Chương 11
Thay vào đó, hắn đặt tay lên chiếc đồng hồ đếm ngược đang tích tắc trên cổ tay trái.
Con số `99:59:22` nhấp nháy đỏ thẫm, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng hắn vẫn đang trong vòng vây.
Không gian xung quanh tĩnh lặng đến ngột ngạt, chỉ còn lại tiếng "tích tắc" khô khan của thời gian đang bị xé nhỏ.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Giám Sát Viên 001, một bóng đen vô hình đang lượn lờ phía sau những cột đá cổ xưa, chờ đợi khoảnh khắc Lục Khuyết sụp đổ.
*"Hệ Thống,"* giọng Lục Khuyết trầm thấp, vang lên trong khoảng không tĩnh lặng, không phải để cầu xin, mà để ra lệnh.
*"Ta không cần thêm thời gian.
Ta cần quyền kiểm soát nó."*
Một luồng dữ liệu lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn.
`[CẢNH BÁO: Yêu cầu vi phạm Nguyên Thứ Ba của Thiên Đạo.
Người dùng không thể can thiệp vào dòng chảy thời gian cá nhân nếu không có nguồn năng lượng tương đương.
Phạt: Trừ 10 phút thọ mệnh.]`
Con số trên cổ tay hắn nhảy vọt: `99:49:22`.
Lục Khuyết khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng, méo mó.
Đó là giá rẻ mạt nhất hắn từng phải trả.
Hắn nhớ lại kiếp trước, khi hắn đã bán đi cả tuổi thanh xuân, cả những ký ức đẹp đẽ nhất với Bạch Thanh Y và Tử Cốt, chỉ để mua được vài ngày sống苟延残喘 (sống sót trong tuyệt vọng).
Lần này, hắn sẽ không chơi theo luật của kẻ giàu có.
Hắn sẽ chơi theo luật của kẻ liều mạng.
*"Ta chấp nhận,"* hắn nói, giọng điệu bình thản như thể đang thảo luận về thời tiết.
*"Nhưng ta cũng yêu cầu một điều khoản mới.
Giao ước với Ma Quỷ."*
Giám Sát Viên 001 phát ra một tiếng cười cợt, âm thanh như tiếng kính vỡ vang lên trong đầu Lục Khuyết.
*"Ngươi nghĩ ngươi có thể đàm phán với chính định mệnh của mình, con kiến nhỏ bé?"*
*"Ta không đàm phán,"* Lục Khuyết đáp, đôi mắt đen thẳm ánh lên một vẻ sáng lạnh lùng, *"Ta đang đặt cược.
Nếu ta có thể trích xuất thời gian từ 'chết', từ chính những linh hồn oan khuất mà Hệ Thống của ngươi nuôi dưỡng, thì ngươi có thừa nhận ta là một phần của Thiên Đạo hay không?"*
Không gian rung chuyển.
Hệ Thống im lặng.
Đó là khoảng trống đáng sợ nhất, nơi mà logic thông thường ngừng hoạt động và sự điên loạn bắt đầu lên ngôi.
Lục Khuyết biết rõ bí mật này.
Thiên Đạo không phải là thần linh, nó là một cỗ máy xay thịt cảm xúc.
Nó cần nỗi đau, cần sự hối hận, cần sự tuyệt vọng tinh khiết.
Và hắn, với ký ức của một kẻ đã mất tất cả, là nguồn nhiên liệu tốt nhất.
Nhưng hắn sẽ không để mình bị đốt cháy thụ động.
Hắn sẽ trở thành ngọn lửa đó.
Hắn nâng tay phải lên, ngón tay chụm lại, vẽ nên một hình chữ khắc kỳ dị trong không khí.
Đó không phải là kỹ năng của Hệ Thống, mà là thuật thức cấm kỵ mà hắn đã tìm thấy trong những thư viện bị cấm đoán của kiếp trước, nơi những học giả điên loạn cố gắng giải mã nguồn gốc của "Thọ Mệnh Kinh Tế".
*"Hệ Thống,"* hắn thì thầm, máu từ khóe miệng hắn rỉ ra do áp lực nội tại, *"Hãy xem xem, ai mới là chủ nhân của đồng hồ này."*
Cơn đau xé toạc cơ thể.
Đây là cảm giác hắn đã quên lãng từ kiếp trước, khi hắn lần đầu tiên bước vào con đường tu luyện trong thế giới tàn khốc này.
*Máu Thiêu Công* không chỉ đốt cháy năng lượng, nó còn đốt cháy "thọ mệnh" của chính người sử dụng nếu không có nguồn bù đắp ngay lập tức.
Đây là kỹ năng tự sát, được thiết kế để những kẻ yếu ớt dùng trong những khoảnh khắc cuối cùng để gây sát thương tối đa, nhưng Lục Khuyết đang sử dụng nó theo một cách hoàn toàn trái ngược.
Đồng hồ cổ tay hắn bắt đầu quay ngược lại một cách điên loạn: `99:59:22...
99:59:15...
99:59:05...`
Mỗi giây trôi qua, Lục Khuyết cảm thấy như có hàng ngàn lưỡi dao nhỏ đang cạo sạch da thịt hắn.
Máu từ các lỗ chân lông phun ra, nhuộm đỏ nền đá lạnh lẽo.
Hắn không kêu đau.
Sự im lặng của hắn khiến cho không khí càng trở nên nặng nề hơn.
Hắn đang dùng nỗi đau làm nhiên liệu, đốt cháy chính sự tồn tại hiện tại của mình để tạo ra một lỗ hổng trong quy tắc.
Giám Sát Viên 001 xuất hiện rõ ràng hơn, một khối năng lượng tối hình người, đôi mắt đỏ rực đầy sự tò mò và khinh thường.
Ngươi đang tự hủy hoại bản thân.
Không ai có thể sống sót qua việc đốt cháy thọ mệnh trực tiếp như vậy."*
*"Có lẽ,"* Lục Khuyết gằn giọng, từng từ ngữ đều kèm theo những vệt máu nhỏ, *"nhưng ngươi quên một điều.
Ta không muốn sống sót.
Ta muốn 'tái sinh'."*
Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào dòng chảy thời gian đang bị xé toạc.
Trong ký ức kiếp trước, hắn đã chứng kiến sự sụp đổ của một thành phố lớn, nơi hàng ngàn người chết cùng lúc, tạo ra một cơn sóng xung kích cảm xúc đủ mạnh để làm chậm dòng chảy thời gian trong bán kính một dặm.
Hắn đang tái tạo lại hiệu ứng đó, nhưng thu nhỏ vào trong chính cơ thể mình.
Hắn đang biến mình thành một quả bom thời gian.
Cơ thể hắn bắt đầu biến đổi.
Da thịt nứt ra, rồi liền lại nhanh chóng, để lại những vết sẹo trắng hếu như mạng nhện.
Lỗ hổng thời gian trên đồng hồ cổ tay ngừng đếm ngược, rồi bắt đầu *tăng*.
`99:59:00...
99:59:10...
99:59:30...`
Nhưng đây không phải là thời gian "sạch" mà Hệ Thống cung cấp.
Nó mang theo nỗi sợ hãi cuối cùng của những linh hồn mà hắn đang "trích xuất" từ dòng chảy chung của Thiên Đạo.
Những tiếng thì thầm, những lời cầu cứu, những tiếng khóc than vang lên trong đầu hắn, hỗn độn và điên loạn.
*"Lục Khuyết...
anh ơi..."* Giọng nói của Tử Cốt vang lên, nhưng không phải từ quá khứ, mà từ tương lai.
*"Đừng làm thế này.
Em không muốn anh biến thành quái vật."*
*"Nếu không thành quái vật, làm sao ta có thể bảo vệ em?"* Lục Khuyết đáp lại trong lòng, giọng nói của hắn lạnh băng.
Hắn biết Tử Cốt đang ở đâu.
Cô ấy đang ở một nơi an toàn, bị giam giữ bởi chính sự bảo vệ của hắn trong kiếp trước.
Và lần này, hắn sẽ phá vỡ cái lồng đó, dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.
Bạch Thanh Y cũng xuất hiện trong tâm trí hắn, với ánh mắt nghi ngờ đầy sắc bén.
*"Lục Khuyết, em cảm thấy điều gì đó sai trái.
Anh đang thay đổi.
Anh đang trở thành người mà em không còn nhận ra."*
Hắn mỉm cười, một nụ cười đau đớn.
*"Đó là lý do tại sao em phải rời xa tôi, Thanh Y.
Để em có thể sống."*
Cơ thể hắn phát ra ánh sáng xanh lam, khác hẳn với màu đỏ của Máu Thiêu Công.
Đó là màu của thời gian bị bóp méo, của sự thật bị che giấu.
Hắn đang phá vỡ lớp vỏ bọc của Hệ Thống, tiếp cận vào lõi của nó.
Và ở đó, hắn nhìn thấy sự thật kinh hoàng: Thiên Đạo không phải là luật tự nhiên.
Nó là một tù ngục.
Và hắn, cùng với tất cả những người khác, là những tù nhân đang được nuôi dưỡng để cung cấp năng lượng cho chính cái lồng giam cầm họ.
Bầu không khí nặng nề như chì.
Những giọt mưa axit từ ngoài trời bắt đầu thấm vào trần đền thờ, hòa lẫn với mùi máu tanh và mùi ozone của năng lượng bị xé toạc.
Tiếng sấm sét rền vang, nhưng không phải từ bầu trời, mà từ bên trong chính cơ thể Lục Khuyết.
Bỗng nhiên, một cột sáng trắng thuần khiết, không màu, không nhiệt, rơi thẳng xuống giữa Lục Khuyết và xác Hắc Phong Hổ.
Đó là *Thiên Đạo Chi Thích*.
Nó không giết người, nó phán xét.
Nó là công cụ của Hệ Thống để loại bỏ những biến số không kiểm soát được.
Giám Sát Viên 001 lùi lại, vẻ mặt lần đầu tiên lộ ra sự lo lắng.
*"Ngươi đã vượt quá giới hạn cho phép.
Thiên Đạo sẽ xóa sổ ngươi."*
Lục Khuyết đứng dậy, mặc dù đôi chân hắn đang run rẩy.
Ánh sáng trắng bao trùm lấy hắn, nhưng thay vì bị tiêu diệt, hắn cảm thấy một sự kết nối.
Hắn không chống cự lại ánh sáng.
Hắn mở lòng mình ra, để cho nó thẩm thấu.
*"Ngươi sai rồi,"* Lục Khuyết nói, giọng nói của hắn giờ đây vang vọng, như thể có hàng ngàn người đang nói cùng lúc.
*"Thiên Đạo không thể xóa sổ ta.
Vì ta đã trở thành một phần của nó.
Ta là nỗi đau.
Ta là sự hối hận.
Và ta là cái giá mà các ngươi phải trả."*
Cột sáng trắng bắt đầu rung chuyển, nứt vỡ.
Những mảnh vỡ của nó rơi xuống, hóa thành những hạt bụi thời gian, bay lơ lửng trong không trung.
Lục Khuyết vươn tay ra, nắm lấy một hạt bụi.
Nó nóng rực, mang theo ký ức của một người mẹ mất con, của một người lính chết trên chiến trường, của một đứa trẻ đói khát.
Hắn nuốt chửng hạt bụi đó.
Cơ thể hắn bùng nổ năng lượng.
Cấp độ của hắn không tăng lên theo cách thông thường.
Nó nhảy vọt, phá vỡ rào cản, từ D-rank lao thẳng lên B-rank, rồi A-rank, và dừng lại ở ngưỡng cửa của S-rank.
Nhưng hắn cảm thấy trống rỗng.
Hắn đã đánh đổi đi phần nhân tính của mình để có được sức mạnh này.
Giám Sát Viên 001 hét lên, một tiếng hét đầy sự thất bại và kinh hoàng.
*"Ngươi đã phá vỡ cân bằng!
Thế giới sẽ sụp đổ!"*
*"Thế giới này đã sụp đổ từ lâu rồi,"* Lục Khuyết đáp, ánh mắt hắn giờ đây không còn là của một con người, mà là của một thực thể nằm ngoài vòng xoay thời gian.
*"Ta chỉ đang dọn dẹp đống đổ nát."*
Hắn nhìn về phía cánh cửa máu mà hắn đã thấy trong ký ức.
Nó đang mở ra, rộng hơn, sâu hơn.
Và từ trong bóng tối đó, bàn tay nhỏ bé của Tử Cốt vẫn chìa ra, nhưng lần này, nó không còn trắng nõn.
Nó đen sạm, đầy vết thương, như thể cô ấy đã trải qua địa ngục.
Lục Khuyết bước về phía cánh cửa.
Hắn biết rằng, khi hắn bước qua đó, hắn sẽ không còn là Lục Khuyết nữa.
Hắn sẽ trở thành Ma Đầu, kẻ thù chung của thế giới, kẻ mà Bạch Thanh Y sẽ phải giết chết để cứu lấy chính mình.
Nhưng đó là kế hoạch.
Hắn phải trở thành kẻ xấu nhất, để họ có lý do để chiến đấu, để họ có sức mạnh để tồn tại.
Nhưng có một điều hắn chưa tính đến.
Khi hắn bước vào cánh cửa, giọng nói của Hệ Thống vang lên một lần cuối, không còn lạnh lùng, mà đầy sự...
*"Lục Khuyết, ngươi có biết tại sao ta lại chọn ngươi không?"*
Hắn dừng bước.
*"Vì trong tất cả những kiếp sống, ngươi là người duy nhất yêu thương họ đủ để sẵn sàng hy sinh chính mình.
Và nỗi đau của người yêu thương, là nguồn năng lượng mạnh nhất."*
Lục Khuyết sững sờ.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, những vết sẹo thời gian đang lan rộng.
Hắn nhận ra rằng, mọi thứ hắn làm, mọi sự tính toán, mọi nỗ lực để thoát khỏi số phận, đều đang dẫn hắn đến đúng kết cục mà Hệ Thống mong muốn.
Hắn không phải là kẻ nổi loạn.
Hắn là nạn nhân hoàn hảo.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy Bạch Thanh Y đứng ở phía bên kia cánh cửa, cầm trên tay một chiếc dao găm bằng thời gian, ánh mắt cô ấy đầy nước mắt nhưng quyết绝.
*"Anh đừng bước vào,"* cô ấy nói, giọng run rẩy.
*"Nếu anh bước vào, em sẽ không bao giờ có thể cứu anh nữa."*
Lục Khuyết mỉm cười, một nụ cười chua chát.
*"Đó là lý do tại sao em phải giết tôi, Thanh Y.
Để anh có thể sống lại, dưới một hình dạng khác."*
Hắn bước vào bóng tối.
Cánh cửa đóng sập lại.
Và thế giới, một lần nữa, bắt đầu đếm ngược.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận