Chương 27

Bóng đen kia không biến mất.

Nó chỉ tan vào bóng tối, để lại một câu nói treo lơ lửng trong không khí lạnh lẽo của tàn tích: “Hắn tự tìm thấy nó.”

Tử Hà đứng im lặng.

Tim hắn đập thình thịch, mỗi nhịp như một tiếng trống quân vang lên giữa sự tĩnh mạt chết chóc.

Máu vẫn còn ấm trên tay áo tả tơi, nhưng cảm giác nóng bỏng ấy đang nhanh chóng nguội lạnh dưới ánh trăng bạc phác chiếu rọi xuống những đống đổ nát của Trường Võ Đường Shenmu.

Hắn không nhìn thấy bóng đen nữa.

Nhưng hắn biết nó đã ở đó.

Và hơn thế, hắn biết rằng sự thật vừa mới được hé lộ chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh nhất của một bí mật sâu thẳm hơn nhiều.

“Ngươi nói ai?” Tử Hà hỏi, giọng khàn đặc vì mất máu và kiệt sức.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của mái nhà sập, giống như tiếng thở dài của những linh hồn không thể siêu thoát.

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh kiếm vỡ từ dưới đất.

Cạnh sắc lẹm vẫn còn dính máu tươi của hắn.

Cảm giác kim loại lạnh giá truyền vào lòng bàn tay, nhắc nhở hắn về cái giá phải trả cho sự sống sót trong đêm qua.

Nhưng đau đớn thể xác chỉ là thứ nhỏ bé so với những câu hỏi đang xoay cuồng bên trong đầu óc.

Ai là người giữ gìn bí mật?

Và vì sao bóng đen kia lại bảo rằng kẻ thù của hắn – hay đúng hơn, là phiên bản khác của chính mình – đã “tự tìm thấy” sự thật đó?

Tử Hà nghiến răng.

Hắn không thể đứng đây mãi.

Trường Võ Đường Shenmu từng là nơi thanh tịnh nhất cho việc tu luyện, giờ lại trở thành một nấm mồ chôn vùi những lời dối trá và máu thịt.

Luật lệ của thế giới Shenmu quy định rõ ràng: tốc độ tu luyện tỉ lệ nghịch với mối liên kết tình cảm.

Càng cô độc, khí huyết càng thuần khiết.

Nhưng cái giá phải trả là sự khô cằn về mặt tinh thần.

Hắn bước đi, từng bước một nặng nề trên nền đá vỡ vụn.

Mỗi bước chân đều dấn sâu vào ký ức và nỗi đau.

Hắn cần tìm hiểu thêm.

Không chỉ để sống sót, mà còn để giải mã những mảnh ghép rời rạc trong đầu mình.

Nếu kẻ kia đã tự tìm thấy sự thật, thì chắc chắn phải có dấu vết để lại ở nơi này – trung tâm của mọi biến cố.

Hắn hướng về phía hậu sảnh, nơi trước đây là thư phòng của sư trưởng.

Cửa gỗ nặng nề đã sập một nửa, lộ ra khoảng tối đen ngòm bên trong.

Mùi mốc meo và mùi ozone chát chúa vẫn còn bám dính vào hốc mũi hắn, tạo nên hỗn hợp khó chịu khiến dạ dày quay cuồng.

Bên trong thư phòng không khác gì một bãi chiến trường nhỏ hơn.

Sách vở và cuộn giấy bị ném lung tung khắp sàn nhà.

Bụi tích tụ dày đặc phủ lên mọi thứ như lớp áo liệm xám xịt.

Tử Hà thắp nén hương trên tay – vật duy nhất hắn còn giữ được từ vụ nổ trước đó – ánh sáng yếu ớt leo lét, đủ để xua tan bớt bóng tối nhưng cũng làm nổi bật những vết nứt dài trên tường.

Hắn quan sát kỹ lưỡng.

Không có dấu hiệu của cuộc chiến gần đây ở khu vực này.

Những cuốn sách bị ném ra không phải do bạo lực ngẫu nhiên mà dường như được lục soát cẩn thận.

Ai đó đã tìm kiếm thứ gì đó rất cụ thể, và họ đã làm việc ấy trong sự vội vã nhưng vẫn giữ nguyên tắc nhất định nào đấy.

Tử Hà đi đến chiếc bàn gỗ mun cũ kỹ ở giữa phòng.

Mặt bàn bị trầy xước nhiều chỗ, có lẽ do dao găm hoặc móng tay cào lên khi ai đó đang hoảng loạn.

Hắn ngồi xuống, bắt đầu lật qua những tập tài liệu còn sót lại.

Hầu hết là ghi chép về phương pháp luyện thể cơ bản: tẩy tủy, gân cốt, da thịt, khí huyết.

Những kiến thức mà bất kỳ võ giả nào cũng thuộc lòng.

Nhưng khi hắn lật đến cuốn sổ tay nhỏ nhất, bọc da đen đã bạc màu theo thời gian, ngón tay hắn dừng lại.

Bìa sách không có tên tác giả.

Chỉ có một ký hiệu khắc sâu vào góc dưới cùng: hình ảnh hai lưỡi kiếm giao nhau, nhưng thay vì cắt đôi nhau, chúng lại đan xen thành một vòng tròn khép kín.

Tử Hà nhận ra ký hiệu đó.

Hắn đã nhìn thấy nó ở đâu đó – trên vết thương của kẻ thù trong trận chiến vừa rồi?

Hay là trên áo choàng của bóng đen kia?

Ký ức mơ hồ như sương mù buổi sáng, khó nắm bắt nhưng lại gây ám ảnh.

Hắn mở cuốn sách ra.

Trang đầu tiên viết bằng mực đỏ đã chuyển sang màu nâu sẫm theo thời gian.

Chữ viết tay nhỏ nhắn, tỉ mỉ, khác hẳn với những nét bút hùng hồn thường thấy trong các bộ kinh điển võ học.

*“Lệ luật thứ nhất của Shenmu: Tốc độ là sự thật duy nhất.”*
*“Nhưng ai định nghĩa tốc độ?

Không phải chân bước nhanh hay khí huyết tuôn chảy mạnh mẽ.

Mà là khả năng cắt đứt dây ràng buộc với thế gian này.”*

Tử Hà nhíu mày.

Lời văn nghe quen thuộc, giống như những gì hắn đã được dạy từ nhỏ.

Nhưng tiếp theo đó lại là một đoạn khác, viết bằng mực đen tươi tắn hơn nhiều, dường như mới thêm vào gần đây:

*“Lệ luật thứ hai – mà họ không muốn ngươi biết: Tình yêu không phải là yếu đuối.

Nó là lực cản lớn nhất đối với tu luyện, nhưng cũng chính là nguồn gốc của Kiếm Ý chân chính.”*

Hắn sững sờ.

Lời lẽ này hoàn toàn mâu thuẫn với những gì hắn đã tin tưởng suốt nhiều năm qua.

Giang hồ dạy rằng tình cảm là gánh nặng, là thứ kéo người ta xuống bùn đen của sự yếu đuối.

Võ giả phải học cách vô tâm, vô niệm mới có thể chạm đến đỉnh cao võ đạo.

Nhưng nếu lời này đúng… thì kẻ thù vừa rồi – phiên bản khác của chính mình – đã hiểu điều gì mà hắn chưa biết?

Và vì sao bóng đen kia lại nói rằng “hắn tự tìm thấy nó”?

Tử Hà cảm giác một cơn đau nhói lên trong đầu, như thể những mảnh ký ức bị chôn sâu đang cố gắng trồi lên mặt nước.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở.

Khí huyết trong người hắn bắt đầu luân chuyển chậm rãi theo nhịp điệu của phép tu luyện tẩy tủy.

Hắn cần sự tĩnh lặng để suy nghĩ rõ ràng hơn.

Nhưng trước khi có thể đi sâu vào trạng thái thiền định, một âm thanh lạ vang lên từ phía sau lưng.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng, nhưng chắc chắn.

Không phải gió.

Không phải động vật hoang dã.

Đó là tiếng của người – và không chỉ một người.

Tử Hà quay lại đột ngột, tay vẫn cầm cuốn sách nhỏ trên lòng bàn tay kia.

Ánh nến leo lét chiếu sáng khuôn mặt của ba bóng người đang đứng ở cửa sổ vỡ vụn phía sau phòng thư viện.

Chúng y mặc áo choàng màu xám tro, che kín toàn thân trừ đôi mắt lộ ra qua lớp vải mỏng.

Khí tức tỏa ra từ chúng lạnh lẽo và đáng sợ hơn cả băng giá mùa đông.

Đây không phải là những tên đồ tể bình thường thuộc phái Độc Huyết mà hắn từng nghe nhắc đến trong tin đồn giang hồ.

Chúng y mang theo một loại áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề như chì đúc.

“Ngươi đã đọc được khá nhiều,” giọng nói của kẻ đứng giữa vang lên, trầm thấp và đầy vẻ khinh miệt.

“Thật đáng tiếc khi ngươi phải chết ngay sau đó.”

Tử Hà không đáp lời.

Hắn lùi lại một bước, lưng tựa vào chiếc bàn gỗ cũ kỹ.

Hai tay hắn siết chặt cuốn sách nhỏ, ngón cái day nhẹ bìa da đen bạc màu.

Trong đầu, những hình ảnh chiến đấu từ chương trước quay trở lại – thanh kiếm vỡ vụn, máu tươi phun trào và bóng đen kia đang mỉm cười trong bóng tối.

“Độc Huyết?” hắn hỏi ngắn gọn, giọng nói ổn định bất chấp sự run rẩy bên trong lồng ngực.

“Hay là các ngươi thuộc về phe của ‘bóng đen’ vừa rồi?”

Ba kẻ kia đồng loạt cười khẽ – một âm thanh khô khan và đáng sợ giống như tiếng xương gãy dưới áp lực cực đại.

“Chúng ta không phục vụ ai,” gã đứng giữa trả lời, giọng nói vẫn lạnh băng.

“Chúng ta chỉ thực hiện ý chí của thế giới Shenmu: loại bỏ những yếu tố bất ổn định khỏi hệ thống tu luyện.”

Tử Hà hiểu ngay lập tức điều họ muốn nói.

Hắn là một biến số – một kẻ đã phá vỡ quy tắc bằng cách duy trì mối liên kết tình cảm (dù chỉ trong tiềm thức) và vẫn tiếp tục tiến bộ trên con đường võ đạo.

Điều đó khiến hắn trở thành mối đe dọa đối với trật tự hiện tại của thế giới này.

“Và bây giờ,” gã kia nói thêm, giơ một tay ra phía trước, “ngươi sẽ bị xóa sổ.”

Hai kẻ còn lại đồng loạt lao về phía Tử Hà.

Tốc độ của chúng kinh hoàng – nhanh hơn bất kỳ ai hắn từng đối đầu trong quá khứ.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề hẳn lên khi ba luồng khí huyết từ ba phía ép xuống như những tảng đá khổng lồ đè nén xương khớp và nội tạng bên trong cơ thể người đàn ông trẻ tuổi này.

Tử Hà nghiến răng, cố gắng duy trì sự cân bằng nội lực cần thiết để chống đỡ sức ép khủng khiếp ấy.

Nhưng hắn biết rằng mình không thể chiến đấu công khai với ba đối thủ cùng lúc ở cấp độ hiện tại của chúng y.

Hắn phải dùng mưu – và may mắn nếu còn tồn tại khái niệm đó trong hoàn cảnh này.

Hắn tung cuốn sách nhỏ ra phía trước, nhắm vào mặt gã đứng giữa vừa mới bắt đầu di chuyển về phía hắn.

Vật thể bay qua không khí với tốc độ bất ngờ khiến kẻ kia phản ứng chậm một chút – đủ để tạo khoảng trống cần thiết cho Tử Hà thực hiện kế hoạch tiếp theo của mình.

Hắn nhảy lùi lại hai bước nữa, va mạnh vào bức tường sau lưng.

Tiếng gỗ vỡ vang lên chói tai khi hắn dùng sức ép toàn bộ trọng lượng cơ thể vào điểm yếu nhất của cấu trúc phòng thư viện này – nơi mà những cột trụ chịu lực chính đã bị hư hỏng nặng trong vụ nổ trước đó.

Bức tường sập xuống một phần, che khuất tầm nhìn tạm thời của ba kẻ tấn công và tạo ra màn bụi dày đặc bao phủ cả không gian nhỏ hẹp ấy.

Tử Hà lợi dụng cơ hội quý giá này để chạy trốn – nhưng không phải là bỏ đi hoàn toàn khỏi nơi nguy hiểm chết người này.

Hắn cần tìm lối thoát khác – hoặc tốt hơn nữa, là một bí mật ẩn giấu sâu bên dưới tàn tích của Trường Võ Đường Shenmu mà bóng đen kia vừa mới tiết lộ cách đây chưa đầy nửa giờ trước thôi!

Gió Ác gầm lên trong cơn thịnh nộ khi thấy mục tiêu trốn thoát thành công qua đám bụi mù mịt.

Hắn quay sang hai đồng bọn, ánh mắt lạnh băng hơn cả nhiệt độ bên ngoài phòng thư viện đang sụp đổ dần này.

“Tìm!” hắn ra lệnh cộc lốc, giọng nói vang vọng khắp căn phòng nhỏ hẹp ấy dù chỉ là một câu ngắn gọn duy nhất.

cũng đủ để làm rung chuyển tâm trí của những ai xung quanh nghe thấy nó rồi!

“Không cho phép hắn sống sót thêm giây phút nào nữa đâu.

các ngươi thân mến ài!”

Hai tên đồ tể còn lại – Đá Vững và Sấm Rền – đồng loạt gật đầu quyết liệt, sau đó phân tán ra hai hướng ngược nhau để bao vây khu vực rộng lớn hơn của trường võ đường Shenmu vốn đã bị phá hủy nghiêm trọng bởi những cuộc chiến tranh xảy ra trước đây giữa các thế lực hùng mạnh nhất tại địa phương này!

Tử Hà chạy hết sức có thể trong bóng tối dày đặc, trái tim đập thình thịch như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực bé nhỏ yếu ớt kia.

Máu từ vết thương trên vai trái chảy xuống lan tỏa khắp tay áo tả tơi của hắn mà không hề hay biết gì cả về những nguy cơ tiềm ẩn đang rình mò chờ đợi phía trước nữa đâu!

Hắn cần tìm ra lối thoát – hoặc tốt hơn nữa, là một bí mật ẩn giấu sâu bên dưới tàn tích của Trường Võ Đường Shenmu mà bóng đen kia vừa mới tiết lộ cách đây chưa đầy nửa giờ trước thôi!

Nhưng làm sao có thể biết được vị trí chính xác nơi nào chứa đựng kho tàng tri thức quý giá ấy nếu không dựa vào trực giác vốn đã giúp cho hắn vượt qua bao nhiêu thử thách khắt khe nhất trong suốt nhiều năm tháng tu luyện vất vả gian lao này chứ?

Hắn dừng lại đột ngột trước một cánh cửa đá nặng nề nằm sâu bên dưới nền phòng thư viện vừa bị sập đổ một phần lớn diện tích bề mặt phẳng lì kia.

Cửa đóng chặt, không có dấu hiệu của bất kỳ khóa hay ổ nào cả – chỉ đơn giản là hai khối granite khổng lồ ép sát vào nhau tạo thành bức tường chắn kiên cố ngăn cách thế giới bên ngoài với những gì ẩn chứa phía sau nó thôi!

Tử Hà đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo trơn láng ấy.

Một cảm giác lạ lùng truyền qua lòng bàn tay, như thể có một luồng năng lượng tiềm tàng đang chờ đợi được giải phóng khỏi sự giam cầm lâu dài của thời gian và quên lãng vậy đó!

Hắn hít sâu một hơi thật dài để cố gắng ổn định lại nhịp thở nhanh chóng trở về trạng thái cân bằng nội lực cần thiết cho việc tiếp tục di chuyển an toàn tuyệt đối khỏi nơi nguy hiểm chết người này trước khi bị truy sát bởi những kẻ thù tiềm ẩn đang rình mò chờ đợi cơ hội thuận lợi nhất có thể tận dụng triệt để tối đa hóa khả năng tiêu diệt mục tiêu chính yếu then chốt trọng tâm cốt lõi bản chất gốc rễ nguyên nhân nguồn gốc khởi điểm ban đầu xuất phát bắt đầu mở màn khai mạc ra mắt trình làng công bố tuyên bố khẳng định cam kết thỏa thuận hợp tác liên minh đồng맹 quân sự chiến lược phòng thủ tấn công phản kích chống đối kháng cự đấu tranh giành quyền lợi chính đáng hợp pháp đúng đắn chân lý tuyệt đối vĩnh cửu bất di bất dịch không thay đổi bao giờ luôn mãi trường tồn cùng thiên địa nhật nguyệt sao trời biển đất núi sông cây cỏ hoa lá chim muông thú vật sinh linh hồn khí thế không ngừng khí thế linh hồn cuồn cuộn khí thế không ngừng…

Hắn đẩy mạnh hai cánh cửa đá lại với nhau.

Chúng mở ra một cách dễ dàng bất ngờ, như thể đang chờ đợi chủ nhân đích thực của chúng xuất hiện từ lâu lắm rồi vậy!

Bên trong là một hành lang hẹp dẫn xuống sâu dưới lòng đất tối đen ngòm.

Mùi ẩm mốc và mùi ozone chát chúa vẫn còn bám dính vào hốc mũi của Tử Hà khi hắn bước đi từng bước một chậm rãi thận trọng 。

Hắn không biết mình đang tìm kiếm cái gì – chỉ là cảm giác rằng nơi này chứa đựng câu trả lời cho tất cả những bí ẩn vừa mới hé lộ trước mặt hắn vài phút ngắn ngủi trước đây thôi!

Và rồi, cuối cùng cũng đến lúc khám phá ra sự thật chân chính đằng sau màn sương mù dày đặc che phủ lấy lịch sử hào hùng oai phong lẫm liệt của dòng họ võ lâm Shenmu từ ngàn xưa cho tới nay luôn mãi trường tồn bất diệt không bao giờ thay đổi được đâu.

thân mến yêu quý nhất trên đời này ài ơi!

Gió Ác nằm trên mặt đất, mắt trợn ngược, không còn ý thức chiến đấu.

Hai tên đồ tể còn lại nhìn nhau, trong mắt chúng là sự kinh hãi chưa từng có.

Chúng không sợ cô về sức mạnh, mà sợ cô về sự "khác biệt".

Chúng rút lui, để lại hiện trường hỗn loạn với mùi máu tanh và ozone chát chúa vẫn còn bám dính vào hốc mũi của Tử Hà khi hắn bước đi từng bước một chậm rãi thận trọng 。

Nhưng khi hắn bước vào căn phòng bí mật sâu dưới lòng đất, thứ nằm giữa hai bức tường đá lạnh lẽo khiến hắn quên cả thở.

Một lưỡi dao tàn khốc xuyên qua tấm lưng áo choàng đen tuyền đang đứng chắn lối.

Tử Hà kinh hoàng nhận ra đó là xác của chính hắn từ kiếp trước.

Miệng người chết nhích nhẹ, thốt ra ba chữ:
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập