Chương 6

Lục Khuyết không hét lên.

Trong kiếp trước, lúc này anh đã hoảng loạn và chết vì kiệt sức khi cố gắng chạy trốn.

Nhưng lần này, ánh mắt anh lạnh băng như thép.

Anh nhìn xuống cổ tay trái: con số đang giảm tốc độ kinh hoàng.

Mỗi giây trôi qua đều kèm theo cảm giác tê liệt lan từ ngón tay lên vai, như будто cơ thể đang bị xé nhỏ thành từng mảnh dữ liệu.

Ba tên thợ săn đứng trước mặt anh, giáo gỉ sét trong tay run rẩy nhưng vẫn giương lên.

Chúng không hiểu tại sao mục tiêu của chúng lại có vẻ ngoài bình thản đến rùng rợn.

Một trong số chúng, gã to lớn với khuôn mặt đầy sẹo, gằn giọng: "Đừng chơi đùa với chúng ta, E-rank.

Thời gian của ngươi sắp hết rồi.

Ngươi sẽ hóa tro trong vòng năm phút nữa.

Bắn hắn!"

Lục Khuyết không đáp lại.

Anh đóng mắt lại, tập trung vào tiếng vọng của Hệ Thống 'Thiên Đạo'.

Tiếng cảnh báo đỏ rực trước mắt anh không phải là lỗi kỹ thuật, mà là một lời mời gọi tàn bạo.

*[Nhiệm vụ đột xuất: Thu hoạch 'Thời Gian Sinh Mạng' từ kẻ thù để duy trì sự tồn tại.

Phần thưởng: Gia hạn 10 phút.]*

"Ngươi không nghe sao?" Gã thợ săn thứ hai hét lên, mồ hôi vã ra như tắm.

"Ngươi đang đếm ngược!

Ngươi sẽ chết!"

Lục Khuyết mở mắt.

Trong đôi ngươi đen thẳm, một tia sáng xanh lam nhấp nháy, lạnh lẽo và vô cảm.

"Ta biết," anh nói, giọng đều đều, không chút rung động.

"Và các người cũng vậy."

Anh bước về phía trước.

Chỉ một bước.

Nhưng khoảng cách giữa anh và gã thợ săn đầu tiên dường như bị nén lại.

Gã thợ săn đó hoảng hốt lùi lại, chân vấp phải rễ cây, ngã nhào xuống đất.

Lưỡi giáo của hắn trượt qua không khí, đâm vào không trung.

Lục Khuyết không dùng vũ khí.

Anh dùng tay không.

Bàn tay phải của anh vụt ra, nhanh như一道 sét, chụp lấy cổ gã thợ săn.

Không có tiếng xương vỡ, chỉ có tiếng 'tíc tắc' khô khốc vang lên từ cổ tay của gã nạn nhân.

Con số trên đồng hồ của gã thợ săn bắt đầu giảm.

Nhưng thay vì chảy vào không gian, nó bị hút về phía cổ tay Lục Khuyết.

Một dòng ánh sáng bạc, mỏng manh nhưng chói lòa, từ cổ tay gã thợ săn lao vào cổ tay Lục Khuyết.

Đồng hồ của Lục Khuyết dừng lại.

Rồi bắt đầu tăng.

Gã thợ săn thứ nhất mở to mắt, hoảng loạn.

ngươi đang làm gì?"

"Thu thập tài nguyên," Lục Khuyết đáp, ánh mắt không rời khỏi đồng hồ của nạn nhân.

"Trong thế giới này, thời gian là tiền.

Và tiền, luôn thuộc về kẻ mạnh."

Gã thợ săn thứ hai và thứ ba hét lên, lao tới.

Nhưng Lục Khuyết đã quay lại, một cú đấm mạnh vào bụng gã thứ hai, sau đó là một cú hất chân vào mặt gã thứ ba.

Họ ngã quỵ, đau đớn gào thét.

Lục Khuyết bước tới, đặt tay lên cổ tay của từng người.

Mỗi lần anh chạm vào, đồng hồ của họ giảm đi mười phút.

Và đồng hồ của anh tăng lên mười phút.

Khi ba gã thợ săn nằm bất động, mắt trợn ngược, đồng hồ của họ dừng ở .

Cơ thể họ bắt đầu chuyển màu xám, rồi dần tan rã thành bụi tro, bay theo gió.

Chỉ còn lại những thanh giáo gỉ sét và vài đồng xu vô giá trị rơi bừa bãi trên đất.

Lục Khuyết đứng giữa đống tro tàn, thở nhẹ.

Đồng hồ của anh hiện số .

*[Nhiệm vụ hoàn thành.

Cấp độ E-rank được duy trì.

Cảnh báo: Hành vi 'Trích Xuất Bạo Lực' đã thu hút sự chú ý của Hội Đồng Thời Gian.]*

Lục Khuyết nhíu mày.

Hội Đồng Thời Gian?

Trong kiếp trước, anh không nhớ mình đã kích hoạt sự chú ý của họ sớm đến vậy.

Hay là vì 'Thiên Nhãn'?

Anh cúi xuống, nhặt một trong những thanh giáo gỉ sét.

Nó nặng và thô sơ, nhưng đủ để tự vệ.

Anh lau sạch bụi tro trên lưỡi dao, ánh mắt lạnh lùng quét qua khu rừng xung quanh.

"Giám Sát Viên 001," anh thì thầm vào không khí.

"Anh thấy chưa?

Ta không cần chạy trốn.

Ta có thể ăn thịt nỗi sợ của chính mình."

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng lá cây xào xạc trong gió.

Nhưng Lục Khuyết cảm thấy một ánh mắt vô hình đang dõi theo anh.

Một ánh mắt đầy tò mò, và một chút...


### PHẦN 3: Tiếng Vọng Từ Quá Khứ

Khi Lục Khuyết đang chuẩn bị tiếp tục hành trình, một giọng nói vang lên trong đầu anh.

Không phải giọng của Hệ Thống, mà là giọng của...

Bạch Thanh Y?

*"Khuyết...

em biết anh đang làm gì.

Em biết anh đang cố gắng thay đổi định mệnh.

Nhưng anh có nhớ không?

Lần trước, anh đã chết vì cố gắng cứu em.

Lần này, anh sẽ chết vì cố gắng cứu cả hai chúng ta."*

Lục Khuyết dừng bước.

Tim anh đập mạnh.

Đây không phải là ảo giác.

Đây là ký ức.

Ký ức từ kiếp trước, khi Bạch Thanh Y còn sống.

Cô bé luôn nghi ngờ anh, luôn cảm thấy bất an trước những thay đổi đột ngột trong tính cách của anh.

"Thanh Y..." anh thì thầm.

*"Anh không thể cứu được tất cả,"* giọng nói tiếp tục, nhẹ nhàng nhưng đầy đau khổ.

*"Hệ Thống không cho phép.

Nó muốn anh đau.

Nó muốn anh hối hận.

Và cuối cùng, nó sẽ biến anh thành một cỗ máy giết người, giống như những Ma Đầu khác."*

Lục Khuyết nắm chặt tay.

"Ta không để điều đó xảy ra."

*"Anh có chắc không?"* giọng nói hỏi.

*"Hay anh chỉ đang lặp lại cùng một sai lầm?"*

Lục Khuyết không đáp.

Anh quay lại, nhìn về phía thành phố Hư Không, nơi ánh đèn neon nhấp nháy trong đêm tối.

Nơi đó có Tử Cốt.

Có Bạch Thanh Y.

Và có những người đang chờ đợi anh.

Anh sẽ không lặp lại sai lầm.

Anh sẽ tìm ra cách phá vỡ vòng lặp.

Dù phải trả giá bằng mạng sống.


### PHẦN 5: Chìa Khóa Và Bí Mật Ẩn Náu

Lục Khuyết tiếp tục đi.

Anh cần đến thành phố.

Anh cần gặp Tử Cốt.

Anh cần biết cô bé đang làm gì.

Khi anh đến gần một khu chợ đen, anh nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé đang đứng trước một chiếc đồng hồ lớn treo trên tường.

Đó là Tử Cốt.

Cô bé đang nhìn vào đồng hồ, ánh mắt nghiêm túc khác hẳn với vẻ tinh nghịch thường ngày.

Lục Khuyết bước tới, gọi tên cô.

"Em?"

Tử Cốt quay lại, mỉm cười.

Nhưng nụ cười của cô bé không tự nhiên.

Nó có gì đó...

"Anh đến rồi," cô bé nói, giọng đều đều.

"Em biết anh sẽ đến."

"Em đang làm gì ở đây?" Lục Khuyết hỏi, cảnh giác.

"Em đang chờ anh," Tử Cốt đáp.

"Và em có một món quà cho anh."

Cô bé giơ tay lên.

Trên cổ tay cô, một đồng hồ nhỏ đang đếm ngược.

Nhưng khác với những đồng hồ khác, con số của nó không giảm.

"Đây là gì?" Lục Khuyết hỏi, tim đập nhanh.

"Đây là chìa khóa," Tử Cốt nói, ánh mắt nhìn thẳng vào anh.

"Chìa khóa để kích hoạt giai đoạn cuối của Hệ Thống.

Và cũng là chìa khóa để giải phóng chúng ta."

Lục Khuyết nhìn cô bé, cảm giác bối rối và sợ hãi dâng lên.

"Em biết điều đó?"

"Em luôn biết," cô bé nói, giọng buồn bã.

"Em là 'Pin' dự phòng.

Khi anh chết, Hệ Thống sẽ chuyển sang em.

Và em sẽ trở thành Ma Đầu mới."

Lục Khuyết nắm chặt tay.

Ta sẽ không để điều đó xảy ra."

"Anh không thể ngăn cản được," Tử Cốt nói.

"Đó là định mệnh.

Nhưng anh có một lựa chọn.

Anh có thể giết em.

Nếu anh giết em, Hệ Thống sẽ bị gián đoạn.

Và anh sẽ có cơ hội phá hủy nó."

Lục Khuyết nhìn cô bé.

Ánh mắt anh đầy đau khổ.

Giết em gái mình?

Để cứu thế giới?

"Không," anh nói, giọng run rẩy.

"Ta sẽ tìm cách khác."

Tử Cốt mỉm cười, một nụ cười đầy bi kịch.

"Anh luôn là người anh hùng, anh trai.

Nhưng anh hùng cũng phải trả giá."

Cô bé quay đi, bước vào bóng tối.

Lục Khuyết đứng lại, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của cô.

Đồng hồ trên cổ tay anh vẫn đếm ngược.

Và trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy một điều gì đó kỳ lạ.

Trên đồng hồ của Tử Cốt, con số không tăng.

Nó dừng lại.

Một lỗi hệ thống?

Hay là một manh mối?

Lục Khuyết không kịp suy nghĩ.

Anh lao theo bóng dáng của cô bé, như một bóng đen trong bóng tối, sẵn sàng xé nát mọi thứ cản trở con đường của mình.

Vì anh biết, ở cuối con đường này, không phải là sự giải cứu.

Mà là sự hủy diệt hoàn toàn.

Và anh sẽ là người cầm chìa khóa cho cả hai.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập