Chương 14

Bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là sự hiện diện của cái chết đang đếm ngược.

Lục Khuyết bước ra khỏi căn phòng ẩm mốc, chân hắn chạm vào nền đá lạnh lẽo của con hẻm sau lưng khu chợ đen.

Không khí ở đây nặng nề, mùi thối rữa của xác linh thú cấp thấp và mồ hôi của những kẻ nghèo khó quyện lại thành một lớp màng dày đặc, bám dính vào da thịt.

Hắn không hít thở sâu.

Trong thế giới này, mỗi hơi thở đều là một sự lãng phí oxy, và oxy, dù không được định giá bằng giây phút, lại là thứ duy nhất khiến con người ta còn cảm thấy mình đang sống.

Trên cổ tay trái, chiếc đồng hồ cơ khí cổ xưa tích hợp vào da thịt vẫn chạy đều đặn.

*12:04:33*.

Con số đỏ thẫm nhấp nháy, như nhịp tim của một con quái vật đang ngủ yên.

"Ngươi đang đi sai hướng, Lục Khuyết," giọng nói của Hệ Thống vang lên trong đầu, lạnh lùng và không có chút cảm xúc nào.

Nó không đến từ tai, mà từ sâu trong tủy sống, rung động từng tế bào thần kinh.

"Tọa độ an toàn nằm ở phía Bắc.

Ngươi đang tiến về phía Khu Vực Chết, nơi mà xác suất sống sót dưới 0.01%."

Lục Khuyết không trả lời.

Hắn chỉ cúi đầu, nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc của mình.

Những ngón tay run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích.

Ký ức kiếp trước như những mũi dao cứa vào ký ức hiện tại.

Hắn nhớ mùi máu của Bạch Thanh Y khi cô ấy ngã xuống trước mắt hắn.

Hắn nhớ tiếng khóc nghẹn ngào của Tử Cốt khi cơ thể cô ấy bắt đầu tan rã thành bụi thời gian.

Hắn đã chết vì sự do dự.

Vì nghĩ rằng mình có thể thương lượng với định mệnh.

Lần này, hắn sẽ không thương lượng.

Hắn rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi ánh sáng từ những ngọn đèn khí huỳnh quang yếu ớt chiếu xuống, tạo ra những vệt sáng xanh lét kỳ dị.

Ở cuối con hẻm, một bóng người đang đứng đợi.

Không phải là một kẻ săn mồi thông thường.

Bóng người đó tỏa ra một áp lực thời gian cực lớn, khiến không gian xung quanh bị méo mó nhẹ.

Giám Sát Viên 001.

Không, không phải là bản thân viên giám sát viên, mà là một trong những "Thợ Săn" do hắn điều khiển.

Một tên F-rank, nhưng với năng lực đặc biệt: *Hấp Thụ Thời Gian Bị Động*.

Hắn không cần chiến đấu, chỉ cần đứng đó, và thời gian sống của kẻ thù sẽ bị rút cạn dần qua tiếp xúc không khí.

"Chào buổi tối, Lục Khuyết," tên Thợ Săn nói, giọng khàn khàn như tiếng ma sát của giấy nhám.

"Giám Sát Viên gửi lời hỏi thăm.

Anh ấy nói rằng nỗi đau của anh đang trở nên...

ngon miệng hơn."

Lục Khuyết dừng bước.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn năm mét.

"Ba mươi giây," Lục Khuyết nói, giọng trầm thấp.

"Đó là tất cả những gì anh cần để chứng minh rằng Giám Sát Viên đã sai."

Tên Thợ Săn cười nhạo, bước tới.

Không gian xung quanh Lục Khuyết bắt đầu trở nên nặng nề.

Hắn cảm thấy tim mình đập chậm lại, máu trong tĩnh mạch như đang đông đặc.

Đây là kỹ năng *Trường Lực Thời Gian*, một kỹ năng hiếm gặp ở cấp độ thấp, nhưng chết chóc nếu đối thủ không có khả năng kháng cự.

Lục Khuyết không né tránh.

Hắn bước tới.

Mỗi bước chân là một trận chiến sinh tử.

Cơ bắp hắn gào thét, phản đối lại sự chậm chạp của thời gian.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn nhớ lại kiếp trước, khi hắn còn là một kẻ yếu đuối, hắn đã cố gắng chạy trốn.

Và chính sự chạy trốn đó đã khiến hắn mất đi cơ hội duy nhất để cứu em gái.

"Ngươi điên à?" tên Thợ Săn nhíu mày, vẻ mặt ngạc nhiên.

"Thời gian của ngươi đang cạn kiệt nhanh chóng.

Ngươi sẽ chết trước khi chạm vào ta."

Lục Khuyết nhìn vào đồng hồ trên tay hắn.

*12:04:30...

28...*

Con số giảm nhanh hơn bình thường.

Hắn đang bị hút thời gian.

Nhưng hắn không hoảng loạn.

Hắn đã tính toán trước điều này.

Hắn không cần chạm vào tên Thợ Săn bằng tay.

Hắn cần chạm vào *đồng hồ* của hắn.

Và hắn đã chuẩn bị sẵn một thứ.

Trong túi áo, ngón tay hắn siết chặt một viên thuốc nhỏ, màu đen tuyền.

*Thuốc Kích Hoạt Adrenaline Cấm Kỵ*.

Một thứ đồ vật bất hợp pháp, có thể tăng tốc độ phản xạ lên gấp mười lần trong ba giây, nhưng cái giá phải trả là rút ngắn tuổi thọ thực sự của người dùng đi mười năm.

Trong kiếp trước, hắn không dám dùng nó.

Hắn sợ mất đi thời gian.

Lần này, hắn nuốt chửng viên thuốc mà không cần nước.

Vị đắng chát lan tỏa khắp khoang miệng.

Tim hắn đập thình thịch, như một chiếc trống chiến tranh.

Máu nóng bùng lên, đốt cháy mọi sự mệt mỏi.

Thời gian xung quanh hắn dường như chậm lại, nhưng cơ thể hắn lại vận động với tốc độ của một tia chớp.

Tên Thợ Săn chưa kịp phản ứng thì Lục Khuyết đã lao tới.

Không phải để đánh.

Mà để *cướp*.

Bàn tay Lục Khuyết, nhanh hơn mắt thường có thể theo dõi, chụp lấy cổ tay tên Thợ Săn.

Hắn không cố gắng lấy thời gian từ người đối phương – điều đó đòi hỏi kỹ năng cao cấp và sự đồng thuận của Hệ Thống.

Hắn chỉ đơn giản là dùng sức mạnh vật lý thuần túy, kết hợp với tốc độ được khuếch đại, để đập vỡ chiếc đồng hồ cơ khí trên cổ tay kẻ địch.

*Crack!*

Tiếng vỡ tan của kính và kim loại vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Tên Thợ Săn hét lên, một tiếng hét đầy kinh hoàng.

Khi chiếc đồng hồ vỡ, dòng thời gian bị khóa trong cơ thể hắn sẽ giải phóng ồ ạt, nhưng cũng đồng nghĩa với việc hắn mất đi khả năng kiểm soát nó.

Hắn sẽ trở thành một xác thịt vô tri, chờ đợi cái chết đến.

Lục Khuyết rút tay ra, lùi lại vài bước.

Hắn thở hổn hển, mồ hôi tuôn rơi như mưa.

Trên cổ tay hắn, con số đã giảm đi đáng kể.

*11:58:12*.

Hắn đã đánh đổi sáu phút cuộc đời mình để giết một kẻ thù yếu ớt.

Nhưng hắn không quan tâm.

Hắn nhìn xuống xác chết đang dần tan rã của tên Thợ Săn, ánh mắt lạnh như băng.

"Đó là bài học đầu tiên," hắn thì thầm.

"Đừng bao giờ tin vào sự bền vững của thứ gì đó dễ vỡ."

***

Cú va chạm cuối cùng khiến Lục Khuyết bị hất văng ra ngoài, rơi xuống đống đổ nát của một tòa nhà cũ kỹ.

Cơn đau xé toạc cơ bắp, xương cốt rạn nứt.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Điều quan trọng là cảm giác *hơi thở*.

Anh nằm đó, nhìn lên bầu trời u ám của Huyền Hư Đại Lục.

Những đám mây đen cuồn cuộn, che khuất ánh sáng của mặt trời giả tạo mà Hệ Thống tạo ra.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, anh nghe thấy tiếng tim mình đập.

Không đều, nhưng mạnh mẽ.

Hắn nhớ lại lời nói của Bạch Thanh Y.

*"Bình minh của thế giới này là màu xám."*

Có lẽ cô ấy đúng.

Thế giới này không có bình minh.

Chỉ có những chu kỳ lặp lại của sự săn mồi và bị săn.

Và hắn, đang trở thành một phần của chu kỳ đó.

Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một tia hy vọng nhỏ bé vẫn cháy.

Hắn nghĩ về Tử Cốt.

Cô bé đang ở đâu?

Có an toàn không?

Hắn đã hứa với cô bé rằng anh sẽ bảo vệ cô.

Nhưng để bảo vệ cô, anh phải trở thành một con quái vật.

Một con quái vật mà chính cô bé cũng sẽ sợ hãi.

"Anh không muốn kiểm soát em," Lục Khuyết thì thầm vào khoảng không.

"Anh chỉ muốn em sống."

Nhưng sống trong thế giới này có nghĩa là gì?

Sống như một nô lệ của thời gian?

Hay sống như một kẻ thống trị, đạp lên xác chết của người khác để tồn tại?

Hắn không có câu trả lời.

Hắn chỉ có hành động.

Hắn đứng dậy, gạt bỏ cơn đau.

Cơ thể hắn run rẩy, nhưng ý chí thì kiên cường như thép.

Hắn biết rằng, đây chỉ là khởi đầu.

Giám Sát Viên 001 sẽ không để yên cho hắn.

Hắn đã vi phạm quy tắc.

Hắn đã chứng minh rằng con người có thể kháng cự lại định mệnh.

Và điều đó khiến hắn trở thành mối đe dọa.

Hắn bước tiếp, đi sâu hơn vào Khu Vực Chết.

Ở đây, không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự im lặng chết chóc.

Nhưng trong sự im lặng đó, hắn nghe thấy một tiếng động nhỏ.

Tíc tắc.*

Tiếng đồng hồ.

Nhưng không phải của hắn.

Hắn dừng lại.

Ánh mắt sắc bén quét qua bóng tối.

Ở phía trước, trong một căn hầm ngầm bị bỏ hoang, có ánh sáng le lói.

Hắn tiến tới, thận trọng.

Tay phải đặt nhẹ lên chuôi dao găm bằng đá linh thú mà hắn đã lấy từ xác tên Thợ Săn.

Cánh cửa hầm mở hé.

Một bóng người nhỏ bé đang ngồi co ro trong góc tối.

Cô bé đang ôm chặt lấy một chiếc búp bê cũ kỹ, đôi mắt đỏ hoe, đầy sợ hãi.

Nhưng trên cổ tay cô, chiếc đồng hồ vẫn chạy đều.

*20:00:00*.

Hai mươi năm.

Lục Khuyết thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng sự nhẹ nhõm đó nhanh chóng biến thành nỗi lo âu khi hắn nhìn thấy thứ đang đứng sau lưng cô bé.

***

Tiếng cười chế giễu vang lên từ phía trên.

Tô Văn đứng dậy, chiếc đồng hồ trên tay dù đã nứt nhưng vẫn hoạt động.

Tuy nhiên, sức mạnh của nó giờ bất ổn, tạo ra những đợt xung động thời gian hỗn loạn.

"Ngươi làm rạn vỏ bọc của ta," Tô Văn nói, giọng đầy vẻ ngạo mạn.

Hắn là một tên tội phạm chuyên buôn bán thời gian trái phép, và hắn đã theo dõi Lục Khuyết từ lâu.

Hắn biết rằng Lục Khuyết đang tìm kiếm em gái mình.

Và hắn đã dùng Tử Cốt làm con tin.

"Trả lại em gái tôi," Lục Khuyết nói, giọng lạnh lùng.

Tô Văn cười lớn.

"Em gái ngươi?

Cô bé này là chìa khóa, Lục Khuyết.

Cô bé là 'Pin' hoàn hảo mà Hệ Thống đang tìm kiếm.

Với cô bé, ta có thể mua được cả một thành phố."

Lục Khuyết nhíu mày.

*Pin?*

Hệ Thống im lặng.

Nhưng hắn biết, nó đang quan sát.

Nó đang chờ đợi xem hắn sẽ phản ứng thế nào.

"Ngươi không hiểu," Tô Văn tiếp tục, bước xuống thang hầm.

"Hệ Thống không muốn chúng ta chiến đấu.

Nó muốn chúng ta *hy sinh*.

Và cô bé này, với năng lượng tinh khiết của một đứa trẻ vô tội, là món quà tốt nhất."

Lục Khuyết cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lòng.

Hắn không chỉ tức giận vì Tô Văn, mà còn vì chính Hệ Thống.

Hắn đã nghi ngờ từ lâu, và giờ thì sự thật đã được hé lộ một phần.

Hệ Thống không phải là một công cụ hỗ trợ.

Nó là một kẻ săn mồi.

Và nó đang sử dụng hắn để nuôi dưỡng chính nó.

"Ngươi nghĩ ngươi là gì?" Lục Khuyết hỏi, bước xuống thang hầm.

"Một kẻ thống trị?

Hay chỉ là một con rối?"

Tô Văn dừng lại, ánh mắt sắc lạnh.

"Ta là kẻ sống sót.

Còn ngươi, ngươi là kẻ chết chắc."

Hắn vung tay, một luồng năng lượng thời gian bắn ra, nhắm thẳng vào Lục Khuyết.

Lục Khuyết né tránh, nhưng luồng năng lượng vẫn làm cháy da thịt vai hắn.

Cơn đau xé toạc, nhưng hắn không dừng lại.

Hắn lao tới, dao găm trong tay sáng lên ánh bạc.

Tô Văn cười khẩy.

Ngươi không thể thắng ta.

Ta có thời gian.

Ngươi thì không."

Hắn nhấn vào một nút trên chiếc đồng hồ nứt vỡ.

Không gian xung quanh bắt đầu xoay tròn.

Thời gian của Lục Khuyết bắt đầu bị chậm lại, trong khi thời gian của Tô Văn lại tăng tốc.

Lục Khuyết cảm thấy cơ thể mình trở nên nặng nề.

Mỗi cử động đều như đang di chuyển trong mật ong.

Hắn biết rằng, nếu hắn tiếp tục chiến đấu theo cách này, hắn sẽ thua.

Hắn sẽ chết, và Tử Cốt sẽ bị bắt.

Nhưng hắn không định chiến đấu bằng sức mạnh.

Hắn định chiến đấu bằng *tâm lý*.

Hắn nhìn vào mắt Tô Văn.

Trong ánh mắt kẻ thù, hắn thấy được sự kiêu ngạo.

Sự kiêu ngạo của một kẻ tin rằng mình đã nắm được mọi thứ.

"Ngươi sai rồi," Lục Khuyết nói, giọng đều đều.

"Ta không cần thời gian.

Ta cần sự *chết chóc*."

Và rồi, hắn làm một điều mà không ai ngờ tới.

Hắn tự cắt vào cổ tay mình.

Máu chảy ra, nhỏ xuống nền đất.

Nhưng đó không phải là máu bình thường.

Đó là máu được pha trộn với năng lượng thời gian của chính hắn.

Một kỹ năng tự chế, nguy hiểm và điên rồ.

*Hy Sinh Thời Gian Để Trao Đổi Không Gian*.

Hắn đang đánh đổi tuổi thọ của mình để tạo ra một lỗ hổng không gian nhỏ, đủ để hắn xuyên qua phòng vệ của Tô Văn.

Tô Văn kinh hãi.

"Ngươi điên à?

Ngươi sẽ chết!"

"Thà chết còn hơn làm nô lệ," Lục Khuyết trả lời.

Và rồi, hắn lao tới.

***

Tô Văn đã gần chạm đến cửa hầm.

Bàn tay khổng lồ của hắn hướng về phía Nhi, đang run rẩy trong góc tối.

Lục Khuyết không đủ sức để chặn đứng Tô Văn bằng lực thuần túy.

Anh cần một đòn chí mạng.

*"Hệ thống, truy cập menu kỹ năng F-rank,"* Lục Khuyết hét lên trong đầu.

*“Cảnh báo: Sử dụng kỹ năng này sẽ rút ngắn tuổi thọ 50%,”* Hệ Thống cảnh báo.

Lục Khuyết không ngần ngại.

"Thực hiện!"

*“Kích hoạt: [Phá Vỡ Định Mệnh].”*

Một luồng năng lượng đen kịt bùng nổ từ cơ thể Lục Khuyết.

Nó không nhắm vào Tô Văn, mà nhắm vào *chiếc đồng hồ* trên tay hắn.

Kỹ năng này không gây sát thương vật lý.

Nó phá vỡ sự liên kết giữa chủ nhân và chiếc đồng hồ.

Tô Văn hét lên khi chiếc đồng hồ trên tay hắn vỡ tan thành từng mảnh.

Năng lượng thời gian mất kiểm soát, bùng nổ ra xung quanh.

Hắn bị đẩy lùi, cơ thể run rẩy, mất đi khả năng kiểm soát thời gian.

Lục Khuyết lợi dụng khoảng trống đó, lao tới và đâm dao găm vào ngực Tô Văn.

Kẻ thù gục xuống, ánh mắt đầy sự không tin.

Hắn không hiểu tại sao một kẻ yếu ớt như Lục Khuyết lại có thể đánh bại hắn.

Lục Khuyết đứng dậy, thở dốc.

Hắn nhìn xuống xác chết của Tô Văn, rồi quay sang nhìn Tử Cốt.

Cô bé đang nhìn anh với ánh mắt sợ hãi.

Nhưng trong sợ hãi đó, có một chút gì đó khác.

Một chút gì đó giống như sự...

Lục Khuyết cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm.

Hắn đã cứu được cô bé, nhưng hắn đã đánh mất một phần nhân tính của mình.

Hắn bước tới, đưa tay ra.

"Em không sao chứ?"

Tử Cốt run rẩy, nhưng vẫn nắm lấy tay anh.

anh đã làm gì vậy?"

Lục Khuyết nhìn vào đồng hồ trên tay mình.

Con số đã giảm đi một nửa.

Hắn đã đánh đổi sáu năm cuộc đời mình để cứu em gái.

Và hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

*150 năm**.

Một lượng thời gian khổng lồ cho một F-rank.

Nhi bò ra từ hầm nấm, nhìn anh với ánh mắt sợ hãi lẫn biết ơn.

Cô bé không hiểu tại sao anh lại làm vậy.

Tại sao anh lại sẵn sàng đánh đổi chính cuộc đời mình.

Lục Khuyết cúi xuống, bế cô bé lên.

Cơ thể cô bé nhẹ bẫng, như một chiếc lá khô.

"Anh sẽ bảo vệ em," anh nói, giọng run rẩy.

"Dù phải trả giá bằng bất cứ thứ gì."

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, một giọng nói khác vang lên.

Giọng nói của Giám Sát Viên 001.

*"Ngươi đã chọn con đường của sự hy sinh.

Nhưng hãy nhớ, Lục Khuyết, sự hy sinh chỉ có ý nghĩa khi nó được đền đáp.

Và ngươi...

ngươi sẽ không bao giờ nhận được sự đền đáp đó."*

Lục Khuyết nhìn vào bóng tối.

Hắn biết rằng, hắn đang bước vào một trò chơi mà kẻ thắng cuộc sẽ không bao giờ thực sự hạnh phúc.

Nhưng hắn không hối hận.

Vì trong đôi mắt của Tử Cốt, hắn nhìn thấy một tia hy vọng.

Một tia hy vọng rằng, có lẽ, chỉ có lẽ, hắn có thể thay đổi định mệnh.

Và rồi, hắn bước ra khỏi hầm, bước vào ánh sáng xám xịt của bình minh giả tạo.

Trước mặt hắn, một con đường dài và đầy chông gai đang chờ đợi.

Và ở cuối con đường đó, là bóng dáng của Bạch Thanh Y, đang chờ đợi hắn với một nụ cười đầy bí ẩn.

Hắn không biết rằng, nụ cười đó không phải là sự chào đón.

Mà là sự báo trước của một cuộc chia ly vĩnh viễn.

Và hắn cũng không biết rằng, chính sự hy sinh của hắn hôm nay, sẽ là nguyên nhân khiến hắn trở thành kẻ thù số một của Hệ Thống trong tương lai.

Nhưng đó là chuyện của ngày mai.

Hôm nay, hắn chỉ cần sống.

Và bảo vệ những gì còn sót lại của mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập