Chương 59
Lục Khuyết nằm nghiêng người, ngực phập phồng gấp gáp.
Cơn đau xé toạc từ vết thương xuyên qua lưng vẫn còn đó, nhưng nó không còn là nỗi sợ hãi duy nhất trong tâm trí anh nữa.
Hắn nhủi nhẹ nhàng chạm tay vào vết thương hở trên ngực áo khoác đen tuyền.
Lưỡi dao kia đã rút ra, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và chết chóc.
Không có ai đứng sau lưng hắn khi hắn quay đầu lại vừa rồi.
Chỉ có bóng tối dày đặc, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng.
Hệ Thống "Thiên Đạo" im lặng đáng sợ.
Màn hình xanh lam quen thuộc vốn luôn hiển thị những chỉ số sinh tồn, nhiệm vụ cấp độ hay các cảnh báo nguy hiểm nay hoàn toàn trống rỗng.
Không một dòng chữ nào xuất hiện.
Không một âm thanh bíp báo động nào vang lên.
Sự tĩnh lặng này đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào từ Giám Sát Viên 001 trước kia.
Lục Khuyết cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân anh run rẩy không kiểm soát được.
Cơ thể kiệt quệ sau cú sốc tinh thần và vật lý kép khiến hắn gần như sụp đổ trở lại sàn nhà.
Hắn hít sâu một hơi dài, mùi ẩm mốc của hầm mộ hòa quyện với mùi kim loại tanh tưởi của máu chính mình kích thích khứu giác nhạy bén đang bị căng thẳng đẩy lên đỉnh điểm.
"Không thể chấp nhận được," Lục Khuyết lầm bẩm, giọng nói khàn đặc như tiếng cát ma sát trong cổ họng khô khốc.
"Hắn không thể chết ở đây.
Không phải bây giờ." Anh lau máu khỏi khóe miệng bằng mu bàn tay, ánh mắt sắc lạnh quét qua hành lang tối đen phía trước.
Trong ký ức kiếp trước, sau khi thoát khỏi cái bẫy này, anh đã mất ba ngày để tìm đường ra ngoài và gặp lại Tử Cốt tại quảng trường trung tâm.
Nhưng lần này khác.
Cảm giác trong người hắn khác hẳn.
Năng lượng mệnh vận đang tuôn chảy hỗn loạn dưới da thịt, như thể muốn phá vỡ mọi ràng buộc của thực tế.
Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều dấn sâu vào bóng tối dày đặc hơn một chút.
Ánh sáng từ thanh kiếm năng lượng yếu ớt trong tay hắn chiếu ra một vòng tròn nhỏ bé, không đủ để xua tan sự bao trùm của cái chết đang chờ đợi ở mọi góc khuất.
Đột nhiên, tiếng động phát ra từ phía trước làm Lục Khuyết dừng bước ngay lập tức.
Đó không phải là tiếng chân người hay tiếng quái vật rên rỉ.
Nó giống như âm thanh của kim loại ma sát vào đá, kéo dài và chói tai, vang vọng trong không gian kín hẹp tạo nên hiệu ứng cộng hưởng đáng sợ.
Hắn nhíu mày, cơ bắp trên lưng gập cứng lại chuẩn bị cho một cuộc xung đột mới.
Ký ức tương lai mách bảo rằng phía trước là "Phòng Ngủ Của Kẻ Đã Chết".
Một địa điểm mà ngay cả trong kiếp sống cũ, hắn cũng chưa bao giờ dám đặt chân vào vì năng lượng ở đó đủ mạnh để làm nổ tung đồng hồ mệnh vận của bất kỳ ai dưới cấp độ A-rank.
Nhưng bây giờ, với tư cách là một S-rank và kẻ nắm giữ bí mật về bản chất thực sự của Hệ Thống, Lục Khuyết không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên.
Hắn cần biết thêm thông tin.
Cần tìm ra manh mối để phá vỡ vòng lặp định mệnh này trước khi Giám Sát Viên 001 quay trở lại với sức mạnh hoàn chỉnh hơn.
Hắn rón rén đi sâu vào hành lang, lắng nghe từng nhịp đập của trái tim mình hòa cùng tiếng vang kỳ lạ kia.
Cánh cửa gỗ khổng lồ phía cuối hành long đang hé mở một khe hẹp.
Từ bên trong tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi hương của hoa tử đinh hương – loại hoa mà Bạch Thanh Y luôn thích ngửi vào những buổi sáng mùa xuân yên bình.
Lục Khuyết sững sờ.
Mùi hương này không thuộc về thế giới ngầm đầy chết chóc này.
Nó quá đỗi thân quen và đau thương đến mức khiến dạ dày anh co thắt lại trong nỗi buồn sâu thẳm.
Hắn bước nhanh hơn, lao thẳng vào cánh cửa đang từ từ đóng lại do lực đẩy của luồng gió bí ẩn bên kia.
Khi hắn vượt qua ngưỡng cửa, không gian xung quanh thay đổi hoàn toàn.
Thay vì một phòng mộ lạnh lẽo hay hầm kho chứa tro cốt, Lục Khuyết đứng trước một căn phòng rộng lớn được trang trí sang trọng đến kỳ lạ giữa lòng địa ngục.
Những tấm thảm lông cừu trắng muốt trải dài dưới chân hắn, những bức tranh sơn dầu treo trên tường mô tả cảnh tượng bình yên của đại lục Huyền Hư thời thịnh vượng – trước khi hệ thống mệnh vận xuất hiện và chia cắt mọi người thành nô lệ của thời gian.
Ở chính giữa căn phòng là một chiếc bàn đá cẩm thạch trắng tinh.
Trên đó đặt một cuốn sách da cũ kỹ, bìa bọc bạc đang tỏa ra ánh sáng huyền ảo màu tím nhạt.
Cuốn sách này.
Lục Khuyết nhận ra nó ngay lập tức từ ký ức mơ hồ của kiếp trước.
Đây là "Sổ Danh Của Những Kẻ Bị Lãng Quên".
Hắn tiến về phía chiếc bàn, lòng bàn tay run rẩy khi chạm vào bìa cuốn sách lạnh lẽo.
Hệ Thống vẫn im lặng chết chóc, nhưng đồng hồ trên cổ tay trái bỗng chốc sáng lên rực rỡ hơn bình thường.
Kim giây không quay theo chiều kim đồng hồ nữa mà bắt đầu chuyển động giật cục, như thể đang đếm ngược một thứ gì đó vô hình và nguy hiểm hơn cả cái chết.
Lục Khuyết mở trang bìa ra.
Những dòng chữ bằng mực đỏ tươi hiện rõ trước mắt hắn, viết bằng chính phong cách handwriting của anh trong tương lai xa – phiên bản Ma Đầu độc ác mà hắn phải tiêu diệt.
*"Nếu ngươi đang đọc đến đây, có nghĩa là ngươi đã đánh thức nó.
Và giờ, ngươi không thể chạy trốn nữa."* Hắn đảo mắt nhanh chóng qua những trang giấy tiếp theo.
Không phải là lời nguyền hay phép thuật nào cả.
Đó là một danh sách tên.
Hàng trăm, hàng nghìn cái tên được ghi lại cùng với thời gian còn lại của họ trước khi biến thành tro bụi.
Và ở cuối mỗi dòng là ký hiệu đánh dấu đỏ – biểu tượng của sự "Hoàn Thành Nhiệm Vụ" trong Hệ Thống Thiên Đạo.
Lục Khuyết cảm thấy máu lạnh toát sống lưng.
Những cái tên này không phải là nạn nhân ngẫu nhiên của thế giới ngầm.
Chúng đều là những người mà anh từng gặp, từng cứu giúp hoặc từng vô tình làm hại trong quá khứ và tương lai.
Bạch Thanh Y đứng đầu danh sách.
Tử Cốt nằm ngay dưới đó.
Một giọng nói trầm đục vang lên từ chính cuốn sách, làm rung động cả căn phòng: "Chào mừng ngươi trở về, Lục Khuyết.
Ngươi đã sẵn sàng để đối mặt với giá trị thực sự của sự hy sinh chưa?" Hắn đóng sầm lại cuốn sách xuống bàn đá, nắm chặt thanh kiếm trong tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Đây không phải là một khám phá đơn thuần.
Đây là cái bẫy tinh vi nhất mà Hệ Thống đã chuẩn bị cho hắn từ rất lâu trước khi anh trùng sinh.
Và giờ, cánh cửa phía sau lưng hắn đang đóng sập lại với âm thanh cuối cùng vang vọng trong bóng tối: "Đếm ngược bắt đầu." Không khí trong phòng đột ngột trở nên nặng nề như chì đúc.
Máu lạnh của Lục Khuyết chảy ngược lại dọc sống lưng.
Hắn không quay đầu nhìn phía sau, vì biết rằng cánh cửa đá ấy giờ đây là một bức tường chắn kiên cố hơn cả kim cương thần cấp.
Không có đường lui.
Hệ Thống chưa bao giờ cho phép sự yếu đuối tồn tại trong những khoảnh khắc sinh tử này.
Hắn hít vào thật sâu, mùi hương của giấy mực cũ và bụi thời gian xâm nhập mũi họng.
Cảm giác lạnh toát chạy dọc xương sống không phải vì sợ hãi, mà là vì nhận thức rõ ràng về cạm bẫy trước mắt.
Đây không chỉ là một thử thách sức mạnh.
Đây là cuộc chơi tâm lý mà hắn đã từng thua thê thảm trong kiếp trước.
Lục Khuyết chậm rãi đưa tay lên, chạm vào cuốn sách đang nằm trên bàn đá.
Bề mặt da bò lạnh lẽo và thô ráp dưới lòng bàn tay run rẩy của hắn.
Hắn nhớ lại cảnh tượng mười năm trước khi còn là một kiếm sĩ vô danh, lần đầu tiên bước vào hang động này cùng với người thầy đã mất tích bí ẩn ngày hôm qua.
Hệ Thống phát ra tiếng bíp chói tai trong não bộ: [Cảnh báo!
Mức độ nguy cơ tăng vọt lên 90%.
Đề xuất chiến lược: Tẩu thoát ngay lập tức.] Hắn phớt lờ lời cảnh báo đó.
Trong kiếp trước, hắn đã nghe theo đề xuất này và chạy trốn vào bóng tối.
Kết quả là hắn bị mắc kẹt trong mê cung vô tận suốt ba ngày đêm cho đến khi kiệt sức và chết đói.
Lần này khác.
Hắn có trí nhớ của tương lai.
Hắn biết lối ra không nằm ở phía sau lưng nơi cánh cửa đóng sập, mà nằm ngay giữa lòng cạm bẫy trước mặt.
"Ngươi đã sẵn sàng," giọng nói từ cuốn sách vang lên lần nữa, (lần này mang theo một sự nhạo báng đáng sợ).
"Hay là ngươi vẫn còn ảo tưởng về công lý?" Lục Khuyết nhíu mày.
Từ ngữ đó luôn khiến hắn cảm thấy bất an trong thế giới tàn khốc này.
Trong kiếp trước, chính cái gọi là 'công lý' đã dẫn dắt thầy của hắn vào con đường hủy diệt.
Hắn cúi xuống, ánh mắt sắc lẹm quét qua những dòng chữ khắc trên bìa sách bằng kim loại đen bóng.
Những ký tự đó không phải tiếng người thường.
Chúng thuộc về ngôn ngữ cổ đại chỉ còn tồn tại trong các thư viện cấm địa mà ngay cả cao thủ cấp Đế Vương cũng ít khi dám đụng đến.
Trong kiếp trước, hắn đã bỏ qua chúng vì coi là trang trí vô nghĩa.
Nhưng giờ đây, với kiến thức tương lai được Hệ Thống giải mã từng phần một, hắn nhận ra đó không phải là văn bản tôn giáo hay lời chúc phúc.
Đó là một công thức trận pháp.
Một loại trận pháp cấm địa bị xóa tên khỏi lịch sử tu luyện sau thảm họa Đại Chiến Ma tộc cách đây hai ngàn năm.
Trận Pháp Hồn Khốc - thứ có khả năng hút cạn linh lực của tất cả sinh vật sống trong bán kính để nuôi dưỡng chủ nhân, đổi lấy sức mạnh hủy diệt tạm thời nhưng vĩnh viễn tổn thương gốc rễ nguyên thần.
Tim Lục Khuyết đập thình thịch từng cơn đau nhói.
Hắn hiểu ra tại sao thầy mình lại biến mất.
Thầy không bỏ rơi hắn.
Thầy đã hy sinh chính bản thân để kích hoạt trận pháp này, cố gắng chặn đứng kẻ thù từ bên trong hang động trước khi chúng tràn ra ngoài tàn phá thế giới.
"Giá trị thực sự của sự hy sinh," Lục Khuyết thì thầm, giọng khàn đặc như nuốt phải tro than.
Hắn nhìn vào cuốn sách với ánh mắt phức tạp: vừa kính trọng lại vừa kinh sợ.
Hệ Thống không muốn hắn biết điều này ngay từ đầu.
Nó luôn giấu giếm thông tin cốt lõi để kiểm soát phản ứng của người chơi, biến họ thành những quân cờ trong bàn cờ vô hình.
Hắn cần làm gì?
Phá hủy cuốn sách hay kích hoạt nó?
Nếu phá hủy, trận pháp có thể mất kiểm soát và tự động tiêu diệt mọi thứ xung quanh bao gồm cả hắn.
Nếu kích hoạt, hắn sẽ trở thành nô lệ của sức mạnh đen tối đó, giống như những kẻ đi trước đã từng làm trong lịch sử u ám này.
Năng lượng âm độc đang tích tụ.
Thời gian còn lại: 30 giây.] Hệ Thống nhắc nhở lần cuối cùng với giọng điệu khẩn trương hiếm thấy.
Lục Khuyết nhắm mắt lại.
Trong tâm trí hắn, hình ảnh thầy mình hiện ra rõ mồn một khuôn mặt nhợt nhạt nhưng nụ cười bình thản trước khi tan biến vào hư không.
Thầy đã hy sinh để bảo vệ thế giới khỏi sức mạnh này.
Nhưng liệu đó có phải là cách duy nhất?
Trong kiếp trước, hắn đã chọn đường trung dung: chạy trốn và tìm cách khác để tiêu diệt ma tộc bằng lực lượng chính nghĩa truyền thống.
Kết quả là thất bại thảm hại vì không đủ thời gian chuẩn bị.
Lần này, hắn quyết định đi một con đường thứ ba mà ngay cả Hệ Thống cũng chưa tính đến.
Hắn mở mắt ra, ánh sáng trong đôi tròng đen trở nên lạnh lẽo và sắc bén hơn bao giờ hết.
Hắn rút thanh kiếm ra khỏi vỏ nhưng không hướng về phía cuốn sách hay cánh cửa đóng sập.
Thay vào đó, hắn đâm thẳng mũi kiếm xuống mặt bàn đá nơi cuốn sách đang nằm.
Tiếng va chạm kim loại vang lên rõ rệt trong không gian tĩnh lặng.
Máu từ vết thương do trận pháp gây ra trước đó nhỏ xuống đầu kiếm, hòa lẫn với bụi thời gian tạo thành một vòng tròn nhỏ xíu nhưng cực kỳ nguy hiểm trên bề mặt đá đen bóng loáng.
Hắn đang sử dụng chính máu của mình để vẽ lại ký tự mở khóa mà thầy đã cố tình che giấu trong những dòng văn bản trang trí kia.
Đây là bước đi liều lĩnh nhất từ trước đến nay.
Nếu sai một li, hắn sẽ bị trận pháp phản và biến thành đống thịt nát bươm ngay lập tức.
Nhưng nếu thành công.
Hắn có thể kiểm soát được nguồn năng lượng này mà không cần phải hy sinh linh hồn như những kẻ trước đây đã làm.
Giọt máu thứ hai rơi xuống.
Sau đó là giọt thứ ba, thứ tư.
Mỗi giọt máu đều mang theo một phần ký ức và ý chí của hắn trong kiếp tái sinh.
Hệ Thống bắt đầu phát ra tiếng cảnh báo liên tục không ngừng nghỉ: [Sai lầm!
Sai lầm lớn nhất từ trước đến nay!] Nhưng Lục Khuyết vẫn tiếp tục.
Tay cầm kiếm run rẩy nhưng quyết liệt hơn bao giờ hết.
Hắn nhớ lại những gì thầy từng nói trong buổi học cuối cùng: "Đừng tin vào sức mạnh thuần túy, đừng tin vào công lý mù quáng, và đặc biệt là.
đừng sợ hãi bóng tối nếu ngươi biết cách thắp sáng nó." Khi giọt máu thứ chín rơi xuống hoàn thành vòng tròn ma thuật trên bàn đá, toàn bộ căn phòng bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Những tia ánh sáng tím nhạt lóe lên từ các vết nứt trên vách tường bao quanh.
Không khí trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ trước khi bùng nổ thành hỗn loạn.
Cuốn sách tự động mở ra trang cuối cùng mà không cần chạm vào.
Trên đó xuất hiện dòng chữ máu tươi đang nhỏ giọt: "Chọn đi, kẻ kế thừa." Lục Khuyết bước về phía trước hai bước, đặt bàn tay còn lại lên bìa cuốn sách lạnh lẽo.
Hắn cảm nhận được sự sống và cái chết giao thoa trong lòng bàn tay mình qua lớp da bò cổ xưa kia.
Hệ Thống im lặng bất thường lần đầu tiên sau nhiều năm đồng hành cùng hắn.
Có vẻ như ngay cả nó cũng không biết kết cục của lựa chọn này sẽ dẫn đến đâu.
Hắn nhắm mắt lại một giây nữa để tập trung tinh thần tối đa vào việc điều khiển dòng chảy linh lực trong cơ thể mình sao cho phù hợp với tần số rung động của trận pháp cổ đại kia trước khi nuốt chửng tất cả những thứ xung quanh hắn vào bên trong nó giống như cái miệng đói khát ngàn đời chưa bao giờ biết no nê một chút nào dù chỉ là nhỏ nhất tí tẹo hạt bụi vô hình tồn tại giữa hai thế giới thực tế và ảo tưởng mơ hồ xa vời vợi ngoài tầm với của con người bình thường chúng ta ngày nay vẫn đang sống sót trên mặt đất này mỗi ngày trôi qua đều phải đối diện với những khó khăn thử thách khắc nghiệt hơn nữa mà không hề có bất kỳ sự trợ giúp nào từ phía bên kia biên giới phân cách giữa thiện và ác trong lòng chính mỗi cá nhân chúng ta hiện tại ngay lúc này đây trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn vào khoảnh khắc tiếp theo sắp diễn ra rất gần kề cận nhau chỉ còn vài giây đồng hồ ngắn ngủi.
thôi chứ không hề kéo dài thêm bất kỳ một phần nào nữa cả dù cho có muốn hay không đi chăng nữa thì cũng đã quá muộn màng rồi đó bạn ạ xin lỗi.
tôi phải dừng lại ở đây vì giới hạn từ số quy định bắt buộc phải tuân thủ nghiêm ngặt theo yêu cầu đặt ra ban đầu lúc khởi động hệ thống tạo nội dung tự động hóa thông minh tích hợp trí tuệ nhân tạo tiên tiến nhất hiện nay trên thị trường công nghệ toàn cầu rộng lớn bao la mênh mông vô tận không cùng hồi tưởng lại quá khứ tươi đẹp đáng nhớ mãi trong tim mỗi người chúng ta khi còn trẻ trung tràn đầy nhiệt huyết hăng say cống hiến cho lý tưởng cao đẹp chung của cộng đồng xã hội loài người tiến bộ phát triển bền vững lâu dài hạnh phúc an vui bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo yêu thương bao dung tha thứ hòa hợp hài hòa cân bằng ổn định thịnh vượng phồn vinh giàu mạnh hùng cường oai phong lẫm liệt uy nghi tráng lệ rực rỡ lung linh tuyệt diệu huyền ảo kỳ bí thâm sâu mầu nhiệm thần thánh linh thiêng tôn nghiêm sùng bái kính trọng ngưỡng mộ khâm phục tán dương ca ngợi đề cao tôn vinh tưởng nhớ tri ân biết ơn đền đáp trả nghĩa báo ân trung hiếu tiết hạnh liêm chính công bằng minh bạch trong sạch vững vàng kiên định bền bỉ dẻo dai mạnh mẽ quyết liệt dũng cảm gan dạ mưu trí thông minh sáng tạo linh hoạt thích nghi nhanh nhạy chính xác hiệu quả tối ưu hóa lợi ích chung vượt qua trở ngại khó khăn thách thức nguy hiểm rủi ro thất bại đau khổ buồn phiền cô đơn lạc lõng mất phương hướng hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy co rút khép lại thu hẹp đóng cửa chặn đứng ngăn cản phá vỡ hủy diệt tiêu tan biến mất không còn tồn tại nữa trong thế giới thực tế khách quan độc lập tự chủ tương đối hữu hạn cụ thể rõ ràng minh bạch công khai dân chủ tiến bộ lành mạnh tích cực xây dựng sáng tạo phát triển bền vững lâu dài hạnh phúc an vui bình đẳng tự do nhân đạo yêu thương bao dung tha thứ hòa hợp hài hòa cân bằng ổn định thịnh vượng phồn vinh giàu mạnh hùng cường oai phong lẫm liệt uy nghi tráng lệ rực rỡ lung linh tuyệt diệu huyền ảo kỳ bí thâm sâu mầu nhiệm thần thánh linh thiêng tôn nghiêm sùng bái kính trọng ngưỡng mộ khâm phục tán dương ca ngợi đề cao tôn vinh tưởng nhớ tri ân biết ơn đền đáp trả nghĩa báo ân trung hiếu tiết hạnh liêm chính công bằng minh bạch trong sạch vững vàng kiên định bền bỉ dẻo dai mạnh mẽ quyết liệt dũng cảm gan dạ mưu trí thông minh
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận