Chương 7
Tiếng tích tắc của hàng ngàn chiếc đồng hồ đếm ngược trên cổ tay những người dân Huyền Hư bên ngoài vang vọng vào đây, không còn là âm thanh cơ học đơn thuần mà hóa thành một bản giao hưởng tử thần, mỗi nhịp đập đều cào xé vào thần kinh đang căng thẳng tột độ của anh.
Lục Khuyết cảm thấy lạnh toát sống lưng, cái lạnh không đến từ nhiệt độ thấp của đá ẩm ướt, mà từ sự hiện diện áp đảo của "Thiên Đạo" – một thực thể vô hình nhưng sở hữu ý chí rõ ràng đang nhòm ngó lấy đi từng giây phút còn sót lại trong cơ thể anh.
Phó Duyệt Thị không nói ngay.
Anh ta đứng giữa vòng tròn bóng tối, tay cầm một cây nến bằng mỡ người đang cháy với ngọn lửa màu xanh lét, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo qua từng biểu cảm trên khuôn mặt lạnh băng của Lục Khuyết.
"Ngươi cảm thấy nó, phải không?" giọng nói của Phó Duyệt Thị trầm thấp, vang lên từ đâu đó trong bóng tối, khiến tóc tai Lục Khuyết dựng đứng lên.
"Thiên Đạo không chỉ là một hệ thống.
Nó là một thực thể sống, một con quái vật đói khát đang chờ đợi bữa ăn chính."
Lục Khuyết nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng.
Ký ức kiếp trước ùa về, nơi anh đã từng tin tưởng mù quáng vào những lời hứa hão huyền của hệ thống, chỉ để cuối cùng nhìn thấy em gái và người yêu hóa thành tro bụi trước mắt.
"Ta không cần biết nó là gì," Lục Khuyết lên tiếng, giọng khàn đặc vì sự kiềm chế.
"Ta chỉ cần biết làm thế nào để ngừng cái đồng hồ chết tiệt này lại trước khi nó về số không."
Phó Duyệt Thị cười khẽ, một tiếng cười khô khốc như tiếng lá cây khô bị giẫm nát.
"Ngừng nó lại?
Ngươi nghĩ thời gian là một dòng sông có thể đập đập lại sao?
Ở Huyền Hư, thời gian là máu.
Và ngươi đang chảy máu." Anh ta bước tới, ánh nến chiếu rọi lên nửa khuôn mặt méo mó, biến dạng của mình.
"Nhưng nếu ngươi muốn chơi trò này, ta có thể giúp.
Tuy nhiên, giá trị trao đổi không phải là vàng bạc.
Ngươi biết điều đó."
**
Ra khỏi khu vực của Phó Duyệt Thị, Lục Khuyết lao thẳng vào khu chợ đen của thành phố ngoại vi.
Không khí ở đây nặng mùi tro bụi, mồ hôi và tuyệt vọng.
Những kẻ sắp hết thời gian ngồi bệt xuống đất, bán cả linh hồn (thời gian còn lại) chỉ để mua một miếng bánh mì khô hoặc một liều thuốc giảm đau.
Tiếng khóc lóc, tiếng cãi vã và tiếng đếm ngược hỗn loạn tạo nên một bản hòa ca của địa ngục.
Lục Khuyết di chuyển nhanh chóng, ánh mắt quét qua từng góc khuất.
Anh cần tìm một người, một người duy nhất có thể cung cấp cho anh bản đồ chi tiết của Cấm Địa mà không bị Thiên Đạo theo dõi.
Hệ thống trong đầu anh bất chợt vang lên, giọng điệu máy móc lạnh lùng nhưng mang theo một sự đe dọa ngầm.
*[Cảnh báo: Mức độ nghi ngờ của Thiên Đạo đang tăng.
Chỉ số 15%.]*
*[Nhiệm vụ phụ: Thu thập 10 đơn vị thời gian từ các mục tiêu yếu đuối để làm dịu sự chú ý của Giám Sát Viên.]*
*[Phần thưởng: Gợi ý vị trí ẩn náu.]*
Lục Khuyết nghiến răng, ánh mắt anh quét qua một nhóm người đang giành giật một túi thời gian nhỏ.
Anh nhìn thấy một cậu bé khoảng mười tuổi, đồng hồ trên cổ tay chỉ còn lại vài phút, đang khóc nức nở vì bị đánh cắp thức ăn.
Ký ức kiếp trước ùa về, nơi anh đã từng lạnh lùng bước qua những cảnh tượng như vậy, coi thường sự sống của kẻ yếu để tồn tại.
Nhưng lần này, anh không thể.
Mỗi giọt nước mắt của cậu bé đều là một lời nhắc nhở về Tử Cốt.
Anh bước tới, không lấy đi thời gian của cậu bé, mà ném xuống một gói thực phẩm khô từ túi của mình.
Cậu bé ngước lên, ánh mắt đầy sợ hãi và nghi ngờ.
Lục Khuyết không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ rồi quay đi.
Hành động nhỏ bé này không mang lại cho anh bất kỳ phần thưởng hệ thống nào, nhưng nó làm dịu đi chút nào đó sự ngột ngạt trong lòng anh.
*[Cảnh báo: Hành vi không tối ưu.
Cơ hội thu thập năng lượng bị bỏ lỡ.]*
*[Lưu ý: Sự đồng cảm là điểm yếu.
Thiên Đạo sẽ khai thác nó.]*
Lục Khuyết phớt lờ thông báo.
Anh biết hệ thống đang cố gắng thao túng anh, biến anh thành một cỗ máy giết chóc vô cảm.
Nhưng anh không thể để mất đi nhân tính, bởi đó là thứ duy nhất còn lại khiến anh khác biệt với phiên bản tương lai độc ác của chính mình.
Anh tiếp tục di chuyển, tìm kiếm manh mối trong đám đông hỗn loạn.
**
Lục Khuyết bỏ đi, hướng về phía khu rừng Cấm Địa.
Nhiệm vụ trước mắt là tìm đường vào nơi mà thời gian bị mắc kẹt, nơi mà quy luật của Thiên Đạo không còn hiệu lực.
Anh biết rằng đây là một bước đi liều lĩnh, nhưng anh không có lựa chọn nào khác.
Đồng hồ trên cổ tay anh vẫn đếm ngược, mỗi giây trôi qua đều là một lời nhắc nhở về cái chết đang rình rập.
Khi anh bước vào rìa khu rừng, một luồng gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo mùi hương của hoa cỏ đã héo úa và đất ẩm mốc.
Cây cối ở đây扭曲, cành lá vươn ra như những cánh tay xương xẩu, cố gắng kéo anh lại.
Lục Khuyết rút thanh kiếm ra, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc khuất.
Anh biết rằng ở đây, kẻ thù không chỉ là hệ thống, mà là chính bản ngã tương lai của anh.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ sâu trong rừng, giọng nói của chính anh, nhưng đầy ác ý và khinh miệt.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng được ta sao, Lục Khuyết?
Ta là phiên bản hoàn hảo của ngươi.
Ta đã học được bài học từ nỗi đau.
Ta không còn những điểm yếu ngu ngốc như lòng thương hại hay hy vọng."
Lục Khuyết dừng bước, tim đập thình thịch.
Anh nhìn vào bóng tối, nơi hình ảnh của chính mình đang hiện ra, với đôi mắt đỏ ngầu và nụ cười điên loạn.
"Ta không cần phải thắng ngươi," Lục Khuyết nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy quyết tâm.
"Ta chỉ cần sống sót đủ lâu để phá hủy chiếc đồng hồ này.
Và khi đó, ngươi sẽ không còn tồn tại."
Hình ảnh tương lai cười lớn, một tiếng cười vang vọng khắp khu rừng, khiến lá cây rung chuyển.
"Vậy thì hãy bắt đầu trò chơi, bản ngã yếu kém của ta.
Xem ai sẽ là người sống sót cuối cùng."
Lục Khuyết lao vào bóng tối, thanh kiếm trong tay sáng lên một ánh sáng lạnh lẽo.
Anh không sợ hãi.
Anh đã chấp nhận số phận.
Và lần này, anh sẽ không để bất cứ điều gì, kể cả chính mình, cản trở con đường cứu sống những người anh yêu thương.
Đồng hồ trên cổ tay anh vẫn đếm ngược, nhưng trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự tự do kỳ lạ.
Tự do để chọn lựa, tự do để chiến đấu, và tự do để chết vì một lý do cao cả.
Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một câu hỏi vẫn đeo bám anh: Nếu chiến thắng đồng nghĩa với việc hủy diệt thứ anh muốn bảo vệ, thì liệu anh có thực sự đang đi đúng hướng?
Hay anh chỉ đang chạy trốn khỏi sự thật tàn khốc mà thôi?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận