Chương 9
Lục Khuyết bước vào trong bóng tối dày đặc, đôi giày da của hắn发出 tiếng vang khô khốc trên nền đá ẩm ướt.
Ở đây, ánh sáng từ những chiếc đèn lồng khí đốt màu xanh lét chiếu rọi lên những khuôn mặt tái nhợt, những con mắt trợn ngược của những kẻ đang đếm từng giây cuối cùng của đời mình.
Hắn không nhìn xung quanh.
Ánh mắt hắn chỉ tập trung vào chiếc đồng hồ trên cổ tay trái.
Con số đang đếm ngược: 00:14:32.
Mười bốn phút ba mươi hai giây.
Đó là tất cả những gì hắn còn lại nếu không tìm được cách nạp năng lượng ngay lập tức.
Trong kiếp trước, hắn đã từng nghĩ rằng tiền bạc có thể mua được mọi thứ, nhưng khi bị System Thiên Đạo tước đoạt danh tính và ném xuống tầng đáy xã hội, hắn mới hiểu ra sự thật tàn khốc nhất của Đại Lục Huyền Hư: Thời gian là thứ duy nhất có giá trị, và nó luôn chảy về một hướng – cái chết.
"Mày muốn mua thời gian à?"
Một giọng nói khàn khàn, như tiếng giấy nhám cào lên bảng đen, vang lên từ phía sau một chiếc quầy hàng tồi tàn được dựng lên bằng những tấm ván gỗ mục.
Người đàn ông ngồi sau quầy có nửa khuôn mặt bị cháy xém, chiếc đồng hồ trên cổ tay hắn gần như đã tắt ngấm, chỉ còn vài con số nhấp nháy yếu ớt.
Hắn là một "Thu mua viên" – kẻ chuyên săn lùng những sinh mạng sắp cạn kiệt để trích xuất những giây phút cuối cùng, rồi bán lại cho những kẻ giàu có hơn với lãi suất cắt cổ.
Lục Khuyết dừng bước.
Hắn không đáp lời, chỉ từ từ đưa tay ra, lấy từ túi áo ra một vật nhỏ.
Đó không phải là tiền – thứ giấy vụn vô giá trị ở thế giới này – mà là một ống nghiệm nhỏ chứa đầy chất lỏng màu đỏ sẫm, đang sôi sùng sục nhẹ nhàng.
Đó là "Huyết Tinh" của một con Linh Thú cấp F mà hắn đã giết chết trong rừng Cấm Địa trước khi bị System triệu hồi.
Trong kiếp trước, hắn đã bỏ lỡ cơ hội này, nhưng lần này, ký ức của hắn là vũ khí sắc bén nhất.
"Đổi," Lục Khuyết nói, giọng lạnh lẽo như băng giá.
"Tôi cần mười lăm phút.
Và tôi muốn giao dịch kín đáo."
Người thu mua viên nheo mắt, ánh mắt sắc lẹm quét qua ống nghiệm, rồi dừng lại ở chiếc đồng hồ của Lục Khuyết.
Hắn cười khẩy, một nụ cười đầy khinh miệt nhưng cũng ẩn chứa tham lam.
"Mười lăm phút?
Với một ống Huyết Tinh cấp F?
Mày đùa tao sao, tiểu tử?
Giá thị trường hiện tại là một ống đổi năm phút, trừ đi phí giao dịch và phí rủi ro, mày chỉ nhận được ba phút."
"Ba phút không đủ để tôi sống sót qua đêm," Lục Khuyết đáp, ánh mắt không chớp.
"Tôi biết giá thực.
Hôm nay, ở khu vực B, có một tên cường giả cấp D vừa chết.
Nguồn cung Huyết Tinh khan hiếm.
Nếu mày không đổi, tôi sẽ đi tìm người khác.
Và tôi biết nơi nào có những kẻ sẵn sàng trả giá cao hơn cho máu tươi."
Người thu mua viên im lặng.
Không khí trong quán trọ trở nên căng thẳng.
Những kẻ xung quanh, những "ma đói" đang chờ đợi cơ hội cướp giật thời gian của nhau, đều quay đầu lại nhìn.
Họ ngửi thấy mùi của một con mồi yếu đuối nhưng nguy hiểm.
Lục Khuyết không run rẩy.
Hắn cảm thấy nhịp tim mình chậm lại, từng nhịp đập đều đặn như một chiếc đồng hồ đo thời gian.
Hắn đang tính toán.
Hắn biết người này sợ hãi hơn hắn.
Người này cần thời gian để trả nợ cho một băng đảng tội phạm, và nếu không có được nó trong vòng hai mươi phút nữa, hắn sẽ bị tịch thu mạng sống.
"Bảy phút," người thu mua viên cuối cùng thì thào, giọng run rẩy.
Và mày phải để lại một ngón tay út làm thế chân.
Đó là luật của Hư Không."
Lục Khuyết nhíu mày.
Trong kiếp trước, hắn đã từng cắt ngón tay để mua thời gian, và vết thương đó đã nhiễm trùng, khiến hắn mất thêm ba ngày chữa trị – ba ngày mà hắn đã không bao giờ lấy lại được.
Nhưng lần này, hắn không có lựa chọn.
Hắn nhìn xuống ngón tay út bên trái, nơi mà trong tương lai, nó sẽ bị cắt bỏ bởi một tên sát thủ nhận tiền từ Giám Sát Viên 001.
"Được," hắn nói.
Hắn đặt ống nghiệm xuống.
Người thu mua viên nhanh chóng lấy một con dao găm nhỏ, sắc bén, và một chiếc kìm sắt.
Lục Khuyết đưa tay ra, đặt ngón tay út lên bàn gỗ.
Hắn không hét lên.
Hắn chỉ nhìn vào chiếc đồng hồ của mình.
Khi lưỡi dao chạm vào da thịt, một cơn đau đớn dữ dội xé toạc ý thức của hắn.
Máu chảy ra, đỏ thẫm, rơi xuống sàn nhà.
Nhưng thay vì sợ hãi, một luồng năng lượng ấm áp bắt đầu lan tỏa trong cơ thể hắn.
System Thiên Đạo kích hoạt.
*【Hệ thống phát hiện: Máu tươi của Chủ Nhân đang bị mất đi.】*
*【Kích hoạt chế độ "Hấp Thụ Đau Khổ".】*
*【Đang chuyển đổi nỗi đau thành Thời Gian...】*
Con số trên đồng hồ của Lục Khuyết dừng lại.
Sau đó, nó bắt đầu tăng lên.
00:14:33...
00:14:34...
Mỗi giây trôi qua, nỗi đau từ vết thương càng dữ dội hơn, nhưng thời gian sống lại được thêm vào.
Đây chính là cái bẫy mà System đã chuẩn bị.
Nó không cho hắn thời gian miễn phí; nó bắt hắn phải trả giá bằng nỗi đau.
Càng đau, thời gian càng nhiều.
Nhưng nỗi đau đó sẽ tích tụ, và một ngày nào đó, nó sẽ phá hủy tâm trí của hắn.
Lục Khuyết nghiến răng, ánh mắt trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn vào người thu mua viên, người đang há hốc miệng nhìn chằm chằm vào đồng hồ của Lục Khuyết với vẻ kinh hãi.
"Mày vừa làm gì vậy?" hắn hỏi, giọng run rẩy.
"Tôi đang sống," Lục Khuyết đáp, rút tay ra, cầm lấy chiếc khăn tay bịt vết thương.
"Và mày vừa mua được một món đồ chơi nguy hiểm."
Hắn quay lưng, bước ra khỏi quán trọ.
Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi.
Những giọt nước lạnh lẽo thấm vào da thịt, làm dịu đi nỗi đau, nhưng cũng làm cho sự tỉnh táo của hắn càng thêm sắc bén.
Hắn biết rằng mình vừa mới đặt viên gạch đầu tiên cho con đường trở thành "Ma Đầu".
Nhưng hắn không quan tâm.
Vì nếu không trở thành quái vật, hắn sẽ không thể bảo vệ được những người mà hắn yêu thương.
***
Hắn không quay về nhà.
Nhà của hắn, căn phòng nhỏ tồi tàn ở rìa thành phố, giờ đây đã trở thành một cái bẫy.
Giám Sát Viên 001 đã từng quan sát hắn ở đó.
Hắn cần một nơi khác, một nơi mà System khó có thể theo dõi, một nơi mà hắn có thể lên kế hoạch cho bước tiếp theo.
Hắn tiến về phía khu công nghiệp cũ, nơi những nhà máy sản xuất linh kiện cho đồng hồ đếm ngược đã bị đóng cửa từ nhiều năm trước.
Ở đó, sự im lặng là thứ phòng thủ tốt nhất.
Trong khi đi, Lục Khuyết mở giao diện System trong tâm trí.
Một màn hình ảo màu xanh dương hiện ra trước mắt hắn, hiển thị những thông số lạnh lùng và vô cảm.
*【Cấp độ: F-rank】*
*【Thời gian sống hiện tại: 00:21:15】*
*【Nhiệm vụ hiện tại: Sinh tồn qua đêm.
Phần thưởng: 10 Giây.】*
*【Cảnh báo: Giám Sát Viên 001 đang quét khu vực.
Mức độ nguy hiểm: Cao.】*
Lục Khuyết nhíu mày.
Giám Sát Viên 001.
Tên đó xuất hiện trong ký ức của hắn như một cơn ác mộng.
Trong kiếp trước, hắn đã từng đối đầu với hắn, và thất bại thảm hại.
001 không phải là một con người bình thường.
Hắn là một "Người Quan Sát", một thực thể được System tạo ra để đảm bảo rằng các nhân vật chính không thoát khỏi kịch bản định mệnh.
Hắn không có cảm xúc, không có lòng thương, và không có giới hạn đạo đức.
Đối với 001, nỗi đau của con người chỉ là dữ liệu, là nhiên liệu để duy trì sự tồn tại của System.
Lục Khuyết dừng bước trước một bức tường gạch vỡ.
Hắn nhìn lên, thấy một bóng đen lơ lửng trên không trung, cách đó vài chục mét.
Đó không phải là một con người, mà là một khối năng lượng tối, hình dạng giống như một con mắt khổng lồ, đang quay chậm rãi.
Con mắt đó không nhìn thấy bằng ánh sáng, mà bằng sự sợ hãi.
Nó đang quét qua từng góc khuất, tìm kiếm những linh hồn yếu đuối để thu hoạch.
Hắn cúi thấp người, bước vào trong một khe hở của bức tường.
Bên trong là một căn phòng rộng lớn, đầy bụi bặm và rác rưởi.
Hắn tìm một góc khuất, ngồi xuống, và bắt đầu phân tích tình hình.
Hắn cần một kế hoạch.
Hắn không thể đối đầu trực tiếp với 001 lúc này.
Hắn cần một lợi thế, một thứ gì đó mà 001 không thể dự đoán được.
Hắn nhớ lại mảnh giấy mà hắn đã lấy từ xác kẻ đeo mặt nạ.
*"Đừng tin vào sự đếm lên.
Đồng hồ rết đầu tiên đã bắt đầu."* Câu nói đó ám chỉ điều gì?
Sự đếm lên của đồng hồ hắn không phải là một ân huệ, mà là một lời nguyền.
Nó liên kết nỗi đau với thời gian sống.
Nếu hắn tiếp tục như vậy, hắn sẽ trở thành một nô lệ của nỗi đau, và cuối cùng, hắn sẽ mất đi lý trí.
Nhưng nếu hắn ngừng lại, hắn sẽ chết.
Một ý tưởng nguy hiểm bắt đầu hình thành trong đầu hắn.
Hắn nhớ lại Bạch Thanh Y.
Cô ấy luôn nghi ngờ những thay đổi đột ngột ở hắn.
Cô ấy có trực giác sắc bén, và cô ấy đang tìm cách phá hủy đồng hồ của mình.
Nếu hắn có thể giúp cô ấy phá vỡ liên kết với System, thì cô ấy sẽ trở nên miễn nhiễm với các bẫy của 001.
Nhưng để làm được điều đó, hắn cần một thứ gì đó mạnh hơn cả Huyết Tinh.
Hắn cần "Hồn Phách" của một cường giả.
Lục Khuyết nhắm mắt lại, tập trung vào ký ức của kiếp trước.
Hắn nhớ ra một tên cường giả cấp C, tên là "Tử Lang", người đã chết trong một cuộc chiến với System.
Tử Lang không bị giết bởi sức mạnh, mà bởi sự phản bội.
Hắn đã để lại một di vật, một chiếc nhẫn chứa đựng linh hồn của hắn, trước khi chết.
Chiếc nhẫn đó giờ đây đang nằm trong tay của một tên trung gian chợ đen, người mà Lục Khuyết biết rõ địa chỉ.
Nhưng để lấy được chiếc nhẫn, hắn cần phải đối mặt với một vấn đề lớn hơn.
Tên trung gian đó không chỉ là một kẻ buôn bán.
Hắn là một trong những "Đồng Minh" của Giám Sát Viên 001.
Hắn biết mọi động tĩnh của những kẻ chống đối System.
Nếu Lục Khuyết đến đó, hắn sẽ bị phát hiện ngay lập tức.
Hắn cần một cái bẫy.
Hắn cần khiến 001 tin rằng hắn đang đi theo một hướng khác, trong khi hắn lại đi theo hướng khác.
Hắn cần tạo ra một "cái bóng" – một phiên bản giả của chính mình, để đánh lạc hướng System.
Lục Khuyết mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo và tàn nhẫn.
Hắn đã tìm ra cách.
Hắn sẽ sử dụng chính nỗi đau của mình làm mồi nhử.
Hắn sẽ kích hoạt chế độ "Hấp Thụ Đau Khổ" ở mức tối đa, khiến đồng hồ của hắn đếm lên nhanh chóng, tạo ra một lượng lớn năng lượng thời gian.
System sẽ cảm nhận được sự bất thường đó và tập trung sự chú ý vào hắn.
Trong khi đó, hắn sẽ sử dụng một kỹ năng ẩn mà hắn đã học được trong kiếp trước – "Ảo Ảnh Thời Gian" – để tạo ra một bản sao của chính mình, mang theo lượng thời gian dư thừa đó, và dẫn 001 vào một cạm bẫy chết người.
Nhưng kỹ năng đó có một cái giá.
Nó sẽ đốt cháy ký ức của hắn.
Mỗi lần sử dụng, hắn sẽ mất đi một phần ký ức về những người mà hắn yêu thương.
Hắn sẽ quên đi khuôn mặt của Bạch Thanh Y, giọng nói của Tử Cốt, và thậm chí là lý do tại sao hắn đang chiến đấu.
Lục Khuyết nhìn vào chiếc đồng hồ trên cổ tay.
Con số đang tăng lên: 00:25:40.
Hắn cảm thấy nỗi đau từ vết thương ở ngón tay lan tỏa khắp cơ thể, nhưng hắn không hề run rẩy.
Hắn đã sẵn sàng trả giá.
Vì nếu không có ký ức, hắn vẫn sẽ chiến đấu.
Vì nếu không có tình yêu, hắn vẫn sẽ bảo vệ.
Đó là bản năng của một kẻ sống sót.
Hắn đứng dậy, lau sạch máu trên tay, và bước ra khỏi căn phòng.
Bên ngoài, mưa đã ngớt.
Bầu trời tối đen như mực, không một vì sao nào.
Nhưng trong đôi mắt của Lục Khuyết, một tia lửa đỏ rực đang cháy.
Đó không phải là hy vọng, mà là sự thù hận.
Sự thù hận dành cho System, dành cho 001, và dành cho chính phiên bản tương lai độc ác của hắn.
Hắn biết rằng mình đang đi vào một cuộc chơi mà kẻ thua cuộc sẽ mất đi linh hồn.
Nhưng hắn không sợ.
Vì hắn đã chết một lần.
Và lần này, hắn sẽ không để cho bất cứ ai, kể cả chính mình, quyết định số phận của hắn.
Hắn bước vào bóng tối, hòa mình vào dòng người của những kẻ đang tìm kiếm sự sống.
Và trong sâu thẳm tâm trí, giọng nói của System vang lên, lạnh lùng và vô cảm:
*【Cảnh báo: Hành vi của Chủ Nhân đang lệch khỏi kịch bản.】*
*【Đang kích hoạt giao thức sửa chữa...】*
Lục Khuyết không đáp lại.
Hắn chỉ mỉm cười, và tiếp tục bước đi.
Hắn biết rằng 001 đang ở ngay phía sau, trong bóng tối, chờ đợi cơ hội để kết liễu hắn.
Nhưng lần này, kẻ săn mồi sẽ trở thành con mồi.
Và kẻ săn mồi, sẽ là chính hắn.
Bóng dáng của hắn biến mất trong đêm, để lại phía sau một vệt máu nhỏ trên nền đất ẩm ướt.
Vệt máu đó không phai đi, mà ngược lại, nó bắt đầu phát sáng, như một dấu hiệu của một cuộc chiến mới, một cuộc chiến mà không ai trong số những người sống sót trong Đại Lục Huyền Hư từng tưởng tượng ra.
Và ở đâu đó, trong một căn phòng tối, Giám Sát Viên 001 mở mắt ra.
Con mắt của hắn, một khối năng lượng tối, nhìn về phía bóng tối nơi Lục Khuyết vừa biến mất.
Hắn không nói gì, nhưng trong tâm trí hắn, một câu hỏi vang lên:
*"Tại sao ngươi lại chọn con đường này, Lục Khuyết?
Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể đánh bại Thiên Đạo sao?"*
Câu trả lời, dĩ nhiên, là không.
Nhưng đó không phải là lý do để dừng lại.
Vì đôi khi, chính sự tuyệt vọng là thứ tạo nên sức mạnh lớn nhất.
Và Lục Khuyết, kẻ đã chết và sống lại, giờ đây đang bước vào giai đoạn cuối cùng của cuộc chơi.
Giai đoạn mà ở đó, không có luật lệ, không có đạo đức, và không có sự tha thứ.
Chỉ có sự sống, và cái chết.
Hắn rút ra mảnh giấy từ túi áo, nhìn vào ký hiệu vòng tròn bị cắt đôi bởi mũi tên.
Và lần này, hắn hiểu ý nghĩa của nó.
Đó không phải là một lời cảnh báo.
Đó là một lời mời gọi.
Một lời mời gọi để trở thành Ma Đầu.
Hắn xé nhỏ mảnh giấy, và để những mảnh giấy bay theo gió.
Gió cuốn chúng đi, vào sâu trong bóng tối, như những linh hồn của những kẻ đã thất bại trước đây.
Và Lục Khuyết, với đôi mắt lạnh lùng và trái tim đầy thù hận, bước tiếp.
Hắn không biết mình sẽ đi đâu, nhưng hắn biết mình sẽ không bao giờ quay lại.
Vì phía sau hắn là cái chết.
Và phía trước hắn, là sự hủy diệt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận