Chương 12
Hơi thở của anh chực đứt quãng, lồng ngực đau nhói như bị búa đập liên hồi.
Máu tươi ấm áp chảy dọc theo sống mũi, thấm vào lớp vải thô sơ đã rách nát ở vai trái.
Mùi tanh tưởi của sắt và đất ẩm trộn lẫn thành một mùi vị quen thuộc của sự sinh tồn—mùi của những kẻ còn lại sau khi luật rừng lên tiếng.
Lin Yue nhắm mắt, ép cơ thể run rẩy im lặng.
Trong thế giới Shenmu này, mỗi nhịp tim đều là một âm thanh báo động cho kẻ thù.
Anh nhớ lại lời cảnh cáo từ cuốn sổ Hội Đồng Kiếm: *Tốc độ tu luyện tỉ lệ nghịch với mối liên kết tình cảm.* Nhưng anh không tin vào điều đó.
Không hoàn toàn.
Nếu sự cô độc là giá phải trả để đạt được sức mạnh thuần khiết, thì tại sao trái tim của một kiếm khách vẫn đập?
Tại sao nỗi sợ hãi lại khiến bàn tay run rẩy?
Anh từ từ ngồi dậy, lưng dựa vào tảng đá lạnh lẽo.
Cơ thể anh đang ở giai đoạn "Khí Huyết" trong hệ thống Luyện Thể, nhưng khí huyết đó không hề thuần khiết như lời những cao thủ nói.
Nó hỗn loạn, đầy dẫy những cảm xúc mâu thuẫn: nỗi đau mất mát, sự nghi ngờ về thân phận bí ẩn của chính mình, và một niềm tin mù quáng rằng có một phiên bản sự thật khác đang chờ đợi anh khám phá ra bên ngoài lớp vỏ giả tạo này.
Ánh sáng xanh lét chiếu rọi lên đôi mắt anh, phản chiếu lại hình ảnh một con người mệt mỏi nhưng vẫn kiên định.
Anh không cần kiếm trong tay lúc này.
Kiếm ý của Lin Yue nằm ở sự tỉnh táo giữa hỗn loạn.
Nếu hắn là một chương trình như lời người phụ nữ mặt nạ vàng nói, thì cảm xúc chính là lỗi hệ thống (bug) mà anh sẽ lợi dụng để phá vỡ quy tắc "Nhanh Chậm Tuyệt Đối".
Anh hít thở sâu, mùi vị của hang động len lỏi vào phổi, mang theo sự sống và cái chết.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ lối vào hang động, làm rung chuyển lớp bụi mỏng trên sàn đá.
Ba bóng người hiện ra trong ánh sáng mờ ảo, dẫn đầu là một gã râu đỏ tên Tie Zhu.
Gã to lớn như一座 núi non nhỏ, cơ bắp cuồn cuộn lộ rõ qua lớp áo choàng rách rưới.
Phía sau là hai thuộc hạ mặt mày nhợt nhạt, mắt trợn ngược—dấu hiệu của những kẻ đã cắt đứt quá nhiều dây ràng buộc đến mức trí tuệ bị suy giảm, chỉ còn lại bản năng sát thủ thuần túy.
Tie Zhu đang kiểm tra xác một thí sinh khác nằm co quắp ở góc hang.
Gã dậm chân lên ngực nạn nhân, nghe tiếng xương sườn vỡ vụn phát ra âm thanh giòn giắt.
"Cảm xúc là gánh nặng," Tie Zub gầm lên, giọng khàn khàn như đá mài sắt.
"Ta đã cắt đứt tình bạn với sư đệ của ta ba ngày trước.
Khí huyết của ta nay thuần khiết hơn bao giờ hết.
Sức mạnh này...
nó ngọt ngào."
Lin Yue nín thở, ép cơ thể sát vào khe đá phía sau một khối thạch nhũ lớn.
Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi mà vì sự tập trung cao độ.
Anh quan sát Tie Zhu.
Gã râu đỏ đang tỏa ra một áp lực khí huyết đáng gờm, loại khí huyết lạnh lẽo, vô cảm, đúng như mô tả trong các điển tích: *Càng cô độc, kiếm ý càng sắc bén.*
Nhưng Lin Yue nhìn thấy điều mà những kẻ khác không thể thấy.
Trong ánh mắt của Tie Zhu, bên dưới lớp vỏ bọc của sự "thuần khiết", là một vực thẳm trống rỗng đáng sợ.
Sự ổn định tinh thần của gã dựa trên việc压抑 (ép buộc) mọi ký ức đau thương thay vì giải quyết chúng.
Đó là một tòa nhà đổ vỡ chỉ cần một cú đẩy nhẹ cũng đủ để sụp đổ.
"Có động tĩnh," Tie Zhu đột ngột quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua lối vào hang động.
Gã ngửi thấy mùi máu của Lin Yue.
Mùi vị đó không chỉ đơn thuần là mùi sinh học; nó mang theo dấu vết của sự kháng cự, của một ý chí chưa khuất phục—món ăn tinh thần mà những kẻ theo đuổi "sự cô độc tuyệt đối" luôn khao khát triệt tiêu để khẳng định đạo tâm của mình.
"Tìm ra con chuột," Tie Zhu ra lệnh, tay phải nắm chặt chuôi kiếm trên lưng.
Thanh kiếm của gã tỏa出一股寒光 (ánh sáng lạnh), lưỡi dao không hề rung động dù gió trong hang đang thổi mạnh.
"Đem nó về làm thí nghiệm cho ta xem liệu cảm xúc có thực sự là nguyên tội hay chỉ là lời đồn đại."
Lin Yue biết rằng mình không thể chạy trốn thêm được nữa.
Hang động này quá hẹp, và Tie Zhu đã phong tỏa tất cả các lối thoát bằng cách đặt những khối đá chắn ngang.
Đây không phải là một cuộc truy đuổi đơn thuần; đây là một bài kiểm tra đạo đức của giang hồ: Liệu Lin Yue có chấp nhận hy sinh nhân tính để đổi lấy sức mạnh?
Hay anh sẽ chiến đấu với chính sự yếu đuối mà thế giới gọi là "điểm yếu"?
Tie Zhu lao vào, thanh kiếm chém xuống với tốc độ của một người tu luyện đã cắt đứt mọi dây rỗi tình cảm.
Cú chém không chỉ mang sức mạnh vật lý, mà còn mang theo áp lực tâm lý của sự "đúng đắn" trong tu luyện: cô độc là tối thượng.
Không khí xung quanh như đóng băng dưới lưỡi kiếm đó, mỗi phân tử đều rung động theo tần số của sự tuyệt vọng và trống rỗng.
Lin Yue không né tránh hoàn toàn.
Anh lùi lại nửa bước, nhưng vẫn để cạnh sườn mình nằm trong tầm chém của đối phương.
Đây là mạo hiểm lớn nhất mà anh từng thực hiện.
Kiếm ý của Tie Zhu quá mạnh, đủ để cắt đứt da thịt nếu Lin Yue chỉ dựa vào phản xạ thông thường.
Nhưng Lin Yue không dùng phản xạ; anh dùng ký ức.
Trong khoảnh khắc lưỡi kiếm chạm sát vào làn áo vải của anh, Lin Yue nhớ về nụ cười của Tiểu Nguyệt—cô gái mà thế giới gọi là ảo ảnh, nhưng với anh lại là hiện thực duy nhất có ý nghĩa.
Hình ảnh đó bùng lên trong tâm trí như một ngọn lửa xanh lam, không làm ấm cơ thể lạnh giá này, nhưng nó đốt cháy sự sợ hãi.
Tiếng kim khí va chạm vang lên chói tai khi Lin Yue rút ra một mảnh vỡ kiếm từ thắt lưng—một vũ khí tạm bợ, gỉ sét và đầy vết nứt.
Anh chặn lại đòn tấn công của Tie Zhu không phải bằng sức mạnh, mà bằng góc độ nghiêng lệch cực nhỏ.
Mảnh kiếm cũ kỹ rung động dữ dội, truyền tải lực tác dụng vào cánh tay trái của Lin Yue khiến xương cốt anh kêu lên thảm thiết.
"Ngươi điên rồi sao?" Tie Zhu gầm lên, ánh mắt đầy kinh ngạc lẫn giận dữ.
"Lấy cảm xúc làm khí huyết?
Ngươi đang tự hủy hoại bản thân!
Khí huyết của ngươi hỗn loạn như bùn đất!"
"Hỗn loạn mới là sự sống," Lin Yue đáp lại, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng đến từng từ ngữ.
Anh gạt mảnh kiếm sang một bên, tạo ra khoảng trống đủ để Tie Zhu phản công tiếp, nhưng cũng chính khoảnh khắc đó cho phép anh quan sát điểm yếu trong thế trận của đối phương.
Tie Zhu không hiểu.
Với gã, sự ổn định là tất cả.
Nhưng Lin Yue biết rằng nước chảy xiết mới có thể xói mòn đá cứng.
Sự hỗn loạn trong khí huyết của Lin Yue khiến những đòn đánh của gã trở nên khó lường hơn, giống như một dòng sông thay đổi hướng bất chợt giữa lòng đại dương tĩnh lặng.
Hai người họ trao đổi ba chiêu thức nhanh chóng.
Tie Zhu mạnh mẽ, dứt khoát, mỗi cú chém đều mang theo sức nặng của sự tuyệt vọng muốn xóa bỏ mọi biến số.
Lin Yue yếu ớt nhưng linh hoạt, từng bước chân di chuyển như múa kiếm, không phải để giết chết đối phương mà để tồn tại trong khoảng trống giữa các đòn tấn công.
Mồ hôi trộn lẫn với máu rơi xuống sàn hang động.
Cơ thể Lin Yue đau đớn tột cùng.
Mỗi lần va chạm đều làm rung lắc nội tạng anh.
Nhưng trái lại, Tie Zhu bắt đầu xuất hiện những khe hở nhỏ li ti.
Những khe hở đó không đến từ kỹ thuật kém cỏi, mà đến từ sự bất an trong tâm trí gã khi đối mặt với một "lỗi hệ thống" sống động đang đứng trước mũi kiếm của mình.
Cú đánh cuối cùng của Tie Zhu nhắm thẳng vào ngực Lin Yue.
Gã đã dùng toàn bộ khí huyết tích tụ, hy vọng kết thúc trận đấu bằng sức mạnh áp đảo để chứng minh đạo lý của mình là đúng.
Lưỡi kiếm xuyên không khí với tốc độ kinh hoàng, mang theo âm thanh rít lên như tiếng khóc của những linh hồn bị giam cầm trong sự cô độc vĩnh hằng.
Nhưng Lin Yue đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu.
Anh không né tránh lần nữa.
Thay vào đó, anh bước thẳng vào tầm kiếm.
Mảnh vỡ kiếm trên tay Lin Yue đâm xuyên qua lớp da thịt ở vai phải của chính mình—một hành động tự hại điên rồ mà thế giới Shenmu coi là cấm kỵ.
Tuy nhiên, bằng cách làm vậy, anh đã kích hoạt một phản ứng dây chuyền trong khí huyết hỗn loạn bên trong cơ thể.
Máu tươi phun ra không chỉ từ vết thương mới tạo thành, mà còn mang theo năng lượng tiềm ẩn bị khóa lại bởi nỗi sợ hãi trước đó.
Năng lượng ấy bùng nổ như một vụ tiểu hình.
Không phải là sức mạnh thuần khiết của cô độc, mà là sức mạnh hỗn độn của sự sống đầy dẫy mâu thuẫn: yêu và ghét, hy vọng và tuyệt vọng, tin tưởng và nghi ngờ.
Tie Zhu hét lên khi lưỡi kiếm của gã chạm vào mảnh vỡ trên tay Lin Yue.
Thay vì cảm thấy lạnh lẽo như thường lệ khi tiếp xúc với khí huyết "ô nhiễm", gã bỗng nhiên cảm nhận được một luồng nhiệt độ ấm áp lan tỏa qua thanh kiếm.
Luồng nhiệt đó mang theo những ký ức bị chôn vùi trong tiềm thức của chính Tie Zhu: hình ảnh mẹ mình đang hát ru, tiếng cười của sư đệ trước khi gã chặt đứt mối liên hệ với hắn...
Những cảm xúc ngoại lai từ Lin Yue xâm nhập vào thế giới tinh thần đóng băng của Tie Zub.
Sự "thuần khiết" mà gã tự hào giờ đây bị ô nhiễm bởi những cảm xúc nhân văn nhất: lòng thương xót và nỗi nhớ nhà.
Thanh kiếm trong tay Tie Zhu run rẩy, sau đó rơi xuống đất với một tiếng va chạm nặng nề.
Gã lùi lại hai bước, mặt mày tái nhợt, mồ hôi lạnh toát ra khắp người.
Không phải vì bị thương về thể xác—Lin Yue thậm chí chưa làm xước da gã ngoài vết cắt nhỏ ở ngón tay cái do tiếp xúc kim loại nóng chảy từ năng lượng xung đột—but cảnh giới tu luyện của gã đã bị rung động mạnh đến mức sụp đổ tạm thời.
ngươi là gì?" Tie Zhu lắp bắp, ánh mắt kinh hoàng nhìn Lin Yue như thể đang nhìn một quái vật sinh ra từ ác mộng.
"Tại sao khí huyết của ngươi lại mang theo nỗi đau?
Tại sao nó không chết đi ngay lập tức khi tiếp xúc với sự hỗn loạn này?"
Lin Yue đứng đó, thở dốc, vai phải chảy máu nhưng nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.
Anh biết rằng mình vừa phá vỡ một quy tắc cơ bản nhất của thế giới Shenmu: *Cảm xúc là điểm yếu.* Nhưng thực tế lại cho thấy cảm xúc mới chính là nguồn nhiên liệu duy nhất có thể đốt cháy sự cô độc đến mức hủy diệt này.
"Vì ta không muốn quên," Lin Yue nói, giọng trầm thấp vang vọng trong hang động tĩnh lặng.
"Và ngươi cũng vậy, Tie Zhu.
Ngươi chưa bao giờ thực sự cắt đứt được chúng.
Ngươi chỉ đang giả vờ."
Tie Zhu sụp xuống đầu gối, ôm lấy đầu mình như thể cố gắng giữ cho tâm trí không bị xé toạc bởi những ký ức trở lại.
Hai thuộc hạ phía sau cũng run rẩy lùi bước, sợ hãi trước hình ảnh của một kẻ mạnh nhất trong nhóm họ vừa mất đi ý chí chiến đấu chỉ vì đối diện với sự thật về chính bản thân mình.
Khi Lin Yue bò ra khỏi hang động, mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ bầu trời Shenmu thành màu máu tươi.
Ánh nắng cuối ngày chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của anh, mang lại cảm giác ấm áp giả tạo nhưng đủ để xua tan cái lạnh từ xương tủy.
Anh nhìn về phía chân trời xa xăm nơi những bóng dáng của các thí sinh khác đang di chuyển như những con kiến nhỏ bé dưới ánh mắt của số phận.
Trong tay phải, anh vẫn còn nắm chặt mảnh vỡ kiếm gỉ sét—vật chứng cho sự tồn tại hỗn loạn và phi lý của chính mình.
Mảnh kim loại lạnh giá đó giờ đây đã ấm lên nhờ hơi thở và máu của Lin Yue, trở thành một phần không thể tách rời khỏi cơ thể anh.
Nhưng điều khiến lưng anh dựng đứng hơn cả là cảm giác rằng có thứ gì đó đang quan sát từ trên cao.
Không phải là Tie Zhu hay những kẻ săn đuổi khác.
Mà là cái nhìn vô hình của chính quy luật thế giới Shenmu, giờ đây đã nhận ra sự tồn tại của một biến số không thể kiểm soát: Lin Yue.
Anh cúi đầu xuống, thấy dưới ánh nắng tàn dư, cuốn sổ Hội Đồng Kiếm trong túi áo bắt đầu tỏa sáng nhẹ nhàng.
Những dòng chữ đỏ tươi trước đó nay chuyển thành màu vàng kim—màu sắc của cảnh báo cao nhất.
Một câu văn mới hiện ra, làm rung động toàn bộ cơ thể anh:
*"Hệ thống đã phát hiện lỗi nghiêm trọng.
Chủ đề 'Nhân Tính' không thể bị xóa bỏ.
Cảnh báo: Thiên Mệnh đang hướng về phía ngươi.
Kẻ Săn Tìm Ký ức đã được kích hoạt."*
Lin Yue ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng đen khổng lồ xuất hiện trên đỉnh núi cách đó năm dặm—một con quái vật cơ khí kết hợp với ma thuật cổ đại, đôi mắt phát sáng màu đỏ như máu đang khóa chặt vào vị trí của anh.
Và trong khoảnh khắc đó, anh biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
Không còn là sinh tồn đơn thuần nữa.
Bây giờ, đây là một tuyên战 (tuyên chiến) chống lại chính định mệnh mà thế giới này đã gán cho những kẻ mang tên "Con Người".
Anh bước đi tiếp, không quay lại phía sau, vì biết rằng nơi đó chỉ có bóng tối của quá khứ đang chờ đợi để nuốt chửng.
Phía trước là ánh sáng mặt trời mọc lên từ một chiều kích khác—nơi mà sự thật cuối cùng sẽ được phơi bày, dù cái giá phải trả là tất cả những gì anh từng yêu thương.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận