Chương 3

Lục Khuyết áp sát lưng vào bức tường rêu mốc, nhịp tim đập đều đặn nhưng ánh mắt thì lạnh như băng.

Chiếc thẻ nhớ trong tay anh nóng hổi, không phải do nhiệt độ môi trường, mà vì Hệ Thống đang "đọc" dữ liệu.

Một dòng chữ đỏ lòm hiện lên trước mắt: *[Cảnh báo: Năng lượng tinh thần thấp.

Nguy cơ sụp đổ ý thức: 15%].*

Anh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.

Mùi ẩm mốc của con hẻm cũ kỹ len lỏi vào mũi, trộn lẫn với mùi máu tanh từ vết thương trên tay anh.

Đó là mùi của sự sống thực, không phải mùi hoa nhài giả tạo mà ký ức kiếp trước thường ám ảnh anh.

Anh mở mắt, nhìn xuống cổ tay trái.

Đồng hồ đếm ngược vẫn tích tắc đều đặn: *42 năm 3 tháng 12 ngày*.

Con số ấy từng là địa ngục, nay lại là thứ duy nhất anh có thể nắm bắt.

"Đừng run," một giọng nói khàn khàn vang lên từ bóng tối phía sau.

"Họ đã ngửi thấy mùi 'thời gian' trên người anh."

Lục Khuyết không quay lại.

Anh biết đó là Cáo Vàng, tên môi giới đen tối nhất ở khu ổ chuột.

Tên này không bán hàng, hắn bán 'đời'.

"Ta không cần sự an ủi của một kẻ bán thời gian cho kẻ sắp chết," Lục Khuyết đáp, giọng điệu phẳng lặng như mặt hồ mùa đông.

"Ta cần một nơi trú ẩn trong ba mươi phút.

Và một người có thể xác minh độ tinh khiết của thứ này."

Anh đưa chiếc thẻ nhớ ra.

Ánh sáng tím nhạt phát ra từ nó, chiếu rọi lên khuôn mặt méo mó của Cáo Vàng.

Lão môi giới này có một con mắt giả bằng thủy tinh, luôn quay về phía những đồng hồ đếm ngược của khách hàng.

Đó là bản năng săn mồi.

"Ba mươi phút?" Cáo Vàng cười nhếch mép, lộ hàm răng vàng ố.

"Trong thế giới này, anh trai, ba mươi phút có thể mua được một mạng người, hoặc bán đi linh hồn của anh.

Giá của tôi là hai giờ.

Từ cổ tay anh."

Lục Khuyết nhíu mày.

Một con số lớn đối với một E-rank.

Nhưng anh không do dự.

Anh đưa cổ tay ra, đặt nó lên bàn tay gầy guộc của Cáo Vàng.

Một luồng ánh sáng xanh nhạt chảy từ cổ tay anh sang cổ tay lão.

Đồng hồ của anh giảm đi hai giờ.

Đồng hồ của Cáo Vàng tăng lên tương ứng.

"Tiền đã thanh toán," Lục Khuyết nói, rút tay về.

"Bây giờ, hãy cho ta xem thứ anh nói là 'vật phẩm dị thường'."

Cáo Vàng liếc nhìn đồng hồ mới tăng của mình, thỏa mãn.

Hắn bước vào căn phòng nhỏ, bật đèn dầu.

Trên bàn, nằm trên một tấm vải đen, là một chiếc nhẫn bạc đơn giản.

Nhưng khi ánh sáng chạm vào nó, không gian xung quanh dường như bị méo mó, như thể có một lỗ đen nhỏ bé đang nuốt chửng ánh sáng.

Lục Khuyết bước tới, cảm giác sợ hãi và kích động chạy dọc sống lưng.

Trong kiếp trước, anh đã từng nghe về thứ này.

'Nhẫn Hư Vô'.

Một vật phẩm bị cấm đoán bởi Hội Đồng Thời Gian vì nó không chỉ chứa thời gian, mà còn chứa 'ký ức'.

PHẦN 2

Cáo Vàng cầm chiếc nhẫn, đưa nó vào máy đo năng lượng cũ kỹ.

Kim đồng hồ rung lắc dữ dội.

Số liệu nhảy vọt: *10.950 giờ*.

"Không thể nào..." Cáo Vàng lắp bắp.

Linh Thạch nguyên chất?

Không, nó tinh khiết hơn.

thời gian ngưng tụ từ một cường giả?"

Lục Khuyết dựa vào ghế, nhìn chằm chằm vào đồng hồ của Cáo Vàng.

"Thời gian của ai?"

"Hắn là một Ma Đầu cấp S," Cáo Vàng thì thầm, ánh mắt lóe lên tham lam.

"Hắn chết trong trận chiến ở Bờ Biển Máu.

Nhưng thứ này...

nó không phải là thời gian thông thường.

Nó có 'hồn'."

Lục Khuyết cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Hệ Thống lại phát ra tiếng cảnh báo, nhưng lần này, giọng nói của nó không còn máy móc.

Nó mềm mại, gợi惑, và đầy ẩn ý: *"Chào mừng đến với tầng sâu hơn, Lục Khuyết.

Anh đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên.

Nhưng hãy nhớ, mỗi bước tiến về phía trước đều là một bước lùi về phía địa ngục.

Anh có chắc chắn muốn tiếp tục không?

Vì một khi anh bắt đầu, anh sẽ không bao giờ có thể quay lại.

Và lần này, không có sự trùng sinh nào có thể cứu anh."*

Anh cắn chặt môi, cố gắng gạt bỏ giọng nói ấy.

Anh đưa tay ra, chạm vào chiếc nhẫn.

Ngay khi ngón tay anh chạm vào mặt nhẫn, một luồng thông tin ập vào đầu anh.

Không phải là ký ức của Ma Đầu kia, mà là...

Nỗi đau tột cùng của sự mất mát.

"Anh ổn không?" Cáo Vàng hỏi, lo lắng.

"Được," Lục Khuyết nói, rút tay về.

Anh thấy mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.

"Ta sẽ mua nó.

Giá bao nhiêu?"

"Ba năm," Cáo Vàng nói, không thương lượng.

"Đó là giá của một linh hồn."

Lục Khuyết im lặng.

Nếu anh trả giá này, đồng hồ của anh sẽ còn lại dưới bốn mươi năm.

Nhưng anh cần nó.

Anh cần sức mạnh để bảo vệ Tử Cốt và Bạch Thanh Y.

Anh cần nó để đối mặt với phiên bản tương lai độc ác của chính mình.

"Deal," anh nói.

Cáo Vàng gật đầu, đưa chiếc nhẫn cho anh.

Nhưng ngay khi Lục Khuyết cầm lấy chiếc nhẫn, cánh cửa sắt của căn phòng sập xuống với một tiếng động kinh thiên động địa.

PHẦN 3

Tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Không phải là lính canh, mà là những người mặc áo choàng đen – "Kiểm sát viên" của Hội Đồng Thời Gian.

Họ không đến để bắt tội buôn lậu.

Họ đến vì chiếc nhẫn.

"Cáo Vàng," một giọng nói lạnh lùng vang lên.

"Ngươi đã vi phạm Điều Khoản 7: Cấm giao dịch vật phẩm chứa linh hồn."

Cáo Vàng run rẩy, suýt nữa thì làm rơi chiếc máy đo năng lượng.

thưa Giám Sát Viên, tôi chỉ là một người môi giới nhỏ bé.

Tôi không biết..."

"Im lặng," giọng nói kia ngắt lời.

Một người đàn ông bước ra từ bóng tối.

Hắn mang một chiếc mặt nạ bằng xương, che kín nửa khuôn mặt.

Hắn là Giám Sát Viên 001.

Lục Khuyết nhận ra hắn.

Trong kiếp trước, chính người này đã ra lệnh hành quyết em gái anh, Tử Cốt, vì nghi ngờ cô là 'chìa khóa' cho sự sụp đổ của Hệ Thống.

Giám Sát Viên 001 nhìn thẳng vào Lục Khuyết.

Ánh mắt sau chiếc mặt nạ xương sắc lạnh như dao cứa.

Lục Khuyết.

Tại sao lại có mặt ở đây?"

"Ta đang mua một món đồ," Lục Khuyết đáp, giọng bình thản.

Anh giấu chiếc nhẫn vào trong tay áo.

"Món đồ gì?" 001 hỏi, tiến lại gần.

"Một kỷ niệm," Lục Khuyết nói.

Tiếng cười khô khan, như tiếng xé giấy.

"Kỷ niệm là thứ xa xỉ nhất trong thế giới này, Lục Khuyết.

Nó không có giá trị.

Chỉ có thời gian mới là thực tại.

Và thời gian của anh...

sắp hết rồi."

Lục Khuyết cảm thấy một luồng áp lực khủng khiếp đè lên vai anh.

Đó là sức mạnh của một cường giả cấp A.

Anh không thể chống cự.

Nhưng anh không chạy.

Anh đứng im, nhìn chằm chằm vào 001.

"Anh nghĩ anh đang chiến đấu cho chúng tôi?" 001 nói, giọng nói vang lên trong đầu Lục Khuyết, trùng khớp với giọng nói trong ký ức của anh.

"Anh chỉ đang chiến đấu cho chính sự ích kỷ của mình thôi."

Lục Khuyết nhíu mày.

Hắn biết anh là ai.

Hắn biết anh đã trùng sinh.

"Đưa ra chiếc nhẫn," 001 ra lệnh.

"Và đồng hồ của anh.

Chúng tôi sẽ xóa sạch 'lỗi' này."

Lục Khuyết nhìn xuống cổ tay mình.

Đồng hồ đếm ngược vẫn tích tắc.

*41 năm 11 tháng 29 ngày*.

Anh còn thời gian.

Nhưng nếu anh giao nộp, anh sẽ không bao giờ có cơ hội cứu được Tử Cốt và Bạch Thanh Y.

Anh sẽ trở thành một con rối trong tay Hệ Thống, một 'Pin' vĩnh cửu cho nỗi đau.

Anh không chọn.

Anh không thể chọn.

PHẦN 4

Ngay khi 001 đưa tay ra, Lục Khuyết không chạy.

Anh ta bước *về phía* 001.

"Mày định làm gì?" 001 kinh ngạc, đẩy anh ta ra.

"Chạy đi!"

"Ngươi cầm nhầm rồi," Lục Khuyết nói, giọng bình thản đến rợn người.

Anh ta đưa tay ra, không phải để cướp lại nhẫn, mà để chỉ vào cổ tay của 001.

Đồng hồ của 001 không phải là một chiếc đồng hồ đếm ngược thông thường.

Nó là một chiếc đồng hồ đếm *lên*.

Nó đang đếm số lượng linh hồn mà 001 đã thu thập.

"Ngươi không phải là người," Lục Khuyết nói.

"Ngươi là một phần của Hệ Thống."

001 im lặng.

Ánh mắt sau chiếc mặt nạ xương trở nên tối sầm.

"Anh đã phát hiện ra rồi sao?"

"Ta luôn biết," Lục Khuyết nói.

"Hệ Thống không muốn ta thắng.

Nó muốn ta trải nghiệm đủ nỗi đau để trở thành 'Pin' vĩnh cửu cho nó.

Và ngươi...

ngươi là công cụ của nó."

001 cười.

Và bây giờ, anh sẽ trở thành một phần của nó."

Hắn vung tay.

Một luồng năng lượng đen kịt lao về phía Lục Khuyết.

Lục Khuyết không né.

Anh đưa chiếc nhẫn 'Hư Vô' ra.

Chiếc nhẫn phát ra một ánh sáng tím nhạt, hấp thụ luồng năng lượng đen kịt.

001 kinh ngạc.

"Impossible..."

Lục Khuyết mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy sát khí.

"Trong kiếp trước, anh đã chết vì sự ngây thơ.

Lần này, anh sẽ sống bằng sự tàn nhẫn."

Anh đạp mạnh vào chân 001, khiến hắn mất thăng bằng.

Sau đó, anh rút ra một con dao nhỏ từ trong tay áo.

Con dao này không được làm bằng kim loại, mà bằng...

Nó được tôi luyện từ những giây phút cuối cùng của một kẻ sắp chết.

Anh đâm con dao vào cổ tay của 001.

001 hét lên.

Không phải vì đau, mà vì sự sợ hãi.

Con dao không cắt da thịt, nó cắt đứt kết nối giữa 001 và Hệ Thống.

Lục Khuyết rút dao ra, nhìn vào vệt máu đen chảy ra từ vết thương.

"Giờ đây, ngươi chỉ là một con người bình thường."

001 ngã xuống đất, run rẩy.

anh sẽ trả giá cho hành động này."

"Ta đã trả giá rồi," Lục Khuyết nói.

"Từ khi ta quyết định sống lại."

PHẦN 5

Lục Khuyết bước ra khỏi căn phòng, bỏ lại 001 đang nằm trên đất.

Cáo Vàng vẫn đứng đó, nhìn anh với ánh mắt kính sợ.

anh thật điên," Cáo Vàng nói.

"Điên là thứ duy nhất còn lại khi thế giới này mất đi lý trí," Lục Khuyết đáp.

Anh bước ra khỏi con hẻm, ánh sáng mặt trời chiếu rọi lên khuôn mặt anh.

Anh nhìn vào chiếc nhẫn trong tay.

Nó đã nguội lạnh.

Nhưng trong đầu anh, Hệ Thống lại phát ra một thông báo mới.

*[Nhiệm vụ chính cập nhật: Sưu tập 'Linh Hồn Phản Diện'.

Hiện tại: 1/10.

Giải thưởng: Mở khóa 'Thiên Đạo Kinh' (Cấp E).]*

Lục Khuyết nhìn vào 001, ánh mắt anh lạnh lẽo nhưng có một chút gì đó khác biệt.

Anh ta không giết hắn.

Anh ta để hắn sống.

"Tôi không cướp thời gian của ngươi," Lục Khuyết nói, quay lưng đi.

"Tôi chỉ cướp đi sự kiểm soát của Hệ Thống đối với ngươi.

Giờ đây, ngươi tự do.

Nhưng tự do là một lời nguyền."

Anh bước vào dòng người tấp nập của thành phố.

Mọi người đều nhìn vào đồng hồ của mình, lo lắng, sợ hãi, tham lam.

Họ không biết rằng, kẻ thù thực sự của họ không phải là nhau, mà là chính Hệ Thống đang điều khiển họ.

Lục Khuyết nhìn vào cổ tay mình.

Đồng hồ đếm ngược vẫn tích tắc.

Nhưng anh cảm thấy một sự thay đổi.

Một sự kết nối mới.

Không phải với Hệ Thống, mà với...

chính mình.

Anh nhớ về giọng nói trong đầu anh.

*"Anh nghĩ anh đang chiến đấu cho chúng tôi?

Anh chỉ đang chiến đấu cho chính sự ích kỷ của mình thôi."*

Anh mỉm cười.

Có lẽ, hắn đúng.

Nhưng ích kỷ cũng là một hình thức của tình yêu.

Và anh sẽ dùng sự ích kỷ này để phá vỡ thế giới này.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, khi anh bước vào bóng tối của một con hẻm khác, một giọng nói khác vang lên trong đầu anh.

Không phải từ Hệ Thống.

Mà từ chính ký ức của anh.

*"Anh nghĩ anh đang chiến đấu cho chúng tôi?

Anh chỉ đang chiến đấu cho chính sự ích kỷ của mình thôi."*

Lục Khuyết dừng bước.

Tim anh đập thình thịch.

Ai đó đang nói chuyện với anh.

Và giọng nói đó...

nó quá quen thuộc.

Quen thuộc đến đau đớn.

Anh quay đầu lại, nhưng không có ai ở đó.

Chỉ có bóng tối và tiếng tích tắc của đồng hồ đếm ngược.

Nhưng anh biết.

Anh biết rằng mình không hề đơn độc.

Và kẻ thù thực sự của anh, có lẽ, đang ẩn náu ngay trong tâm trí anh, chờ đợi khoảnh khắc anh yếu nhất để tấn công.

Lục Khuyết hít một hơi sâu, cảm nhận mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng lại một lần nữa.

Lần này, nó không còn mơ hồ.

Nó rõ ràng, sắc bén, và đầy nguy hiểm.

Cuộc chơi vừa mới bắt đầu.

Và anh đã bước vào ván cờ mà anh không thể nào rút lui.

Nhưng quan trọng hơn, Hệ Thống hiển thị một thông báo mới:

*[Cảnh báo: Phát hiện 'Linh Hồn Phản Diện' thứ 2.

Vị trí: Bạch Thanh Y.]*

Lục Khuyết đóng sập mắt lại.

Bạch Thanh Y?

Người yêu của anh?

Anh mở mắt, ánh mắt lạnh như băng.

"Không," anh thì thầm.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra."

Anh bước đi, nhanh hơn, mạnh hơn.

Anh phải đến gặp cô ấy.

Trước khi quá muộn.

Trước khi Hệ Thống biến cô ấy thành một con rối.

Và nếu cần, anh sẽ giết chết chính mình để cứu cô ấy.

Đó là lựa chọn duy nhất.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập