Chương 2

Lục Khuyết bước đi trên con đường lát đá xám xịt, mỗi bước chân đều vang lên một nhịp điệu đều đặn, giống như tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ đếm ngược khổng lồ đang treo lơ lửng trên đầu thành phố.

Không khí ở khu ổ chuột Sector 4 nặng nề, ngấm đẫm mùi mồ hôi chua cay và mùi ozone kim loại từ những thiết bị chuyển đổi thời gian cũ kỹ.

Anh không vội vã.

Sự vội vã là dấu hiệu của sự thiếu kiểm soát, và Lục Khuyết không bao giờ cho phép bản thân rơi vào trạng thái đó, dù ký ức về cái chết của em gái và người yêu vẫn còn nóng hổi trong tâm trí.

Trước mặt anh, một gã đàn ông gầy guộc đang quỳ gối trước một khối đá đen bóng – đó là "Ngân Hàng Thời Gian" cấp thấp nhất, nơi những kẻ tuyệt vọng nộp mạng sống của mình để đổi lấy vài phút sống thêm cho gia đình.

Gã đàn ông ấy, tên Mã Vĩ, run rẩy đưa cổ tay trái lên.

Chiếc đồng hồ cơ học gắn trên da thịt anh ta đang đỏ rực, con số nhảy múa điên cuồng: 00:04:12.

Đó là tất cả những gì anh còn lại.

Lục Khuyết dừng lại, ánh mắt lạnh lùng quét qua khung cảnh.

Anh nhớ rõ kiếp trước, nơi này từng là địa điểm xảy ra vụ cướp thời gian kinh hoàng nhất trong lịch sử khu ổ chuột.

Nhưng hôm nay, không có cướp bóc, chỉ có sự im lặng chết chóc.

Mã Vĩ không nhìn Lục Khuyết, anh ta chỉ chăm chú vào màn hình hiển thị của khối đá, đôi mắt trợn ngược,充满了 sự cầu nguyện vô vọng.

"Anh muốn đổi bao nhiêu?" Mã Vĩ hỏi, giọng khàn đặc, vỡ vụn.

Lục Khuyết không trả lời ngay.

Anh bước tới, đôi giày da đen chạm nhẹ vào bụi đất.

"Tôi không đến đây để mua bán.

Tôi đến đây để tìm một câu trả lời."

Mã Vĩ ngước lên, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng nhìn chằm chằm vào Lục Khuyết như thể đang nhìn một bóng ma.

"Câu trả lời?

Ở đây chỉ có thời gian.

Và thời gian thì không bao giờ nói dối, trừ khi anh đủ giàu để mua nó."

Lục Khuyết cười nhạo, một nụ cười không đến nơi đến chốn.

"Kiếp trước, anh đã bán mười giây của con gái để mua thuốc.

Kết quả là cô ấy chết trong đau đớn, còn anh thì sống thêm ba năm với nỗi hối hận ăn mòn từng thớ thịt.

Anh nghĩ đó là sự thật hay là lời nói dối lớn nhất mà Hệ Thống đã kể cho anh nghe?"

Mã Vĩ sững sờ.

Cơ thể anh ta cứng đờ, mồ hôi lạnh tuôn rơi.

Sao anh biết chuyện đó?"

Lục Khuyết cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt gã đàn ông.

Ánh mắt anh sâu thẳm, chứa đựng cả sự đau khổ và sự tàn nhẫn.

"Vì tôi là người đã đứng đó và nhìn anh làm điều đó.

Và vì tôi đã chết vì nó."

Mã Vĩ lùi lại, lưng tì vào tường, run rẩy.

tôi không có gì để cho anh.

Chỉ còn 4 phút.

Nó không đáng để các cao thủ như anh bận tâm.

Hãy đi đi, trước khi các binh sĩ hộ vệ đến.

Họ đang săn lùng những kẻ 'biết quá nhiều'."

Lục Khuyết không rời mắt.

"Nếu tôi nói, tôi có thể cứu con gái anh?

Không phải bằng cách mua thời gian, mà bằng cách phá vỡ quy tắc?"

Mã Vĩ mở to mắt, sự sợ hãi lẫn lộn với hy vọng.

"Đó là tội chết.

Phá vỡ quy tắc là phản bội Thiên Đạo."

"Thiên Đạo?" Lục Khuyết lặp lại từ ngữ đó, giọng điệu đầy khinh miệt.

"Hay đó chỉ là tên gọi của cái lồng giam giữ chúng ta?"

Trước khi Mã Vĩ kịp phản ứng, Lục Khuyết vươn tay ra, nắm chặt cổ tay gã đàn ông.

Da thịt lạnh lẽo của Mã Vĩ run lên bần bật.

Lục Khuyết không định cướp thời gian.

Anh đang tìm kiếm thứ gì đó khác – một vết nứt trong hệ thống, một lỗi nhỏ bé mà anh đã phát hiện ra trong kiếp trước, ngay trước khi anh bị giết.

"Nhìn kỹ vào đồng hồ của anh," Lục Khuyết thì thầm.

"Không phải vào con số.

Nhìn vào kim giây."

Mã Vĩ miễn cưỡng nhìn xuống.

Và anh ta thấy nó.

Kim giây không chạy đều.

Nó giật cục, dừng lại trong một phần nghìn giây, rồi tiếp tục.

Một lỗi nhịp tim của thế giới.

"Bây giờ," Lục Khuyết nói, giọng trầm xuống.

"Cho tôi biết cảm giác khi anh nhận ra rằng thời gian của anh không thuộc về anh.

Nó thuộc về họ.

Và họ đang đếm ngược để thu hoạch nó."

Mã Vĩ thở hổn hển, ánh mắt hoảng loạn.

"Tôi không hiểu...

tôi chỉ muốn sống..."

"Sống không phải là tồn tại," Lục Khuyết cắt ngang.

"Sống là kiểm soát.

Và anh đã mất quyền kiểm soát từ lâu rồi."

Khi bàn tay Mã Vĩ chạm vào lòng bàn tay Lục Khuyết, một luồng năng lượng xanh lá cây từ cổ tay gã đàn ông chảy về phía Lục Khuyết.

Đồng hồ của Mã Vĩ nhanh chóng giảm xuống: 3:59...

Nhưng thay vì cảm thấy thời gian tăng lên, Lục Khuyết cảm thấy một cơn đau nhói dữ dội ở đỉnh đầu.

Hệ Thống 'Thiên Đạo' trong đầu anh vang lên một tiếng cảnh báo chói tai.

*[Cảnh báo: Phát hiện sự cố bất thường trong luồng dữ liệu thời gian.

Người dùng đang cố gắng truy cập vào lớp mã nguồn gốc.

Ngừng ngay lập tức nếu không muốn bị xóa sổ.]*

Lục Khuyết nghiến răng, chịu đựng cơn đau.

Anh không ngừng lại.

Anh đang tìm kiếm thứ gì đó sâu hơn.

Thứ gì đó mà Giám Sát Viên 001 không muốn anh thấy.

Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ cuối hẻm.

Không phải là kẻ yếu.

Là binh sĩ hộ vệ.

Những người mặc áo giáp đen, mặt nạ sắt, mang theo roi điện.

Họ không chạy, họ đi chậm rãi, tự tin, như thể họ đang đi vào nhà tù của chính mình.

"Đã tìm thấy mục tiêu," một giọng nói máy móc vang lên từ sau lớp mặt nạ.

"Bắt giữ hoặc tiêu diệt.

Không được để lại bằng chứng."

Lục Khuyết buông tay Mã Vĩ ra.

Gã đàn ông ngã xuống đất, đồng hồ của anh ta chỉ còn 3:45.

Anh ta nhìn Lục Khuyết với ánh mắt cầu xin, nhưng Lục Khuyết đã quay người lại, đối mặt với những bóng đen đang tiến lại gần.

Anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy...

Đây chính là khoảnh khắc mà anh đã chờ đợi.

Khoảnh khắc mà anh có thể thử nghiệm giả thuyết của mình.

Nếu Hệ Thống thực sự là ý thức tập thể của những kẻ chết oan, thì nó sẽ phản ứng thế nào trước sự kháng cự trực tiếp?

Binh sĩ hộ vệ rút roi điện ra.

Tia lửa xanh lét nhảy múa ở đầu roi.

Lục Khuyết đứng yên, hai tay buông thõng.

Anh mở kỹ năng 'Thị Lực Nhạy Cảm' – một kỹ năng F-rank yếu ớt, nhưng đủ để anh nhìn thấy thế giới chậm lại.

Thế giới xung quanh biến dạng.

Tiếng bước chân của binh sĩ trở nên chậm chạp, từng cơ bắp co giãn của họ hiện ra rõ ràng.

Và quan trọng nhất, anh thấy những dòng chữ nhỏ li ti trôi nổi trong không khí quanh gã đội trưởng.

Đó là mã nguồn.

*[Mục tiêu: Lục Khuyết.

Cấp độ: F-rank.

Trạng thái: Bất ổn.

Khả năng trở thành 'Pin' vĩnh cửu: 87%.]*

Lục Khuyết nheo mắt.

Con số đó cao hơn anh nghĩ.

Hệ Thống đang đánh giá anh cao.

Nó muốn anh trở thành nguồn năng lượng, không phải là kẻ thù.

Gã đội trưởng vung roi.

Tia lửa điện xé gió, nhắm thẳng vào ngực Lục Khuyết.

Lục Khuyết không né.

Anh bước tới, thẳng vào tia lửa.

*[Cảnh báo: Người dùng đang tự sát.

Xác suất sống sót: 0%.]*

Hệ Thống hét lên trong đầu anh.

Nhưng Lục Khuyết biết sự thật.

Anh không tự sát.

Anh đang tấn công.

Tia lửa điện chạm vào da thịt anh.

Cơn đau xé toạc cơ thể, nhưng anh không kêu la.

Anh nhìn vào đôi mắt sau lớp mặt nạ của gã đội trưởng.

Và anh thấy sự sợ hãi.

Gã đội trưởng sợ hãi.

Không phải vì Lục Khuyết mạnh, mà vì Lục Khuyết đang làm điều gì đó mà gã không hiểu.

Lục Khuyết vươn tay, nắm lấy roi điện.

Dòng điện chạy qua cơ thể anh, đốt cháy da thịt, nhưng anh không buông ra.

Anh kéo gã đội trưởng lại gần, gần đến mức anh có thể nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt gã.

"Anh đang phục vụ ai?" Lục Khuyết hỏi, giọng khàn đặc vì đau.

Gã đội trưởng mở miệng, nhưng không phát ra tiếng.

Anh ta chỉ nhìn Lục Khuyết với ánh mắt trống rỗng, như thể anh ta đã mất đi linh hồn từ lâu.

Lục Khuyết cười.

Một nụ cười đau đớn nhưng đầy chiến thắng.

Anh đã biết câu trả lời.

Gã đội trưởng không phục vụ ai.

Anh ta là một phần của Hệ Thống.

Một con rối.

Lục Khuyết rút dao ra – một lưỡi dao nhỏ, gỉ sét, nhưng đủ sắc.

Anh cắt đứt dây thần kinh điều khiển trên cổ tay gã đội trưởng.

Gã đội trưởng ngã xuống, bất động.

Lục Khuyết cúi xuống, lục tìm trên người gã đội trưởng.

Không có tiền, không có vàng.

Chỉ có một chiếc thẻ nhớ nhỏ, phát ra ánh sáng tím nhấp nháy.

Khi anh chạm vào nó, một thông báo hiện lên trong hệ thống, nhưng lần này, giọng nói không còn máy móc.

Nó mềm mại, gợi惑, và đầy ẩn ý:

*"Chào mừng đến với tầng sâu hơn, Lục Khuyết.

Anh đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên.

Nhưng hãy nhớ, mỗi bước tiến về phía trước đều là một bước lùi về phía địa ngục.

Anh có chắc chắn muốn tiếp tục không?

Vì một khi anh bắt đầu, anh sẽ không bao giờ có thể quay lại.

Và lần này, không có sự trùng sinh nào có thể cứu anh."*

Lục Khuyết nhìn vào chiếc thẻ nhớ.

Ánh sáng tím chiếu rọi lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những vết thương đang chảy máu.

Anh không trả lời.

Anh chỉ đưa chiếc thẻ nhớ vào túi áo, bên cạnh tờ giấy mà anh đã giấu từ trước.

Phía sau anh, Mã Vĩ vẫn nằm trên đất, đồng hồ của anh ta chỉ còn 3:30.

Nhưng anh ta không còn run rẩy nữa.

Anh ta đang nhìn Lục Khuyết với ánh mắt kính sợ.

Lục Khuyết quay người, bước đi.

Anh không nhìn lại.

Anh biết rằng cuộc chơi đã thay đổi.

Và anh, Lục Khuyết, sẽ là người định đoạt quy tắc mới.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, khi anh bước vào bóng tối của con hẻm, một giọng nói khác vang lên trong đầu anh.

Không phải từ Hệ Thống.

Mà từ chính ký ức của anh.

*"Anh nghĩ anh đang chiến đấu cho chúng tôi?

Anh chỉ đang chiến đấu cho chính sự ích kỷ của mình thôi."*

Lục Khuyết dừng bước.

Tim anh đập thình thịch.

Ai đó đang nói chuyện với anh.

Và giọng nói đó...

nó quá quen thuộc.

Quen thuộc đến đau đớn.

Anh quay đầu lại, nhưng không có ai ở đó.

Chỉ có bóng tối và tiếng tích tắc của đồng hồ đếm ngược.

Nhưng anh biết.

Anh biết rằng mình không hề đơn độc.

Và kẻ thù thực sự của anh, có lẽ, đang ẩn náu ngay trong tâm trí anh, chờ đợi khoảnh khắc anh yếu nhất để tấn công.

Lục Khuyết hít một hơi sâu, cảm nhận mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng lại một lần nữa.

Lần này, nó không còn mơ hồ.

Nó rõ ràng, sắc bén, và đầy nguy hiểm.

Cuộc chơi vừa mới bắt đầu.

Và anh đã bước vào ván cờ mà anh không thể nào rút lui.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập