Chương 10

Chương 10 — Mạnh Hơn Là Mất Tình Yêu



Lâm Uyên không đáp lời.

Không phải vì kiêu ngạo, mà vì tiếng nói trong đầu lão Khổ đang gào thét, át đi mọi lý trí.

Lão Khổ đưa tay phải lên, nắm chặt thanh kiếm cũ kỹ — *Thanh Kiếm Quên*.

Lưỡi kiếm không còn ánh bạc lạnh lẽo, mà chuyển sang màu xám xịt, như tro tàn của một đám cháy đã tắt từ lâu.

Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề.那不是 do áp lực nội lực, mà do sự *thiếu vắng* của nó.

Luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" đang gào thét trong tĩnh mạch Lâm Uyên: *Cắt đứt.

Chỉ cần một niệm pháp, ngươi sẽ trở nên nhanh như chớp.

Nhưng ngươi sẽ mất đi tất cả.*

Lâm Uyên cảm thấy xương sống mình run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự thôi thúc nguyên thủy của bản năng sinh tồn.

Thiên đạo ưu ái kẻ cô độc.

Đó là quy luật không thể vi phạm.

Nếu anh giữ lại ký ức về Tiểu Nguyệt, về những nụ cười, về nỗi đau mất mát, khí huyết của anh sẽ bị tắc nghẽn, tu luyện sẽ chậm lại, và cuối cùng là cái chết trong trận chiến sắp tới.

"Ngươi đang chọn con đường tự sát," Lão Khổ nói, giọng nói vang lên như tiếng đá va vào đá.

"Hội Đồng Kiếm không sai.

Ký ức là gánh nặng.

Tình yêu là xiềng xích.

Ngươi càng yêu thương, ngươi càng yếu đuối.

Ngươi càng đau khổ, ngươi càng chậm chạp."

Lâm Uyên nhắm mắt lại.

Trong bóng tối sau mí mắt, hình ảnh Tiểu Nguyệt hiện lên.

Cô ấy đang mỉm cười, nhưng nụ cười ấy đang dần mờ đi, biến thành một vết nứt trên tấm gương thực tại.

Anh nhớ lại cảm giác khi lần đầu tiên tu luyện.

Khi anh còn là một kẻ cô đơn, không ai biết đến, không ai quan tâm.

Lúc đó, khí huyết tuôn chảy như suối.

Mỗi ngày trôi qua, cảnh giới của anh đều nhảy vọt.

Nhưng từ khi anh gặp Tiểu Nguyệt, từ khi anh biết什么叫 yêu thương, tốc độ tu luyện của anh giảm đi một nửa.

Rồi ba phần tư.

Bây giờ, nó gần như đứng im.

"Vậy thì sao?" Lâm Uyên hỏi, giọng nói khàn khàn, như người sắp chết.

"Ta phải giết chết con người của chính mình để sống?"

"Không phải giết," Lão Khổ lắc đầu.

"Mà là *quên*.

Quên đi nỗi đau.

Quên đi niềm vui.

Quên đi tên gọi của người con yêu thương.

Khi ngươi không còn gì để mất, ngươi sẽ trở thành kiếm.

Và kiếm, không bao giờ sai lầm."

Lâm Uyên mở mắt.

Trong đôi mắt anh, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên.

Anh hiểu rồi.

Hội Đồng Kiếm không muốn giết anh.

Họ muốn biến anh thành một công cụ hoàn hảo.

Một kẻ vô cảm, mạnh mẽ, và tuyệt đối trung thành.

Và để đạt được điều đó, anh phải tự nguyện cắt đứt mọi liên kết.

Nhưng có một điều mà Lão Khổ không nói.

Một điều mà chính Lâm Uyên cũng không dám nghĩ đến.

Nếu anh quên đi tất cả, liệu anh còn là Lâm Uyên nữa không?

Hay anh chỉ là một cái vỏ rỗng, được lấp đầy bởi kiếm ý của Hội Đồng?

Lão Khổ bước tới, đặt bàn tay gầy guộc lên vai Lâm Uyên.

Đây là sự hy sinh cần thiết.

Để bảo vệ những gì còn lại, ngươi phải từ bỏ chúng.

Đó là bi kịch của kiếm khách."

Lâm Uyên gật đầu.

Anh đưa tay lên, chạm vào chuôi kiếm.

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ lòng bàn tay, đi thẳng vào tim.

Anh cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp.

Không phải vì anh đã mất, mà vì anh đang chuẩn bị để mất.

Lâm Uyên lao về phía trước, không phải để chiến đấu, mà để *khám phá*.

Gian phòng gương vỡ tan, lộ ra một hành lang ngầm dẫn xuống sâu lòng núi Shenmu.

Đây không phải là địa đạo của các tông môn, mà là "Ống dẫn Khí Huyết" của thế giới.

Trên tường, thay vì đá, là vô số những viên ngọc nhỏ bé, mỗi viên chứa một đoạn ký ức.

Chúng phát ra ánh sáng mờ nhạt, như những ngôi sao chết.

Lâm Uyên nhận ra chúng.

Đó không phải là ký ức của anh.

Đó là ký ức của những kiếm khách trước đây.

Những kẻ đã chọn con đường cô độc.

Những kẻ đã "tái tạo" thành công.

Anh chạm vào một viên ngọc.

Lập tức, một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí anh.

Anh thấy một người đàn ông đang khóc, ôm lấy xác một cô gái.

Anh thấy một người phụ nữ đang cười, nhưng nụ cười ấy đầy nỗi đau.

Anh thấy một đứa trẻ đang chơi đùa, nhưng bóng đổ của nó là một lưỡi kiếm.

Mỗi viên ngọc là một linh hồn bị đóng băng.

Một ký ức bị tách rời khỏi chủ nhân, trở thành một vật sở hữu của Hội Đồng Kiếm.

Họ không chỉ lấy đi cảm xúc.

Họ lấy đi *bản thân*.

Lâm Uyên lùi lại, tay run rẩy.

Anh hiểu rồi.

Hội Đồng Kiếm không chỉ muốn biến anh thành một cỗ máy.

Họ muốn lưu trữ những ký ức của anh.

Họ muốn sở hữu nỗi đau của anh.

Họ muốn biến nỗi đau thành nguồn năng lượng cho kiếm ý của họ.

"Ngươi đã hiểu chưa?" Lão Khổ hỏi, giọng nói vang vọng từ phía sau.

"Đây là một nhà tù," Lâm Uyên nói, giọng nói đầy kinh tởm.

"Họ giam giữ ký ức để kiểm soát chúng ta."

"Không," Lão Khổ lắc đầu.

"Đây là một kho báu.

Ký ức là sức mạnh.

Nỗi đau là nhiên liệu.

Hội Đồng Kiếm biết điều đó.

Và họ đã tìm ra cách để khai thác nó."

Lâm Uyên nhìn vào những viên ngọc.

Anh thấy sự phản chiếu của chính mình trong chúng.

Một người đàn ông cô độc, mang theo gánh nặng của quá khứ.

Anh thấy sự yếu đuối của mình.

Anh thấy sự tuyệt vọng của mình.

Và rồi, anh thấy một thứ khác.

Một thứ mà Hội Đồng Kiếm không muốn ai biết.

Một lỗ hổng trong hệ thống.

Một điểm yếu trong quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối".

Lâm Uyên lao ra khỏi phòng, tay run rẩy cầm cuốn sổ.

Anh cần xác minh.

Anh gọi về những ký ức sâu nhất: Lần đầu gặp Lin Yue.

Mùi hương hoa mai.

Tiếng cười giòn tan.

*Đúng là thật,* anh nghĩ.

*Cảm xúc này quá đỗi chân thực.*

Nhưng rồi, anh nhìn vào dòng ghi chép thứ hai trong sổ: *"Chủ thể phản kháng.

Đã tiêm nhiễm ký ức giả.

Mục tiêu: Kích hoạt phản ứng miễn dịch của khí huyết."*

Lâm Uyên sững sờ.

Tay anh run lên.

Những ký ức anh trân trọng, những nỗi đau anh chịu đựng, những niềm vui anh giữ gìn...

tất cả chỉ là một cú lừa?

Anh nhớ lại ngày Tiểu Nguyệt chết.

Anh nhớ lại nỗi đau xé lòng.

Anh nhớ lại sự cô độc sau đó.

Tất cả đều là thật.

Nhưng nếu chúng là thật, tại sao cuốn sổ lại nói chúng là giả?

Lão Khổ xuất hiện bên cạnh anh, ánh mắt lạnh lùng.

"Ngươi nghĩ rằng mình đang giữ lấy nhân tính của mình.

Nhưng thực tế, ngươi đang nuôi dưỡng một cái bẫy.

Hội Đồng Kiếm đã trồng những ký ức này vào tâm trí ngươi.

Họ muốn ngươi tin rằng tình yêu là yếu đuối.

Họ muốn ngươi tin rằng nỗi đau là gánh nặng.

Và khi ngươi cố gắng cắt đứt chúng, ngươi sẽ tạo ra một vết nứt trong khí huyết.

Và từ vết nứt đó, họ sẽ xâm nhập."

Lâm Uyên cảm thấy thế giới xung quanh mình đang sụp đổ.

Anh đã tin vào một phiên bản sự thật sai.

Anh đã tin rằng mình đang chiến đấu để bảo vệ nhân tính.

Nhưng hóa ra, anh đang tự đào mồ cho chính mình.

"Vậy thì ta phải làm gì?" Lâm Uyên hỏi, giọng nói run run.

"Ngươi phải chấp nhận sự thật," Lão Khổ nói.

"Ngươi không thể giữ lấy ký ức.

Ngươi cũng không thể cắt đứt chúng.

Ngươi phải tìm ra cách để mang chúng theo mình, mà không bị chúng kéo xuống vực thẳm.

Đó là sự cân bằng mong manh nhất mà một kiếm khách có thể đạt được."

Lâm Uyên nhìn vào cuốn sổ.

Những dòng chữ trong đó bắt đầu mờ đi, biến thành những ký tự kỳ lạ mà anh không thể đọc.

Anh hiểu rồi.

Ký ức không phải là gánh nặng.

Nó là vũ khí.

Và Hội Đồng Kiếm muốn anh tự hủy hoại bản thân bằng chính vũ khí đó.

Ba bóng người xuất hiện trước mặt Lâm Uyên.

Đó là Ba Đại Kiếm Khách của thế giới Shenmu, những kẻ đã đạt cảnh giới Vô Cảm.

Họ không tấn công, mà nhìn Lâm Uyên với ánh mắt của những nhà khoa học nhìn một con chuột trong mê cung.

*"Ngươi đã đọc sổ,"* người giữa nói, giọng nói không có cảm xúc.

*"Ngươi biết mình là gì rồi."*

Lâm Uyên nắm chặt chuôi kiếm.

Anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự bình tĩnh lạ thường.

Anh đã hiểu ra sự thật.

Hội Đồng Kiếm không muốn giết anh.

Họ muốn *sử dụng* anh.

Họ muốn biến anh thành một công cụ để kiểm soát quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối".

"Ta không cần sự giải thoát của các ngươi," Lâm Uyên nói, giọng nói vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.

"Ta sẽ giữ lấy những gì của ta.

Và ta sẽ chiến đấu vì chúng."

Ba Đại Kiếm Khách nháy mắt.

*"Ngươi đang chọn con đường tự sát,"* người bên trái nói.

*"Ngươi sẽ chết."*

"Có lẽ," Lâm Uyên mỉm cười.

"Nhưng ít nhất, ta sẽ chết như một con người."

Anh vung kiếm.

Kiếm ý của anh không còn là màu xanh lam lạnh lẽo, mà là màu trắng xóa, như tuyết trên đỉnh núi.

Nó không nhanh như trước, nhưng nó vững chãi hơn.

Nó mang theo trọng lượng của những ký ức, của những nỗi đau, và của những hy vọng.

Ba Đại Kiếm Khách tấn công.

Kiếm khí của họ cắt qua không khí, tạo thành những âm thanh rít lên đáng sợ.

Nhưng Lâm Uyên không né tránh.

Anh đứng yên, đón nhận những lưỡi kiếm.

Và rồi, điều kỳ diệu xảy ra.

Kiếm khí của họ chạm vào Lâm Uyên, nhưng không gây ra vết thương nào.

Thay vào đó, những ký ức của *chính họ* – những nỗi đau, những mối tình, những mất mát mà họ đã cố gắng quên đi – bắt đầu tuôn trào ra từ cơ thể họ, hòa vào không khí.

Họ gào thét.

Họ sụp đổ xuống đất, không còn là những cỗ máy lạnh lùng, mà là những con người yếu đuối, vỡ vụn trước gánh nặng của ký ức.

Lâm Uyên đứng yên, đôi mắt mở to.

Anh không nhớ mình đã làm gì.

Anh không nhớ mình đã chiến đấu như thế nào.

Anh chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc đó, anh đã chạm đến một thứ gì đó lớn hơn cả sức mạnh.

Ba đại kiếm khách tấn công.

Nhưng kiếm khí của họ trượt qua Lâm Uyên như thể anh ta không tồn tại.

Luật "Nhanh Chậm" không thể khóa định vị anh, vì anh không có "tốc độ" theo nghĩa đen, cũng không có "chậm" theo nghĩa cảm xúc.

Anh là một điểm mù.

Lâm Uyên bước tới.

Mỗi bước chân của anh làm không khí xung quanh *vỡ vụn*.

Không phải do sức mạnh, mà do sự hiện diện của anh.

Anh không còn là một phần của thế giới này.

Anh là một lỗi trong hệ thống.

Một ngoại lệ trong quy luật.

Và từ phía chân trời, một bóng người đang bước tới.

Đó không phải là Tiểu Nguyệt.

Đó không phải là ảo ảnh.

Đó là một người phụ nữ mặc áo choàng trắng, mặt nạ vàng, và trong tay cầm một cây đàn cầm cổ xưa.

Cô nhìn Lâm Uyên, và mỉm cười.

"Cuối cùng," cô nói, giọng nói vang lên như tiếng chuông ngân trong hư không.

"Ta đã tìm thấy ngươi, người mang ký ức."

Lâm Uyên không biết cô là ai.

Nhưng anh biết rằng, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, anh không còn cô độc.

Anh mang theo những ký ức của mình.

Và chúng sẽ là vũ khí mạnh nhất của anh.

Người phụ nữ拨动 dây đàn.

Một âm thanh vang lên, không phải là âm thanh của thế giới này.

Nó là âm thanh của sự thật.

Và sự thật đó sẽ phá vỡ mọi thứ mà Lâm Uyên đã biết.

*"Ngươi không phải là con người,"* cô nói.

*"Ngươi là một chương trình.

Và ta là kẻ xóa bỏ ngươi."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập