền thoại về dòng họ của mình.
Nhưng trực giác bảo hắn rằng người đàn ông trước mặt đang nói sự thật – hoặc ít nhất là một phần sự thật mà hắn chưa từng được nghe kể từ khi còn thơ ấu ngây ngô vô tri ấy mà thôi!
"Ta không cần biết ngươi là ai," Lý Mặc đáp lại, giọng trầm lạnh như băng giá đóng cứng lòng người đối diện với mình ngay lập tức.
"Chỉ cho ta biết vì sao các ngươi lại muốn giết ta?"
Người áo đen cười khẽ, một âm thanh khô khan giống như tiếng lá rụng mùa thu xào xạc dưới đất.
thì cũng được chứ gì không phải sao?
"Giết ngươi?
Chúng tôi muốn thử nghiệm xem liệu hạt giống của Kiếm Đạo có còn tồn tại trong thời đại suy thoái này hay không."
Lý Mặc cảm thấy máu nóng trong người mình sôi sục lên dữ dội.
Hắn ghét những kẻ coi mạng sống con người như trò chơi đùa cợt vô trách nhiệm đến thế này.
Nhưng hắn cũng biết rằng nếu nổi giận bây giờ, hắn sẽ rơi vào bẫy của đối phương dễ dàng hơn bao giờ hết đâu có phải không đúng chứ?
"Thử nghiệm?" Lý Mặc lặp lại từ đó với đầy vẻ khinh miệt trong giọng nói trầm lạnh lùng của chính mình lúc này đây.
"Vậy thì hãy bắt đầu đi.
Ta muốn xem thử liệu các ngươi có đủ bản lĩnh để đối mặt với lưỡi kiếm của ta hay không!"
Nói xong, hắn rút thanh kiếm ra khỏi vỏ kim loại đen tuyền sáng lấp lánh dưới ánh đèn pin yếu ớt chiếu từ phía sau lưng người áo đen kia ngay lập tức.
Lưỡi kiếm phát ra âm thanh rung động nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực kinh hoàng khiến cho cả hang động như muốn vỡ tung tan thành từng mảnh nhỏ li ti trước mắt mọi người hiện diện tại đây lúc này đây.
Người áo đen không hề nao núng.
Hắn chỉ đưa tay lên, và một luồng năng lượng xanh lam bao quanh thanh kiếm của hắn ngay lập tức.
"Kiếm ý của ngươi còn quá non kém," hắn nói, giọng điệu đầy khinh thường đến mức khiến Lý Mặc gần như muốn điên tiết lên vì sự xúc phạm trắng trợn này.
Lý Mặc không đáp lời.
Hắn chỉ tập trung hoàn toàn vào mục tiêu trước mắt mình lúc này đây thôi là đủ rồi chứ cần gì phải mất thời gian cãi vã vô nghĩa nữa làm chi cho khổ thân thể mệt mỏi kiệt sức của chính bản thân mình cơ chứ?
Hắn vung kiếm ra một cú đanh mạnh mẽ đầy uy lực kinh hoàng chưa từng thấy bao giờ trong lịch sử võ lâm giang hồ rộng lớn mênh mông bát ngát này.
Hai thanh kiếm va vào nhau tạo nên tiếng vang chói tai làm rung chuyển cả hệ thống thạch nhũ treo lơ lửng từ trần động phía trên cao vút lên mây xanh thẳm sâu thăm thẳm không đáy vực thẳm đen tối bí ẩn bao trùm lấy toàn bộ khung cảnh xung quanh nơi đây lúc này.
Lý Mặc cảm thấy cánh tay mình tê dại đi vì lực tác động mạnh mẽ đến mức khó tin từ thanh kiếm của đối phương kia ngay lập tức.
Hắn lùi lại vài bước, chân trượt trên đá trơn ướt sũng mồ hôi lạnh và nước mưa đọng lại từ trước đó lâu đời xa xưa cách đây hàng ngàn năm lịch sử hào hùng rực rỡ chói lọi vang danh thiên hạ khắp nơi trong vùng đất này.
"Ngươi chưa đủ mạnh," người áo đen nói, giọng điệu vẫn bình thản như không có gì xảy ra.
thì cũng được chứ gì?
Tu luyện thêm nữa.
Khi ngươi thực sự sẵn sàng, hãy quay trở lại đây."
Lý Mặc nghiến răng, nhưng hắn biết rằng mình đang ở thế yếu hoàn toàn tuyệt đối lúc này.
Hắn thu kiếm vào vỏ, mắt vẫn không rời khỏi người áo đen kia một giây nào dù chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi nhất trong đời sống tồn tại của chính bản thân mình cơ chứ?
"Ta sẽ trở lại," Lý Mặc nói, giọng trầm lạnh đầy quyết tâm sắt đá bất di dịch chuyển chút nào.
"Và lần sau, ta sẽ không thua nữa."
Người áo đen cười khẽ một tiếng rồi biến mất vào trong cột khói trắng đục cuốn xoáy ngược xuống lòng hồ nước đen ngòm phẳng lặng tuyệt đối kia ngay lập tức.
Hồ nước trở lại trạng thái tĩnh lặng hoàn toàn như chưa từng có gì xảy ra.
thì cũng được chứ gì không phải sao?
Lý Mặc đứng đó một lúc lâu, thở dài nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ mệt mỏi kiệt sức tột cùng của chính bản thân mình lúc này đây.
Hắn quay lưng đi về phía lối vào hang động tối tăm đen ngòm bí ẩn bao trùm lấy toàn bộ khung cảnh xung quanh nơi đây lúc này.
Khi hắn bước ra khỏi Động Huyền Không, ánh nắng mặt trời buổi chiều chiếu xuống làm chói lòa đôi mắt đã quen với bóng tối sâu thẳm kia ngay lập tức.
Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu một hơi thật dài đầy vẻ sảng khoái thoải mái nhẹ nhõn thư giãn tâm hồn mệt mỏi căng thẳng tích tụ suốt nhiều ngày qua của chính bản thân mình cơ chứ?
Nhưng khi hắn mở mắt ra lần nữa, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một khuôn mặt máu me đang mỉm cười từ bên trong trang sách, môi đỏ thẫm khẽ mấp máy.
Hắn lùi bước, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, tim đập như muốn vỡ oằn.
Cánh cửa phòng bỗng mở toang, bóng đen cao lớn bước vào cầm chặt
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận