Chương 8
Mỗi một luồng khí lạnh lẽo lướt qua da thịt đều mang theo mùi ẩm mốc của sự phân rã và tiếng thì thầm của những linh hồn đã bị nuốt chửng bởi thời gian.
Lục Khuyết di chuyển như một bóng ma, bước chân của hắn rơi xuống lớp lá mục mà không tạo ra tiếng động, nhưng mỗi nhịp tim lại vang lên như tiếng trống chiến trong tai hắn.
Trên cổ tay trái, chiếc đồng hồ đếm ngược – biểu tượng của cái chết định mệnh – đang tick-tac với một nhịp điệu khác thường.
Nó chậm hơn.
Hắn nhớ lại kiếp trước, khi đồng hồ này chạy nhanh gấp mười lần, từng giây trôi qua như một nhát dao cứa vào tâm can.
Nhưng giờ đây, với tư cách là một "Pin" tiềm năng được Hệ Thống Thiên Đạo ưu ái, hắn được ban thưởng một đặc quyền nhỏ bé: sự chậm rãi.
Tuy nhiên, cảm giác này không mang lại sự an tâm, mà ngược lại, nó giống như một lời mời gọi vào bữa tiệc tử thần.
Hệ Thống không cho hắn thời gian để sống, nó chỉ cho hắn thời gian để trải nghiệm nỗi đau một cách chậm rãi hơn, để mỗi khoảnh khắc tuyệt vọng đều được kéo dài, để vị đắng của sự mất mát thấm sâu vào từng tế bào.
Lục Khuyết dừng lại, ánh mắt quét qua những thân cây cổ thụ phủ đầy rêu xám.
Những chiếc lá ở đây không xanh, chúng có màu xanh thẫm gần đen, uốn cong như những ngón tay xương xẩu đang cố gắng vươn ra bắt lấy cổ họng kẻ nào dám bước vào lãnh địa của chúng.
Hắn rút thanh kiếm sắt gỉ ra từ kiếp trước, lưỡi kiếm mờ đục nhưng vẫn sắc bén nhờ vào ký ức về cách mài giũa nó từ những năm tháng lang thang trong nghèo đói.
Hắn không cần vũ khí thần kỳ, hắn cần sự sống sót.
Và để sống sót, hắn phải chấp nhận trở thành một con thú.
Một tiếng động khẽ vang lên từ phía sau bụi rậm.
Không phải tiếng động của thú dữ, mà là tiếng vỏ chitin cọ xát vào nhau, tiếng của một sinh vật đã tiến hóa để tồn tại trong môi trường nơi thời gian là tiền tệ.
Lục Khuyết quay người lại, cơ bắp căng cứng.
Từ bóng tối, một con Gián Thời Gian khổng lồ bò ra.
Con vật này có kích thước bằng một con chó lớn, với bộ vỏ sáng bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt lọt qua tán lá.
Đôi mắt đỏ ngầu của nó không nhìn thấy hình ảnh, chúng nhìn thấy dòng chảy của thời gian trên cơ thể con mồi.
Con Gián Thời Gian rít lên, một âm thanh chói tai làm rung chuyển không khí.
Nó lao về phía Lục Khuyết, móng vuốt sắc nhọn cào xuống đất, tạo ra những vệt lửa nhỏ do ma sát.
Lục Khuyết không lùi bước.
Hắn đã biết điểm yếu của loại quái vật này từ kiếp trước: chúng chỉ tấn công khi cảm nhận được sự sợ hãi, vì nỗi sợ làm chậm dòng thời gian của nạn nhân, khiến chúng trở nên dễ bắt hơn.
Hắn hít một hơi sâu, ép trái tim mình đập chậm lại, kiểm soát từng nhịp thở, biến cơ thể mình thành một khối đá lạnh giá.
Trong khoảnh khắc con Gián Thời Gian lao tới, Lục Khuyết nhún người sang bên, thanh kiếm trong tay vung lên một cung tròn hoàn hảo.
Lưỡi kiếm cắt qua lớp vỏ cứng của con vật, không gặp phải sự kháng cự đáng kể.
Máu đen sền sệt bắn ra, mùi tanh nồng nặc.
Con Gián Thời Gian抽搐, cố gắng ngoạm lấy chân hắn, nhưng Lục Khuyết đã dẫm mạnh lên đầu nó, nghiền nát bộ não nhỏ bé bên trong.
Hắn rút kiếm ra, liếc nhìn xác con vật.
Trên lưng con Gián, một đồng hồ nhỏ xíu đang đếm ngược nhanh chóng.
Hắn không lấy nó.
Hắn biết rằng thời gian của một con thú cấp thấp không đáng để hắn hao tổn năng lượng để trích xuất.
Hắn cần thứ gì đó lớn hơn, thứ gì đó có thể thay đổi cục diện.
Hắn bước qua xác con vật, tiếp tục tiến sâu vào lòng rừng.
Ánh sáng mặt trời giờ đây gần như biến mất, thay vào đó là một màu xanh biếc u ám phát ra từ chính thân cây và rễ cây.
Cây cối ở đây mọc ngược, rễ cây chĩa lên trời, tạo thành một mạng lưới kỳ quái giống như những sợi dây thần kinh của một bộ não khổng lồ.
Lục Khuyết cảm thấy một áp lực vô hình đè lên vai hắn, nặng trĩu như ngàn cân.
Không khí trở nên đặc quánh, khó thở.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều cảm thấy như đang lội qua bùn nhão.
Hắn nhớ lại lời thì thầm của phiên bản tương lai trong rừng: *"Ta là phiên bản hoàn hảo của ngươi."* Câu nói đó vẫn vang vọng trong đầu hắn, như một lời nguyền.
Nếu phiên bản tương lai của hắn là một con quái vật tàn bạo, thì điều đó có nghĩa là con đường hắn đang đi sẽ dẫn đến sự hủy diệt.
Nhưng hắn không có lựa chọn khác.
Bạch Thanh Y đang chờ đợi ở phía trước, Tử Cốt cũng vậy.
Hai người họ là lý do duy nhất khiến hắn còn muốn mở mắt ra mỗi sáng.
Nếu phải trở thành một con quái vật để cứu họ, thì hắn sẽ sẵn sàng gánh chịu địa ngục.
Bỗng nhiên, một luồng sáng yếu ớt lọt ra từ giữa những rễ cây mọc ngược.
Lục Khuyết dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua khu vực đó.
Đó là một đóa hoa.
Nó nhỏ bé, màu trắng trong suốt, dường như được làm từ pha lê, nhưng lại tỏa ra một aura mạnh mẽ khiến không khí xung quanh rung chuyển.
Trong kiếp trước, hắn đã nghe nói về nó, nhưng chưa bao giờ dám tiếp cận.
Nó là nguồn gốc của thời gian, là thứ duy nhất có thể làm chậm lại, hoặc thậm chí đảo ngược dòng chảy của đồng hồ đếm ngược.
Nhưng giá trị của nó cũng đồng nghĩa với mức độ nguy hiểm.
Lục Khuyết tiến lại gần, từng bước một.
Không khí xung quanh trở nên nặng trĩu, như thể có một bàn tay vô hình đang siết chặt cổ họng hắn.
Đồng hồ trên cổ tay hắn bắt đầu chạy chậm lại, từng giây một trở nên dài như một thế kỷ.
Hắn cảm thấy tim mình sắp nổ tung.
*"Cảnh báo: Áp lực Thời Gian cực cao.
Nếu tiếp tục, đồng hồ có thể về 0 trong 30 giây."*
Giọng nói của Hệ Thống vang lên trong đầu, lạnh lùng và vô cảm.
Lục Khuyết cắn răng, mồ hôi lạnh tuôn xuống trán.
Hắn không lùi lại.
Hắn biết rằng nếu hắn lùi lại bây giờ, hắn sẽ mãi mãi là một kẻ yếu đuối, một con rối trong tay số phận.
Hắn cần sức mạnh.
Hắn cần kiểm soát.
Hắn cần cứu họ.
Hắn đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm vào cánh hoa.
Một luồng điện chạy dọc theo cột sống, làm tê liệt cơ thể hắn.
Nhưng hắn không rút tay lại.
Hắn nắm chặt đóa hoa, kéo nó khỏi gốc.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh hắn vỡ vụn.
Những rễ cây, những tán lá, tất cả đều biến thành những con số, những dòng chảy dữ dội của thời gian.
Hắn thấy mình đang trôi nổi trong một dòng sông ánh sáng, nơi quá khứ, hiện tại và tương lai hòa quyện vào nhau.
Hắn nuốt chửng đóa hoa.
Vị đắng chát lan tỏa khắp cơ thể, sau đó là một luồng nhiệt mạnh mẽ bùng nổ từ trong bụng.
Hệ Thống báo động liên tục, tiếng cảnh báo vang lên chói tai.
*"Đang hấp thụ Căn Bản Nguyên Thủy...
Cấp độ F-rank hoàn thành.
Đang tiến hóa lên E-rank..."*
Cơ thể hắn rung chuyển dữ dội.
Da thịt tái cấu trúc, kinh mạch mở rộng, mang theo một cảm giác đau đớn tột cùng.
Hắn gục xuống quỳ, tay bám chặt vào mặt đất, cố gắng không hét lên.
Nhưng twist không nằm ở sự đau đớn.
Twist nằm ở điều mà Hệ Thống vừa tiết lộ.
*"Chúc mừng người dùng đã đạt cấp E-rank.
Tuy nhiên, để duy trì cấp độ này, người dùng cần một nguồn năng lượng ổn định.
Nguồn năng lượng khuyến nghị: Nỗi đau tinh thần của những người thân yêu."*
Lục Khuyết mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu vì đau đớn và kinh hoàng.
Hắn hiểu rồi.
Hệ Thống không muốn hắn thắng.
Nó muốn hắn trở thành một cái bẫy.
Nó muốn hắn sử dụng sức mạnh mới này để thao túng, để gây đau đớn cho Bạch Thanh Y và Tử Cốt, để từ đó trích xuất năng lượng tinh khiết nhất từ sự hối hận và tuyệt vọng của chính hắn.
Chiến thắng sẽ hủy diệt thứ hắn muốn bảo vệ.
Hắn càng mạnh, hắn càng trở thành một con quái vật, và con quái vật đó sẽ vô tình, hoặc cố ý, làm tổn thương những người hắn yêu thương.
Hắn đứng dậy, chân tay run rẩy.
Hắn cảm thấy sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản, nhưng nó cũng giống như một liều thuốc độc.
Hắn nhìn xuống đồng hồ trên cổ tay.
Con số không còn đếm ngược nữa.
Nó đang đếm lên.
Lục Khuyết quay lưng, bước ra khỏi rừng Cấm Địa.
Ánh sáng mặt trời chiếu xuống, nhưng hắn cảm thấy nó không còn ấm áp như trước.
Nó lạnh lẽo, xa lạ, như ánh mắt của một người quan sát vô cảm.
Hắn nhìn vào đồng hồ cổ tay, con số đang đếm lên chậm rãi:
Hắn rút ra một mảnh giấy nhỏ từ túi áo – một mảnh giấy hắn lấy từ xác kẻ đeo mặt nạ mà hắn đã gặp ở lối vào rừng.
Trên đó vẽ một ký hiệu kỳ lạ, giống như một vòng tròn bị cắt đôi bởi một mũi tên.
Bên dưới ký hiệu là một dòng chữ viết vội vã, nét chữ run rẩy: *"Đừng tin vào sự đếm lên.
Đồng hồ rết đầu tiên đã bắt đầu."*
Lục Khuyết siết chặt mảnh giấy, ngón tay trắng bệch.
Hắn nhớ lại khuôn mặt của Bạch Thanh Y, ánh mắt nghi ngờ nhưng đầy tin tưởng của cô ấy.
Và khuôn mặt hồn nhiên của Tử Cốt, nụ cười trong sáng như ánh nắng.
Hắn đã nghĩ rằng mình đang đi trên con đường cứu rỗi họ.
Nhưng có lẽ, hắn mới chỉ vừa bước vào cái bẫy chết người nhất mà Hệ Thống Thiên Đạo đã chuẩn bị từ lâu.
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi thành phố của họ nằm đó, và cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Hắn không biết liệu mình có thể phá vỡ vòng luẩn quẩn này hay không.
Nhưng hắn biết một điều chắc chắn: hắn không thể dừng lại.
Vì nếu dừng lại, hắn sẽ chết.
Và nếu hắn chết, họ cũng sẽ chết.
Hắn giấu mảnh giấy vào người, bước nhanh về phía thành phố.
Bóng dáng của hắn dài ra dưới ánh nắng chiều, đen kịt và đáng sợ, giống như một bóng ma đang rình rập.
Và trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói khác, giọng nói của chính hắn trong tương lai, cười khẽ: *"Chào mừng trở lại, Ma Đầu."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận