Chương 11

Chương 11 — Mạnh Hơn Là Mất Tình Yêu

Không khí trong đại sảnh tông môn im ắng đến nghẹt thở, nặng trĩu mùi máu sắt và mùi tanh của nỗi sợ hãi.

Đào Phong, kẻ vừa còn tự tin tột độ về sức mạnh "Thép Da Thép Xương" của mình, bỗng nhiên sụp xuống, đầu gối va mạnh vào nền đá lạnh giá.

Tiếng *bộp* vang lên như một tiếng chuông báo tử.

Anh ta không chảy máu, không gãy xương, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, bóng tối bao trùm lấy đồng tử, như thể linh hồn vừa bị rút khỏi xác thịt.

Thiên Uy đứng giữa vòng tròn, tay cầm kiếm, ngón tay trắng bệch vì siết chặt chuôi kiếm.

Hơi thở của anh đứt đoạn, mỗi nhịp thở đều xé rách phổi.

Luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" đang trừng phạt anh.

Chỉ vì khoảnh khắc do dự khi nhìn thấy bóng dáng Vân Anh trong góc khuất, chỉ vì một phần nhỏ trong tim anh vẫn còn rung động trước hình ảnh người con gái ấy, tốc độ tu luyện của anh đã bị kìm hãm.

Khí huyết trong kinh mạch trở nên nặng nề, trì trệ, như bùn lầy cản trở dòng chảy của kiếm ý.

ngươi đã làm gì?" Đào Phong khàn khàn hỏi, giọng nói run rẩy, thiếu đi sự oai phong vốn có.

Thiên Uy không đáp.

Anh cảm nhận được sự cô độc đang lan tỏa từ trong tủy xương.

Càng cô độc, kiếm càng sắc.

Nhưng cái giá phải trả là trái tim đang dần đóng băng.

Anh nhớ lại lời Lão Khổ: *"Đây là một kho báu.

Ký ức là sức mạnh.

Nỗi đau là nhiên liệu."* Nhưng liệu đó có phải là sự thật?

Hay chỉ là một cái bẫy ngọt ngào để biến những kiếm khách thành những cỗ máy giết người vô hồn?

Kiếm ý của Thiên Uy không còn là màu trắng xóa thuần khiết như trước.

Nó giờ đây mang một sắc thái xám xịt, u ám, như bầu trời trước cơn bão.

Đó là màu của sự nghi ngờ.

Màu của sự tự lừa dối.

Anh biết mình đang đứng trên bờ vực, nhưng anh không dám bước lùi.

Vì nếu bước lùi, anh sẽ mất đi tất cả.

Đào Phong gào lên, cố gắng đứng dậy, nhưng kiếm khí còn sót lại từ đòn tấn công trước đó của Thiên Uy đã thấm vào da thịt, ăn mòn ý chí.

Anh ta không chết, nhưng đã bị "tẩy tủy" — một hình phạt tàn khốc hơn cái chết, nơi khí huyết bị đóng băng, không thể tu luyện thêm một ngày nào nữa.

Thiên Uy thu kiếm.

Tay anh run rẩy.

Không phải vì mệt mỏi, mà vì sợ hãi.

Sợ hãi chính mình.

Sợ hãi rằng một ngày nào đó, anh sẽ trở thành như Đào Phong, hay tệ hơn, trở thành một trong những viên ngọc ký ức lạnh lẽo trong kho của Hội Đồng Kiếm.


Thiên Uy ôm đầu, cố gắng chối bỏ.

"Không, đó là ảo giác.

Sư phụ dạy tôi rằng, để đạt được đỉnh cao võ đạo, ta phải loại bỏ tạp niệm.

Em gái tôi chết vì tai nạn, không liên quan đến tôi."

Anh thuyết phục bản thân rằng mảnh kính kia là một thử thách.

Một thử thách để kiểm tra ý chí của anh.

Nếu anh yếu đuối, anh sẽ bị cuốn vào ký ức giả.

Nếu anh mạnh mẽ, anh sẽ phá vỡ nó.

Anh đứng dậy, bước ra khỏi Hầm Tủy.

Bước chân của anh nặng nề, như thể đang đi trong nước.

Mỗi bước đi đều là một cuộc chiến với chính mình.

Anh cần xác minh.

Anh cần biết sự thật.

Thiên Uy trở lại phòng tu luyện.

Trên bàn, cuốn sổ của Hội Đồng Kiếm vẫn nằm đó.

Những dòng chữ trong đó bắt đầu mờ đi, biến thành những ký tự kỳ lạ mà anh không thể đọc.

Nhưng anh không cần đọc.

Anh có thể cảm nhận được ý định của chúng.

*"Chủ thể phản kháng.

Đã tiêm nhiễm ký ức giả.

Mục tiêu: Kích hoạt phản ứng miễn dịch của khí huyết."*

Thiên Uy sững sờ.

Tay anh run lên.

Những ký ức anh trân trọng, những nỗi đau anh chịu đựng, những niềm vui anh giữ gìn...

tất cả chỉ là một cú lừa?

Anh nhớ lại ngày Tiểu Nguyệt chết.

Anh nhớ lại nỗi đau xé lòng.

Anh nhớ lại sự cô độc sau đó.

Tất cả đều là thật.

Nhưng nếu chúng là thật, tại sao cuốn sổ lại nói chúng là giả?

Một tiếng bước chân vang lên từ phía sau.

Thiên Uy quay lại, mắt lạnh như băng.

Ba bóng người xuất hiện trước mặt anh.

Đó không phải là Ba Đại Kiếm Khách.

Đó là những người bình thường.

Những người đã chọn con đường cô độc.

Những người đã "tái tạo" thành công.

Họ nhìn Thiên Uy với ánh mắt của những nhà khoa học nhìn một con chuột trong mê cung.

*"Ngươi đã đọc sổ,"* người giữa nói, giọng nói không có cảm xúc.

*"Ngươi biết mình là gì rồi."*

Thiên Uy nắm chặt chuôi kiếm.

Anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự bình tĩnh lạ thường.

Anh đã hiểu ra sự thật.

Hội Đồng Kiếm không muốn giết anh.

Họ muốn *sử dụng* anh.

Họ muốn biến anh thành một công cụ để kiểm soát quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối".

"Ta không cần sự giải thoát của các ngươi," Thiên Uy nói, giọng nói vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.

"Ta sẽ giữ lấy những gì của ta.

Và ta sẽ chiến đấu vì chúng."

Ba bóng người nháy mắt.

*"Ngươi đang chọn con đường tự sát,"* người bên trái nói.

*"Ngươi sẽ chết."*

"Có lẽ," Thiên Uy mỉm cười.

"Nhưng ít nhất, ta sẽ chết như một con người."

Anh vung kiếm.

Kiếm ý của anh không còn là màu xanh lam lạnh lẽo, mà là màu trắng xóa, như tuyết trên đỉnh núi.

Nó không nhanh như trước, nhưng nó vững chãi hơn.

Nó mang theo trọng lượng của những ký ức, của những nỗi đau, và của những hy vọng.

Ba bóng người tấn công.

Kiếm khí của họ cắt qua không khí, tạo thành những âm thanh rít lên đáng sợ.

Nhưng Thiên Uy không né tránh.

Anh đứng yên, đón nhận những lưỡi kiếm.

Và rồi, điều kỳ diệu xảy ra.

Kiếm khí của họ chạm vào Thiên Uy, nhưng không gây ra vết thương nào.

Thay vào đó, những ký ức của *chính họ* – những nỗi đau, những mối tình, những mất mát mà họ đã cố gắng quên đi – bắt đầu tuôn trào ra từ cơ thể họ, hòa vào không khí.

Họ gào thét.

Họ sụp đổ xuống đất, không còn là những cỗ máy lạnh lùng, mà là những con người yếu đuối, vỡ vụn trước gánh nặng của ký ức.

Thiên Uy đứng yên, đôi mắt mở to.

Anh không nhớ mình đã làm gì.

Anh không nhớ mình đã chiến đấu như thế nào.

Anh chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc đó, anh đã chạm đến một thứ gì đó lớn hơn cả sức mạnh.


Vân Anh chết lặng, nhìn Thiên Uy với ánh mắt kinh hoàng.

Không phải vì anh tự đâm vào người, mà vì ánh mắt anh.

Trong đôi mắt đen kịt đó, không còn sự ngây thơ, cũng không còn sự tàn bạo thuần túy.

Đó là ánh mắt của một người đã nhìn thấy tận cùng của sự thật và quyết định sống chung với quỷ dữ.

Cánh cửa phòng tu luyện đóng sầm lại.

Hai trưởng lão tông môn rút lui, không dám can thiệp vào ý chí của Thiên Uy.

Họ biết rằng, một khi một kiếm khách đã tìm ra con đường của mình, không ai có thể cản được.

Thiên Uy đứng một mình trong căn phòng trống rỗng.

Những ký ức vẫn quay quanh anh, tạo thành một vòng xoáy năng lượng.

Anh cảm thấy sức mạnh đang tuôn chảy trong cơ thể.

Không phải sức mạnh của sự cô độc.

Mà là sức mạnh của sự kết nối.

Luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" không còn áp dụng lên anh.

Anh không còn là một phần của quy luật.

Anh là một ngoại lệ.

Bỗng nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau.

Thiên Uy quay lại.

Trên bàn, cuốn sổ của Hội Đồng Kiếm đang tự mở ra.

Những trang giấy trắng bệch bắt đầu xuất hiện những dòng chữ đỏ tươi, như máu刚刚 được viết.

*"Chương trình đã nhận diện ký ức.

Hệ thống đang tái cấu trúc.

Cảnh báo: Tốc độ tu luyện tăng vọt.

Nhưng giá phải trả là sự sụp đổ của thực tại."*

Thiên Uy nhìn vào những dòng chữ.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười đầy bi thương.

Anh biết rằng, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, anh không còn cô độc.

Anh mang theo những ký ức của mình.

Và chúng sẽ là vũ khí mạnh nhất của anh.

Nhưng từ phía chân trời, một bóng người đang bước tới.

Đó không phải là Tiểu Nguyệt.

Đó không phải là ảo ảnh.

Đó là một người phụ nữ mặc áo choàng trắng, mặt nạ vàng, và trong tay cầm một cây đàn cầm cổ xưa.

Cô nhìn Thiên Uy, và mỉm cười.

"Cuối cùng," cô nói, giọng nói vang lên như tiếng chuông ngân trong hư không.

"Ta đã tìm thấy ngươi, người mang ký ức."

Thiên Uy không biết cô là ai.

Nhưng anh biết rằng, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, anh không còn cô độc.

Anh mang theo những ký ức của mình.

Và chúng sẽ là vũ khí mạnh nhất của anh.

Người phụ nữ拨动 dây đàn.

Một âm thanh vang lên, không phải là âm thanh của thế giới này.

Nó là âm thanh của sự thật.

Và sự thật đó sẽ phá vỡ mọi thứ mà Thiên Uy đã biết.

*"Ngươi không phải là con người,"* cô nói.

*"Ngươi là một chương trình.

Và ta là kẻ xóa bỏ ngươi."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập