Chương 13
Màu đỏ thẫm ấy không gợi lên cảm giác kinh hoàng, mà lại mang một vẻ đẹp tàn nhẫn, như những bông hoa phù dung nở rộ trên xác chết.
Lục Khuyết đứng bất động, lồng ngực phập phồng nhẹ, nhưng nhịp tim của hắn vẫn giữ nguyên tần số ổn định, như thể cơ thể hắn đang cố gắng lừa dối chính bản thân rằng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
Không có tiếng reo hò chiến thắng.
Không có ánh mắt kính phục từ đám đông.
Chỉ có sự im lặng chết chóc, dày đặc như một tấm nệm bông gòn nhồi đầy than chì.
Những xác尸 của băng đảng "Hắc Lam" nằm rải rác, đồng hồ đếm ngược trên cổ tay họ đã dừng lại ở những con số ngẫu nhiên, đóng băng vĩnh viễn trong khoảnh khắc cuối cùng.
Thời gian của họ, thứ vốn dĩ là nguồn lực quý giá nhất, giờ đây chỉ là những con số vô nghĩa khắc trên da thịt lạnh lẽo.
Một âm thanh kim loại leng keng vang lên.
Đó là tiếng mũi kiếm của Lục Khuyết chạm xuống đất.
Hắn không rút kiếm ra.
Hắn để nó đứng đó, như một ranh giới mỏng manh ngăn cách giữa sự sống và cái chết, giữa hiện tại và quá khứ định mệnh.
Trong đầu hắn, giọng nói của Hệ Thống vẫn vang vọng, lạnh lùng và không chút cảm xúc, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự kích thích bệnh hoạn.
*“Nhiệm vụ hoàn thành.
Phần thưởng: 3 giờ 15 phút.
Cấp độ: F-rank (Đã đạt giới hạn).”*
Lục Khuyết nhíu mày.
Ba giờ rưỡi.
Một con số nhỏ bé đối với một cường giả, nhưng lại là cả một đời người đối với kẻ nghèo khó.
Hắn nhìn vào đồng hồ trên cổ tay trái của mình.
Con số tăng lên chậm rãi, từng giây, từng phút.
Nhưng hắn không cảm thấy vui.
Ngược lại, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo từ bóng tối kia: *“Ta là cái giá.
Và ngươi vừa mới thanh toán nó.”*
Hắn cúi xuống, nhặt lấy một mảnh vỡ từ xác tên thủ lĩnh băng đảng.
Đó là một chiếc đồng hồ đếm ngược bị vỡ nát, kim giây vẫn cố gắng quay ngược lại.
Hình ảnh ấy khiến hắn nhớ đến Tử Cốt.
Cô bé ấy có đang làm điều tương tự không?
Có đang cố gắng phá vỡ quy luật của thế giới này để bảo vệ anh không?
Lục Khuyết thở dài, một hơi thở ngắn ngủi, đầy vẻ mệt mỏi.
Hắn biết mình không thể tin tưởng vào bất kỳ ai.
Không phải Hệ Thống, không phải đồng minh, và thậm chí, cả chính ký ức của mình.
Ký ức kiếp trước là một món quà, nhưng cũng là một lời nguyền.
Nó cho hắn biết kết cục, nhưng lại giấu giếm lý do.
Hắn biết Bạch Thanh Y sẽ chết, biết Tử Cốt sẽ hy sinh, nhưng hắn không biết *tại sao* sự hy sinh đó lại là chìa khóa duy nhất để mở cánh cửa địa ngục.
Hắn quay lưng, bước đi giữa đống đổ nát.
Mỗi bước chân đều nặng nề, như thể hắn đang mang theo trọng lượng của những linh hồn mà hắn vừa giết hại.
Hắn không nhìn lại.
Nhìn lại là dấu hiệu của sự yếu đuối, và trong thế giới Huyền Hư, yếu đuối là thứ xa xỉ nhất mà hắn không thể sở hữu.
**
Bạch Thanh Y đang đợi hắn ở một quán trà nhỏ gần đó.
Quán trà này không phục vụ trà, mà phục vụ thời gian.
Khách hàng đến đây để trao đổi những kỷ niệm, những cảm xúc, để mua lấy vài phút yên bình.
Không khí trong quán rất tĩnh lặng, chỉ có tiếng tách trà chạm vào đĩa sứ, và tiếng thì thầm của những khách hàng đang giao dịch.
Lục Khuyết bước vào, ánh mắt tìm kiếm hình bóng của cô.
Bạch Thanh Y ngồi ở góc khuất, tay cầm một tách trà nóng, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, vẻ mặt trầm ngâm.
Cô mặc một bộ váy màu trắng, sạch sẽ, tương phản với sự bẩn thỉu của thế giới bên ngoài.
Sự sạch sẽ ấy khiến Lục Khuyết cảm thấy tội lỗi.
Hắn ngồi xuống đối diện cô.
“Em ổn chứ?”
Bạch Thanh Y quay lại, nhìn hắn.
Ánh mắt của cô sắc bén, như một lưỡi dao nhỏ, cắt qua mọi lớp vỏ bọc của hắn.
“Anh có ổn không?” cô hỏi, không trả lời câu hỏi của hắn.
“Tôi ổn,” Lục Khuyết nói, giọng điệu lạnh lùng.
“Nhiệm vụ đã hoàn thành.”
“Vậy là anh đã giết chết họ,” Bạch Thanh Y nói, giọng không lên xuống.
“Anh đã lấy đi thời gian của họ.”
“Họ là kẻ thù,” Lục Khuyết đáp.
“Họ đáng chết.”
“Đáng chết?” Bạch Thanh Y lặp lại, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi.
“Hay là anh cần thời gian của họ để cứu chúng ta?
Để cứu Tử Cốt?
Để cứu tôi?”
Lục Khuyết im lặng.
Hắn không thể phủ nhận.
Hắn cần thời gian.
Hắn cần sức mạnh.
Và để có được những thứ đó, hắn phải giết.
Hắn phải trở thành một con quái vật.
Và điều đó đang làm hắn sợ hãi.
Sợ hãi chính bản thân mình.
“Anh đang thay đổi,” Bạch Thanh Y nói, giọng nhỏ nhẹ, nhưng đầy đau khổ.
“Anh không còn là Lục Khuyết mà em biết nữa.
Anh trở nên lạnh lùng, tính toán, và...
Em không biết anh là ai nữa.”
“Tôi vẫn là tôi,” Lục Khuyết nói, nhưng giọng nói của hắn nghe yếu ớt, thiếu thuyết phục.
“Tôi chỉ đang cố gắng sống sót.
Để bảo vệ những người tôi yêu.”
“Bằng cách trở thành kẻ thù của chính mình?” Bạch Thanh Y hỏi.
“Hay bằng cách trở thành nô lệ của Hệ Thống?”
Lục Khuyết nhìn vào đôi mắt của cô.
Trong đó, hắn thấy sự nghi ngờ, sự sợ hãi, và cả sự thương cảm.
Cô biết hắn đang bị cuốn vào một cơn lốc mà hắn không thể kiểm soát.
Và cô đang cố gắng tìm cách phá vỡ nó, bằng cách phá hủy chính mình.
“Đừng làm gì ngu ngốc,” Lục Khuyết nói, nắm chặt tay cô.
“Đừng phá hủy đồng hồ của em.
Đừng thử.”
“Tại sao?” Bạch Thanh Y hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn.
“Vì anh muốn kiểm soát em?
Vì anh muốn em phụ thuộc vào anh?
Hay vì anh sợ rằng, nếu em tự do, em sẽ rời bỏ anh?”
Lục Khuyết không trả lời.
Hắn không thể trả lời.
Vì câu trả lời đúng nhất là tất cả những điều trên.
Hắn sợ mất cô.
Sợ mất Tử Cốt.
Sợ mất đi những gì còn sót lại của nhân tính mình.
Và vì sợ hãi, hắn trở nên độc đoán.
Hắn trở thành chính thứ mà hắn căm ghét nhất.
“Tôi không muốn kiểm soát em,” Lục Khuyết nói, giọng run rẩy.
“Tôi chỉ muốn em sống.
Sống thật lâu.
Để chúng ta có thể cùng nhau nhìn thấy bình minh.”
“Bình minh của thế giới này là màu xám,” Bạch Thanh Y nói, rút tay ra khỏi tay hắn.
“Và anh à, anh đang kéo chúng ta xuống địa ngục.”
Lục Khuyết nhìn cô rời đi,背影 lẻ loi trong làn khói thuốc lá của quán trà.
Hắn cảm thấy một nỗi đau âm ỉ trong tim.
Nỗi đau của sự bất lực.
Nỗi đau của kẻ không thể cứu được bất kỳ ai, ngay cả khi hắn có toàn bộ quyền lực của thế giới trong tay.
***
Hắn trở về căn nhà của mình, một căn phòng nhỏ, tối tăm, và ẩm ướt.
Hắn nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà bị mốc.
Hệ Thống im lặng.
Nhưng hắn biết, nó đang quan sát.
Nó đang chờ đợi.
Chờ đợi hắn phạm sai lầm tiếp theo.
Chờ đợi hắn rơi vào bẫy sâu hơn.
Hắn nhắm mắt lại.
Trong bóng tối, hình ảnh của Tử Cốt và Bạch Thanh Y hiện lên.
Hai cô gái, hai linh hồn trong sáng, đang dần bị ô nhiễm bởi sự đen tối của thế giới này.
Và hắn, là nguyên nhân chính.
“Ta là cái giá,” giọng nói từ bóng tối vang lên, lần này rõ ràng hơn, gần gũi hơn.
“Và ngươi đang trả giá.”
Lục Khuyết mở mắt ra.
Hắn nhìn vào bóng tối, nơi mà Giám Sát Viên 001 đang ẩn náu.
Hắn không sợ.
Hắn đã chấp nhận nỗi sợ hãi.
Hắn đã chấp nhận rằng, để cứu những người mình yêu, hắn phải trở thành một con quái vật.
“Vậy thì hãy nhìn xem,” Lục Khuyết nói, giọng lạnh băng.
“Ngươi có thể làm gì với ta.”
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng.
Bước vào đêm tối.
Bước vào cuộc chiến tiếp theo.
Không phải vì hắn muốn chiến thắng.
Mà vì hắn không còn lựa chọn nào khác.
Và trong bóng tối sâu thẳm, một con mắt khổng lồ mở ra, quan sát hắn, với một nụ cười đầy sự thèm khát.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận