Chương 10
Lục Khuyết ngồi dậy, lưng dựa vào bức tường đất ẩm mốc của túp lều ngoại ô.
Ánh sáng mờ ảo từ khe hở mái tranh lọt vào, chiếu rọi lên cổ tay trái.
Con số trên đồng hồ đếm ngược đang nhảy múa: 10 năm, 4 tháng, 12 ngày.
Nhưng nhịp đập của nó...
Từng giây trôi qua như những giọt mật ong đặc quánh, kéo dài khoảnh khắc ra vô tận.
Đó là hệ quả của kỹ năng mới vừa được kích hoạt sau cú thăng cấp từ F-rank lên E-rank.
Không phải ban phước.
Đó là một lời nguyền về sự nhận thức.
Hắn nháy mắt, triệu hồi giao diện hệ thống.
Không có dòng chữ xanh lá cây vui tươi.
Không có hiệu ứng ánh sáng lấp lánh.
Chỉ có màn hình đen kịt, tĩnh lặng như vực thẳm.
Và ở chính giữa, một câu hỏi đơn giản, trắng xóa, lạnh lùng:
*“Ngươi đã trả giá đủ chưa?”*
Lục Khuyết không đáp.
Hắn chỉ hít thở sâu, cảm nhận từng luồng không khí lạnh lẽo钻进 phổi.
Trong kiếp trước, hắn đã từng nghĩ Hệ Thống 'Thiên Đạo' là một công cụ vô tri, một cỗ máy trao đổi thời gian theo quy luật cung cầu.
Nhưng giờ đây, khi ký ức trùng sinh và nỗi đau hiện tại hòa quyện, hắn nhận ra sự thật kinh hoàng.
Thiên Đạo không phải là máy móc.
Nó là ý thức.
Là tập hợp của hàng triệu linh hồn oan khuất, những kẻ đã chết vì tham lam thời gian, giờ đây bị giam cầm trong chính hệ thống mà họ từng tôn sùng.
Hắn đưa tay chạm vào không trung.
Một bàn tay vô hình, lạnh giá, chạm lại vào mu bàn tay hắn.
*“Cảm giác thế nào, Lục Khuyết?”* Giọng nói vang lên trong đầu, không phải từ hệ thống, mà từ chính ký ức của hắn.
Đó là giọng của Giám Sát Viên 001.
*“Thời gian không chỉ là tài nguyên.
Nó là ký ức.
Khi ngươi trích xuất thời gian từ kẻ khác, ngươi đang ăn mòn linh hồn họ.
Và khi ngươi sống lâu hơn, ngươi đang gánh vác trọng lượng của hàng ngàn cái chết.”*
Lục Khuyết siết chặt nắm đấm.
Móng tay cào vào da thịt, chảy máu.
Hắn cần đau đớn.
Đau đớn là bằng chứng cho thấy hắn vẫn còn sống, vẫn còn là con người, chứ không phải một cái pin sống cho Thiên Đạo.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi túp lều.
Bên ngoài, bầu trời Thành Thị Hạ Giới màu xám xịt.
Những tòa nhà cao tầng bằng bê tông cốt thép vươn lên như những ngón tay xương xẩu, chĩa vào bầu trời, cố gắng chạm tới tầng lớp thượng lưu nơi thời gian chảy trôi chậm chạp và sang trọng.
Ở đây, ở tầng đáy, thời gian chảy nhanh gấp mười lần.
Một giờ ở đây bằng mười giờ ở tầng trên.
Đó là cách Thiên Đạo trừng phạt kẻ yếu.
Lục Khuyết đi bộ trên con đường đất lầy lội.
Những cư dân nghèo nàn lướt qua hắn, mắt họ vô hồn, đồng hồ trên cổ tay họ tick-tack nhanh như máy khâu hỏng.
Hắn thấy một đứa trẻ đang khóc vì đói.
Người mẹ của nó, một phụ nữ gầy guộc, đang cố gắng bán vài giây cuối cùng của mình để đổi lấy một mẩu bánh mì mốc.
*“Ba giây...
đổi lấy cái này.”* Bà ta thì thầm, giọng khàn đặc.
Lục Khuyết dừng bước.
Trong kiếp trước, hắn đã từng bước qua những cảnh tượng như thế này.
Hắn đã tin rằng sự tàn khốc là tất yếu, là quy luật tự nhiên của xã hội thời gian.
Nhưng giờ đây, nhìn vào ánh mắt tuyệt vọng của người mẹ, hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở lồng ngực.
Không phải vì thương hại.
Mà vì hắn nhận ra, mình cũng đang làm điều tương tự.
Hắn đang săn đuổi thời gian để cứu Tử Cốt và Bạch Thanh Y.
Hắn đang giết chết bản tính nhân đạo của mình để tồn tại.
Hắn rút ra một đồng xu thời gian từ túi áo.
Chỉ một giây.
Một giây duy nhất.
Hắn ném nó vào tay người mẹ.
*“Đi đi.”* Hắn nói, giọng lạnh lùng.
Người mẹ nhìn đồng xu, rồi nhìn Lục Khuyết, nước mắt rơi xuống.
Bà ta cúi đầu, cúi sát đất, rồi chạy biến vào đám đông.
Lục Khuyết không quay lại.
Hắn biết rằng một giây không thể thay đổi số phận của họ.
Nó chỉ là một giọt nước trong đại dương tuyệt vọng.
Nhưng đó là tất cả những gì hắn có thể làm mà không làm chậm bước chân mình.
Hắn tiếp tục đi, hướng về trung tâm thành phố.
Hắn cần gặp Bạch Thanh Y.
Không phải vì tình yêu.
Mà vì hắn cần kiểm tra xem cô ấy đã phát hiện ra bí mật của mình chưa.
***
Quán cà phê "Giây Phút Lặng Im" nằm sâu trong một hẻm nhỏ, nơi ánh sáng đèn neon nhấp nháy yếu ớt.
Đây là nơi gặp gỡ của những kẻ muốn giấu diếm sự hiện diện của mình.
Lục Khuyết bước vào, không khí bên trong lạnh lẽo, mùi cà phê pha bằng nước lọc và bụi bặm quyện lại.
Bạch Thanh Y đang ngồi ở góc khuất nhất.
Cô ấy mặc một bộ váy màu xanh nhạt, đối lập hoàn toàn với màu xám xịt của quán.
Trên cổ tay cô, đồng hồ đếm ngược đang chạy đều đặn.
Nhưng Lục Khuyết thấy một điều bất thường.
Ánh mắt cô ấy không tập trung vào ly cà phê trước mặt, mà đang nhìn vào khoảng không trước mặt, như thể đang đọc một cuốn sách vô hình.
Hắn ngồi xuống đối diện cô.
*“Ngươi đến muộn.”* Bạch Thanh Y nói, giọng đều đều, không có chút cảm xúc nào.
*“Thời gian ở tầng dưới chảy nhanh hơn.”* Lục Khuyết đáp, đặt tay lên bàn.
Hắn để ý đến ngón tay cô ấy.
Chúng đang run rẩy nhẹ.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì cô ấy đang cố gắng kiểm soát thứ gì đó.
Bạch Thanh Y nhìn thẳng vào mắt hắn.
Ánh mắt tinh tế, sắc bén như lưỡi dao cạo.
*“Ngươi đã thay đổi, Lục Khuyết.
Không phải về ngoại hình.
Mà về cách ngươi nhìn thế giới.
Trước đây, ngươi nhìn thời gian như một con số.
Giờ đây, ngươi nhìn nó như một sinh vật sống.
Một sinh vật đang đói khát.”*
Lục Khuyết giữ bình tĩnh.
Hắn không đáp lại.
Hắn biết rằng Bạch Thanh Y không hề ngây thơ.
Cô ấy là một thiên tài về năng lượng thời gian, có khả năng cảm nhận những dòng chảy vi mô mà người khác không thể thấy.
Nếu cô ấy nghi ngờ, cô ấy sẽ tìm cách kiểm chứng.
*“Tôi chỉ đang tu luyện.”* Hắn nói.
*“Tu luyện?”* Bạch Thanh Y cười nhạt.
*“Hay là ngươi đang tìm cách phá vỡ quy luật?
Tôi đã nghe tin đồn.
Có một kẻ cấp E-rank vừa xuất hiện ở ngoại ô, có khả năng làm chậm dòng thời gian cục bộ.
Kẻ đó đã giết chết ba tên thợ săn thời gian chỉ trong một đêm.
Và kẻ đó...
có mùi hương giống như ngươi.”*
Lục Khuyết siết chặt nắm đấm dưới bàn.
Hắn biết cô ấy đang thử thách mình.
Cô ấy không muốn tin rằng người yêu mình là một sát thủ.
Nhưng cô ấy cũng không thể bỏ qua bằng chứng.
*“Nếu đó là tôi,”* Lục Khuyết nói, giọng trầm thấp, *“thì ngươi sẽ làm gì?”*
Bạch Thanh Y im lặng.
Cô ấy đưa tay lên, chạm vào đồng hồ trên cổ tay mình.
Ngón tay cô ấy lướt qua mặt kính, như thể đang chạm vào một vết thương.
*“Tôi sẽ phá hủy nó.”* Cô ấy thì thầm.
Lục Khuyết kinh ngạc.
*“Phá hủy đồng hồ?
Ngươi sẽ hóa thành tro bụi.”*
*“Thà chết tự do, còn hơn sống làm nô lệ cho một hệ thống đầy dối trá.”* Bạch Thanh Y nhìn hắn, ánh mắt rực cháy một ngọn lửa dữ dội.
*“Lục Khuyết, tôi biết ngươi đang tìm cách cứu Tử Cốt.
Nhưng ngươi có bao giờ nghĩ rằng, chính sự tồn tại của chúng ta là nguyên nhân khiến cô ấy phải chịu đựng?
Tôi đã nghiên cứu về Thiên Đạo.
Nó không phải là một hệ thống ngẫu nhiên.
Nó là một cái bẫy.
Và chúng ta...
chúng ta là những con mồi.”*
Lục Khuyết cảm thấy tim mình đập mạnh.
Cô ấy biết.
Cô ấy đã biết một phần sự thật.
Nhưng cô ấy chưa biết toàn bộ.
Cô ấy chưa biết rằng chính hắn là chìa khóa để mở cánh cửa địa ngục.
*“Ngươi không hiểu.”* Hắn nói.
*“Nếu tôi không hành động, Tử Cốt sẽ chết.
Và ngươi cũng vậy.
Đó là định mệnh.”*
*“Định mệnh là cái cớ cho sự yếu đuối.”* Bạch Thanh Y đứng dậy, bỏ lại ly cà phê chưa uống.
*“Tôi sẽ không chờ đợi ngươi cứu tôi.
Tôi sẽ tự giải phóng mình.
Và nếu ngươi cản trở, tôi sẽ giết ngươi.
Không phải vì thù hận.
Mà vì thương yêu.”*
Cô ấy bước ra khỏi quán, để lại Lục Khuyết ngồi một mình trong bóng tối.
Hắn nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của cô ấy, cảm thấy một cơn đau xé lòng.
Hắn biết cô ấy đúng.
Cô ấy đang tìm cách tự hủy đồng hồ để không phụ thuộc vào ai.
Nhưng cô ấy không biết rằng, khi đồng hồ của cô ấy bị phá hủy, năng lượng giải phóng sẽ trở thành thức ăn cho Thiên Đạo.
Và chính năng lượng đó sẽ làm mạnh hơn Giám Sát Viên 001.
Hắn phải ngăn cô ấy lại.
Nhưng làm thế nào?
Hắn không thể dùng vũ lực.
Hắn không thể nói sự thật.
Hắn chỉ có thể chờ đợi.
Chờ đợi khoảnh khắc mà cô ấy sẽ cần đến hắn.
Và khi đó, hắn sẽ hy sinh tất cả.
***
Hắn rời khỏi quán, bước vào màn đêm.
Thành Thị Hạ Giới đang chìm vào giấc ngủ, nhưng sự im lặng chỉ là tạm thời.
Những kẻ săn mồi đang thức dậy.
Lục Khuyết đi đến một khu vực bỏ hoang, nơi những tòa nhà đổ nát xếp chồng lên nhau như những xác chết khổng lồ.
Đây là nơi hắn thường đến để thiền định, để kiểm soát luồng thời gian trong cơ thể.
Hắn ngồi xuống trên nền bê tông vỡ vụn, đóng mắt.
Hắn triệu hồi lại ký ức của kiếp trước.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng của Tử Cốt.
Cô ấy nằm trong bệnh viện, đồng hồ trên cổ tay cô ấy đã về 0.
Nhưng cô ấy không hóa thành tro bụi ngay lập tức.
Cô ấy mỉm cười, nhìn hắn, và nói: *“Anh đừng buồn.
Em là chìa khóa.
Em sẽ mở cánh cửa.”*
Và rồi, cô ấy tan biến.
Không còn gì lại.
Chỉ có một mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng, tan vào không khí.
Lục Khuyết mở mắt, nước mắt chảy dài trên gò má.
Hắn không lau đi.
Hắn để nó chảy.
Đó là giá trị duy nhất còn lại của hắn.
Đột nhiên, không gian xung quanh hắn rung chuyển.
Một tiếng vang lớn, như tiếng trống trận, vang lên từ khắp nơi.
Lục Khuyết đứng dậy, cảnh giác.
Hắn nhìn quanh, nhưng không thấy ai.
Rồi, từ bóng tối, một hình bóng bước ra.
Giám Sát Viên 001.
Hắn mặc một bộ đồ đen bóng, không có khuôn mặt, chỉ có một khối năng lượng tối xoáy tròn ở vị trí đầu.
Hắn không đi, mà là trôi nổi trong không khí.
*“Ngươi đã khóc,”* 001 nói, giọng vang vọng, như thể từ đáy biển.
*“Nỗi đau của ngươi đang tăng lên.
Năng lượng của ngươi đang trở nên tinh khiết.”*
Lục Khuyết không sợ hãi.
Hắn nhìn thẳng vào khối năng lượng tối.
*“Ngươi muốn gì?”*
*“Ngươi muốn cứu họ,”* 001 đáp.
*“Nhưng để cứu họ, ngươi phải hủy diệt thứ ngươi yêu quý nhất.
Đó là quy luật.
Đó là Thiên Đạo.”*
*“Hủy diệt thứ gì?”* Lục Khuyết hỏi, giọng run rẩy.
001 mỉm cười, dù hắn không có miệng.
*“Chính ký ức của ngươi.
Ký ức về kiếp trước.
Ký ức về tình yêu.
Ký ức về nỗi đau.
Nếu ngươi muốn họ sống, ngươi phải quên đi tất cả.
Ngươi phải trở thành một cái máy.
Một cái máy hoàn hảo, không có cảm xúc, không có quá khứ.
Chỉ có hiện tại.
Chỉ có thời gian.”*
Lục Khuyết sững sờ.
Hắn nhìn vào đồng hồ trên cổ tay mình.
Con số đang giảm dần.
10 năm, 4 tháng, 11 ngày...
*“Nếu ta từ chối?”* Hắn hỏi.
*“Thì họ sẽ chết.
Và ngươi sẽ trở thành Pin vĩnh cửu cho Thiên Đạo.
Một sự tồn tại vĩnh hằng, nhưng không có ý thức.
Không có cảm xúc.
Chỉ có nỗi đau thuần túy.”*
Lục Khuyết im lặng.
Hắn nhìn về phía xa, nơi ánh sáng của Thành Thị Thượng Giới chiếu xuống.
Hắn nghĩ về Bạch Thanh Y, với ánh mắt kiên định.
Hắn nghĩ về Tử Cốt, với nụ cười hồn nhiên.
Hắn hiểu rồi.
Thiên Đạo không muốn hắn thắng.
Thiên Đạo muốn hắn trải nghiệm đủ nỗi đau để trở thành nguồn năng lượng vô tận.
Sự lựa chọn này không phải là lựa chọn giữa sống và chết.
Mà là lựa chọn giữa tồn tại và con người.
Hắn đưa tay lên, chạm vào trái tim mình.
Nó đang đập mạnh, đau đớn, nhưng sống động.
*“Ta sẽ không quên,”* Lục Khuyết nói, giọng chắc nịch.
*“Và ta sẽ không để cho ngươi lấy nó.”*
001 không nói gì.
Khối năng lượng tối trên đầu hắn xoáy mạnh hơn, tạo ra một áp lực khủng khiếp.
Không gian xung quanh bắt đầu nứt vỡ.
Những mảnh vỡ thời gian bay lơ lửng trong không trung, phản chiếu hình ảnh của Lục Khuyết trong những khoảnh khắc khác nhau: lúc hắn còn là một đứa trẻ, lúc hắn đứng trước thi thể của em gái, lúc hắn nắm tay Bạch Thanh Y trong đêm tối.
*“Vậy thì, hãy chiến đấu,”* 001 nói.
*“Chiến đấu với chính ký ức của ngươi.
Chiến đấu với nỗi đau của ngươi.
Và xem xem, ai sẽ là người chiến thắng.”*
Lục Khuyết nhắm mắt lại.
Hắn hít thở sâu.
Hắn triệu hồi toàn bộ năng lượng trong cơ thể.
Luồng thời gian xung quanh hắn bắt đầu quay cuồng, tạo thành một cơn lốc xoáy.
Hắn không tấn công 001.
Hắn tấn công chính ký ức của mình.
Hắn cố gắng xé nát những ký ức đau thương, những ký ức về sự mất mát, để giải phóng năng lượng tiềm ẩn.
Đau đớn tột cùng.
Như thể có hàng ngàn con dao đang cắt xé linh hồn hắn.
Nhưng hắn không hét lên.
Hắn chỉ đứng đó, im lặng, chịu đựng.
Và trong cơn đau đớn đó, hắn nghe thấy một giọng nói.
Không phải của 001.
Không phải của Thiên Đạo.
Mà là giọng của Tử Cốt.
Em luôn ở bên anh.”*
Lục Khuyết mở mắt.
Trong đôi mắt đen thẳm của hắn, một tia sáng xanh lam lóe lên.
Không phải ánh sáng của hệ thống.
Mà là ánh sáng của hy vọng.
Hắn mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, nhưng đầy quyết tâm.
*“Ta đã biết rồi,”* hắn nói với 001.
*“Và ta đã có kế hoạch.”*
001 lùi lại một bước, khối năng lượng tối trên đầu hắn rung động mạnh.
Hắn cảm thấy một sự thay đổi.
Một sự thay đổi mà hắn không thể dự đoán.
Lục Khuyết bước tới, tiến vào trong cơn lốc thời gian.
Hắn không tấn công 001.
Hắn tấn công chính hệ thống.
Hắn dùng nỗi đau của mình làm vũ khí, xé toạc lớp vỏ bọc của Thiên Đạo.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy một thứ gì đó.
Một thứ gì đó mà hắn chưa bao giờ tưởng tượng ra.
Một cánh cửa.
Một cánh cửa bằng máu, mở ra vào bóng tối sâu thẳm.
Và từ trong bóng tối đó, một bàn tay vươn ra.
Một bàn tay nhỏ bé, trắng nõn, đang chìa ra để nắm lấy hắn.
Lục Khuyết không biết đó là ai.
Nhưng hắn biết, nếu hắn nắm lấy nó, mọi thứ sẽ thay đổi.
Hắn đưa tay ra.
Và thế giới, bắt đầu sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận