Chương 57

Lục Khuyết không mở mắt.

Cơ thể anh nằm nghiêng trên nền đá lạnh lẽo, bám chặt vào những vết nứt sâu thẳm của hành lang ngầm.

Ngực đập thình thịch như trống trận trong đêm tĩnh mịch, mỗi nhịp tim đều mang theo nỗi sợ hãi tột cùng và sự kiểm soát tuyệt đối mà hắn đã rèn giũa qua hai vòng đời.

Mồ hôi lạnh dính chặt vào lưng áo, tạo cảm giác khó chịu nhưng anh không hề cựa mình.

Không khí xung quanh nồng nặc mùi máu tanh pha lẫn ozone – mùi đặc trưng của linh khí bị đốt cháy khi một cuộc giao tranh khốc liệt vừa kết thúc.

Hắn nhớ rõ cảm giác lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên thủng vai, ghim chặt cơ thể vào vách tường.

Nhưng giờ đây, vết thương đó đã biến mất.

Thay vào đó là sự im lặng chết chóc của một địa điểm không tồn tại trong bản đồ ký ức kiếp trước của hắn.

Hệ Thống 'Thiên Đạo' vẫn hiển thị những dòng chữ đỏ máu trên tầm nhìn, nhưng lần này, nó không đưa ra nhiệm vụ hay cảnh báo.

Nó chỉ lặp đi lặp lại một câu lệnh duy nhất: [KHÁM PHÁ NGUYÊN NHÂN].

Lục Khuyết từ từ mở mắt.

Ánh sáng xanh lét yếu ớt tỏa ra từ các mảng rêu mốc trên tường đá xung quanh anh.

Đó không phải là ánh sáng tự nhiên, mà là sự tích tụ của mệnh vận bị rò rỉ từ những bức tường cổ xưa này.

Hắn ngồi dậy, tay vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đếm ngược trên cổ tay trái.

Kim giây vẫn quay đều đặn, nhưng tốc độ dường như chậm hơn bình thường một chút – chỉ khoảng 0.1 giây mỗi lần tick, đủ để gây ra sự khó chịu cho giác quan nhạy bén của hắn.

"Đây là đâu?" Hắn tự hỏi trong lòng, giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu.

Ký ức về thư viện cấm và cuộc gặp gỡ với bóng đen dưới ánh trăng vẫn còn tươi nguyên.

Hắn biết mình đã thoát chết nhờ vào kỹ năng 'Thiên Đạo Nhãn' vừa mới thức tỉnh, nhưng cái giá phải trả là hắn bị đẩy đến một nơi mà ngay cả bản đồ thế giới Huyền Hư cũng không ghi nhận.

Hắn đứng dậy, chùi đi vết máu trên vai – dù thực tế vết thương đã lành lại nhờ vào sự hấp thụ linh khí khẩn cấp từ môi trường xung quanh.

Đây là lợi ích phụ của việc gần với 'nguồn gốc' mệnh vận: tốc độ hồi phục tăng gấp ba lần so với bình thường.

Lục Khuyết bước tiến về phía trước, từng bước chân cẩn trọng trên nền đá trơn trượt do sương ẩm bám đầy.

Mùi ozone ngày càng nồng nặc, kích thích khứu giác và khiến anh cảm thấy như đang hít thở vào một bầu không khí điện tích tĩnh điện khổng lồ.

Phía trước là một cánh cửa gỗ mục nát, đóng kín bởi những thanh sắt gỉ sét hình dạng kỳ lạ – giống như các ký tự cổ xưa bị bóp méo theo thời gian.

Lục Khuyết đưa tay ra, cảm nhận dòng chảy mệnh vận xung quanh cánh cửa này.

Nó hỗn loạn, đầy rẫy những mâu thuẫn và sự dữ dội của năng lượng tối.

Hệ Thống lập tức cảnh báo: [NGUY CƠ CAO – MỆNH VẬN RÒI RỈ].

Nhưng hắn không lùi bước.

Hắn cần hiểu rõ hơn về thế giới này, về cái gọi là 'Thọ Mệnh Kinh Tế' vận hành như thế nào ở cấp độ sâu nhất mà những cường giả thông thường không thể chạm tới.

Hắn đặt lòng bàn tay lên cánh cửa.

Một luồng năng lượng lạnh lẽo chạy dọc theo tĩnh mạch của anh, khiến da thịt tê dại.

Những ký tự trên thanh sắt bắt đầu phát sáng màu đỏ thẫm, như đang phản ứng với sự hiện diện của một 'Ma Đầu' tương lai – dù hắn chưa thực sự trở thành kẻ đó trong thời điểm này.

Cánh cửa gỗ mục nát bị đá bay ra khỏi bản lề, vỡ vụn thành những mảnh vụn dưới sức mạnh đột ngột từ bên ngoài.

Ba bóng người bước vào không gian hẹp hòi của căn phòng bí ẩn, mang theo áp lực khủng khiếp của những cường giả F-rank cao cấp đang ở giai đoạn cuối.

Người dẫn đầu là một gã đàn ông cao lớn, mặc áo choàng rách nát màu xám tro, tay cầm một chiếc roi điếu cày làm bằng xương rồng khô – thứ vũ khí chuyên dùng để tra tấn mệnh vận và rút ngắn thời gian sống của nạn nhân chỉ trong tích tắc.

Hai tên sau lưng hắn thấp lùn hơn, mặt đeo khẩu trang vải thô, ánh mắt sắc lạnh quét qua căn phòng tối tăm như những con thú săn mồi đang tìm kiếm con mồi còn sót lại.

Chúng không nói lời nào, nhưng áp lực tinh thần đè nặng lên Lục Khuyết khiến anh cảm thấy hơi thở trở nên khó khăn hơn.

Đây là 'Giám Sát Viên' – những kẻ hầu hạ cho Hệ Thống Thiên Đạo, đảm bảo rằng mọi biến số đều nằm trong kiểm soát của kịch bản định mệnh.

"Ngươi đã đi quá xa rồi, Lục Khuyết," gã đàn ông cao lớn nói, giọng trầm thấp và đầy vẻ khinh miệt.

Tiếng roi quất vào không khí tạo ra những âm thanh rít lên chói tai.

"Hệ Thống muốn ngươi trở thành 'Pin' vĩnh cửu, chứ không phải một kẻ nổi loạn tìm cách phá vỡ vòng lặp đau khổ." Lục Khuyết đứng im bất động giữa căn phòng, ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng vào gã đàn ông trước mặt.

Hắn không sợ hãi.

Sự hoảng loạn chỉ là cảm xúc của những người yếu đuối chưa hiểu rõ quy luật sinh tồn trong thế giới này.

Trong đầu hắn, Hệ Thống đang chạy phân tích dữ liệu về ba kẻ xâm nhập này với tốc độ cực nhanh: [Mục tiêu 1: Giám Sát Viên Cấp F-9.

Điểm yếu: Tự kiêu.

Mục tiêu 2 & 3: Thủ hạ cấp E.

Điểm yếu: Phối hợp kém.] "Ta không quan tâm đến ý muốn của cái hệ thống vô hồn đó," Lục Khuyết đáp lại, giọng nói bình tĩnh đáng sợ.

"Ta chỉ muốn biết sự thật về 'Thọ Mệnh Kinh Tế'.

Và các ngươi đang cản đường ta." Gã đàn ông cười lạnh, một nụ cười đầy khinh thường và tàn nhẫn.

Sự thật là nỗi đau duy trì thế giới này (vận hành).

Nếu không có nỗi hối hận, không có sự sợ hãi mất mát, thì năng lượng mệnh vận sẽ khô cạn.

Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu được Tử Cốt hay Bạch Thanh Y bằng cách từ chối chấp nhận định mệnh ư?

Đó là ảo tưởng chết người." Lục Khuyết nhíu mày.

Hắn biết rõ những gì họ đang nói về hai người phụ nữ quan trọng nhất trong đời mình.

Trong kiếp trước, anh đã mất tất cả vì không đủ mạnh để chống lại dòng chảy thời gian.

Nhưng lần này khác.

Lần này, hắn có Hệ Thống và ký ức của một kẻ đã từng chết.

"Đừng thử thách kiên nhẫn của ta," Lục Khuyết lên tiếng, tay phải từ từ di chuyển về phía lưng nơi giấu con dao găm nhỏ bằng kim loại đen – thứ vũ khí duy nhất còn sót lại sau trận chiến ở thư viện cấm.

"Ta không cần các ngươi dạy dỗ đạo đức." Ba gã Giám Sát Viên đồng loạt tiến bước vào phòng.

Áp lực của chúng khiến những mảnh gỗ vỡ trên sàn nhà rung lên bần bật, tạo thành một vòng xoáy bụi đất nhỏ quanh chân Lục Khuyết.

Hắn cảm nhận được sự thù địch tột độ từ phía đối phương – họ không chỉ muốn bắt giữ anh, mà còn muốn hủy diệt ý chí phản kháng đang manh nha trong tâm hồn 'Ma Đầu' tương lai này trước khi nó kịp nở hoa.

Không khí trong phòng trở nên nghẹt thở đến mức từng phân tử oxy dường như cũng đóng băng lại.

Hai gã thủ hạ nhìn nhau qua khe hở của khẩu trang, mắt mở to đầy kinh hãi nhưng nhanh chóng chuyển thành sự hung dữ điên cuồng dưới lệnh truyền tinh thần từ người lãnh đạo.

Chúng lao vào Lục Khuyết với tốc độ vượt xa khả năng di chuyển bình thường của cấp E-rank, hai lưỡi dao cong sáng lóa cắt ngang không khí hướng thẳng về cổ họng anh.

Lục Khuyết lăn ra sau một cách linh hoạt như con rắn thoát khỏi bẫy.

Tiếng gió rít lên sát bên tai khi những lưỡi dao suýt nữa là xé toạc da thịt của hắn.

Anh bật dậy ngay lập tức, lợi dụng khoảnh khắc đối thủ bị mất cân bằng do cú lao quá mạnh để thực hiện đòn phản công bất ngờ.

Con dao găm trong tay anh vung lên một cung tròn chết chóc, nhắm thẳng vào khớp gối của gã bên trái – nơi mà Hệ Thống đã chỉ ra là điểm yếu cấu trúc mệnh vận của hắn ta.

Lưỡi dao cắt xuyên qua lớp vải quần dày và cắm sâu vào da thịt.

Gã thủ hạ gào đau, chân bị tê liệt hoàn toàn do mạch mệnh vận tại đó vừa bị đứt đoạn tạm thời.

Hắn ngã quỵ xuống sàn nhà với vẻ mặt kinh hoàng, máu đỏ tươi chảy ra nhuộm đen nền đá lạnh lẽo.

"Đừng!" Người lãnh đạo hét lên, giọng đầy giận dữ và bất ngờ.

Chiếc roi xương rồng trong tay hắn vung mạnh, tạo thành một bức tường năng lượng chướng ngại ngăn chặn Lục Khuyết tiếp cận mục tiêu thứ hai.

"Ngươi dám tấn công Giám Sát Viên?

Ngươi muốn bị trừ mệnh vận vĩnh viễn sao?" Lục Khuyết đứng vững giữa cơn bão năng lượng từ chiếc roi, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá.

Hắn không hề nao núng trước những lời đe dọa đó.

Trong ký ức kiếp trước, anh đã chứng kiến đủ mọi hình thức tra tấn và trừng phạt của Hệ Thống đối với những kẻ nổi loạn.

Nỗi sợ hãi ấy giờ đây chỉ còn là một vết mờ nhạt trong tâm trí hắn, bị che lấp bởi ý chí sắt đá muốn thay đổi tương.

gái và người yêu.

"Ta không cần mệnh vận để sống," Lục Khuyết nói chậm rãi, từng từ ngữ vang lên như những phán quyết cuối cùng của tử thần.

"Ta chỉ cần nó đủ lâu để giết chết phiên bản độc ác của chính mình trong tương lai." Gã đàn ông cao lớn sững sờ trước tuyên bố điên rồ đó.

Hắn không ngờ rằng một kẻ vừa mới thoát khỏi cái chết ở cấp độ thấp lại dám thách thức trực tiếp nguyên lý cốt lõi của thế giới này – sự hy sinh để tồn tại.

Sự ngạc nhiên chỉ kéo dài trong tích tắc, sau đó là cơn thịnh nộ bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết.

"Điên khùng!

Ngươi thực sự đã bị ám ảnh bởi ký ức quá khứ!" Gã lãnh đạo gào lên, vung chiếc roi với sức mạnh tối đa của mình.

Những tia lửa xanh lét bắn ra từ đầu roi khi nó đập vào không khí, tạo thành một lưới năng lượng bao phủ toàn bộ căn phòng nhỏ hẹp này.

Hắn định dùng chiêu thức 'Mạng Mệnh Trói' – kỹ năng đặc trưng của dòng họ Giám Sát Viên để khóa chặt mệnh vận đối phương và khiến họ hóa tro bụi chỉ trong vài giây tiếp theo.

Lục Khuyết cảm thấy áp lực tột cùng đè nặng lên lồng ngực.

Mạch máu trên trán anh nổi rõ rệt khi hắn phải chống lại luồng năng lượng tinh thần xâm nhập từ chiếc roi đó.

Nhưng thay vì lùi bước, hắn tiến lên một bước nữa – chấp nhận chịu đựng nỗi đau để tìm ra điểm yếu trong phòng thủ của đối phương.

Hệ Thống hiển thị thông tin: [PHÂN TÍCH HOÀN THÀNH – KHE HỔ TRONG LƯỚI NĂNG Ở PHÍA TRÁI GÓC PHÒNG].

Hắn lao vào lưới năng lượng đó như một kẻ tự sát, nhưng thực chất là một chiến lược gia đang tính toán mọi rủi ro.

Những vết cháy đỏ rực xuất hiện trên da thịt anh khi xuyên qua các tia lửa xanh lét, nhưng Lục Khuyết không hề dừng lại.

Hắn cần tiếp cận gã lãnh đạo để lấy được thứ mà hắn nghi ngờ là chìa khóa giải mã bí ẩn của căn phòng này – một vật phẩm nằm trong túi áo choàng của gã đàn ông đó.

Lục Khuyết lao vào giữa cơn bão năng lượng, cơ thể anh chịu đựng những vết thương cháy xém từ lưới mệnh vận nhưng ý chí vẫn không hề lay chuyển.

Gã lãnh đạo sững sờ trước hành động tự sát điên rồ này – chưa từng có kẻ nào dám đối đầu trực tiếp với 'Mạng Mệnh Trói' của hắn mà không bị hủy diệt hoàn toàn ngay lập tức.

Sự kinh ngạc chỉ kéo dài trong nửa giây, đủ để Lục Khuyết tiến đến khoảng cách gần nhất và thực hiện đòn tấn công quyết định.

Thay vì dùng dao găm đâm vào tim hay cổ họng – những vị trí chết người thông thường – anh lại hướng lưỡi dao về phía vai trái của gã đàn ông cao lớn đó.

Một cú cắt nhanh, dứt khoát và chính xác đến kinh ngạc..

loại đen sắc bén xé toạc lớp áo choàng dày cộm và cắm sâu vào thịt sống, sau đó trượt dài tạo thành một vết thương hình chữ nhật mở rộng trên vai nạn nhân.

Gã đàn ông gào lên trong đau đớn tột cùng khi miếng thịt tươi hồng bị cắt rời khỏi cơ thể hắn.

Máu bắn ra tứ tung nhuộm đỏ không gian vốn đã tối tăm này, mang theo mùi tanh nồng nặc của mệnh vận đang rò rỉ từ vết thương sâu hoắm đó.

Lục Khuyết rút dao ra một cách lạnh lùng, lấy chính miếng thịt vừa cắt được làm mồi nhử cho bước tiếp theo trong kế hoạch điên rồ của mình.

"Đừng!" Gã đàn ông hét lên, giọng nói vỡ vụn vì đau đớn và kinh hoàng tột độ.

Hắn lùi lại hai bước, tay run rẩy đưa ra như muốn cầu xin sự tha thứ – điều chưa từng xảy ra với một Giám Sát Viên trong suốt lịch sử tồn tại của họ.

"Ta có thể cho ngươi 30 phút!

Chỉ cần ngươi dừng tay ngay bây giờ!" Lục Khuyết nhìn vào miếng thịt đang cầm trên tay, sau đó ngước lên đối diện ánh mắt sợ hãi của gã đàn ông trước mặt.

Hắn không hề động lòng trước những lời đề nghị mua chuộc này – dù biết rằng thời gian là thứ quý giá nhất trong thế giới Thọ Mệnh Kinh Tế hiện nay.

"Ta không cần thêm 30 phút," Lục Khuyết đáp lại, giọng nói lạnh băng hơn cả nhiệt độ của phòng ngầm dưới đất này.

"Ta muốn biết sự thật về 'Pin vĩnh cửu' mà các ngươi nhắc đến earlier (trước đó).

Và ta sẽ lấy nó từ chính ký ức bị tổn thương trong đầu ngươi." Gã đàn ông mặt tái xanh, mồ hôi lạnh vã ra thành dòng trên trán hắn khi nhận ra ý định thực sự của Lục Khuyết.

Hắn không chỉ muốn gây thương tích – anh đang tìm cách trích xuất thông tin bằng phương pháp bạo lực trực tiếp nhất có thể áp dụng lên mệnh vận con người trong tình huống khẩn cấp này: kỹ năng 'Thiên Đạo Nhãn' kết hợp với việc xâm nhập mạch máu đối phương qua vết cắt vừa tạo.

"Ngươi không hiểu!" Gã lãnh đạo gào lên tuyệt vọng, cố gắng dùng uy lực tinh thần còn sót lại để đẩy lùi Lục Khuyết ra xa hơn nữa.

"Nếu ngươi biết sự thật đó, ngươi sẽ tự nguyện trở thành 'Pin' thay vì chống cự vô nghĩa như bây giờ!

Nỗi đau mất mát người thân yêu là nguồn năng lượng sạch nhất cho Hệ Thống Thiên Đạo – không có cách nào thoát khỏi chu kỳ này!" Lục Khuyết nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhớ về hình ảnh Tử Cốt hồn nhiên cười đùa dưới nắng vàng và Bạch Thanh Y dịu dàng chạm tay vào má anh trước khi tất cả sụp đổ trong kiếp trước.

Nỗi đau ấy vẫn còn đó, nhưng nó không còn là gánh nặng – mà trở thành động lực thúc đẩy hắn bước tiếp trên con đường phản kháng đầy máu và nước mắt này.

Mở mắt ra lần nữa, ánh nhìn của Lục Khuyết sắc lạnh hơn bao giờ hết khi anh đưa tay phải cầm dao găm áp sát lên vết thương hở toát ở vai gã đàn ông trước mặt mình – chuẩn bị cho cuộc xâm nhập ký ức tàn khốc nhất trong đêm tối đen kịt này.

Lục Khuyết di chuyển nhanh chóng trong những con hẻm tối tăm phía sau căn phòng bí ẩn vừa bỏ lại, nơi ánh sáng của mệnh vận không thể chiếu rọi vào được.

Ánh đèn neon yếu ớt từ các biển quảng cáo "Cho Thuê Thời Gian - Lãi Suất Cao" ở tầng trên cùng của khu ổ chuột cũ kỹ chiếu xuống dưới đây qua những khe hở mái ngói sụp đổ, tạo nên những vệt sáng màu tím bệnh hoạn lung lay theo từng cơn gió lạnh thổi vào.

Anh cảm thấy có thứ gì đó vô hình đang theo sát phía sau lưng mình – không phải là Giám Sát Viên nữa, mà là một sự hiện diện lớn lao hơn nhiều, nặng nề và đáng sợ gấp trăm lần so với ba gã đàn ông vừa rồi.

Hệ Thống hiển thị thông báo đỏ rực trên tầm nhìn: [CẢNH BÁO – SỰ HIỆN DIỆN CỦA GIÁM SÁT VIÊN 001 ĐÃ ĐƯỢC PHÁT HIỂN].

Tim Lục Khuyết đập mạnh hơn khi nhận ra tên tuổi đó – kẻ đứng đầu tất cả những cuộc thanh trừng và kiểm soát mệnh vận trên Đại Lục Huyền Hư.

Hắn không ngờ rằng mình lại thu hút sự chú ý trực tiếp từ chính 'chủ nhân' của Hệ Thống chỉ sau chưa đầy hai ngày trùng sinh trở về với hiện thực này.

Hắn quay sang nhìn phía bóng tối đang bao trùm lấy lối đi hẹp trước mặt, tay vẫn còn cầm chặt con dao găm dính máu tươi vừa dùng để tra hỏi gã lãnh đạo Giám Sát Viên ban nãy.

Mùi ozone pha lẫn mùi máu tanh càng nồng nặc hơn trong không khí ẩm ướt này, kích thích khứu giác và khiến anh cảm thấy như đang đứng ở ranh giới giữa sinh và tử một cách rõ rệt chưa từng có trước đây.

"Ta biết ngươi đang nghe," Lục Khuyết lên tiếng vào khoảng không trống rỗng phía trước mình, giọng nói vang vọng trong căn hầm tối đen kịt này mà không hề run rẩy dù chỉ một chút nào cả.

"Và ta cũng đã hiểu phần nào sự thật về 'Pin vĩnh cửu' mà các ngươi muốn biến chúng tôi thành." Một tiếng cười khô khan phát ra từ khắp nơi xung quanh anh – như thể chính những bức tường đá cũ kỹ này đang bật lên nụ cười giễu cợt và đầy khinh miệt nhất.

Không có bóng người xuất hiện, nhưng áp lực tinh thần đè nặng lên vai Lục Khuyết khiến chân anh gần như không còn khả năng di chuyển thêm bước nữa trong tình thế nguy cấp này.

"Ngươi đã chạm vào vùng cấm của kiến thức," một giọng nói trầm đục vang lên từ mọi hướng cùng lúc, làm rung động cả hệ thống mệnh vận đang hiển thị trên cổ tay trái của Lục Khuyết – khiến kim giây đồng hồ đếm ngược bỗng chốc dừng lại hoàn toàn trong khoảnh khắc kinh hoàng nhất.

"Và giờ đây.

ngươi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận số phận đã được định sẵn từ lâu đời rồi!" Lục Khuyết cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhìn xuống chiếc đồng hồ trên cổ tay mình – thứ kim giây đỏ thẫm vốn luôn quay đều đặn ấy nay bỗng chốc ngừng hoạt động hoàn toàn, thay vào
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập