Chương 5

Máu tươi ấm nóng thấm qua kẽ ngón tay của Lục Khuyết, mang theo mùi sắt gỉ nồng nặc và mùi tanh của tử vong.

Hắn không hề run rẩy, bàn tay lạnh băng đặt chặt lên cổ tay đang co giật cuối cùng của tên thợ săn cấp F.

Da thịt nạn nhân đã bắt đầu biến thành tro bụi xám xịt, nhưng Lục Khuyết vẫn giữ nguyên tư thế, như thể hắn đang cố gắng ép lấy từng hạt cát thời gian từ lòng bàn tay của cái chết.

Trong đầu, âm thanh *tíc-tắc* của đồng hồ đếm ngược vang lên rõ rệt, đè nặng lên tâm trí.

Nhưng bên cạnh đó, một giọng nói điện tử không cảm xúc vang lên, cắt ngang sự im lặng chết chóc của khu rừng rậm.

*[Hệ thống Trùng Sinh Kích Hoạt.

Nhiệm vụ đầu tiên: Thu thập 100 đơn vị 'Thời Gian' từ mục tiêu cấp F trở lên.

Phần thưởng: Mở khóa kỹ năng 'Thiên Nhãn' (F-rank).]*

Lục Khuyết nhíu mày.

Một trăm đơn vị.

Một con số khổng lồ đối với một kẻ mới vừa bước ra khỏi nghĩa trang của chính mình.

Hắn nhìn xuống đồng hồ của mình.

*00:45:11:59*.

Con số đó vẫn giảm dần, từng giây một, như những nhát dao cứa vào dây thần kinh sống.

Hắn không có lựa chọn.

Hắn phải ăn thịt thời gian của kẻ khác để tồn tại, hoặc hắn sẽ hóa tro cùng với chúng.

Hắn nhếch mép, một nụ cười khinh miệt hiện lên trên khóe môi.

"Giám Sát Viên 001," hắn thì thầm, giọng nói trầm đục vang lên trong không khí loãng.

"Anh muốn xem tôi biến thành quái vật, phải không?

Vậy thì hãy nhìn kỹ."

Hắn rút dao găm ra, lưỡi dao lấp lánh ánh bạc dưới khe hở của tán lá.

Hắn không chần chừ, đâm mạnh vào vùng tim của xác thợ săn trước khi nó hoàn toàn tan biến.

Một luồng sáng xanh nhạt, mỏng manh như khói, thoát ra từ vết thương.

Đó là thời gian.

Là mạng sống.

Là thứ duy nhất có giá trị trong thế giới địa ngục này.

Luồng sáng đó chui vào lòng bàn tay Lục Khuyết, lạnh lẽo và tê buốt.

Hắn cảm thấy một sự trống rỗng trong lồng ngực, như thể hắn vừa nuốt chửng linh hồn của ai đó.

Cảm giác tội lỗi?

Hắn đã chết một lần vì lòng tốt.

Lần này, hắn sẽ sống bằng sự tàn nhẫn cần thiết.

*[Đã thu thập: 12 giây.

Tiến độ: 12/100.]*

Mười hai giây.

Một con số nhỏ bé, thảm hại.

Nhưng đó là khởi đầu.

Lục Khuyết đứng dậy, phủi sạch bụi tro từ tay áo.

Ánh mắt hắn quét qua khu rừng xung quanh.

Ở kiếp trước, nơi đây là bãi săn của những tên cường giả thấp cấp.

Nhưng giờ, với ký ức trong đầu, hắn biết chính xác nơi chúng ẩn náu.

Hắn biết mùi vị của sự sợ hãi, và hắn biết cách khai thác nó.

Thanh Hà ngồi bệt xuống đất, lưng tựa vào gốc cây cổ thụ.

Máu từ vết thương trên vai cô đã khô lại, để lại những vệt nâu sẫm trên da trắng bệch.

Cô nhìn Lục Khuyết với ánh mắt phức tạp – sự sợ hãi, biết ơn, và một chút nghi ngờ sâu thẳm.

Cô không hiểu tại sao một người đàn ông lạnh lùng như vậy lại cứu cô.

Trong thế giới này, lòng tốt là một bệnh nan y, và kẻ mắc bệnh thường chết sớm nhất.

Lục Khuyết quay lưng lại, bước đi về phía bóng tối rậm rạp hơn của khu rừng.

Giày của hắn đạp lên lớp lá khô, phát ra tiếng *rắc-róc* đều đặn.

Hắn không quay lại nhìn.

Hắn không cần phải làm vậy.

Hắn biết cô ấy đang nhìn.

Và đó là một lợi thế.

Một con tốt trên bàn cờ luôn hữu ích, miễn là người chơi biết cách điều khiển nó.

"Anh đi đâu?" Giọng nói của Thanh Hà vang lên, yếu ớt nhưng kiên định.

Lục Khuyết dừng bước.

Hắn không quay đầu.

"Đi tìm thời gian."

"Có nguy hiểm không?"

Hắn quay lại một nửa, ánh mắt sắc bén như dao cứa vào không khí.

"Trong thế giới này, 'sống' mới là điều nguy hiểm nhất.

Chết chỉ là giải pháp."

Thanh Hà run rẩy.

Cô nắm chặt vạt áo rách nát của mình.

Cô nhớ lại những gì vừa xảy ra.

Lục Khuyết đã hy sinh cơ hội lấy đi số thời gian khổng lồ từ nhóm thợ săn để cứu cô.

Một hành động phi lý.

Một hành động của con người, chứ không phải của một cỗ máy giết người.

Nhưng trong ánh mắt của anh ta, cô không thấy sự ấm áp.

Cô chỉ thấy sự tính toán.

Một sự tính toán lạnh lùng đến rợn người.

anh không thể để tôi ở đây một mình," Thanh Hà nói, giọng run run.

"Nếu anh đi, tôi sẽ chết.

Hãy cứu tôi."

Lục Khuyết dừng bước.

Anh quay lại, nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ.

Trong ký ức kiếp trước, anh nhớ rõ gương mặt này.

Thanh Hà, người sau này trở thành người yêu của anh, người đã chết trong vòng tay anh khi đồng hồ của cô về 0.

Cô ấy đã hy sinh toàn bộ thời gian còn lại của mình để mua cho anh một cơ hội sống thêm ba ngày.

Ba ngày đủ để anh giải cứu Tử Cốt khỏi tay của Giám Sát Viên 001.

Nhưng lần này, kịch bản đã thay đổi.

Hoặc ít nhất, anh hy vọng như vậy.

"Thanh Hà," Lục Khuyết gọi tên cô, giọng nói trầm lắng.

"Anh không cứu em vì em đáng sống.

Anh cứu em vì em là một phần của bài toán."

Thanh Hà sững sờ.

"Bài toán?"

"Đúng.

Bài toán sinh tồn." Lục Khuyết bước lại gần, ánh mắt anh quét qua đồng hồ trên cổ tay cô.

*00:12:05:33*.

Cô ấy còn hơn mười hai ngày.

Một tài nguyên quý giá.

Nhưng cũng là một gánh nặng.

"Trong thế giới này, thời gian là tiền tệ.

Và tiền tệ cần được đầu tư," Lục Khuyết giải thích, giọng điệu lạnh lùng như thể đang đọc một bản hợp đồng pháp lý.

"Nếu anh để em chết ở đây, anh mất đi một nguồn lực tiềm năng.

Nếu anh bảo vệ em, anh phải tiêu tốn thời gian và năng lượng của mình.

Đó là một giao dịch."

Thanh Hà cảm thấy lạnh sống lưng.

Cô không ngờ người đàn ông vừa cứu mình lại nghĩ về mình như một món hàng.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô lại cảm thấy một sự an toàn kỳ lạ.

Ít nhất, anh ấy trung thực.

Trong một thế giới đầy giả dối và lừa lọc, sự tàn nhẫn thẳng thắn lại trở nên đáng tin cậy hơn cả những lời hứa ngọt ngào.

"Vậy thì," Thanh Hà hít một hơi sâu, cố gắng đứng dậy dù vết thương vẫn đau nhói.

"Tôi chấp nhận giao dịch.

Tôi sẽ làm theo mọi chỉ dẫn của anh.

Nhưng hãy nhớ, nếu anh phản bội..."

Lục Khuyết ngắt lời, ánh mắt sắc lẹm.

"Nếu anh phản bội, anh sẽ chết trước.

Vì hệ thống này không cho phép kẻ thất bại sống sót.

Và anh ta không thể sống sót mà không có hệ thống hỗ trợ, trong khi em...

em chỉ là một biến số."

Anh bước đến trước mặt cô, nâng cằm cô lên bằng hai ngón tay.

Hành động này thô bạo, nhưng lại mang theo một sức nặng nào đó khiến Thanh Hà không thể né tránh.

"Nhìn vào mắt anh," Lục Khuyết ra lệnh.

"Em có thấy gì không?"

Thanh Hà nhìn vào đôi mắt đen thẳm của anh.

Ở đó, cô không thấy sự đồng cảm.

Cô chỉ thấy một vực sâu vô tận, nơi những ký ức của quá khứ và nỗi đau của hiện tại đang cuộn xoáy.

Và ở đáy vực sâu đó, là một ngọn lửa nhỏ bé, rực cháy.

Ngọn lửa của sự căm thù.

"Anh thấy...

sự trống rỗng," Thanh Hà thì thầm.

"Không," Lục Khuyết cười nhạt.

"Đó là sự kiểm soát.

Và em sẽ học cách tôn trọng nó."

Hắn buông tay ra, quay lưng lại.

Nhưng đừng hỏi quá nhiều.

Trong khu rừng này, câu hỏi là thứ giết chết con người nhanh hơn bất kỳ loài thú nào."

Họ tiến vào sâu hơn trong rừng.

Ánh sáng mặt trời khó khăn mới lọt qua được tán lá dày đặc, tạo nên những vệt sáng mờ ảo giữa bóng tối.

Không khí ẩm ướt, nặng mùi phân thối và xác chết.

Đây là lãnh địa của những kẻ yếu, nơi mà những sinh vật mạnh mẽ hơn sẽ săn mồi mà không bị cản trở.

Bất ngờ, một tiếng động khô khốc vang lên từ phía trước.

Một cành cây gãy vụn.

Lục Khuyết dừng lại ngay lập tức, tay đặt lên chuôi dao.

Thanh Hà cũng đứng sững, mắt mở to, tim đập thình thịch.

Từ trong bóng tối, một đôi mắt vàng rực rỡ mở ra.

Ánh mắt đó hung dữ, hung bạo, và đầy sát khí.

Một con Cáo Bạc, cấp E-rank.

Một sinh vật nhanh nhẹn, nguy hiểm, và cực kỳ khó bắt.

Ở kiếp trước, Lục Khuyết đã từng gặp một con như thế này.

Nó đã cắn đứt gân chân của một tên thợ săn, khiến hắn ta mất đi khả năng chạy trốn và cuối cùng bị bầy sói hoang xé xác.

Con Cáo Bạc rít lên một tiếng chói tai, móng vuốt nhọn hoắt cào vào mặt đất, sẵn sàng lao tới.

Lục Khuyết không né tránh.

Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào hệ thống.

*[Kích hoạt Thiên Nhãn (F-rank).]*

Thế giới xung quanh chậm lại.

Tiếng gió rít qua kẽ lá trở nên trầm lắng, như thể ai đó đang kéo dây đàn.

Lục Khuyết mở mắt ra.

Thế giới đã thay đổi.

Anh không còn nhìn thấy màu sắc thực tại.

Thay vào đó, anh nhìn thấy những dòng chảy ánh sáng.

Những đường vân ánh sáng xanh lơ bao phủ khắp cơ thể con Cáo Bạc.

Đó là dòng chảy thời gian của nó.

Anh có thể thấy những điểm yếu, những khoảng trống trong phòng thủ, và quan trọng nhất, là quỹ đạo chuyển động của nó trong ba giây tới.

Anh thấy con Cáo Bạc sẽ nhảy lên cao, lao về phía cổ Thanh Hà.

Anh thấy Thanh Hà sẽ hoảng loạn, lùi lại, và bị trượt chân trên một hòn đá trơn.

Anh thấy con Cáo Bạc sẽ ngoạm lấy cổ cô ấy, và máu sẽ phun ra như một vòi rồng.

Tất cả những khung hình đó hiện lên trong đầu anh, rõ ràng như thật.

Nhưng anh không phải là khán giả.

Anh là người điều khiển.

Lục Khuyết mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.

Hắn không cần phải di chuyển toàn thân.

Hắn chỉ cần một cú nhấc chân, một cú vung tay.

Con Cáo Bạc lao tới.

Nhưng trước khi nó chạm vào Thanh Hà, Lục Khuyết đã xuất hiện.

Hắn không dùng dao.

Hắn dùng tay không.

Bàn tay phải của hắn nắm chặt lấy cổ con thú, lực đạo chính xác vào điểm yếu mà Thiên Nhãn vừa chỉ ra.

*Cốp!*

Tiếng xương cổ con Cáo Bạc gãy vụn vang lên giòn tan.

Con thú giãy giụa một cách vô lực, đôi mắt vàng rực rỡ dần tắt đi.

Những tia sáng xanh nhạt bắt đầu thoát ra từ cơ thể nó, dày đặc hơn so với tên thợ săn trước đó.

*[Đã thu thập: 45 giây.

Tiến độ: 57/100.]*

Lục Khuyết ném xác con Cáo Bạc xuống đất, như thể ném một cục đá vô tri.

Hắn quay lại nhìn Thanh Hà.

Cô gái trẻ đang nhìn anh với ánh mắt kinh hoàng.

Không phải vì con thú, mà vì sự chính xác kinh người của anh.

Anh đã biết trước mọi thứ.

Anh đã biết trước cái chết của con thú trước khi nó thậm chí còn mở miệng ra rít.

anh làm thế nào?" Thanh Hà hỏi, giọng run rẩy.

Lục Khuyết không trả lời.

Hắn chỉ nhìn vào đồng hồ của mình.

Con số đã tăng lên một chút.

Nhưng hắn cảm thấy một sự mệt mỏi kỳ lạ xâm chiếm cơ thể.

Thiên Nhãn không chỉ là một kỹ năng.

Nó là một gánh nặng.

Nó buộc anh phải nhìn thấy sự thật tàn khốc của thế giới này, và đó là một sự thật mà không phải ai cũng có thể chịu đựng.

Hắn quay đi, bước tiếp vào bóng tối.

Chúng ta chưa xong."

Thanh Hà nhìn theo lưng anh, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Cô nhận ra rằng, người đàn ông này không chỉ đang chiến đấu để sống sót.

Anh đang chiến đấu chống lại chính định mệnh.

Và cô không biết liệu mình có muốn trở thành một phần của cuộc chiến đó hay không.

Ba tên thợ săn khác xuất hiện từ phía sau, cầm những thanh giáo gỉ sét.

Chúng đã nghe thấy tiếng động.

Chúng nhìn thấy xác con Cáo Bạc.

Và chúng nhìn thấy Lục Khuyết.

Lục Khuyết dừng bước.

Hắn không quay lại.

Hắn chỉ ngước nhìn lên bầu trời, nơi những tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua đám mây dày đặc.

*[Cảnh báo: Thiên Đạo Phán Quyết.

Hành vi trích xuất 'Vận Mệnh' đã vi phạm quy tắc cơ bản của Đại Lục Huyền Hư.]*

Lục Khuyết cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua đầu.

Một cơn đau dữ dội, như thể có ai đó đang dùng búa đập vào não anh.

Anh biết đó là Giám Sát Viên 001.

Anh ta đang phản ứng lại.

Anh ta không thích việc Lục Khuyết vượt ra ngoài sự kiểm soát.

Anh ta muốn anh ta trở thành một con rối, một cỗ máy giết người thuần túy.

Nhưng Lục Khuyết đã kích hoạt Thiên Nhãn.

Và Thiên Nhãn cho phép anh nhìn thấy những thứ mà hệ thống không muốn anh thấy.

Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức.

"Anh muốn xem tôi biến thành quái vật, phải không?" Hắn thì thầm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Vậy thì hãy nhìn kỹ.

Vì quái vật này sẽ ăn thịt cả hệ thống của anh."

Hắn quay lại, ánh mắt lạnh băng hướng về phía ba tên thợ săn.

Dao găm trong tay hắn lấp lánh ánh sáng chết chóc.

"Đến đây," hắn gọi, giọng nói trầm đục.

"Hãy để tôi dạy cho các anh biết giá của sự tự do."

Và trong khoảnh khắc đó, khi lưỡi dao của hắn vung lên, Lục Khuyết nhìn thấy một điều gì đó kỳ lạ.

Trên đồng hồ của tên thợ săn đứng đầu, con số không giảm.

Một lỗi hệ thống?

Hay là một manh mối?

Lục Khuyết không kịp suy nghĩ.

Hắn lao tới, như một bóng đen trong bóng tối, sẵn sàng xé nát mọi thứ cản trở con đường của mình.

Vì anh biết, ở cuối con đường này, không phải là sự giải cứu.

Mà là sự hủy diệt hoàn toàn.

Và anh sẽ là người cầm chìa khóa cho cả hai.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập