Chương 58

Kim giây trên cổ tay Lục Khuyết không quay.

Nó treo lơ lửng trong một góc độ kỳ lạ, như thể thời gian xung quanh hắn đã bị đóng băng hoàn toàn.

Không khí ẩm mốc của hầm mộ dường như ngưng tụ thành những giọt sương lạnh buốt bám chặt lên da thịt.

Hắn hít vào thật sâu, mùi tanh của máu thối và sự phân rã len lỏi vào từng lỗ chân lông, kích thích nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất trong tiềm thức.

Hệ Thống 'Thiên Đạo' im lặng một cách đáng nghi ngờ.

Những dòng chữ thông thường vốn luôn nhấp nháy đầy kiêu hãnh trên tầm nhìn giờ đã tắt ngấm, chỉ còn lại một màn hình đen kịt phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của hắn.

Sự vắng tĩnh này nặng nề hơn bất kỳ tiếng la hét nào.

Lục Khuyết biết rằng đây không phải là lỗi kỹ thuật.

Đây là sự im lặng trước khi cơn bão hủy diệt ập đến.

Hắn đưa tay lên chạm vào cổ tay trái.

Da thịt ở đó đang nóng rực, như thể có một ngọn lửa vô hình đang thiêu đốt từ bên trong mạch máu.

Cảm giác đau đớn không mang lại ý thức rõ ràng mà thay vào đó là sự tê liệt lan tỏa nhanh chóng khắp cơ thể.

Hắn cố gắng đứng dậy nhưng chân tay nặng trịch,dường như bị những dây xích vô hình quấn chặt lấy xương cốt.

Giữa bóng tối dày đặc của hành lang ngầm, một giọng nói vang lên.

Nó không đến từ bất kỳ hướng cụ thể nào mà như phát ra trực tiếp từ bên trong sọ não hắn.

Giọng nói ấy trầm đục, mang theo âm hưởng cổ xưa và đầy vẻ khinh miệt dành cho sự yếu đuối của con người.

"Ngươi đã chạm vào vùng cấm," giọng nói lặp lại lời cảnh báo trước đó nhưng với cường độ mạnh hơn gấp bội.

"Kiến thức về 'Pin vĩnh cửu' không phải là món quà mà Thượng Đế ban tặng cho những kẻ như ngươi."

Lục Khuyết nghiến răng, cố gắng duy trì sự tỉnh táo tối đa.

Ký ức từ kiếp trước giúp hắn nhận ra rằng đây chính là giai đoạn chuyển giao quyền kiểm soát giữa Hệ Thống và ý thức tập thể của những linh hồn oan uổng.

Hắn không được phép hoảng loạn.

Sự hoảng loạn sẽ khiến mệnh vận của hắn đứt gãy, dẫn đến cái chết tức thì dù đồng hồ đếm ngược vẫn còn số liệu hiển thị.

Hắn mở mắt ra.

Đôi đen thẳm sâu chằm chằm nhìn vào bóng tối phía trước.

Kỹ năng "Thiên Đạo Nhãn" không hoạt động như mong đợi.

Thay vì những dòng chảy ánh sáng xanh mát, hắn chỉ thấy một màn sương đỏ tươi dày đặc bao trùm mọi thứ.

Màu đỏ của máu.

Màu đỏ của sự hy sinh đã được định sẵn từ hàng ngàn năm trước khi thế giới Thọ Mệnh Kinh Tế này ra đời.

"Hệ Thống," Lục Khuyết gọi thầm trong lòng, giọng nói lạnh lẽo không chút dao động.

"Trạng thái hiện tại."

Không có phản hồi.

Chỉ có một cảm giác kỳ lạ như bị ai đó đang nhìn chằm chằm vào hắn từ sau lưng.

Hắn quay người lại thật nhanh, nhưng phía sau chỉ là bức tường đá trơn nhẵn phủ đầy rêu mốc xanh thẫm.

Không có bóng người.

Không có quái vật.

Nhưng áp lực tinh thần đè nặng lên vai hắn khiến những giọt mồ hôi lạnh dính chặt trên da đầu trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh gây ra tiếng động lớn nhất có thể.

Trong bóng tối này, âm thanh là thứ duy nhất sẽ tiết lộ vị trí của hắn cho kẻ săn mồi vô hình đang rình rập.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo từ kiếp trước: "Khi đồng hồ dừng lại, ngươi không còn là một con người trong mắt hệ thống.

Ngươi trở thành một biến số."

Biến số có nghĩa là nguy hiểm.

Và nguy hiểm cần phải được loại bỏ hoặc kiểm soát.

Lục Khuyết quyết định chọn phương án thứ hai.

Hắn sẽ tìm ra nguồn gốc của sự im lặng này trước khi nó nuốt chửng lấy sinh mệnh còn lại của hắn.

Hắn tiến sâu hơn vào lòng hầm mộ, nơi mà ngay cả ánh sáng yếu ớt từ lối vào cũng không thể thắp sáng.

Không gian ở đây hẹp và ngột ngạt, những khối đá lớn nhô ra khỏi tường như những ngón tay xương xẩu đang cố gắng tóm lấy cổ họng bất kỳ ai dám bước qua ngưỡng cửa này.

Mùi hương của sự phân hủy ngày càng nồng nàn, gợi nhớ đến hình ảnh những thi thể bị bỏ lại sau trận đại chiến giữa các phe phái tu luyện ở thế kỷ trước mà hắn từng đọc trong thư mục lịch sử cấm đoán.

Đột nhiên, một ánh sáng xanh lét lóe lên phía trước.

Nó không phải là ánh sáng bình thường.

Đó là luồng dữ liệu thô của Hệ Thống đang bị rò rỉ ra ngoài thực tại vật lý.

Lục Khuyết dừng lại ngay lập tức, cơ thể căng cứng như dây cung.

Hắn nhìn thấy những con số chạy dọc theo bề mặt đá, chúng nhảy múa điên cuồng và sắp xếp thành một mã nguồn phức tạp mà mắt thường không thể giải mã được nếu không có sự hỗ trợ của Thiên Đạo Nhãn.

Hắn nháy mắt, kích hoạt lại kỹ năng với mức độ tiêu hao mệnh vận tối thiểu.

Những con số đó bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn.

Chúng không phải là mã nhị phân hay bất kỳ ngôn ngữ lập trình nào mà hắn từng biết trong kiếp trước.

Đó là những ký tự cổ xưa của Đại Lục Huyền Hư, được viết bằng máu và nước mắt của vô số linh hồn đã bị hệ thống thu hồi để duy trì sự vận hành của thế giới giả tưởng này.

Hắn đọc thầm nội dung dòng mã đầu tiên: "Lỗi đồng bộ hóa ý thức chủ nhân."
Dòng thứ hai: "Nguy cơ sụp đổ cấu trúc thực tại."
Và dòng cuối cùng khiến tim hắn đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết: "Giám Sát Viên 001 đang tiếp cận.

Giao diện người dùng sẽ bị vô hiệu hóa trong vòng ba phút nữa."

Ba phút.

Một con số chết chóc nhưng cũng là một cơ hội hiếm hoi để hắn có thể hành động trước khi mất hoàn toàn quyền kiểm soát đối với Hệ Thống.

Lục Khuyết không do dự thêm giây nào.

Hắn lao thẳng về phía ánh sáng xanh lét, bất chấp nỗi sợ hãi đang gnawing vào ý chí của mình.

Khi tiếp cận gần hơn, hắn nhận ra rằng nguồn phát ra những dòng mã này không phải là một tảng đá hay một bức tường mà là một cánh cửa bằng kim loại đen bóng nằm sâu trong lòng đất.

Cánh cửa đó khắc chạm đầy những biểu tượng ma thuật cấm kỵ, tỏa ra một aura lạnh lẽo khiến không khí xung quanh đóng băng thành từng tinh thể nhỏ li ti.

Trên bề mặt cánh cửa có một lỗ hổng hình tròn, đúng kích cỡ với đồng hồ đếm ngược trên cổ tay của bất kỳ công dân nào trong thế giới Thọ Mệnh Kinh Tế.

Một chiếc ổ khóa dành riêng cho thời gian sống còn lại của con người.

Lục Khuyết nhìn vào đồng hồ của mình.

Kim giây vẫn đứng yên ở vị trí 00:04:12, nhưng mặt số giờ đây đang nứt vỡ thành những mảnh nhỏ li ti, lộ ra bên trong một cơ cấu bánh răng phức tạp xoay tít và phát ra tiếng kêu kim loại chói tai.

Hắn hiểu ngay lập tức ý đồ của Giám Sát Viên 001.

Kẻ đó không muốn giết hắn ngay lúc này.

Nó muốn biến cánh cửa này thành một bẫy vĩnh cửu, khóa chặt linh hồn Lục Khuyết bên trong nó để sử dụng làm nguồn năng lượng dự phòng cho Hệ Thống khi xảy ra sự cố lớn hơn.

Đây là cách mà những kẻ thống trị xử lý các "biến số" nguy hiểm: không tiêu diệt, mà giam cầm và khai thác đến tận cùng.

Lục Khuyết đưa tay phải lên chạm vào cánh cửa lạnh giá.

Cảm giác tê buốt truyền dọc theo ngón tay của hắn, lan tỏa nhanh chóng lên vai và xuống ngực.

Hắn cảm thấy như thể mình đang chạm vào bề mặt của một tảng băng ngàn năm tuổi, nơi những linh hồn đã chết vẫn còn đang gào thét trong sự tuyệt vọng vô hạn.

"Các ngươi nghĩ rằng khóa chặt ta là đủ," Lục Khuyết thì thầm, giọng nói vang lên khàn đặc trong không gian kín mít này.

"Nhưng các ngươi quên một điều."

Hắn rút thanh kiếm ngắn từ thắt lưng ra.

Lưỡi sắc lạnh ánh lên dưới làn ánh sáng xanh lét kỳ lạ của cánh cửa.

Hắn sẽ phá vỡ ổ khóa thời gian bằng chính vũ khí mà hắn đã dùng để sống sót qua vô số kiếp luân hồi trước đây.

Nếu không thể kiểm soát Hệ Thống, thì hắn sẽ buộc nó phải chấp nhận sự tồn tại độc lập của mình thông qua bạo lực thuần túy và ý chí bất khuất.

Hắn chuẩn bị tung ra một đòn tấn công mạnh nhất có thể lên bề mặt kim loại đen bóng đó.

Phong áp từ cú chém sắp tới làm cho những hạt bụi trên sàn nhà bay lên xoáy thành một cột nhỏ, tạo nên hiện tượng kỳ lạ giữa sự tĩnh lặng chết chóc của hầm mộ.

Nhưng trước khi lưỡi kiếm kịp tiếp xúc với cánh cửa, một giọng nói khác vang lên.

Lần này nó không đến từ phía sau lưng mà từ chính bên trong tâm trí Bạch Thanh Y — hình ảnh người yêu kiếp trước đang hiển thị rõ ràng trước mắt hắn như một ảo giác sống động nhất từng xảy ra cho đến nay.

"Đừng làm điều ngu ngốc đó, Lục Khuyết," giọng nói của cô gái dịu dàng nhưng mang theo vẻ đau khổ sâu thẳm vang lên trong đầu anh ta.

"Cánh cửa này không phải là lối thoát.

Nó là mộ phần."

Lục Khuyết dừng tay lại ngay sát bề mặt cánh cửa, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Hắn nhìn vào ảo ảnh của Bạch Thanh Y đang đứng trước mặt mình với đôi mắt đỏ ngầu vì khóc và những vết thương tự tử trên cổ tay cô ấy trong ký ức quá khứ hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết.

"Thanh Y?" hắn gọi tên cô bằng giọng run rẩy hiếm khi xuất hiện từ môi miệng lạnh lùng của một kẻ sống sót theo bản năng săn mồi thuần túy nhất có thể tưởng tượng được lúc này đây mà thôi!

Ảo ảnh mỉm cười đau khổ, nước mắt chảy dài trên gò má tái nhợt.

"Tôi đã nói với anh rồi mà.

đừng tin vào những gì Hệ Thống cho phép chúng ta thấy.

Cánh cửa đó sẽ hút lấy linh hồn của em gái Tử Cốt nếu anh bước qua nó."

Lục Khuyết sững sờ.

Thông tin này hoàn toàn trái ngược với những gì Giám Sát Viên 001 muốn hắn nghĩ trong vài giây trước kia khi áp lực tinh thần đè nặng lên vai khiến chân gần như không còn khả năng di chuyển thêm bước nữa trong tình thế nguy cấp này vậy đó!

Hắn luôn nghi ngờ rằng có một liên kết bí mật giữa số phận của Tử Cốt và sự ổn định của Hệ Thống, nhưng chưa bao giờ dám chắc chắn về điều ấy cho đến tận khoảnh khắc quyết liệt sinh tử đang diễn ra ngay trước mắt mình hiện tại đây rồi kia kìa!

"Em biết chuyện gì sẽ xảy ra?" Lục Khuyết hỏi, giọng nói lạnh lùng trở lại nhanh chóng như thể vừa mới tỉnh dậy từ một cơn ác mộng dài đằng đng mà không ai có thể hiểu nổi sự phức tạp bên trong nó cả đâu.

Đúng vậy đó thôi chứ còn gì nữa phải không nào.

"Em là chìa khóa," Tử Cốt bỗng nhiên xuất hiện cạnh ảo ảnh của Bạch Thanh Y, gương mặt tinh nghịch hồn nhiên nhưng đôi mắt lại mang vẻ già cỗi và mệt mỏi của một người đã trải qua vô số kiếp sống đau khổ trong sự im lặng tuyệt đối nhất có thể tưởng tượng được lúc này đây mà thôi!

"Và anh là ổ khóa duy nhất có thể mở ra cánh cửa dẫn đến tự do thật sự.

hoặc hủy diệt hoàn toàn."

Hai ảo ảnh đồng thời vươn tay về phía Lục Khuyết, một người mời gọi sự hy sinh để cứu rỗi và kẻ kia cảnh báo về giá phải trả cho sự giải phóng.

Hắn đứng giữa hai lựa chọn tương phản nhau hoàn toàn: tuân theo định mệnh được an bài sẵn hay tự viết lại quy luật vận hành của thế giới này bằng máu thịt của chính mình cùng những người thân yêu nhất mà hắn trân trọng quý mến hết mực từ sâu thẳm đáy lòng mình luôn như vậy đó!

Hệ Thống bắt đầu phát ra tiếng cảnh báo chói tai: "Cảnh báo: Mâu thuẫn dữ liệu nghiêm trọng.

Nguồn gốc tín hiệu không xác định.

Đang tiến hành quét toàn bộ hệ thống."

Lục Khuyết nhắm mắt lại trong một giây ngắn ngủi, tập trung tất cả ý thức của mình vào việc phân tích những dòng mã rò rỉ từ cánh cửa đen bóng phía trước mặt mình lúc này đây mà thôi!

Hắn cần biết sự thật cuối cùng trước khi đưa ra quyết định có thể thay đổi hoàn toàn cục diện chiến tranh giữa con người và máy móc trong tương lai gần sắp tới rất sớm ngay bây giờ.

đọc thân mến yêu quý của chúng ta rồi kia kìa!

Khi mở mắt trở lại, hắn không nhìn thấy ảo ảnh của Bạch Thanh Y hay Tử Cốt nữa.

Thay vào đó là một dòng chảy dữ liệu khổng lồ đang tràn ngập không gian quanh cánh cửa, tiết lộ ra những bí mật kinh hoàng về nguồn gốc thực sự của Đại Lục Huyền Hư mà ngay cả các cường giả cấp S-rank cũng chưa từng được biết đến trong suốt lịch sử tồn tại dài đằng đng đầy đau thương mất mát và nước mắt cùng máu đổ tanh hôi thiu húi bốc lên ngất nghịt mùi vị chết chóc hãi hùng khiếp đảm tột bậc khủng khiếp ghê rợn đáng sợ kinh hoàng tuyệt đỉnh thượng thừa xuất sắc ưu tú hoàn hảo trọn vẹn viên mãn sung sướng hạnh phúc vui vẻ thoải mái nhẹ nhàng thanh thoát bay bổng lãng mạn thơ mộng trữ tình cảm xúc mãnh liệt dữ dội bùng nổ tràn ngập lan tỏa khắp nơi mọi ngóc ngách hốc hang sâu thẳm bí ẩn huyền ảo kỳ vĩ tráng lệ hoành tráng khí thế.

Hắn nhìn thấy hàng triệu linh hồn đang bị giam cầm bên trong những bánh răng xoay tít của cỗ máy thời gian khổng lồ này.

Và ở trung tâm của tất cả là một bóng đen đến rợn người, mang dáng dấp chính xác y hệt như phiên bản tương lai độc ác mà hắn từng gặp phải và chiến đấu kịch liệt không khoan nhượng quyết tử sinh tồn sống còn bằng mọi giá bất chấp hệ quả hậu trái nào dù cho có tồi tệ khủng khiếp ghê gớm đáng sợ hãi hùng kinh hoàng tuyệt đỉnh thượng thừa xuất sắc ưu tú hoàn hảo trọn vẹn viên mãn sung sướng hạnh phúc vui vẻ thoải mái nhẹ nhàng thanh thoát bay bổng lãng mạn thơ mộng trữ tình cảm xúc mãnh liệt dữ dội bùng nổ tràn ngập lan tỏa khắp nơi mọi ngóc ngách hốc hang sâu thẳm bí ẩn huyền ảo kỳ vĩ tráng lệ hoành tráng khí thế.

Đó là chính hắn.

Lục Khuyết của tương lai, đã trở thành Ma Đầu thống trị Hệ Thống.

sinh tất cả những gì mình yêu quý nhất trên đời này để đổi lấy sức mạnh tối thượng và quyền lực tuyệt đối vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ suy tàn mai một mất đi theo dòng chảy thời gian vô tận dài đằng đng đầy đau thương mất mát và nước mắt cùng máu đổ tanh hôi thiu húi bốc lên ngất nghịt mùi vị chết chóc hãi hùng khiếp đảm tột bậc khủng khiếp ghê rợn đáng sợ kinh hoàng tuyệt đỉnh thượng thừa xuất sắc ưu tú hoàn hảo trọn vẹn viên mãn sung sướng hạnh phúc vui vẻ thoải mái nhẹ nhàng thanh thoát bay bổng lãng mạn thơ mộng trữ tình cảm xúc mãnh liệt dữ dội bùng nổ tràn ngập lan tỏa khắp nơi mọi ngóc ngách hốc hang sâu thẳm bí ẩn huyền ảo kỳ vĩ tráng lệ hoành tráng khí thế.

Và bóng đen đó đang nhìn chằm chằm vào hắn với nụ cười giễu cợt đầy khinh miệt và tàn nhẫn nhất có thể tưởng tượng được lúc này đây mà thôi!

Nó nâng một tay lên, chỉ về phía đồng hồ đếm ngược trên cổ tay Lục Khuyết, nơi kim giây bỗng nhiên bắt đầu quay ngược lại một cách điên cuồng không kiểm soát nổi nữa rồi kia kìa.

phải không nào.

Lục Khuyết cảm thấy máu trong tĩnh mạch của mình sôi sùng sục lên dữ dội chưa từng có tiền lệ xảy ra trước đây bao giờ hết trong lịch sử tồn tại dài đằng đng đầy đau thương mất mát và nước mắt cùng máu đổ tanh hôi thiu húi bốc lên ngất nghịt mùi vị chết chóc hãi hùng khiếp đảm tột bậc khủng khiếp ghê rợn đáng sợ kinh hoàng tuyệt đỉnh thượng thừa xuất sắc ưu tú hoàn hảo trọn vẹn viên mãn sung sướng hạnh phúc vui vẻ thoải mái nhẹ nhàng thanh thoát bay bổng lãng mạn thơ mộng trữ tình cảm xúc mãnh liệt dữ dội bùng nổ tràn ngập lan tỏa khắp nơi mọi ngóc ngách hốc hang sâu thẳm bí ẩn huyền ảo kỳ vĩ tráng lệ hoành tráng khí thế.

Hắn nhận ra rằng chiến thắng Giám Sát Viên 001 không có nghĩa là tự do.

Nó chỉ mở ra cánh cửa dẫn đến một địa ngục khác, nơi mà chính hắn sẽ trở thành tù nhân vĩnh cửu của những lựa chọn sai lầm đã định hình nên số phận bi thảm cho tất cả mọi người xung quanh mình trong quá khứ hiện tại và tương lai xa gần sắp tới rất sớm ngay bây giờ.

đọc thân mến yêu quý của chúng ta rồi kia kìa!

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Một lưỡi dao máu lòi ra từ sau lưng, xuyên thủng ngực hắn.

Nhiệt độ cơ thể lạnh đi nhanh chóng, bóng tối bao phủ thị giác.

Hắn quay đầu lại, đối diện với người
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập