Chương 55

Giọng nói từ yết hầu không phải là ảo giác.

Nó vang lên trực tiếp trong hộp sọ, lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi dao mổ cắt ngang dây thần kinh.

Lục Khuyết mở mắt.

Thế giới trước mặt anh đang quay cuồng, những mảnh vỡ của hiện thực còn lơ lửng trong không khí chưa kịp rơi xuống đất.

Mùi ozone cháy khét xộc vào mũi, trộn lẫn với vị kim loại tanh tưởi của máu — không phải máu thú vật, mà là mùi sắt gỉ đặc trưng khi linh lực va chạm dữ dội.

Anh nằm nghiêng trên nền đá lạnh lẽo.

Cánh tay trái tê dại hoàn toàn, nhưng cánh tay phải vẫn nắm chặt chuôi kiếm.

Hệ Thống 'Thiên Đạo' im lặng một cách đáng sợ.

Không có thông báo nhiệm vụ, không có cảnh báo nguy hiểm, chỉ có sự tĩnh mịch chết chóc bao trùm lấy hang động này.

Lục Khuyết hít thở sâu, cố gắng kiểm soát nhịp đập của trái tim đang loạn xạ.

Ký ức từ kiếp trước ùa về.

Hắn nhớ rõ khoảnh khắc này.

Trong vòng xoáy thời gian ấy, hắn đã chết vì tin vào một bóng đen phía sau lưng.

Nhưng lần này.

thứ gì đó khác biệt.

Hắn quay người lại thật nhanh.

Không có ai ở đó.

Chỉ có những bức tường đá nứt nẻ đang từ từ lành lại dưới ánh sáng đỏ ngầu phát ra từ sâu trong lòng đất.

Kim giây trên đồng hồ cổ tay anh không còn đếm ngược nữa.

Nó đứng im.

Con số 00:05:12 đóng băng, như thể thời gian tại nơi đây đã bị một quyền năng nào đó phong ấn.

"Hệ Thống," Lục Khuyết thầm gọi trong đầu.

Giọng nói của hắn run rẩy nhẹ, che giấu sự hoảng loạn tột độ đang âm ỉ dưới lớp vỏ lạnh lùng.

"Tại sao đồng hồ ngừng hoạt động?" Một dòng chữ xanh lam hiện lên trước mắt, nhưng nó không hiển thị thông tin kỹ thuật số quen thuộc mà là một câu hỏi đầy khiêu khích: *“Khi thời gian dừng lại, ngươi có còn là chính mình?”* Lục Khuyết nghiến răng.

Hắn đứng dậy, chân bước nặng nề trên lớp tro bụi dày đặc.

Đây không phải lối ra hang động như hắn đã tính toán trong kế hoạch trùng sinh.

Những tảng đá xung quanh mang những khắc (khắc vết) cổ xưa mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ bản đồ nào của Đại Lục Huyền Hư.

Không khí nơi đây nặng trĩu áp lực, ép buộc linh lực trong kinh mạch phải co lại thành một điểm nhỏ bé, dễ vỡ.

Hắn tiến sâu hơn vào bóng tối.

Ánh sáng từ thanh kiếm trên tay không đủ để xua tan màn sương dày đặc bám sát mặt đất.

Những bước chân của Lục Khuyết vang lên tiếng *bộp bộp* khô khốc, nhưng âm thanh đó lại bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đáng sợ xung quanh.

Hắn cảm giác được một cái gì đó đang quan sát mình.

Không phải từ phía trước hay sau lưng, mà là từ chính những bức tường đá đang rạn nứt ấy.

Đột nhiên, một bóng đen nhô lên khỏi mặt đất ngay trước mũi hắn.

Lục Khuyết phản ứng tức thì, người lao về bên trái, tránh né một cú đấm thẳng vào lồng ngực với tốc độ đáng kinh ngạc.

Kẻ tấn công không phải là quái thú, cũng không phải cường giả nào đó mà anh biết đến.

một bóng ma trong suốt, hình dáng của một đứa trẻ đang khóc ròng.

"Ngươi đã làm hỏng kịch bản," giọng nói trầm đục vang lên từ khắp nơi, không có nguồn phát cụ thể.

"Thời gian thuộc về sự đau khổ, không phải cho kẻ trốn chạy." Lục Khuyết rút kiếm ra hoàn toàn.

Lưỡi kiếm ánh lên lạnh lẽo trong bóng tối.

Hắn nhận ra đây là cạm bẫy của Giám Sát Viên 001.

Nhưng tại sao?

Tại sao nơi này lại xuất hiện khi hắn vừa mới trùng sinh?

Ký ức kiếp trước không hề nhắc đến hang động bí ẩn này.

Hay đúng hơn, đó chính là lý do khiến nó nguy hiểm hơn bất kỳ mối đe dọa nào khác: vì nó nằm ngoài dự đoán của ký ức tương lai.

Hắn bước tiếp, không quay đầu lại dù cảm giác bị theo dõi ngày càng rõ rệt.

Mũi hẹp dần thu nhỏ lại thành một hành lang đá tự nhiên, hai bên tường xuất hiện những hình khắc bằng máu đỏ tươi đã khô đen.

Lục Khuyết dừng chân trước tấm bia đá lớn nhất mà hắn từng thấy trong đời mình.

Trên đó không phải là lời nguyền hay câu thần chú tu luyện thông thường.

Đó là một danh sách tên.

Hắn cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào những khắc lạnh lẽo.

Tên đầu tiên khiến máu anh như đông đặc lại: *Tử Cốt*.

Lục Khuyết nheo mắt nhìn kỹ hơn.

Bên cạnh tên em gái hắn là một con số thời gian: 00:15:30.

Chỉ còn mười lăm phút ba mươi giây nữa thì đồng hồ của Tử Cốt sẽ về không trong kiếp trước?

Hay đây là lời cảnh báo cho hiện tại?

Hắn lướt nhanh xuống dòng dưới, và lần này, tim anh ngừng đập hoàn toàn.

*Bạch Thanh Y*.

Và bên cạnh tên cô ấy là ký hiệu: *[ĐÃ XÓA]*.

Không có thời gian đếm ngược.

Không có ngày tháng sinh tử.

Chỉ có hai chữ 'đã xóa' được khắc sâu vào đá với sự thù hận tột cùng, như thể ai đó muốn xóa sạch tồn tại của người phụ nữ này khỏi lịch sử.

Lục Khuyết cảm thấy một cơn giận dữ bùng nổ trong lồng ngực, xé toạc lớp vỏ lạnh lùng mà hắn đã xây dựng suốt nhiều năm qua.

Hắn giơ kiếm lên định chém vỡ tấm bia đá kia, nhưng bàn tay anh bị giữ chặt lại bởi một lực vô hình từ phía sau.

"Ngươi không thể thay đổi những gì đã được khắc sâu vào số phận," giọng nói của Giám Sát Viên 001 vang lên lần nữa, gần hơn bao giờ hết, như thể hắn đang đứng ngay bên tai Lục Khuyết thở hơi lạnh lẽo.

"Đây là giá ngươi phải trả để cứu họ.

Mỗi giây ngươi kéo dài sự sống cho một người, hệ thống sẽ lấy đi năm năm tuổi thọ từ linh hồn của kẻ khác." Lục Khuyết quay phắt lại, kiếm ánh lên lóa trong bóng tối hướng thẳng về phía bóng đen đang dần hiện hình.

"Vậy thì ta (thà) cùng chết với họ," hắn nói, giọng trầm thấp nhưng đầy quyết liệt.

"Thay vì sống như một con thú ăn thịt đồng loại để tồn tại." Giám Sát Viên 001 cười khẽ, âm thanh đó làm rung chuyển cả hang động.

"Đó chính xác là điều khiến ngươi trở thành 'Pin' hoàn hảo nhất cho Thiên Đạo.

Nỗi đau khi không thể cứu được ai.

nó ngọt ngào hơn bất kỳ năng lượng nào khác." Bóng đen xòe rộng ra, bao trùm lấy Lục Khuyết.

Hắn nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận đòn tấn công của hệ thống hoặc sự sụp đổ của hiện thực.

Nhưng thay vì nỗi đau tột cùng, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi hắn chạm vào thứ gì đó mềm mại phía sau lưng mình.

Hắn mở mắt ra.

Phía trước không còn là bóng đen hung dữ nữa.

Trước mặt Lục Khuyết giờ đây chỉ có một chiếc đồng hồ cát khổng lồ bằng đá cẩm thạch trắng, cao đến hai mét, đặt trên một bệ thờ cũ kỹ.

Cát bên trong đồng hồ không rơi xuống dưới mà đang.

bay ngược lên trên.

Lục Khuyết tiến lại gần, ánh mắt sắc lạnh quét qua những hạt cát lấp lánh kim tuyến.

Hắn nhận ra mỗi hạt cát đó đều là ký ức của một người đã chết oan uổng nơi đây.

Và ở giữa lòng bàn tay nắm chặt trên bệ thờ kia, có một mảnh vỡ gương phản chiếu khuôn mặt anh.

Nhưng trong hình ảnh phản chiếu ấy, đôi mắt Lục Khuyết không phải màu đen, mà là đỏ rực như máu.

"Hãy chọn," giọng nói của Hệ Thống vang lên lần đầu tiên với sắc thái tôn nghiêm thay vì máy móc.

"Lấy lại ký ức bị mất để biết sự thật về cái chết của em gái ngươi?

Hay tiếp tục sống trong ảo tưởng rằng mình có thể cứu họ?" Lục Khuyết nhìn vào chiếc đồng hồ cát đang đảo ngược dòng chảy thời gian.

Hắn nhớ đến lời cảnh báo từ giọng nói tương lai: *"Đừng tin bất kỳ ai, đặc biệt là chính ngươi."* Nếu hắn lấy lại ký ức, liệu đó có phải là sự thật hay chỉ là một bẫy khác do Giám Sát Viên 001 thiết kế?

Nhưng nếu không biết rõ nguyên nhân cái chết của Tử Cốt và Bạch Thanh Y trong kiếp trước làm sao hắn có thể thay đổi cục diện này?

Hắn đưa tay ra.

Ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh giá của chiếc đồng hồ cát.

Ngay khi da thịt tiếp xúc với đá, một luồng năng lượng cổ xưa xé toạc cơ thể anh.

Hình ảnh flash qua trong đầu: Tử Cốt không tự hủy để bảo vệ hắn.

Cô ấy đã bị bán cho hệ thống bởi chính người mà Lục Khuyết tin tưởng nhất.

Lục KhCRET sững sờ khi cảm thấy linh lực trong kinh mạch đột ngột phản chủ, xé rách khí hải.

Hắn mở miệng muốn hét lên, nhưng giọng nói thứ hai từ chính yết hầu Đau đớn xé toạc cơ thể Lục Khuyết như ngàn lưỡi dao sắc bén cắt từng thớ thịt.

Hắn không kịp kêu lên vì giọng nói thứ hai từ yết hầu vang lên đè nén mọi âm thanh khác.Đó không phải là tiếng của hắn, mà là một giọng trầm thấp, méo mó, mang theo sự châm chọc đầy tà ác.

"Ngươi đã đánh thức nó," giọng nói đó cười khẩy, "Hệ thống không cho phép người chơi can thiệp vào dòng chảy thời gian đã được niêm phong." Lục KhCRET rên rỉ khi linh lực trong kinh mạch tiếp tục điên cuồng phản chủ.

Hắn cảm nhận rõ ràng từng huyệt đạo đang bị bít tắc bởi một loại năng lượng đen tối chưa từng thấy.

Chiếc đồng hồ cát trên tay hắn bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ rực, nóng bỏng đến mức da thịt xung quanh ngón tay đã biến thành màu xám xịt và nứt nẻ.

Hắn cố gắng thu lại linh lực nhưng vô vọng.

Hệ thống đang kiểm soát hoàn toàn cơ thể hắn lúc này.

Những ký hiệu cổ xưa xuất hiện trên trán hắn, mỗi ký tự đều mang theo một nỗi đau khủng khiếp khi chạm vào da thịt.

Hắn nhận ra đây là hình phạt cho việc dám — những điều cấm kỵ mà ngay cả người mạnh nhất cũng phải tránh xa.

"Thôi nào," giọng nói trong yết hầu tiếp tục, "ngươi nghĩ mình có thể thay đổi số phận của Tử Cốt?

Ngươi chỉ là một con rối đang múa theo dây kéo." Lục KhCRET nghiến răng đến mức hàm nearly vỡ vụn.

Hắn không chấp nhận lời lẽ hạ thấp này.

Dù đau đớn tột cùng, hắn vẫn cố gắng tập trung tinh thần để chiến đấu lại với sự kiểm soát của hệ thống.

Hình ảnh Tử Cốt hiện ra trong tâm trí — nụ cười dịu dàng và ánh mắt đầy hy vọng khi cô ấy nói rằng sẽ bảo vệ anh bất kể giá nào.

"Ta không cần ai cho phép," Lục KhCRET gầm lên, giọng khàn đặc vì đau đớn nhưng vẫn kiên định, "ta tự quyết định số phận của mình!" Ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng nổ từ trong người hắn.

Không phải là linh lực thông thường mà là sức mạnh nguyên thủy đến từ ý chí không khuất phục trước bất kỳ thế lực nào.

Chiếc đồng hồ cát vỡ tan thành mảnh nhỏ, mỗi mảnh đều phản chiếu ánh mắt quyết liệt của Lục KhCRET.

Nhưng chiến thắng này có cái giá đắt.

Khi những mảnh vỡ rơi xuống đất, một vết nứt lớn xuất hiện trên sàn đá cổ xưa nơi hắn đứng.

Từ trong vết nứt ấy, bóng tối bắt đầu len lỏi ra ngoài như những xúc cảm sống đang tìm kiếm vật chủ mới.

Hệ thống đã kích hoạt cơ chế phòng thủ tự động — và giờ thì không còn cách nào quay lại được nữa.

"Ngươi vừa mở cánh cửa địa ngục," giọng nói trong yết hầu cười đắc ý, "giờ hãy xem ai sẽ là người trả giá." Lục KhCRET sững sờ khi nhận ra rằng những bóng tối kia đang hướng thẳng về phía tâm trí hắn.

Chúng không tấn công cơ thể mà nhắm vào ký ức — nơi chứa đựng mọi nỗi sợ hãi và hối tiếc sâu nhất của con người.

Hắn cảm thấy ý thức bắt đầu bị kéo đi vào một vực thẳm vô tận, nơi thời gian ngừng chảy và không gian biến mất hoàn toàn.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, hắn nhớ lại lời dạy của sư phụ trước khi qua đời: "Khi bóng tối bao trùm tâm trí ngươi, hãy tìm điểm sáng nhỏ nhất để neo giữ linh hồn." Hắn nhắm mắt lại và tập trung vào một ký ức cụ thể — cảnh mặt trời lặn sau lần đầu tiên Tử Cốt mỉm cười với anh.

Ánh nắng vàng ấm áp lan tỏa trong lòng hắn như ngọn đuốc giữa biển đêm tăm tối.

Bóng tối xung quanh co rút lại vì không chịu được ánh sáng tinh thần này, tạo ra khoảng trống đủ cho Lục KhCRET thoát ra khỏi sự kiểm soát của hệ thống.

Khi mở mắt trở lại, hắn thấy mình đang nằm trên nền đá lạnh lẽo, toàn thân run rẩy vì kiệt sức nhưng vẫn còn ý thức rõ ràng.

Chiếc đồng hồ cát đã biến mất hoàn toàn cùng với những ký hiệu cổ xưa trên trán.

Tuy nhiên, điều khiến hắn kinh hoàng hơn cả là giọng nói trong yết hầu giờ đây im lặng — không phải vì thất bại mà đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công khác quy mô lớn hơn nhiều.

"Ngươi nghĩ mình đã thắng?" Một thông báo hệ thống hiện ra trước mắt Lục KhCRET với dòng chữ đỏ máu, "Mức độ xâm nhập: 37%.

Thời gian còn lại đến khi mất kiểm soát hoàn toàn: 2 giờ." Hắn ngồi dậy chậm chạp, cảm nhận cơ thể yếu ớt nhưng ý chí vẫn vững vàng.

Hai giờ không phải là nhiều thời gian để tìm ra cách giải quyết vấn đề này — đặc biệt khi hắn thậm chí chưa hiểu rõ bản chất của sự xâm nhập đang diễn ra trong người mình.

Những ký hiệu cổ xưa trên trán đã biến mất nhưng vết tích của chúng vẫn còn lại dưới dạng những đường vân đen mờ nhạt như mạng nhện lan tỏa khắp cơ thể.

"Ta cần thông tin," Lục KhCRET tự nói với chính mình, giọng run rẩy nhưng quyết liệt, "và nơi duy nhất có thể tìm được câu trả lời là thư viện cấm." Hắn đứng dậy bằng sự hỗ trợ của bức tường đá gần đó, bước đi chập chững trong bóng tối dày đặc.

Mỗi bước chân đều khiến những đường vân đen trên người hắn sáng lên một chút nữa — dấu hiệu cho thấy hệ thống đang cố gắng giành lại quyền kiểm soát.

Nhưng Lục KhCRET không dừng lại.

Hắn biết rằng nếu muốn cứu Tử Cốt và phá vỡ vòng lặp thời gian, trước hết phải hiểu rõ quy luật của thế giới này.

Thư viện cấm nằm sâu trong lòng ngọn núi linh thiêng — nơi chỉ những tu luyện giả đạt cảnh giới Kim Đỉnh mới được phép đặt chân đến.

Lục KhCRET hiện tại thậm chí không thể vượt qua cửa ải đầu tiên vì sự suy yếu nghiêm trọng về mặt tinh thần sau khi đối đầu với hệ thống.

Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.

Thời gian đang chảy ngược từng giây một và mỗi khoảnh khắc trôi qua đều làm tăng thêm mức độ xâm nhập nguy hiểm kia.

Khi tiến gần đến cổng thư viện, Lục KhCRET nhận ra rằng cánh cửa khổng lồ bằng đồng thau cổ xưa đã mở hé — như thể chờ đợi hắn từ lâu rồi.

Bên trong là mùi hương của giấy cũ và bụi thời gian, cùng với ánh sáng yếu ớt phát ra từ những ngọn nến đang cháy âm ỉ trên các giá sách cao chạm tới trần nhà.

Hắn bước vào phòng đọc chính giữa thư viện nơi một bàn đá nguyên khối được đặt ở trung tâm — nơi thường dùng để nghiên cứu những cổ vật nguy hiểm nhất trong kho tàng kiến thức của thế giới này.

Trên mặt bàn có cuốn sách dày cộp bằng da thú với các ký tự khắc sâu trên bìa đang phát sáng nhẹ nhàng theo nhịp đập trái tim hắn.

"Cuốn nhật ký của vị tiên sư đầu tiên," Lục KhCRET thì thầm khi chạm vào vật phẩm cổ xưa ấy, "có lẽ đây là chìa khóa để hiểu rõ hơn về hệ thống và mối liên hệ giữa nó với những sự kiện xảy ra gần đây." Hắn mở trang đầu tiên và ngay lập tức bị cuốn hút bởi nội dung bên trong.

Những dòng chữ không phải bằng ngôn ngữ thông thường mà là một loại ký hiệu đặc biệt chỉ có thể đọc được khi người xem đã trải qua quá trình chuyển hóa linh lực tương tự như những gì đang diễn ra trong cơ thể Lục KhCRET lúc này.

Khi tập trung vào việc giải mã các ký tự cổ xưa, hắn nhận ra rằng hệ thống không phải là công cụ kiểm soát đơn thuần mà là một phần của cơ chế cân bằng vũ trụ — được tạo ra để ngăn chặn sự lạm dụng sức mạnh vượt quá giới hạn cho phép.

Nhưng có điều gì đó đã làm sai lệch mục đích ban đầu này khiến nó trở thành kẻ thù thay vì người bảo vệ như dự định lúc đầu tiên.

"Vậy thì ai là người đứng sau việc biến đổi hệ thống?" Lục KhCRET tự hỏi khi lật sang trang tiếp theo, "Và tại sao họ lại chọn thời điểm này để kích hoạt cơ chế xâm nhập trong tôi?" Câu trả lời nằm ở những dòng chữ cuối cùng của cuốn nhật ký — nơi ghi chép về một dự đoán đáng sợ liên quan đến sự sụp đổ của thế giới hiện tại nếu không tìm ra cách phá vỡ vòng lặp thời gian trước khi mặt trăng máu xuất hiện lần thứ bảy.

Và theo tính toán của Lục KhCRET dựa trên dữ liệu hệ thống cung cấp, thì còn chưa đầy hai ngày nữa là sẽ xảy ra hiện tượng thiên văn hiếm gặp này — trùng khớp hoàn toàn với thời điểm mà hắn cần phải đưa ra quyết định cuối cùng về số phận của chính mình và những người xung quanh.

Hắn đóng cuốn sách lại với đôi tay run rẩy khi nhận thức được trách nhiệm lớn lao đang đè nặng lên vai mình.

Không chỉ là cứu Tử Cốt hay phá vỡ vòng lặp thời gian nữa — mà còn phải ngăn chặn thảm họa sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới nếu không tìm ra giải pháp phù hợp trước deadline chết chóc kia.

"Ta cần gặp người có thể giúp ta hiểu rõ hơn về những gì đang xảy ra," Lục KhCRET quyết định.

nghĩ kỹ lưỡng, "và chỉ có một nơi duy nhất còn giữ lại được tri thức nguyên thủy đủ để đối phó với tình huống này." Hắn rời khỏi thư viện cấm với bước chân nhanh hơn so với lúc đến — dù cơ thể vẫn yếu ớt nhưng ý chí đã trở nên kiên cường hơn bao giờ hết.

Lục KhCRET vừa đặt chân xuống cầu thang đá, một lưỡi kiếm lạnh lẽo đã xuyên thủng vai hắn, ghim chặt vào vách tường.

Máu bắn ra, hắn quay đầu nhìn thấy bóng đen quen thuộc nhất đang cười khẩy dưới ánh trăng.

"Ngươi nghĩ."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập