Chương 4

Bụi tro trắng xóa rơi xuống vai áo rách rưới của Lục Khuyết, lạnh lẽo và vô cảm như chính trái tim hắn đang cố gắng đóng băng.

Hắn không đứng dậy.

Thay vào đó, Lục Khuyết chậm rãi ngồi xuống trên tảng đá nứt nẻ, lưng dựa vào vách hang tối om, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào Thanh Hà đang run rẩy trước mặt.

Cô gái trẻ ấy, với mái tóc đen tuyền nay đã bám đầy muội than, đôi mắt mở to đầy hoang mang, tay siết chặt lấy chiếc túi vải nhỏ chứa toàn bộ tài sản của cô: ba ngày thời gian sống.

Trong kiếp trước, khoảnh khắc này, Lục Khuyết đã rút dao, cắt cổ cô và lấy đi hai ngày, để lại cho cô một ngày chết đói trong đau đớn.

Hắn nhớ rõ từng giọt máu nóng hổi bắn vào mặt, nhớ rõ tiếng thở dài cuối cùng của cô khi đồng hồ trên cổ tay vụt tắt.

Nhưng giờ đây, tay hắn không chạm vào vũ khí.

Hắn rút ra một mảnh giấy cũ, cứng đờ, và một cây bút mực từ túi áo trong.

Những vật phẩm này, trong thế giới nơi thời gian là tiền tệ, gần như vô giá vì chúng đại diện cho kỷ nguyên cũ – kỷ nguyên của chữ ký và hợp đồng, thứ mà "Thiên Đạo" coi là lỗi thiết kế cần xóa bỏ.

"Đừng sợ," giọng nói của Lục Khuyết trầm thấp, không có chút cảm xúc, nhưng lại không mang theo sát khí như hắn từng nghĩ.

"Tôi không muốn thời gian của cô.

Tôi muốn ký hợp đồng."

Thanh Hà lùi lại một bước, gót chân va vào một mảnh xương khô.

Ông điên à?

Ở đây, chỉ có kẻ mạnh mới sống sót.

Không ai ký giấy tờ.

Giấy tờ không thể bảo vệ cô khi đồng hồ về không."

Lục Khuyết mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, méo mó.

Hắn đưa bút mực về phía cô, đầu bút lơ lửng trên không trung, chờ đợi.

"Chính xác.

Giấy tờ không bảo vệ cô.

Nhưng 'Hệ Thống' của tôi thì có.

Ký vào đó, và cô sẽ không chết đói.

Cô sẽ trở thành 'tài sản' của tôi, được bảo vệ bởi quy tắc của tôi.

Từ chối, và cô sẽ chết trong vòng hai giờ nữa vì không thể tìm được thức ăn."

Hắn biết cô sẽ ký.

Không phải vì tin tưởng, mà vì tuyệt vọng.

Trong kiếp trước, Thanh Hà đã chết vì từ chối ký vào bất kỳ thỏa thuận nào với những tên cướp thời gian, vì cô tin vào sự công bằng của con người.

Sự ngây thơ đó đã giết cô.

Lần này, Lục Khuyết sẽ dùng sự ích kỷ của chính hắn để buộc cô sống.

Hắn cần cô sống.

Hắn cần em gái Tử Cốt sống.

Và để làm được điều đó, hắn phải trở thành thứ mà hắn từng khinh bỉ nhất: một tên nô lệ của quy tắc, nhưng là nô lệ thông minh nhất.

Thanh Hà nhìn vào đồng hồ đếm ngược trên cổ tay mình.

*00:02:14:33*.

Hai giờ mười bốn phút.

Con số giảm dần từng giây, như những nhát búa đập vào tâm trí cô.

Cô nhìn Lục Khuyết, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, đen kịt như vực thẳm, nơi ẩn chứa một nỗi đau mà cô không thể hiểu nổi.

Cô đưa tay run rẩy, cầm lấy cây bút.

Ngón tay cô chạm vào mực đen, lạnh buốt.

"Tên tôi là Thanh Hà," cô nói, giọng khàn đặc.

"Nếu ông lừa dối, tôi sẽ诅咒 (rủa咒) linh hồn ông trong mỗi vòng đời."

Lục Khuyết gật đầu, nhanh chóng ký tên mình vào dòng dưới.

Khi nét bút cuối cùng được hoàn thành, một ánh sáng xanh nhạt tỏa ra từ tờ giấy, sau đó biến mất vào không khí.

Một thông báo hiện lên trong đầu Lục Khuyết, lạnh lùng và cơ giới:

*[Hệ Thống Thiên Đạo kích hoạt: Hợp đồng Nô Tộc được thiết lập.

Chủ nhân: Lục Khuyết.

Nô tỳ: Thanh Hà.

Lợi ích: Chủ nhân nhận được 5% thời gian sinh tồn của Nô tỳ mỗi ngày.

Rủi ro: Nếu Nô tỳ chết, Chủ nhân mất 10% tổng thời gian tích lũy.]*

Lục Khuyết nuốt trôi cơn đau nhói trong lồng ngực.

Mười phần trăm.

Đó là giá của sự "từ bi".

Hắn đã mua sống cô bằng chính mạng sống của mình.

Nhưng hắn không hối hận.

Vì trong ký ức kiếp trước, hình ảnh tử thi của cô và Tử Cốt luôn ám ảnh hắn mỗi đêm.

Hắn thà sống trong địa ngục của những con số, còn hơn chết trong sự vô cảm của kiếp trước.

Hai người rời khỏi hang động, bước ra khỏi bóng tối an toàn để đối mặt với thế giới hoang tàn bên ngoài Thành Phố Phế Tích.

Bầu trời ở đây không có màu xanh, mà là một màu xám xịt, nặng trĩu như chì.

Những mảng mây dày đặc che khuất mặt trời, chỉ để lại những tia sáng yếu ớt, bệnh hoạn xuyên qua khe hở.

Xung quanh là những tòa nhà đổ nát, khung sắt gỉ sét vươn lên như bộ xương của những con quái vật khổng lồ đã chết.

Và trên tất cả, là những xác người hóa tro.

Chúng bay lất phất trong gió, trắng xóa, giống như tuyết rơi vào mùa đông giá lạnh.

Nhưng đây không phải là tuyết.

Đây là tàn dư của những kẻ đã hết thời gian.

Mỗi hạt tro đều từng là một con người, có tên, có gia đình, có ước mơ.

Giờ đây, họ chỉ là phân bón cho thế giới này.

"Vì sao ông lại giúp tôi?" Thanh Hà hỏi, giọng nói nhỏ hơn, nhưng sắc bén hơn.

Cô đi bên cạnh Lục Khuyết, giữ khoảng cách an toàn, mắt luôn quét xung quanh.

Trực giác của cô, thứ đã cứu sống cô nhiều lần trong kiếp trước, đang báo động.

Có gì đó sai sai ở người đàn ông này.

Hắn quá bình tĩnh.

Quá kiểm soát.

Giống như một cỗ máy.

Lục Khuyết không nhìn cô.

Hắn nhìn về phía trước, nơi những tàn tích của trung tâm thành phố cũ vươn lên.

"Tôi không giúp cô.

Tôi đang đầu tư," hắn đáp, giọng điệu không có chút dao động.

"Trong thế giới này, thời gian là tài nguyên tái tạo duy nhất.

Nhưng nó không tự sinh ra.

Nó phải được 'trích xuất'.

Từ kẻ yếu, từ linh thú, hoặc từ...

sự hy sinh."

"Trích xuất?" Thanh Hà nhíu mày.

"Ý ông là cướp đoạt?"

"Không.

Là 'trao đổi'," Lục Khuyết sửa lại, một nụ cười mỉa mai thoáng qua môi.

"Kiếp trước, tôi nghĩ sức mạnh là tất cả.

Tôi đã giết hàng trăm người để lấy thời gian của họ.

Tôi trở thành 'Ma Đầu', đứng ở đỉnh cao của Đại Lục Huyền Hư.

Nhưng khi đồng hồ của tôi về không, tôi nhận ra một điều: thời gian không có giá trị nếu không có ai để nhớ về nó.

Tôi chết một mình, trong một tòa lâu đài bằng xương cốt, không có ai khóc thương."

Hắn dừng lại, nhìn xuống đôi tay mình.

Đôi tay này, trong kiếp trước, đã dính đầy máu.

Giờ đây, chúng sạch sẽ, nhưng lại nặng trĩu hơn bao giờ hết.

"Thiên Đạo không phải là vị thần ban phước," Lục Khuyết tiếp tục, giọng nói thấp xuống, gần như thì thầm.

"Nó là một cỗ máy.

Một cỗ máy nghiền nát nỗi đau của con người để tạo ra năng lượng.

Càng nhiều người chết trong sợ hãi, trong hối hận, trong tuyệt vọng, cỗ máy càng mạnh.

tôi là nhiên liệu tốt nhất."

Thanh Hà lặng thinh.

Cô nhìn Lục Khuyết, lần đầu tiên thấy được vẻ mệt mỏi sâu thẳm ẩn sau lớp mặt nạ lạnh lùng.

Cô không hiểu hết những gì hắn nói, nhưng cô cảm nhận được sự thật trong đó.

Thế giới này tàn bạo, và hắn đang cố gắng tìm một cách để sống sót mà không trở thành một phần của sự tàn bạo đó.

Hoặc ít nhất, là cố gắng.

"Bạn đang nói về kiếp trước sao?" Thanh Hà hỏi, giọng run rẩy.

"Trùng sinh?"

Lục Khuyết không đáp.

Hắn chỉ đưa tay lên, chạm nhẹ vào đồng hồ đếm ngược của mình.

*00:45:12:00*.

Bốn mươi lăm ngày.

Không nhiều, nhưng đủ để thay đổi cục diện.

Nếu hắn làm đúng.

Đột nhiên, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sau.

Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn, và tiếng kim loại va vào nhau.

Lục Khuyết quay lại, mắt sáng lên một cách đáng sợ.

Ba bóng người xuất hiện từ sau một đống đổ nát.

Họ mặc áo giáp bằng da thú và sắt vụn, trên tay cầm những thanh kiếm dài, lưỡi kiếm sáng bóng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của bầu trời xám.

"Thợ Săn Thời Gian," Thanh Hà thì thầm, mặt tái nhợt.

Cô lùi lại, dựa lưng vào Lục Khuyết.

Lục Khuyết mỉm cười.

Lần này, nụ cười không còn lạnh lùng, mà đầy sát khí.

Tôi đang cần...

kinh nghiệm."

Ba gã Thợ Săn tiến lại gần.

Gã đứng giữa, cao lớn, râu quai nón, tên là Hắc Tể, nhìn chằm chằm vào Thanh Hà.

Ánh mắt hắn như đang nhìn một miếng thịt tươi ngon.

"Một cô gái xinh đẹp, và một kẻ F-rank yếu đuối.

Hôm nay là ngày may mắn."

Lục Khuyết không nói gì.

Hắn chỉ đứng đó, tay buông thõng, nhưng cơ thể hắn đã sẵn sàng cho chiến đấu.

Hắn nhớ rõ Hắc Tể.

Trong kiếp trước, gã này đã giết Tử Cốt.

Hắn nhớ từng chi tiết cuộc chiến đó: đau đớn, tuyệt vọng, và cuối cùng là thất bại.

Nhưng lần này, hắn có Hệ Thống.

Hắn có kiến thức.

Và hắn có một mục tiêu duy nhất: bảo vệ những gì hắn đã mất.

Hắc Tể vung kiếm, lao về phía Lục Khuyết.

Lưỡi kiếm chém xuống, tạo ra một luồng gió mạnh, quét bay những hạt tro trắng.

Lục Khuyết không né.

Hắn đứng im, chờ đợi.

Khi lưỡi kiếm cách mũi chỉ còn vài inch, hắn mới di chuyển.

Nhanh như chớp.

Hắn trượt qua bên cạnh Hắc Tể, tay phải của hắn chĩa thẳng vào huyệt đạo cổ tay của gã.

*Đánh vào điểm yếu.

Không phải để giết.

Mà để làm tê liệt.*

Hắc Tể kêu lên, tay cầm kiếm run rẩy, kiếm rơi xuống đất.

Nhưng hai gã đồng bọn còn lại đã lao tới, bao vây Thanh Hà.

Cô hoảng loạn, quay lại tìm Lục Khuyết, nhưng hắn đang bận đối phó với Hắc Tể.

"Giúp tôi!" Thanh Hà hét lên, nước mắt chảy dài.

Lục Khuyết quay lại, nhìn thấy cảnh tượng đó.

Tim hắn đập thình thịch.

Nhưng hắn không chạy tới.

Hắn nhìn vào đồng hồ của Hắc Tể.

*00:12:30:00*.

Mười hai ngày.

Nếu hắn giết Hắc Tể ngay lúc này, hắn sẽ lấy được toàn bộ thời gian đó.

Nhưng nếu hắn để Hắc Tể sống, và để đồng bọn của hắn giết Thanh Hà...

Hắn không thể để điều đó xảy ra.

Lục Khuyết hét lên, một âm thanh không giống con người, và lao về phía hai gã đồng bọn.

Hắn không dùng kiếm.

Hắn dùng tay.

Hắn đấm vào ngực gã đầu tiên, sức mạnh từ Hệ Thống bùng nổ, đẩy gã đó bay ra xa, va vào tường.

Gã thứ hai bị kinh hãi, lùi lại.

Nhưng Hắc Tể đã phục hồi.

Hắn nhặt kiếm lên, mắt đỏ ngầu vì giận dữ.

"Kẻ F-rank dám chơi đùa với chúng ta?" Hắn vung kiếm một cách điên cuồng, nhắm thẳng vào lưng Lục Khuyết.

Lục Khuyết cảm nhận được luồng sát khí phía sau.

Hắn quay người, nhưng quá muộn.

Lưỡi kiếm chém vào vai hắn, xé toạc lớp áo, cắt vào da thịt.

Máu chảy ra, ấm nóng.

Nhưng Lục Khuyết không hét.

Hắn chỉ cười.

"Chưa đủ," hắn nói, giọng khàn đặc.

Hắn rút ra một vật từ túi áo.

Không phải vũ khí.

Mà là một quả bom khói.

Hắn ném quả bom xuống đất.

Khói trắng dày đặc lan tỏa, che khuất tầm nhìn của tất cả mọi người.

Trong màn khói, Lục Khuyết di chuyển như một bóng ma.

Hắn không tấn công.

Chạy về phía Thanh Hà.

Thanh Hà đang run rẩy, mắt nhắm nghiền, chờ đợi cái chết.

Nhưng một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đi.

"Đi," giọng nói của Lục Khuyết vang lên trong tai cô.

"Đừng nhìn lại."

Họ chạy qua những đống đổ nát, qua những xác người hóa tro, chạy vào bóng tối của những con hẻm nhỏ.

Tiếng hét của Hắc Tể và tiếng bước chân của đồng bọn hắn vang lên xa dần.

Nhưng họ không dám đuổi theo.

Màn khói không chỉ che khuất tầm nhìn, mà còn chứa đựng một loại mùi hương đặc biệt – mùi của sự thối rữa, thứ khiến những kẻ mạnh mẽ cũng cảm thấy ghê tởm và e ngại.

Khi họ cuối cùng dừng lại, trong một căn nhà đổ nát, cách xa nơi chiến đấu vài trăm mét, Lục Khuyết mới thở ra.

Vai hắn đau đớn, máu thấm đẫm áo.

Nhưng hắn không quan tâm.

Hắn nhìn vào đồng hồ của mình.

*00:45:11:59*.

Chỉ giảm một giây.

Và anh thu được *0.5 giây* thời gian từ việc hấp thụ thụ động khi Hắc Tể bị thương.

Và *10 điểm kinh nghiệm*.

Mười điểm kinh nghiệm.

Để lên cấp từ F-rank lên E-rank, hắn cần 1000 điểm.

Hắn vừa đánh đổi một vết thương, sự an toàn của mình, và tiềm năng lấy đi 12 ngày thời gian của Hắc Tể, để đổi lấy 10 điểm kinh nghiệm và sự sống của Thanh Hà.

Thanh Hà nhìn hắn, nước mắt vẫn còn đọng trên má.

Tại sao ông lại làm vậy?

Ông có thể giết họ.

Ông có thể lấy thời gian của họ."

Lục Khuyết nhìn cô, ánh mắt mệt mỏi.

"Vì nếu tôi giết họ, tôi sẽ trở thành họ.

Và nếu tôi trở thành họ, tôi sẽ không còn là người có thể cứu em gái tôi."

Thanh Hà không hiểu.

Nhưng cô gật đầu.

Cô hiểu rằng, dù bằng cách nào đó, người đàn ông này đang cố gắng giữ lại phần người tính trong mình.

Trong một thế giới nơi con người bị biến thành số, điều đó là kỳ diệu.

Nhưng khi Lục Khuyết quay đi, hắn nhìn vào màn hình Hệ Thống trong đầu.

Một dòng chữ mới hiện lên, màu đỏ tươi, như máu:

*[Cảnh báo: Hành vi 'Từ Bi' đã kích hoạt cơ chế trừng phạt.

Giám Sát Viên 001 đã ghi nhận.

Mức độ nghi ngờ: 15%.]*

Lục Khuyết run lên.

Hắn biết ý nghĩa của dòng chữ đó.

Giám Sát Viên 001.

Kẻ đã thiết kế tất cả những điều này.

Kẻ đang theo dõi hắn từng bước đi.

Và giờ, hắn đã bị chú ý.

Hắn nhìn vào đồng hồ của Thanh Hà.

Con số vẫn giảm dần.

Nhưng lần này, hắn không chỉ thấy thời gian.

Hắn thấy một cái bẫy.

Một cái bẫy mà hắn đang tự bước vào.

Và ở cuối con đường đó, không phải là sự giải cứu, mà là sự hủy diệt hoàn toàn.

Hắn hít một hơi thật sâu.

Không khí lạnh lẽo, mùi tro tàn, và mùi máu của chính hắn.

Hắn mỉm cười.

Một nụ cười điên rồ.

"Vậy thì," hắn thì thầm với chính mình.

"Hãy bắt đầu trò chơi này."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập