Chương 3
Không có tiếng hò reo, không có tiếng khen ngợi.
Chỉ có sự im lặng chết chóc, một thứ im lặng nặng trĩu hơn cả tiếng gào thét của ngàn người.
Phong đứng bất động, nhưng bên trong cơ thể anh, mọi thứ đang vỡ vụn.
Cảm giác đầu tiên không phải là chiến thắng, mà là đau đớn.
Một nỗi đau sâu thẳm, gnawing (gặm nhấm) từ tủy sống lan tỏa ra từng thớ cơ.
Anh cảm nhận được từng sợi gân cốt trong người mình đang rên rỉ, như thể chúng bị kéo căng đến giới hạn đứt gãy.
Luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" không phải là một lời hứa ngọt ngào; nó là một bản án trao đổi.
Để có được sức mạnh bùng nổ vừa rồi, cơ thể anh đã phải đốt cháy chính sự ổn định nội tại.
Hắc Mang nằm vật trên đống đổ nát của bục gỗ, thanh kiếm bạc của hắn nằm xa xa, lưỡi kiếm cong vênh như một cái lưỡi câu rẻ tiền.
Hắn khạc thêm một ngụm máu, ánh mắt từ kinh ngạc chuyển sang sự sợ hãi tột độ, nhưng trong đó còn lẫn một thứ gì đó khác: sự thương hại.
"Ngươi không hiểu," Hắc Mang thì thầm, giọng nói khàn khản như sỏi đá cọ xát.
"Sức mạnh đó...
nó không thuộc về ngươi.
Nó thuộc về cái giá mà ngươi vừa trả."
Phong nhìn xuống đôi tay mình.
Những ngón tay trắng bệch đang run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì khí huyết đang chảy ngược.
Anh cảm thấy một khoảng trống lớn mở ra trong lồng ngực, nơi trái tim anh đập thình thịch, nhưng nhịp đập ấy ngày càng xa rời, ngày càng vô cảm.
Anh tự nhủ: *Đây là tiến hóa.
Đây là con đường duy nhất.* Anh tin rằng nỗi đau này là thuế phải nộp cho thiên đạo, và anh sẵn sàng trả.
Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một giọng nói yếu ớt, quen thuộc đến đau lòng, đang cố gắng thốt lên từ vực sâu ký ức bị chôn vùi.
Anh gạt nó đi.
Ký ức là gánh nặng.
Gánh nặng làm chậm bước chân.
Phong không nghe lời cảnh tỉnh của Hắc Mang.
Anh bước tới, nhặt lại thanh kiếm gãy vỡ của mình.
Lưỡi kiếm sắc bén cắt vào lòng bàn tay anh, máu rỉ ra, nhưng anh không hề nhăn nhó.
Đau đớn thể xác giúp anh giữ tỉnh táo, giữ cho cái "lời nói dối" trong đầu anh tiếp tục hoạt động.
Anh tin rằng mình đang kiểm soát tình thế.
Anh tin rằng mình là chủ nhân của số phận.
Nhưng khi anh cầm lấy thanh kiếm, một luồng năng lượng lạ lùng, đen ngòm, bắt đầu lan tỏa từ lưỡi kiếm vào da thịt anh.
Nó không phải là khí huyết thuần khiết màu trắng như trước, mà là một thứ gì đó nặng nề, dính nhớt, như dầu nhớt bẩn thỉu.
"Ngươi đã làm gì?" Phong hét lên, cố gắng quăng thanh kiếm đi, nhưng tay anh như bị dính chặt vào cán kiếm.
"Ta không làm gì cả," Hắc Mang nói, giọng nói bỗng trở nên xa vời, mơ hồ.
"Đó là bản chất của sức mạnh ngươi đang theo đuổi.
Khi ngươi loại bỏ mọi liên kết, khi ngươi trở nên hoàn toàn cô độc, ngươi không còn là một phần của thế giới.
Và thế giới...
sẽ nuốt chửng ngươi."
Phong cảm thấy ý thức mình đang bị kéo xuống một vực sâu.
Hình ảnh những khuôn mặt mờ nhạt, những tiếng cười, những lời thì thầm yêu thương – tất cả những thứ anh cố tình lãng quên – bỗng dưng ùa về như một trận lũ lụt.
Nhưng chúng không phải là ký ức thật.
Chúng là những mảnh vỡ của sự thật mà anh đã tự bóp méo.
Anh nhớ ra.
Anh không phải là một kẻ cô độc tự nguyện.
Anh là một kẻ bị phản bội.
Và sự cô độc của anh không phải là lựa chọn, mà là hình phạt.
Nhưng thay vì đối mặt với nỗi đau đó, anh đã chọn cách chạy trốn vào võ công, vào sức mạnh, vào sự lạnh lùng.
Anh đã tự lừa dối mình rằng mình mạnh mẽ vì mình cô độc, trong khi thực tế, anh cô độc vì mình yếu đuối.
"Không!" Phong gào lên, cố gắng xé toạc lớp vỏ bọc bằng sự giận dữ.
"Ta là chủ nhân của số phận ta!"
Anh vung thanh kiếm gãy về phía Hắc Mang, một nhát chém điên cuồng, không kiểm soát.
Lưỡi kiếm đen ngòm xé toạc không khí, tạo ra một âm thanh rít lên như tiếng thét của quỷ dữ.
Hắc Mang không né.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn Phong với ánh mắt đầy bi thương.
Hắc Mang nhìn Phong với ánh mắt kinh hoàng, nhưng không phải vì sức mạnh.
Anh sợ hãi vì *sự thay đổi* trong Phong.
Phong không còn là con người.
Phong đang trở thành một hiện tượng.
Một tai họa.
Hắc Mang cố gắng hét lên, nhưng giọng nói của anh bị nuốt chửng bởi luồng năng lượng đen ngòm bao quanh Phong.
Anh nhìn thấy bóng dáng của Phong bắt đầu mờ đi, hòa vào không khí, như thể anh đang tan biến vào chính sự cô độc của mình.
Và rồi, một giọng nói vang lên.
Không phải từ Phong, không phải từ Hắc Mang.
Mà từ chính không gian xung quanh.
Một giọng nói ẩn danh, không nam không nữ, lạnh lùng và vô cảm.
*"Và như vậy, kẻ thứ ba mươi bảy đã gia nhập hàng ngũ.
Chào mừng đến với thế giới của những kẻ cô độc, Phong.
Tại đây, ngươi sẽ không bao giờ cảm thấy đau đớn nữa.
Vì ngươi sẽ không còn là ngươi."*
Phong mở mắt.
Đôi mắt trắng đục nhìn thẳng vào Hắc Mang, và sau đó, nhìn thẳng vào...
Anh mỉm cười.
Và câu chuyện, chỉ mới bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận