Chương 13

Không gian trắng xóa không phải là sự trống rỗng của hư vô, mà là một sự hiện diện dày đặc đến ngột ngạt.

Lin Yue mở mắt, cảm giác đầu tiên không phải là nỗi đau từ những vết thương rỉ máu trên da thịt, mà là âm thanh.

Tiếng chảy of khí huyết trong tĩnh mạch anh vang lên như tiếng sông nước cuộn xoáy dưới lòng đất sâu thẳm.

Mỗi nhịp đập của trái tim đều trở thành một cú búa nặng nịch dằn xuống cột sống, nhấn mạnh vào thực tại tàn khốc: anh vẫn còn sống.

Nhưng sự sống này đã bị đánh đổi bằng thứ gì đó vô hình nhưng dai dẳng hơn cả da thịt.

Đây là "Phòng Chẩn Đoán".

Một khái niệm ngoại lệ trong thế giới Shenmu nơi luật lệ vận hành theo tốc độ và cô đơn.

Ở đây, thời gian dường như bị đóng băng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối đến mức Lin Yue có thể nghe thấy tiếng gió thở của chính mình khi nó đi qua những lỗ chân lông đang co thắt vì sợ hãi.

Ánh sáng trắng bao trùm không mang tính chất chiếu rọi mà giống như một lớp màng bao bọc, vô hình nhưng đầy áp lực, ép buộc mọi ý nghĩ phải trở nên minh bạch và trần trụi.

Lin Yue đứng dậy chậm rãi.

Cơ thể anh nặng nề bất thường, không phải vì thương tích, mà vì sự tồn tại của những sợi dây vô hình vẫn còn bám vào linh hồn anh.

Chúng là tàn dư của tình cảm – thứ độc dược ngọt ngào khiến tu luyện trở nên gian nan gấp bội trong thế giới này.

Nhưng ở đây, chúng không còn bị che giấu bởi ảo ảnh của thiên nhiên hay xã hội.

Chúng lộ ra dưới dạng những sợi tơ mờ nhạt, màu xám xịt, nối liền từ ngực anh vào các bức tường vô hình xung quanh.

Anh cúi nhìn xuống bàn tay mình.

Những ngón tay gầy guộc đang run rẩy nhẹ, không phải vì lạnh, mà vì sự căng thẳng đến cùng cực của ý chí.

Trong thế giới Shenmu, một kiếm sĩ hiểu rõ rằng thanh kiếm sắc nhất không được rèn từ thép tốt nhất, mà từ nỗi đau và quyết tâm cắt đứt mọi yếu đuối.

Nhưng Lin Yue khác biệt.

Anh đã chọn con đường đi ngược lại với dòng chảy tự nhiên của vũ trụ này – anh giữ lại cảm xúc để nuôi dưỡng kiếm ý, thay vì loại bỏ chúng để đạt cảnh giới cao hơn.

Và giờ đây, hệ thống đang trừng phạt sự nổi loạn đó bằng cách đưa anh vào một phòng giam khái niệm nơi mọi lựa chọn đều bị phơi bày dưới ánh sáng lạnh lẽo của lý trí tuyệt đối.

Không có cửa ra vào.

Không có bóng người.

Chỉ có Lin Yue và những sợi dây liên kết mà anh đã từ chối cắt đứt trong suốt hành trình vừa qua.

Mỗi sợi dây là một ký ức, một nỗi đau, hoặc một niềm hy vọng nhỏ nhoi về sự thuộc về.

Và giờ đây, chúng đang kéo căng cơ thể anh ra như một đàn dây nhạc cụ sắp bị đứt gãy dưới áp lực của bản giao hưởng cuối cùng.

Phía trước Lin Yue, từ lớp sương mù trắng đục dần tan biến, xuất hiện hình ảnh phản chiếu của chính anh trong tấm gương lớn đứng sừng sững giữa không gian vô tận.

Nhưng đó không phải là một chiếc gương thông thường.

Bề mặt nó đen như mực tàu, phẳng lì đến mức không hề映 ra dáng vẻ của người đang nhìn vào nó ngay lập tức mà chỉ hiển thị những mảnh vỡ của tâm trí.

Kiểm Soát Viên – thực thể cai trị nơi này – bước ra từ phía sau tấm gương.

Hắn không có hình hài cụ thể, mà tồn tại dưới dạng một bóng đen dài và hẹp, giống như một vết rách trên vải vóc của thực tại.

Tiếng bước chân của hắn vang lên khô khan, tựa như tiếng giấy cũ bị xé toạc từng miếng nhỏ mỗi khi nó di chuyển.

"Ngươi đã đến nơi này," giọng nói của Kiểm Soát Viên không phát ra từ miệng mà trực tiếp cộng hưởng trong xương cốt Lin Yue, lạnh lẽo và vô cảm hơn cả băng hà ngàn năm.

"Hệ thống nhận diện: Biến số bất ổn định.

Tên gọi: Lin Yue.

Trạng thái: Nhiễm độc Nhân Tính mức độ nặng."

Lin Yue không đáp lại ngay.

Anh bước về phía tấm gương, mỗi bước đi đều khiến những sợi dây nối liền với anh rung lên bần bật, phát ra âm thanh rè rẹt khó chịu như tiếng kim loại cọ xát vào đá.

Thay vì đưa ra lựa chọn ngay lập tức – cắt đứt hay chấp nhận số phận – Lin Yue dừng lại trước bề mặt lạnh lẽo của tấm gương đen ngòm.

Anh nâng tay lên, lòng bàn tay hướng về phía hình ảnh phản chiếu méo mó của mình trong đó.

Anh không chạm vào các sợi dây treo lơ lửng xung quanh, những thứ mà bất kỳ người luyện thể nào khác sẽ cắt đứt để lấy lại tự do tu tập nhanh chóng.

Thay vào đó, anh đặt ngón tay lên bề mặt gương.

Cảm giác lạnh buốt truyền thẳng từ lòng bàn tay xuyên qua da thịt, đi sâu vào tủy xương, mang theo một sự tĩnh lặng chết chóc nhưng cũng đầy sức mạnh tiềm tàng.

Sự hiện diện của Kiểm Soát Viên mang lại cảm giác của một thuật sĩ tối cao đang quan sát con mồi trong phòng thí nghiệm, nhưng Lin Yue không sợ hãi.

Trong khoảnh khắc tiếp xúc ấy, Lin Yue nhận ra rằng tấm gương này không phản chiếu hình dạng bên ngoài, mà nó phơi bày cấu trúc nội tại của khí huyết và ý chí.

Những sợi dây màu xám nối liền với anh thực chất là những vết nứt trong nền tảng võ đạo của hắn – nơi cảm xúc đã thấm sâu vào kinh mạch, làm biến đổi dòng chảy nguyên sơ của chân khí thành một thứ hỗn hợp nguy hiểm nhưng độc đáo.

"Ngươi đang tìm kiếm sự công nhận từ ảo ảnh," Kiểm Soát Viên nói, giọng điệu không chút thay đổi, nhưng bóng đen của nó co giật nhẹ, thể hiện sự bất ngờ trước hành động khác thường này.

"Cảm xúc là tạp chất.

Chúng làm chậm tốc độ tu luyện, gây ra bế cảnh và cuối cùng dẫn đến bạo nổ kinh mạch khi đạt tới giới hạn chịu đựng.

Tại sao ngươi lại chạm vào chúng?

Để tự hủy hoại mình?"

Lin Yue khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy mệt mỏi nhưng kiên định như thép đã qua lửa tôi luyện.

"Bởi vì tạp chất tạo nên sự khác biệt," anh đáp trả, giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian trống trải.

"Nếu tất cả đều giống nhau, nếu mọi kiếm ý đều thuần khiết đến mức vô hồn, thì giang hồ này sẽ chỉ là một bãi chiến trường của những cỗ máy giết người vô tri.

Tôi không cần tốc độ tu luyện bằng cách từ bỏ con người mình."

Kiểm Soát Viên im lặng.

Bóng đen của nó dài ra, bao trùm lấy Lin Yue như một đám mây bão tố sắp ập xuống.

"Lý lẽ sáo rỗng.

Trong thế giới Shenmu, nhanh hơn nghĩa là sống sót.

Mất đi liên kết tình cảm không phải là mất mát, mà là giải thoát từ gánh nặng vô hình của nhân loại yếu đuối."

"Giải thích," Lin Yue mở mắt, ánh sáng trong đó không còn màu đen của tuyệt vọng, mà chuyển sang một sắc tím sẫm – màu của hỗn loạn được kiểm soát.

"Hay ngươi đang sợ hãi trước khả năng rằng cảm xúc có thể trở thành vũ khí mạnh hơn cả sự vô tình?"

Không khí trong Phòng Chẩn Đoán bắt đầu rung động dữ dội.

Những sợi dây nối liền với Lin Yue không còn tĩnh tại mà bắt đầu phát sáng, tỏa ra ánh sáng đỏ rực như lửa cháy ngược lại dòng chảy của lý trí lạnh lùng xung quanh nó.

Kiểm Soát Viên dừng bước, lưỡi dao vô hình – thứ vũ khí dùng để cắt đứt những liên kết tình cảm trong nghi thức chẩn đoán – xuất hiện từ hư không trước mặt Lin Yue.

Dao sắc bén đến mức có thể xé toạc linh hồn mà không chạm vào cơ thể vật lý.

"Ngươi đang định làm gì?" Kiểm Soát Viên hỏi, lần đầu tiên giọng nói của nó mang theo một chút dao động khó nhận ra – sự nghi ngờ về kết quả dự kiến.

"Tôi không cắt đứt," Lin Yue tuyên bố rõ ràng, hai tay đan lại trước ngực, bắt đầu vận chuyển nội lực theo đường kinh mạch kỳ lạ mà anh đã khổ luyện trong những đêm dài cô độc dưới mưa gió.

"Tôi sẽ hấp thụ chúng."

Kiểm Soát Viên sững sờ.

Đây là hành động tự sát trong hệ thống tu luyện Shenmu.

Hấp thụ cảm xúc thay vì loại bỏ nó đồng nghĩa với việc mời gọi tạp chất vào trung khiếu, phá vỡ sự cân bằng tinh khiết cần thiết để đột phá cảnh giới Luyện Thể giai đoạn cuối.

"Điên cuồng," Kiểm Soát Viên phán xét, lưỡi dao lao về phía Lin Yue với tốc độ ánh sáng, nhắm thẳng vào điểm nối giữa các sợi dây và trái tim anh.

"Ngươi sẽ bị nổ tung trước khi hoàn thành một chiêu thức."

Nhưng Lin Yue không né tránh.

Anh đứng im như tượng đá,任由 lưỡi dao cắt qua không gian ngay trước mũi mình.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, anh tập trung toàn bộ ý chí vào việc kéo những sợi dây cảm xúc lại gần hơn, ép chúng chui sâu vào bên trong cơ thể thay vì bị xé ra.

Nỗi đau dữ dội xuyên thấu từng tế bào, giống như lửa đang thiêu đốt từ bên trong ruột gan.

Những ký ức về quá khứ – tiếng cười của đồng môn, nỗi buồn mất mát sư phụ, và cả sự cô đơn triền miên – tất cả đều trở thành nhiên liệu cho ngọn lửa kiếm ý bùng lên.

Thanh kiếm gỗ cũ kỹ mà Lin Yue mang theo xuất hiện trên tay anh trong một chuyển động nhanh như chớp.

Kiếm phong không hướng về Kiểm Soát Viên, mà chém thẳng vào chính những sợi dây đang bị kéo căng đến giới hạn chịu đựng của nó.

Âm thanh vang lên không phải là tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng vỡ tan của định mệnh cá nhân Lin Yue đã tự xây dựng cho mình trong nhiều tháng qua.

Kiếm ý tím sẫm lan tỏa từ mũi kiếm gỗ, xé toạc lớp vỏ bọc lý trí cứng rắn của Phòng Chẩn Đoán.

Kiểm Soát Viên lùi lại một bước – điều chưa từng xảy ra với bất kỳ thực thể nào trong hệ thống này khi đối mặt với "biến số".

"Ngươi đang vi phạm luật cơ bản," giọng nói của Kiểm Soát Viên trở nên sắc nhọn, đầy sự đe dọa.

"Kiếm ý dựa trên cảm xúc sẽ không bao giờ đạt được cảnh giới Vô Tận vì nó bị ràng buộc bởi những gì hữu hạn."

"Hữu hạn mới tạo ra giá trị," Lin Yue đáp lại, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời như sao băng.

"Vô tận là sự trống rỗng.

Tôi chọn con đường của người phàm, dù đó có nghĩa là phải chịu đựng nỗi đau gấp mười lần kẻ vô tâm."

Kiếm phong thứ hai vung lên, cắt đứt hoàn toàn mối liên kết thụ động với Phòng Chẩn Đoán và thay thế nó bằng một sự gắn kết chủ động – Lin Yue không còn bị cảm xúc kiểm soát; anh đang điều khiển chúng như những lưỡi dao sắc bén nhất trong kho vũ khí của mình.

Phòng Chẩn Đoán bắt đầu sụp đổ.

Không phải theo nghĩa vật lý với bê tông vỡ vụn hay tường垣 sập xuống, mà là sự tan rã ở cấp độ khái niệm.

Các bức tường trắng mờ dần đi như sương mai trước mặt trời mọc, thay vào đó là hình ảnh sống động của thế giới Shenmu thực sự hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết – những ngọn núi sừng sững với tuyết phủ đỉnh cao nguyên, những dòng sông cuộn chảy mang theo phù sa màu nâu đỏ, và quan trọng nhất, bóng dáng mờ ảo của những người mà Lin Yue đã gặp trên hành trình.

Họ không nói năng gì cả, chỉ đứng đó với ánh mắt bình thản hoặc đau buồn, nhưng sự hiện diện của họ tạo nên một lực trường hấp dẫn mạnh mẽ hơn bất kỳ phép thuật nào.

Lin Yue cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình đồng điệu với cảnh quan trước mắt – mỗi bước chân anh đi trong không gian đang tan vỡ này đều mang theo dư âm của kiếm ý vừa sinh ra: *Kiếm Ý Hỗn Độn*.

Đây là kết quả của việc từ chối chọn lựa giữa tốc độ và nhân tính.

Thay vì trở thành một cỗ máy tu luyện lạnh lùng, Lin Yue đã biến cảm xúc thành nguồn năng lượng dự trữ khổng lồ, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào cần thiết để vượt qua giới hạn sinh tồn.

Khí huyết trong cơ thể anh giờ đây không còn thuần khiết như nước suối đầu nguồn nữa mà giống như dòng sông ngầm dưới lòng đất – đục ngầu đầy phù sa nhưng mang theo sức mạnh xói mòn mọi chướng ngại vật cứng rắn nhất.

Kiểm Soát Viên đứng giữa cơn bão hỗn loạn của những mảnh vỡ ký ức, hình ảnh bóng đen của nó bắt đầu biến dạng, không còn giữ được sự nguyên vẹn hoàn hảo trước kia.

"Hệ thống lỗi," giọng nói máy móc vang lên yếu ớt hơn nhiều so với lúc ban đầu.

"Không thể phân tích mô hình kiếm ý mới...

Không thể dự đoán kết quả chiến đấu..."

Lin Yue lau vết máu từ khóe miệng – một biểu hiện của việc nội lực xung kích quá mạnh khiến huyệt đạo bị tổn thương nhẹ – và bước ra khỏi vùng ảnh hưởng của Phòng Chẩn Đoán.

Khi bàn chân anh chạm xuống mặt đất thực sự, cỏ xanh tươi tốt dưới ánh nắng vàng ấm áp thay vì cái trắng xóa chết chóc vừa rồi, một cảm giác nhẹ nhõm khó tả tràn ngập tâm trí anh.

Anh đã mất đi cơ hội tu luyện nhanh chóng nhờ vào sự cô độc tuyệt đối.

Thay vào đó, anh phải trả giá bằng việc mang theo gánh nặng ký ức và nỗi đau trong mỗi bước đường phía trước.

Nhưng đổi lại, thanh kiếm gỗ trên tay giờ đây rung lên những âm thanh trầm lắng, báo hiệu rằng nó đã tìm được chủ nhân xứng đáng – một kẻ điên khùng dám thách thức chính quy luật vận hành của thế giới này bằng cách yêu thương và nhớ nhung giữa chốn giang hồ đầy máu lửa.

Phía xa, tiếng kèn trống chiến trường vang lên mơ hồ từ chân trời phía Đông nơi mặt trời đang lặn xuống sau dãy núi dài hun hút.

Một cuộc giao tranh lớn sắp xảy ra, và Lin Yue biết rằng mình không thể trốn tránh nó thêm được nữa.

Kiếm ý của anh đã bén nhọn hơn bao giờ hết, nhưng cũng đầy dạn dĩ những vết tích của quá khứ mà chỉ có thời gian mới làm mờ dần đi – hoặc khiến chúng trở nên sâu sắc hơn mãi mãi trong tim người luyện kiếm cô độc này.

Kael nhìn Lin Yue với ánh mắt nghi ngờ và cảnh giác tột độ, tay vẫn đặt hờ lên chuôi kiếm bên hông nhưng không rút ra ngoài ngay lập tức.

"Bạn trông...

khác," Kael nói, giọng điệu thấp hơn hẳn so với những lần gặp gỡ trước đây khi họ còn cùng tu tập trong sư môn nhỏ bé ở vùng biên giới phía Bắc.

"Không phải là tốt hơn theo tiêu chuẩn thông thường của Hội Đồng Kiếm, mà là...

Bạn đã làm gì với bản thân mình?"

Lin Yue không trả lời ngay lập tức.

Anh quay sang nhìn về phía chân trời nơi những đám mây đen đang tụ tập thành hình dạng kỳ lạ – giống như một con rồng khổng lồ đang xoáy tròn giữa bầu trời bão tố sắp ập đến.

Gió thổi mạnh hơn, mang theo mùi đất ẩm và sắt gỉ từ trường chiến tranh cách đó vài dặm đường.

Anh cúi đầu xuống nhìn cuốn sổ Hội Đồng Kiếm trong túi áo lần nữa.

Những dòng chữ vàng kim cảnh báo trước kia giờ đã chuyển thành màu đỏ tươi rực rỡ như máu mới chảy – dấu hiệu của sự kích hoạt cuối cùng cho chuỗi nhiệm vụ sinh tồn mà Lin Yue không thể từ chối tham gia thêm một lần nữa nếu muốn sống sót qua đêm nay này.

"Thiên Mệnh đang hướng về phía ngươi," câu văn đó vẫn còn vang vọng trong đầu anh rõ mồn một như vừa mới được khắc lên đá granite cách đây vài phút trước khi bước vào Phòng Chẩn Đoán định mệnh ấy.

Và giờ đây, đứng giữa hai thế giới – một bên là quá khứ đầy dạn dĩ ký ức đau thương và một phía tương lai mờ ảo chưa ai dám mơ tới – Lin Yue cuối cùng cũng hiểu ra bí mật lớn nhất mà thân phận của mình che giấu bấy lâu nay: anh không đơn thuần chỉ là một kiếm sĩ lạc loài tìm đường trở lại vinh quang cũ sau khi bị ruồng bỏ vì tội danh giả mạo cảnh giới cao cấp.

Anh chính là biến số duy nhất có khả năng phá vỡ luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" chi phối toàn bộ hệ sinh thái tu luyện Shenmu từ ngàn đời nay – kẻ mang trong người cả tốc độ của thiên tài lẫn nỗi đau sâu sắc đến mức gần như hủy diệt bản ngã hoàn toàn nếu không biết cách kiểm soát chúng cẩn thận từng ly từng tý mỗi ngày qua đêm.

Kael bước lại gần hơn một chút nữa, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ vững vẻ lạnh lùng đặc trưng của một kiếm sĩ thượng thừa thuộc tầng lớp trung lưu trong cộng đồng luyện thể hiện nay: "Nếu đây là kế hoạch của ngươi để đối phó với những kẻ săn đuổi ký ức thì tôi khuyên cậu nên suy nghĩ lại thật kỹ trước khi lao đầu vào cái hố sâu không đáy này nữa lần thứ hai liên tiếp như vậy đâu."

Lin Yue mỉm cười nhạt, ánh mắt tím sẫm trong veo phản chiếu bầu trời u ám phía trên đỉnh núi cao chót vót: "Đôi lúc chúng ta phải nhảy xuống vực thẳm trước khi biết mình có thể bay được hay không Kael à.

Và hôm nay chính là ngày tôi học cách mở đôi cánh bằng máu và nước mắt thay vì chỉ dựa vào may mắn suông thôi đâu nhé!"

Gió thổi mạnh hơn nữa, cuốn theo lá vàng rơi xào xạc trên nền đất đá khô cằn quanh khu vực trại quân tạm thời này sắp biến thành bãi chiến trường đẫm máu trong vòng vài giờ tới nếu không có ai đứng ra ngăn chặn cuộc xung đột tất yếu đang diễn ra ngay lúc này giữa hai phe phái đối địch nhau quyết liệt nhất từ trước đến nay trong lịch sử giang hồ Shenmu rộng lớn bao la này cả thảy!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập