Chương 1

Hơi thở nóng hổi của Lục Khuyết hòa lẫn mùi máu tanh và mùi ẩm mốc của đá lạnh giá.

Anh mở mắt, tầm nhìn mờ ảo rồi dần rõ ràng, từng khung hình hiện lên sắc nét như được mài giũa bởi lưỡi dao.

Trước mặt anh là khuôn mặt méo mó vì giận dữ của đối thủ—một Thợ Săn Thời Gian hạng B, tay cầm một thanh đao cong bằng xương thú, ánh mắt hung tàn khóa chặt lấy cổ tay trái của Lục Khuyết.

Đó không phải là lần đầu tiên Lục Khuyết thấy khuôn mặt này.

Trong ký ức kiếp trước, chính người đàn ông này đã xé nát phổi anh, trích xuất sạch sẽ ba năm thọ mệnh còn lại của anh để đổi lấy một bữa ăn no và một đêm ngủ ấm áp trong khu ổ chuột.

Nhưng giờ đây, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài centimet.

Lục Khuyết không sợ hãi.

Sự lạnh lùng bao trùm lấy tâm trí anh như một lớp băng vĩnh cửu, che đi nỗi kinh hoàng sâu thẳm đang rục rịch thức dậy trong tim.

Anh nhìn vào đồng hồ đếm ngược trên cổ tay mình.

Con số đỏ rực đang nhấp nháy: 00:04:12.

Bốn phút mười hai giây.

Trong thế giới này, đó là một con số nhỏ bé, đủ để mua một ổ bánh mì khô hoặc một chỗ ngủ tồi tàn, nhưng cũng đủ để anh chết nếu không hành động ngay lập tức.

Thợ Săn Time Hunter gầm lên, tiếng cười khinh bỉ vang vọng trong hang động đá.

Hắn nghĩ rằng Lục Khuyết, một kẻ F-rank yếu ớt vừa mới tỉnh dậy sau một cơn mê sảng, sẽ run rẩy cầu xin sự tha thứ.

Hắn không biết rằng Lục Khuyết đang nhìn hắn không phải như một kẻ thù, mà như một nguồn tài nguyên.

Một bình chứa thời gian cần được rỗng.

Lục Khuyết hít một hơi sâu, không khí lạnh buốt xâm nhập vào phế nang, kích thích những ký ức đau đớn về cái chết của Tử Cốt và Bạch Thanh Y.

Hình ảnh em gái hóa thành tro bụi trước mắt anh, hình ảnh người yêu tuyệt vọng gào thét khi đồng hồ của cô về số không...

tất cả tan biến vào bóng tối.

Chỉ còn lại lý trí.

Chỉ còn lại mục tiêu.

Anh nhếch mép, một nụ cười không có丝毫 (sợi) cảm xúc.

"Hãy bắt đầu nào," Lục Khuyết nói, giọng nói trầm thấp, vang lên giữa tiếng reo hò của đám đông quanh đấu trường.

Thợ Săn Time Hunter vung đao, lưỡi lê xương trắng xóa quét qua không khí, tạo ra tiếng rít chói tai như móng vuốt cào trên kính.

Phong áp dữ dội khiến da thịt Lục Khuyết đau nhói, những giọt mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo cũ kỹ của anh.

Khán đài xung quanh reo hò cuồng nhiệt, họ đặt cược bằng "giây" và "phút" của chính mình, ánh mắt háo hức chờ đợi màn giải trí đẫm máu này kết thúc.

Trong thế giới Huyền Hư, sự tàn bạo không phải là tội ác, mà là luật chơi.

Ai mạnh hơn sẽ sống, ai yếu hơn sẽ chết.

Tiền bạc là giấy vụn, vàng bạc là đá cuội.

Chỉ có thời gian mới là thứ duy nhất có giá trị.

Và thời gian thì luôn chảy trôi, không bao giờ quay lại, trừ khi bạn có đủ sức mạnh để cướp lấy nó từ người khác.

Lục Khuyết không né tránh hoàn toàn.

Anh dịch chuyển nửa bước, một động tác tinh vi đến mức hầu hết khán giả không thể nhận ra.

Anh để cho lưỡi đao xé rách vai trái, máu bắn ra, nhuộm đỏ lớp áo vải thô.

Nỗi đau âm ỉ lan tỏa, nhưng nó cũng giúp anh tỉnh táo hơn.

Nỗi đau là một con át chủ bài, nó cảnh báo anh về giới hạn của cơ thể, về khoảng cách chết người giữa sinh và tử.

Thợ Săn Time Hunter tự mãn, nghĩ rằng mình đã trúng đích.

Hắn quay người, chuẩn bị tung đòn kết liễu.

Nhưng đó chính là sai lầm chết chóc.

Lục Khuyết đã tính toán chính xác quỹ đạo của lưỡi đao, tốc độ di chuyển của đối thủ, và thậm chí cả phản ứng của đám đông.

Anh lợi dụng khoảnh khắc đối thủ mất thăng bằng, lao tới như một con báo đói.

Bàn tay phải của Lục Khuyết siết chặt con dao găm nhỏ xíu, một món đồ rẻ tiền mua bằng năm phút cuối cùng của anh.

Anh đâm vào huyệt đạo cổ tay đối thủ, nơi mạch thời gian chảy qua.

Không phải để giết, mà để tê liệt.

Một cú đâm chính xác, tàn nhẫn và hiệu quả.

Thợ Săn Time Hunter gào thét, thanh đao rơi xuống đất với tiếng kêu leng keng.

Cơ thể hắn cứng đờ, không thể cử động, chỉ có đôi mắt mở to vì sợ hãi và bất tín.

Lục Khuyết đứng trước hắn, thở hồng hộc, vết thương trên vai rỉ máu, nhưng ánh mắt vẫn lạnh băng.

Anh rút dao ra, máu của Thợ Săn bắn lên mặt anh, ấm nóng và mặn chát.

Anh nhìn vào đồng hồ đếm ngược trên cổ tay đối thủ.

Con số đang giảm dần: 03:42...

Đó là số thời gian còn lại của hắn, số thời gian mà hắn đã tích lũy qua bao năm tháng săn đuổi những kẻ yếu đuối hơn.

Hệ thống nhắc nhở vang lên trong đầu anh, giọng nói điện tử lạnh lùng, không chút cảm xúc: *[Nhiệm vụ hoàn thành.

Phần thưởng: 1 phút đã được cộng vào tài khoản.

Lựa chọn: Trích xuất thêm 5 phút từ nạn nhân bị tê liệt?

Nếu không, nạn nhân sẽ hồi phục trong 30 giây.]*

Lục Khuyết nhắm mắt lại trong một tích tắc.

Đó là một con số lớn đối với một người F-rank.

Nó có thể mua được một phần thuốc chữa vết thương, hoặc một đêm an toàn trong khu vực có bảo vệ.

Nhưng anh nhớ đến lời hứa với chính mình trong kiếp trước.

Anh sẽ không trở thành một con quái vật chỉ biết ăn thịt đồng loại.

Anh sẽ kiểm soát.

Anh sẽ chọn.

Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoảng loạn của Thợ Săn Time Hunter.

"Ngươi còn may mắn," Lục Khuyết nói, giọng nói vang lên như tiếng sét trong sự im lặng đột ngột của đấu trường.

"Nhưng lần sau, ngươi sẽ không còn may mắn như vậy."

Anh quay lưng lại, bước ra khỏi đấu trường, bỏ lại phía sau tiếng xì xào bất bình của đám đông và tiếng gào thét thất vọng của đối thủ.

Anh không nhìn lại.

Không cần thiết.每一步 (bước chân) anh đi đều vững chãi, dù vết thương trên vai vẫn đau nhói.

Anh cần thời gian.

Anh cần sức mạnh.

Và anh cần tìm ra cách để phá vỡ cái vòng xoáy chết chóc này.

Khi Lục Khuyết chuẩn bị bước ra khỏi đấu trường, một giọng nói lạ vang lên trong đầu, khác hẳn với giọng máy lạnh lùng trước đó.

Giọng này mang âm hưởng cổ xưa, đầy vẻ mỉa mai, như thể nó đang cười nhạo mọi nỗ lực của anh.

*“Hừ, ‘Quỷ Hoàng’ Lục Khuyết.

Ngươi tưởng ngươi đang điều khiển hệ thống?

Ta mới là chủ nhân.

Ngươi chỉ là một cái bình chứa, một chiếc pin sống.

Mỗi giọt máu ngươi đổ ra, mỗi nỗi đau ngươi trải qua, đều là thức ăn cho ta.

Ngươi nghĩ mình đang chiến đấu để cứu những người yêu quý?

Ngươi chỉ đang chuẩn bị cho sự tan vỡ vĩ đại nhất.

Và khi đó, ngươi sẽ trở thành một phần của ta, vĩnh cửu và bất diệt.”*

Lục Khuyết dừng bước, lưng cứng đờ.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, mạnh hơn cả nỗi đau từ vết thương.

Hệ thống 'Thiên Đạo' không phải là một trợ thủ vô tri.

Nó có ý thức.

Nó có mục đích.

Và mục đích đó không phải là giúp anh trở nên mạnh mẽ, mà là biến anh thành một nô lệ hoàn hảo, một cỗ máy tạo ra nỗi đau và hối hận.

Anh nhớ lại những khoảnh khắc trong kiếp trước, khi anh đạt đến đỉnh cao sức mạnh, khi anh nghĩ mình đã kiểm soát được số phận.

Nhưng rồi, tất cả sụp đổ.

Em gái anh chết.

Người yêu anh chết.

Và anh, kẻ mạnh nhất, lại trở thành kẻ yếu đuối nhất, bị giam cầm trong chính sự hối hận của mình.

Giọng nói trong đầu tiếp tục cười, một tiếng cười kinh dị, vang vọng trong tâm trí anh như tiếng vọng từ địa ngục.

*“Tiếp tục đi, Lục Khuyết.

Hãy chiến đấu.

Hãy đau khổ.

Ta đang đói.”*

Lục Khuyết nghiến răng, hàm răng nghiến lại đến mức phát ra tiếng kêu răng rắc.

Anh không đáp lại.

Anh không thể.

Nếu anh tỏ ra sợ hãi, hệ thống sẽ biết.

Nếu anh phản kháng, hệ thống sẽ trừng phạt.

Anh phải giả vờ.

Anh phải tiếp tục diễn vai một kẻ vô cảm, một cỗ máy chiến đấu, trong khi bên trong, tâm trí anh đang bùng cháy bởi sự phẫn nộ và quyết tâm.

Anh bước ra khỏi đấu trường, ánh nắng mặt trời chiếu xuống, nhưng anh vẫn cảm thấy lạnh toát.

Bầu trời thành phố Huyền Hư xám xịt, những đám mây đen cuồn cuộn như muốn nhấn chìm mọi thứ.

Tòa tháp cao ngất của Hội Đồng Thời Gian sừng sững ở phía xa, như một con mắt khổng lồ đang quan sát mọi sinh linh.

Trong túi áo, anh rút ra một tờ giấy viết tay, nét chữ vội vã của chính anh trong kiếp trước.

Tờ giấy đã cũ, nhàu nát, nhưng những chữ viết trên đó vẫn sắc nét, như một lời cảnh tỉnh từ quá khứ.

*“Đừng tin hệ thống.

Nó đói.”*

Lục Khuyết nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, ngón tay run rẩy.

Anh nhớ ra rằng, trong kiếp trước, anh đã viết tờ giấy này ngay trước khi chết.

Anh đã cố gắng gửi nó cho chính mình trong quá khứ, nhưng không biết làm thế nào.

Và giờ, nó đã xuất hiện.

Ai đã đưa nó cho anh?

Một suy nghĩ đáng sợ nảy sinh trong đầu anh.

Có phải hệ thống đang cố gắng kiểm soát anh ngay cả trong quá khứ?

Hay đây là một bẫy, một cách để hệ thống khẳng định quyền lực của nó?

Lục Khuyết gấp tờ giấy lại, cất cẩn thận vào sâu trong túi áo.

Anh không biết câu trả lời.

Nhưng anh biết một điều chắc chắn: anh sẽ không để hệ thống chiến thắng.

Anh sẽ tìm ra cách để phá hủy nó, dù phải trả giá bằng mạng sống của chính mình.

Anh nhìn lên bầu trời xám xịt, đôi mắt lạnh lùng nhưng ẩn chứa một ngọn lửa bùng cháy.

Phía trước là một con đường đầy gai góc, một cuộc chiến không chỉ với những kẻ thù ngoài kia, mà còn với chính bản chất của thế giới này.

Và anh, Lục Khuyết, sẽ bước đi trên con đường đó, một mình, không chút do dự.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, khi anh chuẩn bị rời đi, một bóng người xuất hiện ở góc khuất của lối ra.

Đó là một cô gái trẻ, mặc áo choàng xám, khuôn mặt che kín bởi lớp vải dày.

Cô ấy đứng đó, lặng lẽ, như một bóng ma.

Lục Khuyết không nhìn thấy cô ấy, nhưng anh cảm nhận được một cái gì đó quen thuộc, một sự hiện diện đáng sợ.

Cô gái ấy đưa tay lên, chạm vào đồng hồ đếm ngược trên cổ tay mình.

Con số trên đó bắt đầu chạy ngược lại.

Một khả năng không thể xảy ra trong thế giới này.

Lục Khuyết dừng bước, tim đập thình thịch.

Ai đó đang can thiệp vào quy luật của thời gian.

Và nếu điều đó đúng, thì mọi thứ anh biết cho đến nay đều là sai lầm.

Anh quay đầu lại, nhưng bóng người đã biến mất, chỉ còn lại mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng, một mùi hương mà anh chưa từng ngửi thấy trước đây, nhưng lại gợi lên một ký ức xa xôi, mơ hồ và đau đớn.

Lục Khuyết nuốt nước bọt, cảm giác sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể.

Cuộc chơi vừa mới bắt đầu, và anh nhận ra rằng, mình không hề đơn độc.

Nhưng kẻ thù thực sự của anh, có lẽ, đang ẩn náu ngay trong bóng tối của chính tâm trí anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập