Chương 53

Không khí trong khu chợ đen của thành phố biên giới nồng nặc mùi máu tanh và ozone cháy khét.

Lục Khuyết lao thẳng vào đám đông hỗn loạn, cơ thể anh phản ứng tự động trước những mối đe dọa vô hình đang rình rập từ mọi hướng.

Những bóng người xung quanh co giật dữ dội khi anh xuyên qua họ, không phải vì sức mạnh vật lý mà là do áp lực sát khí tỏa ra từ da thịt lạnh cóng của kẻ S-rank này.

Anh không nhìn xem mình đã làm gì với những người vô tình cản đường.

Trong mắt Lục Khuyết, thế giới hiện tại chỉ còn lại một mục tiêu duy nhất: tên thu thập viên hạng F đang chạy trốn phía trước, tay siết chặt lấy chiếc đồng hồ thời gian đã được trích xuất — thứ vật phẩm sinh tử dành cho Tử Cốt.

Hắn lao về phía trước như một mũi tên bắn từ cung căng tối đa.

Gót chân dậm xuống mặt đất đá ong, tạo ra những vết nứt tỏa tròn lan rộng.

Không cần tính toán quỹ đạo hay đánh giá khoảng cách, ký ức kiếp trước đã định hình phản xạ của anh thành bản năng thuần túy.

Tên thu thập viên quay lại, khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi tột độ khi nhìn thấy kẻ truy đuổi không biết mệt mỏi này.

Hắn giơ tay lên, chuẩn bị kích hoạt bẫy phòng thủ — một quả cầu năng lượng ma thuật màu xanh lam đang tụ tập trên lòng bàn tay run rẩy.

Lục Khuyết không.

Thay vào đó, anh tăng tốc độ đến mức chân bước gần như biến mất trong tầm mắt thường của con người bình thường.

Hệ Thống 'Thiên Đạo' phát ra tiếng chuông cảnh báo chói tai bên trong đầu: *[Cảnh Báo: Mất ổn định năng lượng!

Nguy cơ sụp đổ cấu trúc không gian tại tọa độ hiện tại đang tăng 40% mỗi giây.]*.

Anh phớt lờ thông điệp đó.

Nếu để tên thu thập viên này kích hoạt bẫy, anh sẽ tốn ít nhất ba giây để phá vỡ lớp phòng thủ — và ba giây là quá lâu đối với một người sắp chết như Tử Cốt.

Thanh kiếm trong tay Lục Khuyết vung lên, cắt ngang không khí tạo ra tiếng xì xát.

Lưỡi kiếm bạc trắng chạm vào quả cầu năng lượng xanh lam của kẻ địch trước khi nó kịp bùng nổ.

Thay vì va chạm mạnh mẽ, thanh kiếm trượt qua lớp bảo vệ như thể đang xuyên qua làn nước lạnh lẽo — một kỹ thuật đặc biệt mà anh đã học được từ những lần chết đi sống lại trong kiếp trước.

Tên thu thập viên há miệng kinh hãi, nhưng chưa kịp thốt lên lời thì lưỡi kiếm đã lướt ngang cổ tay hắn.

Chiếc đồng hồ thời gian rơi xuống không trung, kim giây quay ngược chiều với tốc độ điên cuồng.

Lục Khuyết dang rộng hai tay, bắt lấy vật phẩm quý giá trước khi nó chạm đất.

Cảm giác lạnh toát từ mặt bàn đồng hồ truyền vào da thịt anh, mang theo những ký ức xa lạ — hình ảnh của một đứa trẻ đang khóc trong bóng tối sâu thẳm nhất.

Anh nhắm mắt lại trong tích tắc, nuốt chửng cảm giác bất an ấy và tiếp tục chạy về phía lối thoát hiểm ở cuối con hẻm.

Nhưng thế giới xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng đáng sợ.

Tiếng ồn ào từ khu chợ đen biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một âm thanh rè rĩ kéo dài như tiếng đĩa than bị trầy xước.

Lục Khuyết mở mắt ra và nhận thấy mọi thứ đang trôi chậm lại — không phải theo nghĩa thông thường của kỹ năng làm chậm thời gian, mà là chính thực tại đang ngừng hoạt động.

Những giọt máu bay trong không trung đóng băng thành những viên pha lê đỏ tươi lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo từ bầu trời giả tạo phía trên.

*[Hệ Thống Kích Hoạt: Chế Độ Khám Phá Bí Ẩn]*
*[Nhiệm Vụ Tạm Thời: Tìm Ra Nguồn Gốc Của Sự Im Lặng Này Trong Vòng 60 Giây]*
*[Phần Thưởng: Hiểu Biết Về Bản Chất Thật Sự Của Đồng Hồ Thời Gian]*
*[Hình Phạt: Mất Đi 1 Năm Tuổi Thọ Cho Mỗi Lần Thất Bại]*

Lục Khuyết nghiến răng, cảm giác đau đớn xé toạc lồng ngực khi hệ thống bắt đầu đếm ngược.

Anh biết rằng đây không phải là lỗi kỹ thuật hay sự cố ngẫu nhiên của Hệ Thống 'Thiên Đạo'.

Đây là một cạm bẫy — một cơ chế phòng thủ được thiết kế để ngăn cản những kẻ như anh tiếp cận chân thật về thế giới này.

Và giờ, anh đang đứng giữa trung tâm của nó, với chiếc đồng hồ thời gian trong tay và sự sống của em gái phụ thuộc vào khả năng giải mã bí ẩn trước khi thời gian hết hạn.

Anh bước đi chậm rãi qua con hẻm tối om, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ dưới áp lực từ ý chí kiên cường.

Những bức tường xung quanh bắt đầu nứt nẻ, lộ ra những ký tự cổ xưa khắc sâu vào đá — thứ ngôn ngữ mà Lục Khuyết chưa từng thấy nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến đau lòng.

Hắn dừng lại trước một tấm bia lớn nằm giữa con hẻm, nơi ánh sáng yếu ớt từ bầu trời giả tạo chiếu xuống làm nổi bật những đường nét chạm trổ tinh xảo trên bề mặt đá đen bóng loáng.

Trên đó là hình ảnh của một chiếc đồng hồ đang vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh nhỏ, mỗi mảnh đều chứa đựng ký ức khác nhau — tiếng cười trẻ thơ, nước mắt người lớn, và cả sự im lặng chết chóc sau khi mọi thứ kết thúc.

Lục Khuyết đưa tay chạm vào bề mặt lạnh giá của tấm bia, và ngay lập tức, một dòng chảy thông tin khổng lồ xôn xao trong tâm trí anh.

Anh thấy chính mình — phiên bản tương lai độc ác nhất mà hệ thống đang cố gắng biến anh trở thành — đứng giữa tàn tích của một thế giới đã bị hủy diệt hoàn toàn.

Trong cảnh tượng đó, Lục Khuyết không còn là con người nữa; hắn là một thực thể thuần túy được tạo ra từ nỗi đau và sự hối hận, tồn tại chỉ để duy trì vòng luẩn quẩn vô tận mà Hệ Thống 'Thiên Đạo' đang cố gắng xây dựng.

Và điều đáng sợ nhất là anh nhận ra rằng mình không ghét phiên bản tương lai đó — bởi vì sâu thẳm bên trong, anh hiểu hoàn toàn lý do tại sao nó trở thành như vậy.

*[Thông Tin Mới Được Giải Mã: Đồng Hồ Thời Gian Không Chỉ Là Công Cụ Đo Lường]*
*Nó Là Một Prisoner Of Memory — Ngục Tù Ký Ức*
*Mỗi Giây Phút Bạn Trích Xuất Từ Người Khác Đều Mang Theo Một Phần Linh Hồn Của Họ*

Lục Khuyết lùi lại một bước, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Chiếc đồng hồ thời gian mà anh vừa lấy từ tay tên thu thập viên bỗng trở nên nặng chềnh trên lòng bàn tay — không phải vì trọng lượng vật lý, mà là bởi những ký ức đang cố gắng xâm nhập vào ý thức của anh qua tiếp xúc trực tiếp.

Anh nhìn xuống mặt kim giây vẫn đang quay ngược chiều điên cuồng và nhận ra rằng chúng không chỉ đo lường thời gian nữa; chúng đang đếm số lần linh hồn bị giam cầm trước khi hoàn toàn tan biến khỏi thực tại.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng anh — trong trẻo nhưng đầy vẻ mỉa mai, giống hệt như tiếng cười trẻ thơ mà hắn đã nghe thấy ở cuối chương trước.

Lục Khuyết quay người lại thật nhanh, thanh kiếm sẵn sàng trong tay để đối mặt với bất kỳ mối đe dọa nào đang ẩn nấp trong bóng tối sâu thẳm nhất của con hẻm này.

Nhưng không ai đứng đó cả — chỉ có một khoảng trống rỗng tuếch giữa hai bức tường đá cũ kỹ.

Tuy nhiên, trên nền đất trước mắt anh xuất hiện những dấu chân nhỏ xíu in rõ rệt lên lớp bụi dày đặc phủ kín mặt đường — thuộc về một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi đang bước đi trong không khí tĩnh lặng này như thể nó là người duy nhất tồn tại giữa thế giới đang sụp đổ xung quanh.

Lục Khuyết nheo mắt, cố gắng phân tích những dấu chân ấy bằng logic lạnh lùng của mình.

Chúng nhỏ nhắn và đều đặn — đúng kích cỡ của Tử Cốt khi cô còn sống trong kiếp trước.

Nhưng điều khiến anh cảm thấy bất an hơn cả là cách mà các dấu chân này di chuyển theo một hướng ngược lại với quy luật vật lý thông thường: chúng xuất hiện từ phía sau lưng anh rồi tiến về phía trước, như thể ai đó đang đi lùi vào quá khứ thay vì bước tới tương lai.

*[Hệ Thống Cảnh Báo: Phát Hiện Sự Xâm Nhập Ý Thức Tập Thể]*
*Nguồn Gốc Không Xác Định — Có Khả Năng Liên Quan Đến Giám Sát Viên 001*
*Lưu Ý: Tiếp Tục Khám Phá Sẽ Làm Tăng Nguy Cơ Bị Đồng Hóa Với Hệ Thống Lên 75%*

Lục Khuyết nuốt khan, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi anh nhận ra rằng mình đang đứng trước một lựa chọn đau đớn nhất từ trước đến nay.

Nếu tiếp tục theo đuổi bí ẩn này, anh có thể tìm được manh mối để cứu sống Tử Cốt khỏi cái chết định mệnh — nhưng đồng thời cũng đặt bản thân vào nguy cơ bị nuốt chửng bởi chính Hệ Thống 'Thiên Đạo'.

Và nếu dừng lại ngay bây giờ, anh sẽ giữ được sự tự do tinh thần của mình, nhưng phải chấp nhận watching em gái hóa thành tro bụi trước mắt mà không thể làm gì để cứu cô ấy.

Giữa những ký ức hỗn loạn đang xôn xao trong tâm trí và áp lực từ đồng hồ đếm ngược trên cổ tay trái, Lục Khuyết đưa ra quyết định cuối cùng — anh sẽ bước theo dấu chân của Tử Cốt, bất kể hậu quả có nghiêm trọng đến đâu.

Bởi vì sâu thẳm bên trong con người lạnh lùng tính toán này vẫn tồn tại một phần mềm yếu nhất: nỗi sợ mất đi những gì quý giá hơn cả chính mạng sống của mình.

Và khi anh đặt bước chân đầu tiên lên vết in nhỏ bé trên nền đất, thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ — không phải theo nghĩa vật lý mà là sự tan vỡ của mọi ranh giới giữa hiện thực và ảo tưởng.

Những bức tường đá nứt nẻ ra thành hàng nghìn mảnh vụn bay lơ lửng trong không trung, mỗi mảnh đều phản chiếu một phiên bản khác nhau của chính Lục Khuyết: người anh hùng cứu thế, kẻ tội lỗi đáng nhất, và cả một đứa trẻ vô tội đang khóc ròng trong bóng tối sâu thẳm nhất.

Giữa tất cả những hình ảnh hỗn loạn ấy, tiếng cười trẻ thơ lại vang lên — lần này rõ ràng hơn bao giờ hết, đến từ phía sau lưng anh thay vì trước mặt.

Lục Khuyết quay người lại thật nhanh, thanh kiếm hướng thẳng về phía nguồn âm thanh đang ngày càng trở nên gần gũi hơn từng giây một.

Và khi ánh sáng trắng xóa chiếu rọi xuống khu vực tối om nơi hai bóng dáng đối diện nhau — hắn nhận ra rằng mình không thể chạy trốn khỏi sự thật này mãi mãi:

Chiếc đồng hồ thời gian trong tay bỗng ngừng quay ngược chiều và bắt đầu đếm xuôi trở lại, nhưng kim giây giờ đây đang chỉ vào con số 0.

Một bóng đen cao lớn lặng lẽ xuất hiện phía sau, tay cầm dao sắc lẹm kề sát cổ hắn.

Hắn cứng đờ người, mồ hôi lạnh toát ra, tim đập như muốn vỡ oặt trong lồng ngực.

Tiếng cắt qua da thịt
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập