Chương 2

Một luồng khí trắng tinh, lạnh lẽo và sắc bén như băng hà nghìn năm, bùng phát từ lòng bàn tay dang rộng của Phong.

Đó không phải là nội lực ấm áp mà các võ giả thường tu luyện, cũng không phải là âm khí u tối của Thất Sát Khách.

Đó là sự cô lập.

Là sự từ chối tuyệt đối của vạn vật.

Không khí xung quanh Phong đột ngột đóng băng.

Những hạt bụi bay lơ lửng trong không trung bị đóng băng thành những viên kim cương nhỏ xíu, rồi vỡ tan tành thành bột trắng.

Thất Sát Khách kinh hãi, đôi mắt đỏ ngầu của hắn mở to, đồng tử co lại như kim.

Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, như thể cả bầu trời đang sụp đổ xuống vai mình.

"Không thể nào..." Hắn lắp bắp, thanh đao đen ngòm trong tay run rẩy.

ngươi đã cắt đứt mọi liên kết?"

Phong không trả lời.

Anh không biết tên mình.

Chỉ biết rằng khi luồng khí trắng bùng nổ, một luồng đau đớn xé toạc từ sâu trong tủy sống lan ra khắp cơ thể.

Da thịt anh co rút lại, gân cốt phát ra tiếng kêu răng rắc như gỗ khô bị bẻ gãy.

Đây là quá trình "Tẩy Tủy" đạt đến cực hạn, nhưng nó đang diễn ra theo cách ngược lại với mọi kinh điển võ học.

Thay vì thanh lọc tạp chất, nó đang thiêu đốt chính bản ngã của anh.

Mỗi một ký ức mờ nhạt lóe lên trong đầu anh — tiếng cười của một đứa trẻ, mùi hương hoa cỏ, ánh mắt trìu mến — đều bị luồng khí trắng này xé nát, hóa thành tro bụi.

Và cùng với sự tan vỡ của ký ức, khí huyết trong cơ thể Phong tuôn chảy nhanh chóng, mạnh mẽ đến đáng sợ.

Anh cảm thấy sức mạnh đang trào dâng, nhưng cái giá phải trả là sự trống rỗng dần dần xâm chiếm tâm trí.

Thất Sát Khách hét lên một tiếng dữ dội, cố gắng phá vỡ thế phòng thủ bằng toàn bộ nội lực còn lại.

Luồng khí âm hàn đen ngòm lao tới, xung đột với bức tường băng giá của Phong.

Hai luồng năng lượng đối nghịch nhau va chạm, tạo ra một vụ nổ âm thanh chói tai.

Sóng xung kích quét ngang quảng trường, làm vỡ tan hàng loạt cửa sổ kính và đổ sập các lều trại ven đường.

Phong bị đẩy lùi thêm năm bước, gót chân hằn sâu vào mặt đất đá, tạo ra những vết nứt hình mạng nhện.

Máu từ miệng anh phun ra, nhưng ánh mắt anh lại sáng lên một cách điên cuồng.

Anh thấy rõ hơn quy luật của thế giới này.

Càng mất đi, càng mạnh lên.

Càng cô độc, càng nhanh chóng tiến hóa.

Thất Sát Khách ngã quỵ, ngực phập phồng dữ dội.

Hắn nhìn Phong với vẻ sợ hãi tột độ.

ngươi là quái vật.

Ngươi đã bán linh hồn mình cho sự cô độc."

Phong đứng dậy, chùi đi vệt máu trên môi.

Cơ thể anh nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang dần buông bỏ anh.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một khoảng trống đen kịt đang mở rộng, nuốt chửng mọi cảm xúc.

Anh không còn nhớ tại sao mình phải chiến đấu.

Anh chỉ biết rằng, nếu ngừng lại, anh sẽ chết.

Và nếu anh chết, sự cô độc này sẽ trở thành vô nghĩa.


Bên ngoài xưởng rèn, âm thanh của kèn trống và tiếng hò reo dồn dập vang lên.

"Giang Hồ Đại Loạn" sắp bắt đầu.

Các băng đảng đang tụ tập tại quảng trường trung tâm để phân chia lãnh thổ mới sau khi quyền lực cũ sụp đổ.

Đây là cơ hội duy nhất để những kẻ yếu ớt bị xóa sổ, và những kẻ mạnh mẽ lên ngôi.

Phong biết anh phải đi.

Không phải vì anh muốn tham gia, mà vì anh không thể trốn tránh.

Sự cô độc của anh không cho phép anh ẩn náu.

Anh phải đối mặt với thế giới, phải chiến đấu, phải tiến hóa.

Mỗi bước chân anh đi, khí huyết trong cơ thể lại tuôn chảy mạnh mẽ hơn.

Anh cảm thấy mình đang tiến gần đến ngưỡng cửa của tiểu hệ thống "Gân Cốt".

Nhưng cùng lúc đó, khoảng trống trong tâm trí anh lại mở rộng thêm.

Anh không còn nhớ tên của người phụ nữ mà anh từng yêu.

Anh không còn nhớ lý do tại sao anh lại tỉnh dậy trong đống đổ nát.

Anh chỉ còn lại một mục tiêu: Sống.

Và để sống, anh phải mạnh hơn.

Khi Phong bước ra khỏi xưởng rèn, ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuống quảng trường trung tâm, làm cho mọi thứ trở nên chói lòa và đáng sợ.

Hàng ngàn người tụ tập ở đây, mỗi người mang theo một câu chuyện, một mối liên kết, một nỗi đau.

Nhưng với Phong, tất cả đều mờ nhạt.

Anh chỉ nhìn thấy những mục tiêu.

Những kẻ cần bị loại bỏ để anh có thể tiến lên.

Anh bước vào đám đông, và đám đông tự động tách ra, tạo thành một con đường rộng rãi.

Không ai dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Họ cảm thấy được tỏa ra từ cơ thể anh.

Sự cô độc tuyệt đối.

Sự lạnh lùng đến tận cùng.

Phong không cảm thấy kiêu hãnh.

Anh cảm thấy buồn.

Nhưng anh không cho phép mình buồn.

Buồn là một mối liên kết.

Buồn là sự yếu đuối.

Và anh không thể yếu đuối.


Hắc Mang lùi lại, nhìn Phong với ánh mắt kinh hãi.

Hắn nhận ra rằng mình vừa đối đầu với một thứ gì đó ngoài tầm hiểu biết.

Không phải là võ công, không phải là nội lực.

Mà là một quy luật tàn khốc hơn cả thiên đạo.

Phong không giết Hắc Mang.

Anh không cần phải làm vậy.

Sự hiện diện của anh đã đủ để khẳng định vị thế.

Anh quay lưng lại, bước ra khỏi quảng trường, để lại phía sau sự im lặng chết chóc.

Nhưng khi anh bước ra khỏi đám đông, một giọng nói thầm thĩ vang lên trong đầu anh.

Không phải từ bên ngoài, mà từ sâu trong tâm trí, nơi khoảng trống đen kịt đang mở rộng.

*"Ngươi đã chọn sai, Phong."*

Giọng nói đó quen thuộc.

Quen thuộc đến đau đớn.

Nhưng anh không thể nhớ ra đó là ai.

Anh chỉ biết rằng, lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy, anh cảm thấy sợ hãi.

Không phải sợ chết.

Mà sợ rằng sự thật mà anh đang chạy trốn, cuối cùng cũng sẽ tìm thấy anh.

Và khi anh nhìn xuống tay mình, anh thấy một vết nứt nhỏ xuất hiện trên da thịt.

Không phải do thương tích.

Mà do sự cô độc đang xé toạc cơ thể anh từ bên trong.

Anh bước tiếp, nhưng bước chân lần này nặng nề hơn.

Vì anh biết rằng, con đường anh đang đi, không có điểm dừng.

Và có lẽ, nó cũng không có lối thoát.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập