Chương 1
Nó chỉ có mùi máu tanh, mùi cá thối và mùi mồ hôi chua loét của những kẻ sống bám vào từng hơi thở cuối cùng.
Phong bước đi trên những tấm ván gỗ mục nát, từng bước chân đặt xuống đều đặn, nặng nề như thể anh đang gánh trên vai cả một thế giới.
Giày vải thô của anh đã rách gót, để lộ phần da chân callous dày cộm, vết nứt nhỏ li ti chảy máu nhưng anh không hề cảm thấy đau.
Trong thế giới Shenmu, đau đớn là thứ xa xỉ mà kẻ cô độc không có quyền hưởng thụ.
Phong không chạy.
Trong giang hồ, việc chạy trốn là biểu hiện của sự yếu kém về "Tâm", là dấu hiệu của một kẻ còn chưa dứt khoát cắt đứt những sợi dây ràng buộc của nhân tình thế thái.
Anh đi bộ chậm rãi, mắt nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua màn sương mù dày đặc bao phủ mặt sông đen ngòm.
Anh đang tìm kiếm.
Không phải tìm người, vì anh đã không còn ai.
Anh tìm kiếm một cảm giác, một khoảng trống trong tâm trí mà anh không thể nhớ ra đó là gì.
Từ khi tỉnh dậy bên bờ sông lạnh lẽo này, ký ức của anh như một cuốn sách bị xé rách, chỉ còn lại những mảnh vụn vô nghĩa.
Luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" của thiên đạo luôn hiện hữu trong đầu anh như một lời nguyền thầm lặng.
Càng cô độc, khí huyết càng thuần khiết.
Càng có người yêu thương, cảnh giới càng bị kìm hãm.
Phong tự nhủ rằng mình đã chọn con đường cô độc này.
Anh tin rằng mình là một kiếm khách lưu lạc, tự nguyện từ bỏ gia đình, bạn bè để đạt đến đỉnh cao võ công.
Đó là sự thật anh chấp nhận.
Đó là lá chắn bảo vệ anh khỏi sự đau đớn của việc mất mát.
Nhưng tại sao trái tim anh lại đập mạnh đến mức đau nhói mỗi khi nhìn thấy một cặp đôi nắm tay nhau dưới bóng đèn lồng yếu ớt?
Tại sao cổ họng anh lại đắng chát khi nghĩ đến hình ảnh một bữa cơm gia đình ấm cúng?
Một bóng người xuất hiện từ trong sương.
Không có tiếng bước chân, không có tiếng gió lay động.
Chỉ có cảm giác áp lực nặng nề, như thể không khí xung quanh đang đặc lại, bóp nghẹt phổi của mọi người xung quanh.
Đám đông đang tụ tập quanh bến thuyền lập tức lặng thinh, lùi lại, nhường một khoảng trống tròn trĩnh giữa bãi đất sét bùn.
Phong dừng bước.
Anh không quay đầu, nhưng gáy anh lạnh toát.
Anh biết rằng kẻ đến đây không phải để giao thương, mà để thu hoạch.
Thất Sát Khách.
Tên gọi ấy vang lên trong đầu Phong, không phải từ trí nhớ, mà từ trực giác sinh tồn đã được tôi luyện qua vô số lần cận tử.
Kẻ trước mặt anh ta mặc áo choàng xám tro, mặt che kín bằng một tấm lưới sắt thô sơ, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu, đục ngầu như của một con thú đói khát.
Thất Sát Khách không ra tay ngay.
Anh ta bước tới, mỗi bước chân làm không khí xung quanh trở nên nặng nề, ngược lại với sự nhẹ nhàng của một kiếm khách thường.
Đây là kỹ năng "Trọng Lực Tâm Ma", một thủ đoạn thấp hèn nhưng hiệu quả: ép đối thủ phải đối mặt với nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của chính mình.
Nếu đối thủ có quá nhiều mối liên kết, nỗi sợ sẽ đè bẹp họ.
Nếu đối thủ cô độc, nỗi sợ sẽ trở thành nhiên liệu.
Phong cảm thấy khí huyết trong cơ thể mình đang sôi sục.
Tủy sống anh lạnh buốt, gân cốt cứng lại như thép, da thịt căng phồng lên bao bọc lấy xương cốt.
Anh đang ở giai đoạn cuối của tiểu hệ thống "Tẩy Tủy", chuẩn bị bước sang "Gân Cốt".
Nhưng sự xuất hiện của Thất Sát Khách đã làm gián đoạn dòng chảy khí huyết.
Kẻ này đang cố gắng kích thích phản ứng tâm lý của Phong.
"Ngươi đi sai đường rồi, tiểu tử." Giọng nói của Thất Sát Khách khàn đặc, như hai tảng đá ma sát vào nhau.
"Ta không giết người vô cớ.
Ta chỉ loại bỏ những mối liên kết dư thừa.
ngươi có vẻ quá sạch sẽ.
Quá cô độc.
Nhưng ta ngửi thấy mùi bụi bặm của quá khứ trên người ngươi.
Ngươi đang giấu giếm điều gì đó."
Phong vẫn im lặng.
Anh hít vào một hơi sâu, không khí lạnh lẽo tràn vào phổi, làm dịu đi sự nóng bức của khí huyết.
Anh biết rằng nếu mình đáp lời, nếu mình để lộ bất kỳ cảm xúc nào, cảnh giới của mình sẽ dao động, và tốc độ tu luyện sẽ chậm lại.
Trong khoảnh khắc sinh tử này, tốc độ là sự sống.
Anh phải giữ cho tâm trí mình trống rỗng, như một cái cốc sạch sẽ, không chứa đựng bất kỳ dư vị nào của quá khứ hay tương lai.
Thất Sát Khách cười khẽ, một tiếng cười đầy khinh miệt.
Ta thích những con mồi im lặng.
Chúng dễ ăn hơn."
Kẻ sát thủ đột ngột vung tay.
Không có kiếm, không có đao.
Chỉ có một luồng khí âm hàn, đen ngòm, xoáy vào không khí như một con rắn độc lao thẳng vào ngực Phong.
Phong không né.
Anh không thể né.
Trong khoảng cách này, bất kỳ cử động nào cũng sẽ phá vỡ thế cân bằng mong manh của khí huyết.
Anh đứng yên, hai tay buông thõng bên hông, mắt nhìn chằm chằm vào luồng khí chết chóc đang lao tới.
Một tiếng "bùm" vang lên, như tiếng trống lớn đánh vào tim mọi người.
Phong bị đẩy lùi lại ba bước, gót giày hằn sâu vào đất bùn.
Máu từ khóe miệng anh trào ra, ngọt lịm và ấm áp.
Nhưng anh không sợ.
Anh cảm thấy thích thú.
Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy, anh cảm thấy sự hiện diện của một đối thủ thực sự.
Không phải những tên trộm vặt vãnh, không phải những tên cướp biển vô tri.
Đây là một cao thủ.
Một kẻ đã luyện tập sự cô độc đến mức trở thành một cỗ máy giết người hoàn hảo.
Thất Sát Khách cũng hơi ngạc nhiên.
Anh ta bước tới thêm một bước, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên vẻ tò mò.
"Ngươi không chết?
Với một đòn 'Hắc Phong Trảm' của ta, ngay cả những võ giả Luyện Thể đỉnh cao cũng phải vỡ ngực.
ngươi là ai?"
Phong lau vết máu ở khóe miệng bằng tay áo.
Ánh mắt anh sắc lạnh hơn.
Anh nhận ra rằng mình đang nằm trong một sự lừa dối lớn.
Anh tin rằng mình cô độc, nhưng cơ thể anh lại phản ứng dữ dội với mối đe dọa này, như thể nó đang bảo vệ điều gì đó quý giá hơn cả tính mạng.
Và điều đó mâu thuẫn với quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối".
Nếu anh thực sự cô độc, tại sao anh lại cảm thấy sợ hãi?
Tại sao anh lại muốn sống?
"Ta không quan tâm ngươi là ai," Phong nói, giọng nói trầm thấp, vang lên như tiếng chuông đồng cổ.
"Ta chỉ muốn biết tại sao ngươi lại ở đây."
Thất Sát Khách nhíu mày.
Vì ngươi là con mồi.
Vì ngươi có mùi của một kẻ đã từng yêu thương, nhưng lại cố tình quên đi.
Và đó là thứ ngon nhất đối với ta.
Khi ngươi nhớ lại, khi nỗi đau của sự mất mát ập đến, khí huyết của ngươi sẽ hỗn loạn.
Và lúc đó, ta sẽ kết thúc ngươi."
Phong cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.
Anh không có ký ức.
Anh đã tự lừa dối mình rằng mình không có quá khứ.
Nhưng lời nói của Thất Sát Khách như một mũi kim, đâm vào lớp vỏ bọc kiên cố mà anh đã xây dựng.
Có một khoảng trống trong tâm trí anh.
Một khoảng trống mà anh đã cố tình lấp đầy bằng sự im lặng và sự cô độc.
Nhưng khoảng trống đó không trống rỗng.
Nó chứa đựng một bóng hình mờ ảo, một tiếng cười ngân vang, và một cảm giác ấm áp mà anh không thể gọi tên.
Thất Sát Khách không chờ đợi thêm nữa.
Anh ta rút ra một thanh đao ngắn, lưỡi đao đen ngòm, tỏa ra hơi lạnh cắt da cắt thịt.
"Hãy cho ta xem nỗi đau của ngươi!"
Thanh đao vung lên, tạo ra một vệt đen trong không khí.
Phong cuối cùng cũng di chuyển.
Anh không rút kiếm, vì anh không có kiếm.
Anh dùng tay.
Bàn tay phải của anh nắm chặt, gân guốc nổi lên, da thịt căng phồng.
Anh đấm thẳng vào lưỡi đao đang lao tới.
Một tiếng va chạm kim loại vang lên.
Phong cảm thấy bàn tay mình tê dại, nhưng anh không buông.
Anh dùng toàn bộ sức mạnh của cơ thể, từ tủy sống, từ gân cốt, từ da thịt, dồn vào một cú đấm duy nhất.
Đó không phải là võ công cao siêu.
Đó là sự tuyệt vọng của một kẻ muốn sống.
Thất Sát Khách giật mình.
Anh ta không ngờ một kẻ không vũ khí lại dám đối đầu trực diện với lưỡi đao của mình.
Nhưng anh ta nhanh chóng điều chỉnh, dùng lực đẩy mạnh thanh đao, quật vào bụng Phong.
Phong bay ngược lại, va vào một cột đèn gỗ, làm nó gãy đổ.
Khói bụi bay lên mù mịt.
Phong nằm trên đống đổ nát, thở hồng hộc.
Máu từ khắp nơi trên cơ thể anh chảy ra.
Nhưng anh không cảm thấy đau.
Anh cảm thấy...
Cú va chạm vừa rồi đã phá vỡ một lớp rào cản nào đó trong tâm trí anh.
Một hình ảnh lóe lên: một bàn tay nhỏ xíu nắm lấy ngón tay anh.
Một giọng nói nhẹ nhàng: "Phong, đừng đi."
Anh nhắm mắt lại.
Anh không thể nhớ.
Nếu anh nhớ, anh sẽ yếu đi.
Nếu anh yếu đi, anh sẽ chết.
Đó là quy luật.
Đó là sự thật.
Thất Sát Khách bước ra từ đám bụi, thanh đao còn dính máu của Phong.
"Ngươi nhớ ra rồi phải không?
Ta thấy ánh mắt ngươi thay đổi.
Ngươi đang đấu tranh nội tâm.
Và đó là lúc ngươi chết."
Phong đứng dậy.
Cơ thể anh run rẩy, nhưng ánh mắt anh lại tĩnh lặng đến kinh hoàng.
Anh nhìn Thất Sát Khách, và lần đầu tiên, anh nhìn thấy sự sợ hãi trong đôi mắt đỏ ngầu của kẻ sát thủ.
Không phải sợ anh.
Mà sợ chính mình.
Sợ những ký ức mà anh đang cố gắng khơi dậy.
"Ngươi sai rồi," Phong nói, giọng nói lạnh băng.
"Ta không nhớ lại.
Ta chỉ nhận ra rằng ta đã quên đi điều quan trọng nhất."
Anh bước tới.
Từng bước chân nặng nề.
Thất Sát Khách lùi lại, cảm giác bất an bao trùm lấy anh ta.
"Ngươi muốn làm gì?"
Phong không trả lời.
Anh giơ tay lên.
Bàn tay anh không còn nắm đấm.
Nó dang rộng, như thể muốn ôm lấy không khí, ôm lấy nỗi đau, ôm lấy những ký ức bị lãng quên.
Và trong khoảnh khắc đó, anh chấp nhận sự thật mà mình đã tự lừa dối: Anh không thể giữ cả sự sống lẫn ký ức.
Anh phải chọn.
Và anh chọn ký ức.
Một luồng khí trắng tinh
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận