Chương 12

Hơi thở của Tào Thát nặng nhọc, hôi hám mùi mồ hôi và mùi tanh của máu thối, phả vào mặt Lục Khuyết như một bức tường vô hình.

Không khí trong khu chợ đen ẩm ướt, dính đát, nơi mà từng đồng xu vàng bạc vứt dưới đất cũng chẳng ai thèm cúi xuống nhặt, giờ đây lại trở thành chiến trường sinh tử.

Lục Khuyết đứng yên, hai tay thọc sâu vào túi áo rách nát, ánh mắt lạnh lẽo quét qua cơ thể run rẩy của gã đàn ông trước mặt.

Hắn không hề vội vã.

Sự vội vã là kẻ thù của kẻ tính toán, và hắn đã học được bài học đó từ kiếp trước, khi sự nóng vội đã đẩy Tử Cốt vào hố lửa.

Hệ Thống "Thiên Đạo" hiển thị dòng chữ màu tím nhấp nháy trên tầm nhìn: [Nhiệm vụ: Chiếm đoạt 30 phút từ mục tiêu.

Phần thưởng: Bí kíp 'Trích Ly Thời Gian'.

Cảnh báo: Nếu mục tiêu chết trước khi hoàn thành trích xuất, nhiệm vụ thất bại.] Lục Khuyết nhếch môi, một nụ cười mỏng manh, tàn nhẫn nhưng hoàn toàn kiểm soát.

Hắn không cần phải giết Tào Thát.

Hắn chỉ cần khiến Tào Thát *muốn* dâng hiến thời gian của mình.

Trong thế giới này, nỗi sợ chết mạnh hơn mọi vũ khí.

Và Tào Thát, một tên săn mồi hạng F-rank đang ngồi ở bờ vực thẳm, là con mồi hoàn hảo nhất.

Hắn đưa tay lên, ngón tay cái lướt nhẹ qua cổ tay trái, nơi chiếc đồng hồ đếm ngược đang hiển thị con số `00:45:12`.

Nhịp đập của hắn đều đều, chậm chạp, trái ngược hoàn toàn với nhịp tim đang đập bịch bịch trong lồng ngực Tào Thát.

"Ngươi đang run," Lục Khuyết nói, giọng điệu phẳng lặng như mặt hồ mùa đông.

"Không phải vì lạnh.

Là vì ngươi biết mình sắp hết giờ.

Và ngươi biết, ta biết điều đó."

Tào Thát nghiến răng, hai tay siết chặt lấy con dao găm bằng xương thú.

Ánh mắt hắn hoang mang, đảo quanh khu chợ vắng vẻ.

Tôi không có gì để cho ngươi!" Hắn gào lên, nhưng giọng nói vỡ vụn, lộ rõ sự yếu đuối bên trong lớp vỏ bọc hung bạo.

Lục Khuyết không đáp.

Hắn chỉ bước tới một bước.

Chỉ một bước, nhưng áp lực tâm lý mà hắn tạo ra khiến Tào Thát lùi lại, gót chân va vào bức tường gạch cũ kỹ.

Đây không phải là sức mạnh tu luyện.

Đây là kỹ năng thao túng tâm lý, thứ mà hắn đã mài giũa qua hàng ngàn đêm không ngủ trong kiếp trước, khi hắn phải đối mặt với Giám Sát Viên 001 và những lời thì thầm đầy ma mị của Hệ Thống.

Hắn không chiến đấu bằng kiếm.

Hắn chiến đấu bằng nỗi sợ.

***

Góc phố tối om, nơi ánh sáng của những ngọn đèn dầu bằng mỡ thú không thể chạm tới, một cô gái trẻ đang ngồi co ro.

Cô ấy khoảng mười lăm tuổi, mái tóc rối bời, đôi mắt đỏ ngầu vì khóc và thiếu ngủ.

Trước mặt cô là một lọ thuốc nhỏ, màu xanh lục nhạt, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ nhưng chết chóc.

Đó là "Thuốc Trừ Độc Thời Gian", thứ thuốc duy nhất có thể làm chậm lại tốc độ hao mòn của đồng hồ cổ tay, nhưng giá của nó là ba mươi phút thời gian sống.

Lục Khuyết nhìn vào đôi mắt tuyệt vọng của cô gái.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh như ngừng chuyển động.

Hắn không nhìn thấy cô gái.

Hắn nhìn thấy chính mình, mười năm trước, khi hắn còn là một đứa trẻ mồ côi trong trại tị nạn, nhìn vào lọ thuốc tương tự mà hắn không đủ tiền mua.

Ký ức kiếp trước ùa về, không phải là những hình ảnh hào nhoáng của cường giả, mà là mùi vị của tro bụi và nỗi đau xé lòng khi nhìn thấy Tử Cốt hóa thành tro vì không có đủ thời gian để duy trì sự sống.

Con số trên đồng hồ của cô gái: `00:12:45`.

Nó nhảy múa điên cuồng, mỗi giây trôi qua là một lát cắt vào tâm can.

Lục Khuyết cảm thấy ngực mình thắt lại.

Sự tương đồng kinh hoàng giữa cô gái này và quá khứ của hắn khiến hắn phải cắn chặt răng để giữ vẻ ngoài lạnh lùng.

Hắn không thể để sự đồng cảm phá vỡ kế hoạch.

Nếu hắn cứu cô ta ngay bây giờ, hắn sẽ tiêu tốn thời gian quý giá của chính mình, và hơn hết, hắn sẽ thu hút sự chú ý của những kẻ săn mồi khác.

"Tại sao?" Cô gái thì thầm, giọng khàn đặc, như thể cổ họng cô đã bị lửa thiêu đốt.

"Tại sao ngươi lại đứng đó?

Ngươi cũng muốn lấy thời gian của tôi sao?"

Lục Khuyết không trả lời.

Hắn đang quan sát.

Hắn thấy ngón tay cô gái run rẩy khi chạm vào lọ thuốc.

Hắn thấy sự giằng xé trong ánh mắt cô: một bên là hy vọng sống, một bên là nỗi sợ bị cướp đoạt.

Đây là khoảnh khắc quyết định.

Trong kiếp trước, hắn đã từng là nạn nhân của sự do dự này.

Hắn đã tin vào lòng tốt của một người lạ, và kết quả là hắn bị lột sạch thời gian, trở thành một xác sống lang thang.

Lần này, hắn sẽ không lặp lại sai lầm.

Nhưng hắn cũng sẽ không trở thành kẻ xấu như hắn từng sợ.

Hắn sẽ trở thành người điều khiển con bài.

Hắn nhớ lại lời nói của Giám Sát Viên 001: *"Nỗi đau của người yêu thương là nguồn năng lượng mạnh nhất."* Lục Khuyết nghiến răng.

Hắn ghét câu nói đó.

Hắn ghét sự thật đó.

Nhưng hắn phải sử dụng nó.

Hắn phải khiến Tào Thát cảm thấy nỗi đau, nỗi sợ, và sự tuyệt vọng, để rồi từ đó, Tào Thát sẽ tự nguyện dâng hiến thời gian của mình.

Đó là cách duy nhất để hoàn thành nhiệm vụ mà không phải giết chóc, và quan trọng hơn, là để bảo vệ cô gái này khỏi bị Tào Thát bắt nạt sau này.

**

Lục Khuyết đứng dậy, lau sạch mồ hôi trên trán.

Hắn nhìn vào hệ thống.

[Nhiệm vụ hoàn thành.

Phần thưởng: Bí kíp 'Trích Ly Thời Gian' đã được mở khóa.

Bonus: +10 điểm kinh nghiệm.] Hắn mỉm cười.

Không phải vì niềm vui.

Mà vì sự nhẹ nhõm.

Hắn đã kiểm soát được tình huống.

Hắn đã không giết người.

Và hắn đã cứu được cô gái kia, theo cách của riêng hắn.

Nhưng rồi, một cảm giác bất an ập đến.

Hắn nhìn về phía cô gái đang ngồi co ro.

Cô ấy đang nhìn hắn, không phải với sự biết ơn, mà với sự nghi ngờ.

Ánh mắt cô ấy sắc bén, như thể cô ấy đã nhìn thấu qua lớp vỏ bọc lạnh lùng của hắn.

"Ngươi không giết hắn," cô gái nói, giọng run rẩy.

"Tại sao?"

Lục Khuyết quay lại, ánh mắt lạnh lẽo.

"Vì hắn còn có ích.

Và vì ta không muốn máu dơ bẩn tay ta."

"Ngươi nói dối," cô gái nói, đứng dậy, bước về phía hắn.

"Ngươi vừa mới cướp thời gian của hắn.

Nhưng ngươi không lấy hết.

Ngươi có thể giết hắn để lấy tất cả.

Nhưng ngươi không làm.

Tại sao?"

Lục Khuyết im lặng.

Hắn không thể trả lời.

Vì nếu hắn nói ra sự thật – rằng hắn đang cố gắng thay đổi số phận, rằng hắn đang cố gắng cứu những người mà hắn đã mất – thì hắn sẽ lộ ra điểm yếu.

Và trong thế giới này, điểm yếu là cái chết.

"Bất cứ lý do gì," Lục Khuyết nói, quay lưng đi.

"Đừng theo ta."

Hắn bước ra khỏi khu chợ, bước vào bóng tối của con phố.

Hắn cảm thấy mệt mỏi.

Không phải vì thể xác, mà vì tâm trí.

Mỗi quyết định, mỗi hành động, đều là một bước đi trên dây thừng giữa vực thẳm.

Hắn không biết liệu mình đang tiến gần hơn đến mục tiêu, hay đang đi sâu hơn vào bẫy của Hệ Thống.

***

Hắn vừa bước ra khỏi khu chợ, vừa nghĩ về cô gái và Tào Thát.

Hắn nghĩ về Tử Cốt, về Bạch Thanh Y.

Hắn nghĩ về cái kết định mệnh mà hắn đang cố gắng thay đổi.

Nhưng rồi, một bóng đen xuất hiện phía sau hắn.

Không có tiếng bước chân.

Không có hơi thở.

Chỉ có sự hiện diện đáng sợ, như thể bóng tối đang bao trùm lấy hắn.

Lục Khuyết dừng bước.

Hắn không quay lại.

Hắn biết ai đó đang ở đó.

Hắn cảm thấy một luồng năng lượng熟悉, nhưng lại hoàn toàn xa lạ.

Nó giống như giọng nói của Hệ Thống, nhưng lại mang theo sự thù địch, sự căm ghét.

"Lục Khuyết," một giọng nói vang lên, không phải từ phía sau, mà từ trong đầu hắn.

"Ngươi nghĩ ngươi đang kiểm soát mọi thứ?

Ngươi nghĩ ngươi đang thoát khỏi số phận?"

Lục Khuyết nghiến răng.

Hắn quay lại, nhìn vào bóng tối.

Không có ai.

Chỉ có bóng tối.

Nhưng hắn biết, có ai đó đang nhìn hắn.

Và người đó không phải là Giám Sát Viên 001.

Người đó là thứ gì đó nguy hiểm hơn.

Thứ gì đó mà ngay cả Hệ Thống cũng sợ hãi.

"Ngươi là ai?" Lục Khuyết hỏi, giọng run rẩy.

"Ta là cái giá," giọng nói đáp.

"Và ngươi vừa mới thanh toán nó."

Bóng tối bao trùm lấy hắn.

Và trong khoảnh khắc đó, Lục Khuyết nhìn thấy một hình ảnh: Tử Cốt, đứng trước một cánh cửa, mỉm cười, và nói: "Anh à, em đã làm xong rồi."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập