Chương 28
Đối diện anh là Tiêu Phong, một kiếm sĩ cấp Luyện Thể đỉnh cao, mắt đỏ ngầu vì sự kích động và tham lam.
Nhưng đây không phải là cuộc chiến giữa hai người sống.
Đây là lúc Tử Hà đối mặt với bóng ma quá khứ của chính mình.
Hắn đứng trước xác chết đó – xác của hắn từ kiếp trước.
Lưỡi dao xuyên qua tấm lưng áo choàng đen tuyền, nhưng máu không chảy ra thành dòng đỏ tươi.
Thay vào đó, một chất lỏng màu tím sẫm, đặc quánh như nhựa cây cổ đại, nhỏ từng giọt xuống sàn đá lạnh giá.
Mùi hương thoang thoảng phát ra từ vết thương không phải là mùi tanh của tử thi, mà là hương sen tàn sau cơn mưa – thanh khiết nhưng đầy bi ai.
Tử Hà cảm thấy tim mình đập thình thịch, mỗi nhịp như một tiếng trống đánh vào màng tai.
Hắn bước chậm rãi về phía trước, bàn chân chạm nhẹ lên những tấm đá trơn trượt do sương lạnh ngưng tụ.
Không khí nặng nề đè nén lên lồng ngực hắn, khiến hơi thở trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
"Hắn tự tìm thấy nó," giọng nói ấy vang vọng lại trong đầu, nhưng lần này không còn mỉa mai.
Nó trầm lắng, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya thanh vắng.
"Và đó mới là điều đáng sợ nhất." Tử Hà đưa tay lên, chạm nhẹ vào vạt áo của xác chết kia.
(ngón tay) hắn run rẩy.
Chất liệu vải áo choàng không phải là lụa hay bố bình thường.
Nó dệt từ những sợi tơ ánh bạc, lạnh toát như băng hà.
Khi ngón cái lướt qua bề mặt, một ký tự khắc sâu dưới lớp vải hiện ra: *Độc*.
Hắn nhớ lại lời dạy của sư phụ cũ trước khi rời bỏ thế tục: "Kiếm đạo vô tình, nhưng người tu kiếm thì có tình.
Chính vì vậy mà ngươi yếu." Lời nói đó từng khiến hắn căm phẫn, nay lại trở thành chìa khóa mở cánh cửa bí mật này.
Xác chết trước mặt không phải là kẻ thù.
Nó là minh chứng sống cho con đường hắn đã chọn – một con đường đi ngược lại với bản năng sinh tồn của loài người.
Tử Hà quay sang nhìn bức tường đá phía sau xác chết.
Trước đây, khi bước vào căn phòng bí mật sâu dưới lòng đất này, hắn chỉ thấy những khối đá vô tri.
Nhưng giờ đây, ánh mắt hắn đã thay đổi.
Hắn không còn dùng thị giác thông thường để quan sát.
Hắn đang cảm nhận bằng khí huyết trong cơ thể – thứ khí huyết đã được tẩy tủy, gân cốt và da thịt qua ba giai đoạn khổ luyện đau đớn nhất đời người.
Bức tường đá bắt đầu phát ra một ánh sáng mờ ảo.
Những khe nứt nhỏ li ti trên bề mặt đá không phải là do thời gian bào mòn.
Chúng là những đường dẫn linh khí cổ xưa, được khắc bằng kiếm ý của các đại sư đã thất truyền từ ngàn năm trước.
Ánh sáng tím sẫm lan tỏa theo mạng lưới phức tạp, chiếu rọi lên một khoảng trống hình chữ nhật giữa hai bức tường lạnh lẽo.
Tử Hà nín thở.
Hắn không dám di chuyển dù chỉ là một milimét.
Mỗi hơi thở đều trở nên nguy hiểm hơn khi hắn cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ luồng khí cổ xưa đang bị giam cầm trong đó.
Không phải ma thuật.
Không phải thần thông.
Đó là sự tích tụ của vô vàn năm tháng cô độc, nơi những kiếm sĩ đã hy sinh tất cả tình cảm con người để đổi lấy sức mạnh tuyệt đối.
Hắn bước vào khoảng trống ấy.
(dưới chân) hắn xuất hiện một tấm bia đá nhỏ, mòn đi bởi thời gian nhưng vẫn giữ nguyên nét khắc sắc bén như mới tạo hình.
Trên đó chỉ có duy nhất ba dòng chữ, được viết bằng mực máu đã khô đen ngòm: *"Yêu thương là gông cùm."* *"Cô độc là tự do."* *"Mất tất cả để không còn gì phải sợ hãi nữa."* Tử Hà cảm thấy một cơn đau nhói lên trong lồng ngực.
Không phải đau thể xác.
Đó là nỗi đau của tâm hồn khi nhận ra sự thật tàn khốc nhất về thế giới Shenmu mà hắn đang sống.
Luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" không chỉ là quy tắc tu luyện.
Nó là bản án tử hình dành cho những ai dám yêu thương trong một giang hồ đầy rẫy lừa dối và phản bội.
Hắn cúi xuống, nhặt lên một mảnh vỡ nhỏ nằm cạnh tấm bia đá.
Đó không phải là đá vụn.
Khi cầm sát lại gần ánh sáng tím sẫm, hắn nhận ra đó là móng tay – hoặc có thể là răng nanh – của một sinh vật từng cư trú nơi đây hàng thế kỷ trước khi hóa thạch hoàn toàn thành đá.
Mảnh vỡ ấy còn sót lại chút dư âm kiếm ý, lạnh lẽo và vô cảm đến mức khiến hắn phải rùng mình sở gai da.
Tử Hà nhắm mắt lại, để cho luồng khí cổ xưa thấm vào tứ chi bách (xương cốt) của mình.
Hắn không cần hiểu rõ tất cả ngay lập tức.
Chỉ cần biết rằng nơi này tồn tại một lựa chọn thứ ba – một con đường mà những kiếm sĩ trước đây đã đi qua và thất bại thảm hại vì họ vẫn còn giữ lại chút gì đó gọi là "con người" trong lòng.
Hắn mở mắt ra, đồng tử co thắt lại thành hai điểm đen nhỏ xíu như kim mũi mác.
Ánh sáng tím sẫm bắt đầu xoay chuyển nhanh hơn, tạo nên một cơn lốc xoáy mini giữa căn phòng bí mật.
Trong trung tâm của vòng xoáy đó, hình ảnh một thanh kiếm cổ xuất hiện – không phải bằng vật chất hữu hình, mà là bằng ý niệm thuần túy.
Thanh kiếm ấy không phát ra âm thanh ngân vang thường thấy khi xuất thế.
Nó im lặng chết chóc.
Và chính sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gào thét nào của chiến trường.
Tiêu Phong nhận ra sự khác biệt trong Lý Mặc – hay đúng hơn là Tử Hà đang đối diện với bóng ma quá khứ của mình.
Kiếm sĩ này không còn là một tu sĩ bình thường với những cảm xúc con người.
Hắn bắt đầu phản công, nhưng không phải bằng kiếm thuật hoa mỹ, mà bằng sự thô bạo và hiệu quả chết chóc đến lạnh lùng.
Hắn vung tay phải lên cao, nắm chặt thành quyền.
Không cần lưỡi sắt bén nhọn.
Chỉ cần ý chí hủy diệt thuần túy cũng đủ để xé toạc không gian xung quanh.
Một luồng sóng khí vô hình lan tỏa ra từ lòng bàn tay hắn, va chạm trực tiếp vào ảo ảnh của Tiêu Phong đang hiện ra trước mặt – một biểu tượng cho những mối liên kết tình cảm mà hắn từng cố gắng duy trì nhưng lại trở thành gánh nặng kìm hãm tốc độ tu luyện.
"Ngươi nghĩ ngươi mạnh hơn?" Tiếng nói của ảo ảnh vang lên, méo mó và đầy khinh miệt.
"Nhưng ngươi vẫn còn sợ hãi cái chết." Tử Hà không đáp lời.
Hắn chỉ đơn giản là bước tiếp.
Mỗi bước chân đặt xuống sàn đá đều tạo ra một vết nứt nhỏ lan tỏa ra xung quanh.
Sức nặng của những năm tháng cô độc đã đè lên vai hắn, biến từng tế bào trong cơ thể thành thép cứng hơn bất kỳ kim loại nào trên thế gian này.
Hắn nhớ lại cảnh Tô Uyển hy sinh vì mình dưới chân trời xa thẳm hôm qua.
Nỗi đau mất mát ấy chưa kịp vơi bớt thì nay lại bị dằn vặt thêm bởi sự thật phũ phàng từ tấm bia đá cổ xưa kia.
Nhưng hắn không cho phép bản thân yếu đuối ngay lúc này.
Giang hồ không dung thứ cho những kẻ mềm lòng.
Nếu muốn sống sót, hắn phải trở nên mạnh hơn – mạnh đến mức không còn gì có thể làm tổn thương được nữa.
Ảo ảnh của Tiêu Phong lao về phía trước với một cú đâm thẳng vào tim Tử Hà.
Lưỡi kiếm ảo mang theo sát khí nồng nàn, đủ để xé toạc bất kỳ phòng thủ nào của kẻ địch bình thường.
Nhưng Tử Hà không né tránh.
Hắn đứng yên như một tảng đá giữa dòng sông chảy xiết.
Tử Hà giơ tay trái lên đỡ lấy lưỡi kiếm ảo bằng lòng bàn tay trần trụi.
Không có áo giáp bảo vệ.
Không có pháp khí hỗ trợ.
Chỉ da thịt và xương cốt của hắn đối đầu trực tiếp với ý niệm hủy diệt từ quá khứ.
Máu bắt đầu chảy ra từ các vết cắt sâu hoắm trên mu bàn tay, nhưng thay vì rơi xuống đất, nó bốc hơi thành những làn khói tím sẫm bay lên cao.
"Nhanh chậm tuyệt đối," Tử Hà thì thầm vào tai ảo ảnh kia, giọng nói trầm thấp đến mức gần như không thể nghe thấy nếu đứng quá xa vài bước chân.
"Nhưng ai quy định rằng phải chọn một trong hai?" Hắn cười – nụ cười lạnh lùng và đầy khinh bỉ dành cho những ràng buộc vô hình của số phận.
Hắn không muốn từ bỏ tình yêu thương hoàn toàn.
Nhưng hắn cũng sẽ không để nó trở thành gông cùm kìm hãm bước tiến tu luyện nữa.
Con đường thứ ba mà hắn đang đi là sự cân bằng nguy hiểm giữa cảm xúc và lý trí – nơi kiếm ý đóng vai trò người dẫn lối thay vì bị chi phối bởi những mối liên kết tình cảm yếu đuối.
Luồng khí cổ xưa trong căn phòng bí mật bắt đầu bùng nổ mạnh mẽ hơn, cuốn theo tất cả ảo ảnh của Tiêu Phong vào một cơn lốc xoáy dữ dội.
Những mảnh vỡ đá bay tứ tung như mưa giăng ngang tầm mắt.
Trong hỗn loạn đó, Tử Hà cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ đang diễn ra bên trong cơ thể mình – khí huyết bắt đầu chuyển màu từ đỏ tươi sang tím sẫm giống hệt chất lỏng chảy ra từ xác chết của kiếp trước kia.
Hắn không hoảng sợ.
Ngược lại, một cảm giác bình yên khó tả lan tỏa khắp toàn thân khi hắn chấp nhận sự thật tàn khốc này: để trở nên mạnh hơn, đôi khi phải mất đi những gì quý giá nhất – nhưng không hẳn là mãi mãi.
Chỉ cần tạm thời đóng băng chúng lại trong sâu thẳm tâm hồn mà thôi.
Trong sự tĩnh lặng chết chóc sau cơn lốc xoáy kết thúc đột ngột, Lý Mặc mở mắt.
Ánh mắt anh không còn sự đấu tranh nội tâm phức tạp như trước nữa – chỉ còn một màu đen sâu thẳm giống hệt đáy vực thẳm nơi ánh sáng mặt trời khó lòng chiếu tới được.
Tiêu Phong cảm thấy một nỗi sợ nguyên thủy và lao về phía trước với (một chiêu) kiếm cuối cùng, tập trung toàn bộ sinh khí vào mũi kiếm để cố gắng xuyên thủng lớp vỏ bọc vô cảm vừa mới hình thành trên cơ thể Tử Hà.
Đây là đòn tấn công tuyệt đối – loại bỏ mọi yếu tố phòng thủ hoặc né tránh thông thường trong võ lâm truyền thống.
Chỉ có hai kết quả khả thi ở đây: thắng hoàn toàn hoặc chết tức khắc mà không kịp trở tay phản kháng lại gì cả!
Nhưng lần này, Tử Hà không đứng yên nữa.
Hắn di chuyển với tốc độ nhanh hơn bất kỳ ai từng chứng kiến – không phải nhờ vào kỹ năng tu luyện thông thường mà là bằng cách bẻ gãy giới hạn vật lý của chính cơ thể mình thông qua sự hy sinh tạm thời các mối liên kết tình cảm còn sót lại trong lòng!
Hắn quay người sang bên trái chỉ với một góc nhỏ vừa đủ để né tránh mũi kiếm chết chóc kia, đồng thời đưa tay phải ra phía trước như đang bắt giữ một con chim bay ngang qua không trung.
mà thôi thì cũng chẳng có cách nào khác ngoài việc phải nắm chặt lấy nó ngay bây giờ chứ đúng không?
Bàn tay của Tử Hà chạm vào cánh tay áo choàng đen tuyền của ảo ảnh Tiêu Phong – và điều kỳ diệu xảy ra ngay lập tức khi luồng khí tím sẫm bắt đầu lan truyền ngược lại từ lòng bàn tay hắn sang cơ thể ảo ảnh kia!
Không phải là sự giao thoa năng lượng thông thường mà là một quá trình hấp thụ cưỡng bức những ký ức đau thương liên quan đến tình yêu thương đã từng khiến hắn yếu đuối trong quá khứ!
Ảo (hình ảnh) của Tiêu Phong bắt đầu tan rã thành vô số mảnh vỡ nhỏ li ti giống như kính vỡ dưới ánh nắng mặt trời gay gắt buổi trưa hè oi bức vậy đó ài ơi thân mến nhất trên đời này luôn mãi trường tồn bất diệt không bao giờ thay đổi được đâu!
Tử Hà đứng giữa đống đổ nát của ảo ảnh kia, thở hồng hộc nhưng nụ cười hài lòng nở trên môi.
Hắn đã thành công – ít nhất là trong khoảnh khắc ngắn ngủi này khi đối mặt với bóng ma quá khứ của chính mình thông qua cuộc chiến tâm lý đầy kịch tính và căng thẳng đến nghẹt thở như vậy đây rồi mà thôi thì cũng chẳng có cách nào khác ngoài việc phải tiếp tục bước đi trên con đường phía trước dẫu cho nó có thể sẽ dẫn tới địa ngục hay thiên đàng tùy thuộc vào lựa chọn tiếp theo của hắn nữa!
Hắn cúi xuống nhặt lấy một mảnh vỡ đá còn sót lại từ bức tường cổ xưa bị sập đổ do sức mạnh lan tỏa của luồng khí tím sẫm khi nãy, rồi dùng ngón tay cái lau sạch bụi đất bám trên bề mặt để lộ ra những ký tự khắc sâu bên dưới lớp vỏ bọc ngoài cùng nhất ấy!
*"Mất tất cả."* Tử Hà đọc thầm trong đầu mình lời cảnh báo cuối cùng từ tấm bia đá cổ xưa kia trước khi đặt mảnh vỡ vào túi trữ đồ bên hông áo choàng đen tuyền đang mặc trên người hiện tại của hắn lúc này đây rồi mà thôi thì cũng chẳng có cách nào khác ngoài việc phải chuẩn bị tinh thần thật tốt nhất có thể được ngay bây giờ chứ đúng không?
Hắn biết rằng mình đã vượt qua một thử thách quan trọng – nhưng đồng thời cũng hiểu rõ ràng hơn bao giờ hết về cái giá phải trả cho sự mạnh mẽ ấy khi nhìn vào đôi bàn tay (bám dính) đầy máu và mồ hôi của chính mình sau cuộc chiến vừa rồi kia nơi đây này luôn mãi trường tồn bất diệt không bao giờ thay đổi được đâu!
Khi luồng khí tan đi hoàn toàn khỏi căn phòng bí mật sâu dưới lòng đất, Tiêu Phong nằm vật vã trên sàn đá lạnh lẽo – dù chỉ là ảo ảnh nhưng cảm giác kiệt sức vẫn còn lingering (lưu lại) trong tâm trí Tử Hà khá lâu sau đó nữa luôn mãi trường tồn bất diệt không bao giờ thay đổi được đâu!
Khí huyết của anh đã bị tiêu hao gần hết, bị Lý Mặc hút lấy một phần đáng kể thông qua quá trình hấp thụ cưỡng bức những ký ức đau thương liên quan đến tình yêu thương mà hắn vừa trải qua khi đối đầu với ảo (hình ảnh) của chính mình trong khoảnh khắc quyết định (sinh tử) đó luôn!
Lý Mặc đứng đó, vết thương trên vai không còn chảy máu – mà đóng lại nhanh chóng nhờ vào luồng khí tím sẫm đang lưu chuyển mạnh mẽ hơn bao giờ hết bên trong cơ thể hắn lúc này đây rồi mà thôi thì cũng chẳng có cách nào khác ngoài việc phải kiểm soát nó thật cẩn thận để tránh bị phản (ăn mòn) từ bên trong ra ngoài nữa!
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình – những ngón tay run rẩy nhẹ nhàng do thiếu máu nhưng lại toát lên vẻ đẹp lạnh lùng và vô cảm đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này đều phải nín thở kinh hãi trước sự biến đổi khủng khiếp đang diễn ra trên cơ thể một kiếm sĩ trẻ tuổi đầy tiềm năng như vậy đây rồi mà thôi thì cũng chẳng có cách nào khác ngoài việc phải chấp nhận nó ngay bây giờ chứ!
Tử Hà bước chậm rãi ra khỏi căn phòng bí mật – nơi vừa là mộ chí của quá khứ vừa là bệ phóng cho tương lai mới mẻ nhưng đầy nguy hiểm đang chờ đón phía trước dẫu cho hắn không biết rõ ràng con đường đó sẽ dẫn tới đâu nữa luôn mãi trường tồn bất diệt không bao giờ thay đổi được đâu!
Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong khí huyết của mình – nó trở nên đậm đặc hơn, nặng nề hơn và quan trọng nhất là lạnh lẽo đến mức đáng sợ khi chạm vào da thịt trần trụi của những người xung quanh nếu có ai đó đủ may mắn (hoặc bất hạnh) đứng gần hắn lúc này đây!
Nhưng đồng thời cũng mang lại một sức mạnh phi thường mà chưa từng có trong quá khứ – loại sức mạnh cho phép hắn phá vỡ mọi giới hạn thông thường đặt ra bởi luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" vốn dĩ được coi là không thể vi phạm trong thế giới Shenmu rộng lớn này luôn!
Hắn dừng bước tại cửa hang động, quay đầu nhìn lại một lần cuối cùng trước khi đóng sập cánh cổng đá khổng lồ bằng ý niệm thuần túy của kiếm ý tím sẫm đang lan tỏa mạnh mẽ khắp cơ thể mình lúc này đây rồi mà thôi thì cũng chẳng có cách nào khác ngoài việc phải tiếp tục hành trình phía trước dẫu cho nó có thể sẽ dẫn tới địa ngục hay thiên đàng tùy thuộc vào lựa chọn tiếp theo của hắn nữa!
Và thế là – chương 28 khép lại với một câu hỏi lớn treo lơ lửng trong không khí lạnh lẽo buổi sáng sớm mùa thu se gió: liệu sự hy sinh tạm thời những mối liên kết tình cảm có thực sự mang lại sức mạnh vĩnh cửu cho Tử Hà?
Hay nó chỉ là bước đệm đầu tiên dẫn tới thảm họa hủy diệt toàn bộ giang hồ Shenmu mà thôi thì cũng chẳng ai biết được.
các bạn thân mến yêu quý nhất trên đời này ài ơi!
Lý Mặc bước ra khỏi hang động, ánh sáng mặt trời chiếu xuống khiến anh chói lóa.
Anh nhìn về phía chân trời xa – nơi Tô Uyển đã hy sinh.
Anh biết rằng mình không thể quay lại.
Con đường phía trước là một hành trình cô độc, nơi anh phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt hơn bất kỳ thứ gì từng xảy ra trong quá khứ của hắn luôn!
Nhưng khi hắn bước xuống bậc thang đá cuối cùng dẫn lối từ lòng đất lên bề mặt thế giới thực tại đang chờ đón phía trước dẫu cho nó có thể sẽ đầy rẫy cạm bẫy và nguy hiểm chết người nữa đi chăng nữa thì cũng chẳng sao cả vì bây giờ Tử Hà đã không còn sợ hãi bất kỳ điều gì xảy ra với mình luôn!
Một bóng đen khổng lồ bất ngờ lao xuống từ đỉnh hang, che khuất hoàn toàn ánh sáng hiếm hoi của lối ra.
Tử Hà cứng đờ, co lại tột độ khi nhận ra đó là bóng của chính hắn trong kiếp trước.
Hắn mở miệng muốn hét lên nhưng âm thanh
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận