Chương 52
Mùi máu tanh nồng nặc mũi, pha lẫn với mùi sắt gỉ và ozone cháy khét — dấu hiệu đặc trưng của ma pháp hệ thống bị nhiễu loạn.
Lục Khuyết quỳ gối trên nền đá lạnh lẽo, bàn tay trái run rẩy chạm vào vết thương sâu hoắm ở sườn phải.
Làn da thịt nơi đó không chỉ rách nát mà còn đang đen sạm lại, như thể cái chết đang ăn mòn tế bào từ bên trong ra ngoài.
Đồng hồ đếm ngược trên cổ tay phải của hắn nhấp nháy đỏ rực, phát ra âm thanh "bíp.
bíp." đều đặn nhưng đầy đe dọa.
Mỗi tiếng ticktock là một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự sắp đặt của số phận.
Con số 03:12 giảm xuống còn 03:11.
Thời gian đang trôi đi nhanh hơn bình thường trong vùng không gian này, hay đó chỉ là ảo giác do nỗi sợ hãi gây ra?
Lục Khuyết nghiến răng, cố gắng tập trung tinh thần vào Hệ Thống Thiên Đạo đang hiển thị mờ ảo trước mắt hắn.
[Hệ thống cảnh báo: Năng lượng thời gian suy giảm nghiêm trọng.]
[Nhiệm vụ khẩn cấp: Thu thập ít nhất 10 Giây Phút trong vòng 3 phút để duy trì sự tồn tại.]
[Phần thưởng: Mở khóa lớp niêm phong thứ hai của ký ức kiếp trước.]
Lục Khuyết (cười lạnh).
Phần thưởng nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng cái giá phải trả là mạng sống ngay lập tức.
Hắn không cần phần thưởng khi đã chết tro bụi.
Hắn chỉ cần thời gian.
Vừa nghĩ đến đó, một âm thanh gào thét chói tai vang lên từ phía đầu kia của con hẻm.
Đó là tiếng gầm của Sắt Giáp Hổ — quái vật thú linh cấp F mà hắn vừa đánh bại trong cuộc trốn chạy trước đó.
Nhưng thứ gì đó không đúng.
Tiếng gầm ấy không mang vẻ mệt mỏi hay đau đớn, mà lại đầy sự hung dữ và.
Hắn quay đầu lại, mắt hẹp hòi quét qua bóng tối.
Hai con ngươi phát sáng màu vàng kim lóe lên trong góc khuất của bức tường đổ nát.
Không phải là Sắt Giáp Hổ.
Quái vật đó đã chết, xác nó nằm cách đây năm mét, đang dần phân hủy thành những hạt bụi thời gian bay lơ lửng.
Vậy thứ gì đang ẩn nấp trong bóng tối?
Lục Khuyết từ từ đứng dậy, chân trái vẫn còn run rẩy sau đòn đánh chí mạng vừa rồi.
Hắn rút thanh kiếm ngắn bằng kim loại đen ra khỏi vỏ, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng đỏ ngầu từ đồng hồ trên tay hắn.
"Ra đây," giọng nói của Lục Khuyết trầm xuống, lạnh băng như nước đá giữa mùa đông khắc nghiệt.
"Ta không có thời gian cho trò chơi mèo chuột này."
Không đáp lại.
Chỉ có tiếng bước chân nặng nề, chậm rãi tiến về phía hắn.
Bụi tro bay lên từng lớp một khi những móng vuốt khổng lồ chạm vào mặt đất.
Và rồi, từ bóng tối dày đặc, một hình dáng to lớn hiện ra.
Không phải là thú linh Sắt Giáp Hổ.
Đó là một sinh vật biến dạng — nửa người, nửa quái thú, với bộ xương lộ ra ngoài da thịt thối rữa.
Trên ngực nó, thay vì trái tim đập nhịp nhàng, lại là một cái đồng hồ cơ học cũ kỹ đang quay ngược chiều kim đồng hồ.
Lục Khuyết chết lặng.
Hắn đã từng thấy thứ này trong ký ức mơ hồ của kiếp trước — những "Người Thu Hoạch" (Harvesters), những thực thể được Hệ Thống Thiên Đạo tạo ra để thu hồi thời gian từ những kẻ yếu đuối và thất bại.
Chúng không phải là quái vật hoang dã, mà là công cụ dọn dẹp.
Và chúng đang xuất hiện ngay lúc này?
[Cảnh báo: Phát hiện mục tiêu (đối địch) — Người Thu Hoạch Cấp 2.]
[Lưu ý: Sinh vật này miễn dịch với tấn công vật lý thông thường.
Chỉ có thể bị tổn thương bởi năng lượng thời gian hoặc đòn đánh chí mạng vào lõi đồng hồ trên ngực.]
Lục Khuyết nhíu mày.
Thông tin từ Hệ Thống chính xác, nhưng nó cũng mở ra một câu hỏi lớn hơn tại sao những sinh vật này lại xuất hiện ở Sector 4 — nơi vốn được coi là vùng chết hẻo lánh, xa rời trung tâm quyền lực?
Và quan trọng nhất, tại sao đồng hồ trên ngực con quái thú ấy đang quay ngược chiều?
Hắn không đợi đáp án.
Sắt thép trong tay hắn vung lên, tạo thành một cung tròn sắc bén nhắm thẳng vào lõi đồng hồ kia.
Con Người Thu Hoạch phản ứng nhanh hơn dự kiến.
Nó giơ bàn tay xương xẩu ra đỡ lấy thanh kiếm của Lục Khuyết.
Kim loại va chạm với kim loại, phát ra tiếng kêu chói tai làm rung chuyển cả con hẻm nhỏ.
Sức mạnh từ cú va đập khiến chân Lục Khuyết trượt lùi lại hai bước, gót giày cào lên mặt đá tạo thành những vết rãnh sâu hoắm.
"Ngươi không hiểu," giọng nói của Người Thu Hoạch vang lên, khàn khịt và đầy tiếng tĩnh điện, như thể nó đang cố gắng phát âm qua một bộ loa hỏng hóc lâu năm.
"Thời gian.
là thứ cần được bảo quản.
không phải để lãng phí."
Lục Khuyết nghiến răng, sức ép từ bàn tay đối phương khiến vết thương ở sườn hắn đau nhói lên từng cơn.
Hắn dùng lực của toàn cơ thể đẩy thanh kiếm mạnh hơn nữa, cố gắng bẻ cong cánh tay xương xẩu kia.
"Bảo quản?" Lục Khuyết lạnh lùng đáp trả, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như dao cạo.
"Ta bảo vệ thời gian của chính mình.
Còn ngươi thì đang ăn cắp nó."
Người Thu Hoạch không hề nao núng.
Thay vào đó, cái đồng hồ cơ học trên ngực nó bắt đầu quay nhanh hơn, phát ra những tia sáng xanh lam kỳ lạ bắn ra xung quanh như mạng lưới bẫy còng.
Lục Khuyết cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ phía đối phương kéo hắn lại.
Hắn cố gắng chống cự bằng cách cắm chặt gót chân xuống đất, nhưng lực hấp dẫn này không phải là vật lý thông thường — nó tác động trực tiếp lên dòng chảy thời gian bên trong cơ thể hắn.
[Hệ thống cảnh báo: Tốc độ lão hóa tăng 300%!]
[Đồng hồ đếm ngược giảm nhanh chóng.]
Lục Khuyết nhìn xuống cổ tay mình với vẻ kinh hoàng.
Con số 02:45 biến thành 02:10 chỉ trong vài giây!
Hắn đang già đi trước mắt, da thịt nhăn nheo, tóc bạc trắng lốm đốm.
Nếu tiếp tục như vậy, hắn sẽ chết vì lão hóa nhanh hơn là bị con quái vật này giết.
trở về." Người Thu Hoạch lặp lại câu nói ấy, giọng điệu không còn mang tính đe dọa mà giống như một lời van xin đầy bi thương.
cần được duy trì.
để cân bằng."
Lục Khuyết đột ngột dừng tay.
Câu nói đó kích hoạt một mảnh ký ức sâu thẳm trong đầu hắn — những đêm dài mất ngủ trước khi trùng sinh, khi anh còn là một kỹ sư thời gian cấp cao thuộc Liên Minh Kiểm Soát Thời Gian.
Anh nhớ rõ thuật ngữ "cân bằng vòng lặp".
Đó không phải là lý thuyết của Hệ Thống Thiên Đạo, mà là nguyên tắc cốt lõi để ngăn chặn sự sụp đổ của đa vũ trụ.
Nếu những Người Thu Hoạch này tồn tại để duy trì cân bằng.
thì có nghĩa là việc hắn cố gắng thay đổi số phận đang gây ra lỗ hổng nghiêm trọng?
Không thể chấp nhận được.
Lục Khuyết từ chối tin vào điều đó.
Hắn không muốn trở thành nô lệ cho một hệ thống vô tri, càng không muốn hy sinh người thân để duy trì trật tự giả tạo này.
Với một tiếng hét đầy phẫn nộ, hắn kích hoạt kỹ năng [Thủy Chướng] — khả năng đặc trưng của S-rank cho phép kiểm soát dòng chảy thời gian trong phạm vi nhỏ xung quanh cơ thể mình.
Vòng tròn ánh sáng trắng bao bọc lấy Lục Khuyết, đẩy lùi sức hút từ Người Thu Hoạch.
Đồng thời, hắn tung một cú đấm mạnh vào lõi đồng hồ trên ngực con quái vật.
Kim loại vỡ vụn, những bánh răng và dây chuyền bay tứ tán.
Nhưng thay vì chết đi, cơ thể của Người Thu Hoạch bắt đầu tan rã thành vô số hạt bụi sáng màu xanh lam — chính là Giây Phút tinh khiết!
Lục Khuyết há miệng ra để hấp thụ năng lượng đang lan tỏa trong không khí.
Những hạt thời gian bay vào lỗ mũi và miệng hắn, mang theo cảm giác mát lạnh xua đi sự mệt mỏi tạm thời.
Đồng hồ đếm ngược trên cổ tay hắn dừng lại ở 01:58 rồi bắt đầu tăng dần lên — 02:00, 02:30.
Nhưng chiến thắng này không kéo dài lâu.
Từ phía xa của con hẻm, hàng chục cặp mắt phát sáng xuất hiện trong bóng tối.
Không chỉ một Người Thu Hoạch.
Có cả tá chúng đang bao vây hắn lại.
Và đi đầu tiên là một hình dáng cao lớn mặc áo choàng đen — Giám Sát Viên 001?
Không, không phải anh ta.
Nhưng aura xung quanh kẻ đó mang cùng loại khí chất lạnh lùng và tính toán mà Lục Khuyết quá (quen thuộc).
Hắn nhận ra ký hiệu trên ngực người đó: Một chiếc đồng hồ bị gãy đôi bên trong vòng tròn máu đỏ — biểu tượng của phe "Phá Vỡ Vòng Lặp", nhóm đối kháng ngầm đang hoạt động bí mật dưới lòng đất.
"Ngươi vừa phá vỡ cân bằng," giọng nói trầm ấm vang lên từ bóng tối, không mang chút cảm xúc nào.
"Bây giờ, ngươi phải trả giá."
Lục Khuyết lau vết máu chảy ra khóe miệng, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào kẻ lạ mặt.
Hắn biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
Và bí ẩn về Hệ Thống Thiên Đạo thì còn sâu thẳm hơn những gì hắn từng tưởng tượng.
Nhưng điều khiến hắn run rẩy không phải là nỗi sợ hãi trước cái chết, mà là sự thật phũ phàng vừa lóe lên trong tâm trí: Nếu việc thay đổi số phận gây ra lỗ hổng thời gian.
thì em gái Tử Cốt và Bạch Thanh Y có đang nằm ở phía bên kia của ranh giới sinh tử đó?
Người lạ mặt giơ tay ra, một khẩu súng năng lượng hình dạng cổ điển hiện ra trên lòng bàn tay.
"Hãy để ta giúp ngươi hiểu rõ hơn về cái giá phải trả cho tham vọng 'cứu vớt' này," hắn nói, ngón tay đặt lên cò súng.
Lục Khuyết không né tránh.
Hắn biết rằng nếu lùi bước bây giờ, mọi nỗ lực trước kia sẽ trở thành vô nghĩa.
Thay vì chạy trốn, hắn tiến tới gần hơn một bước, thanh kiếm trong tay tỏa ra ánh sáng tím ngầu — dấu hiệu của năng lượng thời gian đang được nén chặt đến mức cực hạn.
"Ta không cần ai dạy cho ta bài học về cái giá phải trả," Lục Khuyết đáp lại, giọng nói vang vọng giữa con hẻm vắng lặng.
"Bởi vì ta đã sống chết một lần rồi."
Cú bắn xảy ra cùng lúc với cú đâm của thanh kiếm.
Ánh sáng trắng xóa che khuất tầm nhìn của tất cả mọi người trong khu vực.
Khi màn khói tan đi, chỉ còn lại hai bóng dáng đứng đối diện nhau — và trên mặt đất giữa họ là một vết nứt dài chạy xuyên qua nền đá, lộ ra một căn hầm ngầm tối đen dưới đáy con hẻm.
Và từ sâu thẳm bên dưới đó, một tiếng cười trẻ thơ vang lên — trong trẻo nhưng đầy vẻ mỉa mai — khiến máu thịt của Lục Khuyết đóng băng tại chỗ.
Đó là giọng nói của Tử Cốt?
Hay chỉ là ảo giác do hệ thống tạo ra để thử thách ý chí của hắn?
Dù bất kể thế nào, thì cánh cửa bí mật dưới lòng đất đang mở rộng dần ra, mời gọi một sự thật mà không ai trong số họ dám hé lộ: Trong bóng tối sâu thẳm nhất, đôi khi những thứ chúng ta sợ hãi hơn cả cái chết lại chính là hy vọng.
Và Lục Khuyết biết rằng mình sắp phải đối mặt với lựa chọn đau đớn nhất từ trước đến nay — giữa việc cứu sống người thân hay bảo vệ thế giới khỏi sự hủy diệt của chính mình?
Lục Khuyết nhận ra hy vọng đó chính là vết nứt trên linh hồn hắn.
Máu tươi phun trào từ khóe miệng khi hắn quyết định nuốt chửng nó.
Thế giới bỗng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận