Chương 54

Đó là thứ đầu tiên Lục Khuyết cảm nhận được khi ý thức trở lại.

Không phải sự đau đớn, không phải nỗi sợ hãi tột cùng mà hệ thống thường gây ra cho những kẻ thất bại.

Mà là mùi sắt gỉ nồng nặc, bám vào lưỡi và lấp đầy khoang mũi.

Hắn mở mắt ra.

Trước mặt hắn không phải bầu trời giả tạo đang nứt nẻ từ chương trước.

Cũng không phải ánh sáng trắng xóa của thế giới ảo.

Chỉ có bóng tối.

Một thứ bóng tối dày đặc, nặng nề như mực đen đổ xuống, nuốt chửng mọi giác quan.

Lục Khuyết nằm ngửa trên nền đá lạnh lẽo, ướt sũng.

Hắn giơ tay lên.

Bàn tay phải của hắn đang cầm chặt lấy một vật gì đó mềm mại và ấm áp.

Khi ánh sáng yếu ớt từ khe hở phía trên hắt xuống, hắn nhận ra đó là lòng bàn tay trái của chính mình.

Và ở giữa hai lòng bàn tay ấy, một vết rách sâu hoắm đang rỉ máu tươi đỏ thẫm.

Máu chảy thành dòng nhỏ, rơi bập bộp xuống nền đá cũ kỹ bên dưới.

*“Hệ Thống: Phát hiện tổn thương nghiêm trọng cho chủ nhân.

Mức độ mất thời gian dự kiến: 45 phút.”*

Tiếng hệ thống vang lên trong đầu hắn, lạnh lùng và vô cảm như một cái máy đếm tiền đang ghi nhận khoản lỗ.

Lục Khuyết không phản ứng ngay lập tức.

Hắn nằm đó, thở dài, nhịp tim chậm lại từng nấc thang kiểm soát.

Trong kiếp trước, khoảnh khắc này chính là lúc hắn chết.

Hắn đã chết vì sự kiêu ngạo của kẻ đứng đầu, tin rằng sức mạnh S-rank có thể vượt qua định mệnh.

Nhưng lần này khác.

Ký ức tương lai chưa hoàn toàn rõ ràng về chi tiết cái chết, nhưng trực giác sinh tồn — thứ được tôi luyện qua hai vòng đời — đang gào thét trong não bộ hắn.

Vết nứt trên nền đá bên dưới không chỉ là một lỗ hổng vật lý.

Đó là ranh giới giữa thế giới thực và ‘Khoảng Không Ký Ức’, nơi Hệ Thống Thiên Đạo lưu trữ dữ liệu của những linh hồn đã bị tiêu diệt oan uổng.

Lục Khuyết ngồi dậy, cơ thể run rẩy nhẹ do mất máu nhưng ý chí thì sắc bén như lưỡi dao lam lạnh giá.

Hắn liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay trái.

Kim giây đang quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ điên cuồng, phát ra âm thanh rè rè khó chịu.

Hai mươi lăm phút.

Đó là tất cả những gì hắn còn lại nếu không tìm được nguồn năng lượng thời gian ổn định.

Hoặc tệ hơn nữa — hắn sẽ trở thành một trong những ‘Pin’ vĩnh cửu cho hệ thống, giống như hàng triệu người khác trước kia mà Giám Sát Viên 001 từng đề cập.

“Không phải bây giờ,” Lục Khuyết thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc vì đau đớn.

Hắn lau máu trên tay bằng vạt áo rách nát.

“Ta sẽ không để chúng lấy đi thứ gì thêm.”

Hắn nhìn xuống vết nứt sâu thẳm dưới chân mình.

Từ đáy vực đó, mùi ozone cháy khét và một hương vị ngọt ngào kỳ lạ — giống như hoa nhài nhưng pha lẫn mùi tanh của xác thối — đang len lỏi lên.

Đó là dấu hiệu của ‘Bí Mật Cấp Độ A’.

Trong kiến thức tương lai hắn sở hữu, chỉ có ba nơi trên Đại Lục Huyền Hư phát ra loại khí đó: Phòng Tàng Bí Mật của Hội Đồng Thời Gian, Nghĩa Trang Linh Hồn, và.

căn hầm này.

Hắn bước tới mép vực.

Ánh sáng yếu ớt từ khe hở mái nhà phía trên chiếu xuống tạo thành một cột trụ ánh sáng duy nhất giữa bóng tối bao la.

Lục Khuyết cúi người nhìn xuống.

Vết nứt không sâu như hắn nghĩ ban đầu.

Nó dẫn vào một hành lang đá hẹp, được khắc đầy những ký tự cổ xưa mà ngay cả hắn — với trí nhớ của kẻ mạnh nhất thế giới này — cũng khó lòng giải mã hoàn toàn.

Những ký tự đó không phải là tiếng nói của con người.

Chúng rung động, sống động, như thể chúng đang cố gắng bò ra khỏi bề mặt đá để tấn công bất kỳ ai dám nhìn vào.

*“Cảnh báo: Năng lượng xung quanh vượt quá ngưỡng an toàn.

Đề nghị rút lui.”* Hệ Thống lên giọng khẩn trương hơn một chút — hoặc ít nhất là vẻ ngoài của sự quan tâm giả tạo đó.

Lục Khuyết phớt lờ lời cảnh báo.

Hắn biết hệ thống muốn gì.

Nó muốn hắn sợ hãi, muốn hắn lùi bước và chấp nhận số phận bị tiêu thụ dần từng giây phút còn lại.

Nhưng hắn cũng biết một điều mà Hệ Thống không bao giờ nói ra: Những ký tự này là chìa khóa để hiểu rõ bản chất của ‘Thọ Mệnh Kinh Tế’.

Cơ thể lao vào bóng tối, trọng lực kéo dãn mọi giác quan.

Khi chân chạm đất bên dưới — nền đá lạnh và trơn trượt — Lục Khuyết lập tức kích hoạt kỹ năng ‘Tâm Linh Cảm Ứng’ cấp độ S-rank của mình.

Một vòng tròn ánh sáng xanh nhạt lan tỏa từ người hắn, xua tan đi một phần bóng tối đáng sợ.

Hành lang này không tự nhiên.

Nó được xây dựng có chủ đích.

Những bức tường đá hai bên được chạm khắc hình ảnh những con người đang cầu nguyện, mắt nhắm nghiền, tay giơ lên trời.

Nhưng lạ lùng thay, trong mỗi bức tượng đó đều thiếu vắng một thứ: Đồng hồ thời gian trên cổ tay.

“Không thể tin được,” Lục Khuyết thì thầm, bước chậm rãi tiến sâu vào bên trong.

“Những người này.

họ đã tự hủy đồng hồ của mình?”

Trong thế giới vận hành bằng Giây Phút, việc không có đồng hồ nghĩa là gì?

Nghĩa là bạn trở thành vô hình trước hệ thống kiểm soát.

Bạn không thể bị trừ thời gian, cũng không thể mua thêm nó.

Bạn tồn tại ngoài vòng xoáy sinh tử đó.

Nhưng để làm được điều đó, cái giá phải trả là.

Hắn dừng lại trước một bức tường đá lớn ở cuối hành lang ngắn ngủi này.

Trước mặt hắn là một cánh cửa bằng kim loại đen bóng, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của chính mình.

Trên cánh cửa không có khóa, chỉ có một lỗ hổng hình tròn kích thước vừa vặn với cổ tay người bình thường.

*“Hệ Thống: Phát hiện cấu trúc lạ.

Xác suất nguy cơ tử vong: 98%.

Đề nghị hủy bỏ hành động tiếp cận.”*

Lục Khuyết mỉm cười lạnh lùng.

Hắn không đưa tay vào đó ngay lập tức.

Thay vì vậy, hắn rút ra từ trong người một mảnh vỡ nhỏ của chiếc đồng hồ cũ — thứ mà Bạch Thanh Y đã cố gắng phá hủy trước khi hắn trùng sinh.

Mảnh kim loại đó vẫn còn sót lại chút năng lượng thời gian dư thừa.

Âm thanh *kết* vang lên khô khốc, giống như tiếng xương khớp bị bẻ gãy.

Cánh cửa đen bóng rung động nhẹ nhàng và từ từ mở ra một góc nhỏ vừa đủ để một người lọt qua.

Từ bên trong tỏa ra một luồng khí mát lạnh, khác hẳn với mùi tanh thối phía ngoài.

Mùi hương này.

quen thuộc đến đau lòng.

Không gian bên trong rộng lớn hơn hắn tưởng tượng nhiều.

Nó giống như một thư viện cổ xưa nhưng lại được xây dựng hoàn toàn bằng kính và thép lạnh lẽo.

Ở giữa căn phòng là một bệ đá trắng muốt, và trên đó đặt một cuốn sách da dày cộp đang mở ra.

Nhưng điều khiến máu thịt Lục Khuyết đóng băng không phải là cuốn sách.

Hàng chục, hàng trăm bóng đen mờ ảo, trong suốt như khói sương, bao quanh bệ đá trung tâm.

Chúng không di chuyển.

Chúng chỉ đứng đó, hướng mặt về phía hắn — hoặc chính xác hơn là hướng mắt vô hồn của chúng vào chiếc đồng hồ trên cổ tay Lục Khuyết.

*“Hệ Thống: Cảnh báo!

Phát hiện thực thể cấp độ ‘Ám Ảnh’.

Không thể giao chiến bằng lực lượng vật lý.”*

Lục Khuyết nín thở.

Hắn nhận ra những bóng đen đó không phải là quái vật hay ma quỷ thông thường.

Chúng là những linh hồn đã chết oan — những người mà Hệ Thống Thiên Đạo gọi là ‘Pin’ dự trữ nhưng chưa được kích hoạt hoàn toàn.

Và giờ đây, chúng đang hung hăng đói khát thời gian của hắn.

Nhưng tại sao chúng lại ở đây?

Tại sao một nơi như thế này lại tồn tại ngay dưới chân thành phố biên giới hỗn loạn nhất Đại Lục Huyền Hư?

Hắn tiến bước chậm rãi về phía bệ đá trung tâm, mắt không rời khỏi cuốn sách đang mở trên đó.

Càng (lại gần), hắn càng cảm thấy áp lực kinh khủng đè lên lồng ngực.

Không phải từ hệ thống phòng thủ của căn phòng, mà là từ sự hiện diện dày đặc của những nỗi đau tích tụ qua hàng thế kỷ trong nơi này.

Khi Lục Khuyết finally đứng trước cuốn sách, ánh sáng xanh nhạt từ kỹ năng ‘Tâm Linh Cảm Ứng’ của hắn chiếu rọi lên những trang giấy vàng úa.

Hắn cúi xuống đọc dòng chữ đầu tiên được viết bằng mực đỏ tươi — hoặc có lẽ là máu khô cũ kỹ.

*“Dự án Thiên Đạo: Giai đoạn 3 – Tái Sinh Ký ức.”*
*Mục tiêu: Thu thập đủ 10,000 đơn vị nỗi đau tinh khiết để kích hoạt ý thức tập thể.*
*Nhà nghiên cứu chính: Lục Khuyết (Phiên bản Alpha).*

Lục Khuyết ngước lên, mắt trợn tròn vì shock.

Hắn đã từng là nhà nghiên cứu cho dự án này trong một quá khứ nào đó mà ký ức kiếp trước không hề đề cập tới?

Hay đây chỉ là một bẫy được thiết kế riêng để đánh lừa tâm lý của chính anh ta?

Trên trang giấy tiếp theo, một danh sách dài ngoằng những cái tên hiện ra.

Và ở ngay đầu danh sách thứ hai, sau dòng chữ ‘Đối tượng thí nghiệm ưu tiên’, là ba cái tên khiến tim hắn đập thình thịch:

Hắn đọc đi đọc lại những cái tên đó.

Mỗi lần nhìn thấy chúng, một cơn đau nhói buốt xé toạc lồng ngực hắn — không phải do vết thương thể xác, mà là sự tan vỡ của niềm tin vào chính ký ức mình đang nắm giữ.

Nếu đây là thật, thì tất cả mọi nỗ lực cứu sống em gái và người yêu của anh ta chỉ là những bước đi trong một ván cờ đã được sắp đặt sẵn từ lâu trước khi hắn sinh ra.

không thể nào,” Lục Khuyết lẩm bẩm, giọng run rẩy lần đầu tiên kể từ khi trùng sinh.

Hắn đưa tay chạm vào trang sách, nhưng ngón tay xuyên thẳng qua bề mặt giấy như thể nó chỉ là ảo ảnh.

Bỗng nhiên, một trong những bóng đen phía sau hắn bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ rực.

Tiếp theo là thứ hai, thứ ba.

Tất cả hàng trăm linh hồn đó cùng lúc quay sang nhìn trực tiếp vào đôi mắt của Lục Khuyết.

Chúng không còn vô cảm nữa.

Đôi mắt trống rỗng của chúng giờ đây lấp lánh một sự hung hãn thuần túy và khao khát tiêu thụ.

*“Hệ Thống: Nhiệm vụ khẩn cấp kích hoạt!

Chạy trốn hoặc chiến đấu?

Lựa chọn trong 3.”*

Lục Khuyết chưa kịp phản ứng thì cuốn sách trên bệ đá bỗng tự động đóng sầm lại với âm thanh *bốp* lớn như tiếng súng nổ vang lên.

Một tia sáng trắng xoá bắn ra từ khe hở của cuốn sách, xuyên thẳng vào giữa trán hắn.

Và trong khoảnh khắc ánh sáng đó che khuất mọi thứ, Lục Khuyết nghe thấy một giọng nói — không phải của Hệ Thống, cũng không phải của Giám Sát Viên 001.

Mà là giọng nói của chính mình ở tương lai xa hơn nữa, đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng tột cùng:

“Đừng tin bất kỳ ai, đặc biệt là chính ngươi.”
Lục Khuyết sững sờ khi cảm thấy linh lực trong kinh mạch đột ngột phản chủ, xé rách khí hải.

Hắn mở miệng muốn hét lên, nhưng giọng nói thứ hai từ chính yết hầu
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập