Chương 49
Cơ thể hắn rung động dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà là do hệ thống thần kinh đang cố gắng xử lý lượng thông tin khổng lồ vừa được nạp vào não bộ.
Hắn mở mắt ra.
Không có bầu trời xanh biếc yên bình như trong ký ức mơ hồ nào đó.
Chỉ có một khoảng hầm ngầm tối om, lạnh lẽo và ẩm ướt.
Những giọt nước nhỏ từ trần hang xuống tạo thành những tiếng *tách.
tách.* đều đặn, giống như nhịp đếm ngược của cái chết đang treo lơ lửng trước mũi hắn.
Lục Khuyết ngồi dậy chậm rãi.
Vai phải đau nhói, nơi mà vừa rồi va chạm vào tảng đá vỡ vụn trong ký ức kiếp trước.
Nhưng giờ đây, vết thương đó đã đóng lại thành một lớp sẹo đỏ sẫm, cứng như da thú.
Hắn đưa tay lên sờ cổ tay trái của mình.
Chiếc đồng hồ đếm ngược vẫn đang chạy.
Con số 00:15:32 hiện ra dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ các tinh thể lân quang bám trên vách đá.
Mười lăm phút ba mươi hai giây.
Thời gian sống còn lại cho hắn trong thế giới thực tại này, nếu không tính đến những biến động bất ngờ mà Hệ Thống 'Thiên Đạo' thường xuyên quấy rối.
Hắn nhớ lại cảm giác khi rơi vào đây.
Không phải là một cú ngã thông thường.
Đó là sự sụp đổ của không gian thời gian xung quanh khu vực Ma Đầu vừa bị tiêu diệt.
Khi bàn tay xương rồng khổng lồ thọc thẳng qua mặt đất và siết chặt lấy cổ con quái vật, toàn bộ lực lượng năng lượng tối trong vùng lân cận đã bị hút vào một điểm kỳ lạ.
Điểm đó chính là nơi Lục Khuyết đang đứng bây giờ.
"Hệ Thống," hắn gọi thầm trong đầu, giọng nói lạnh lùng vang lên giữa bóng tối.
Một bảng interface màu xanh nhạt hiện ra trước mắt, lơ lửng trên không trung với độ sáng vừa đủ để không làm chói mắt nhưng lại đủ rõ ràng để đọc các thông số quan trọng nhất.
[THÔNG BÁO: Bạn đã bước vào khu vực 'Hầm Ngầm Thời Gian'.
Đây là một dị địa độc lập nằm dưới lòng đất sâu thẳm của Đại Lục Huyền Hư.]
[Nhiệm vụ khẩn cấp: Tìm ra nguồn gốc của tiếng đập nhịp trái tim thế giới trước khi đồng hồ đếm ngược về 0.
Nếu thất bại, bạn sẽ bị kẹt vĩnh viễn trong vòng lặp thời gian này.]
Lục Khuyết nhíu mày.
Vòng lặp thời gian?
Đây không phải là thứ hắn mong muốn nghe thấy sau một cuộc chiến sinh tử vừa rồi.
Trong kiếp trước, hắn đã từng nghe nói về những hầm ngầm bí ẩn như thế này từ các văn bản cổ xưa bị cấm đoán.
Chúng được gọi là 'Ngôi Mộ Của Những Kẻ Thất Bại'.
Nơi đây lưu giữ những linh hồn không thể siêu thoát và thời gian ở đó vận hành theo quy luật hoàn toàn khác biệt với bề mặt đất liền.
Hắn đứng dậy, chân bước lên lớp đá granit lạnh lẽo.
Mỗi bước đi đều gây ra tiếng vang vọng nhẹ, nhưng lạ lùng thay, âm thanh ấy dường như bị hấp thụ bởi bóng tối xung quanh thay vì phản hồi lại mạnh mẽ như trong một hang động thông thường.
Không khí ở đây nặng nề, mang theo mùi hương thơm ngát của hoa sen ảo ảnh mà hắn đã cảm nhận được ngay trước khi rơi xuống.
Mùi hương đó không chỉ là khứu giác giả tạo.
Nó đang kích thích các đầu dây thần kinh thị giác và thính giác của hắn, khiến cho ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết.
Lục Khuyết rút thanh kiếm ngắn từ sau lưng ra.
Lưỡi kiếm tỏa lên một ánh sáng trắng bạc yếu ớt, đủ để soi rọi khoảng ba mét trước mặt.
Ánh sáng phản chiếu lên những bức tường đá sần sùi, tiết lộ vô số khắc (khắc vết) kỳ lạ được chạm vào bề mặt đá cách đây hàng ngàn năm.
Những ký tự đó không thuộc bất cứ ngôn ngữ nào mà hắn biết trong kiếp hiện tại hay cả hai đời người trước kia của mình.
Chúng giống như những đường cong uốn lượn, xoắn ốc vào nhau, tạo thành một cảm giác choáng váng khi nhìn lâu quá ba giây.
"Cẩn thận," giọng nói nội tâm của hắn tự nhắc nhở bản thân.
"Đây là bẫy."
Hắn biết Giám Sát Viên 001 không thể để mình thoát dễ dàng như thế sau vụ việc vừa rồi.
Sự xuất hiện của bàn tay xương rồng và cặp mắt đỏ rực từ bóng tối không phải là may mắn ngẫu nhiên.
Đó là một phần trong kế hoạch lớn hơn mà Hệ Thống đang cố gắng ép buộc hắn tuân theo.
Nhưng Lục Khuyết không định làm nô lệ cho bất kỳ ai, dù đó là số phận hay cỗ máy vô tri tên Thiên Đạo.
Hắn tiến sâu vào bên trong hang động.
Những khắc trên vách đá bắt đầu thay đổi mật độ.
Chúng dày đặc hơn ở phía trước, hình thành nên một lối đi hẹp dẫn xuống thấp hơn nữa.
Dưới ánh sáng của thanh kiếm, Lục Khuyết nhận ra rằng những đường nét này không chỉ là trang trí nghệ thuật đơn thuần.
Khi hắn di chuyển ánh mắt theo chiều dọc của chúng, hắn cảm thấy như thể đang nhìn vào dòng chảy dữ dội của một con sông ngầm vô hình.
Và dòng chảy đó đang kéo chân hắn đi về phía trước mà không hề hay biết.
Đột nhiên, bóng tối ở cuối hầm bắt đầu rung động.
Một tiếng vọng trầm đục phát ra từ sâu thẳm, giống hệt như nhịp đập trái tim thế giới mà hệ thống vừa cảnh báo.
Bum.* Mỗi lần nhịp đập vang lên, ánh sáng trên thanh kiếm của Lục Khuyết lại mờ đi một chút.
Đồng thời, con số đếm ngược trên cổ tay hắn cũng chậm chạp hơn hẳn so với bình thường.
00:14:59
00:14:58.
rồi nhảy sang 00:14:57 nhưng tốc độ giảm dần.
Hắn dừng lại ngay lập tức, lưng áp sát vào tường đá lạnh giá.
Cảm giác bất an bao trùm lấy toàn thân hắn.
Đây là hiệu ứng của 'Trường Thời Gian Bị Oán'.
Trong những ghi chép cổ xưa mà hắn từng đọc qua ở thư viện cấm địa trước khi trùng sinh, có nhắc đến hiện tượng này: thời gian trong hầm ngầm sẽ bị bẻ cong bởi ý chí tập thể của những linh hồn oan uổng đã chết tại đây.
Họ không muốn rời đi.
Họ muốn giữ mọi thứ lại mãi mãi trong khoảnh khắc đau đớn nhất.
Lục Khuyết nhắm mắt lại, tập trung vào hệ thống để phân tích dữ liệu xung quanh.
Hắn cần biết chính xác loại năng lượng nào đang kiểm soát nơi này và cách thức hoạt động của nó.
Nếu không tìm ra điểm yếu sớm, hắn sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo bị mắc kẹt trong vòng lặp vô tận, dần mòn đi sức mạnh cho đến khi đồng hồ về 0 và hóa tro bụi ngay tại chỗ mà không ai hay biết.
[BẬT CHẾ NĂNG: Phân Tích Trường Thời Gian]
[Đang quét.
32%.]
[CẢNH BÁO: Phát hiện thực thể ý thức tập hợp đang giám sát bạn.]
[Xác định mục tiêu: Bóng Tối Cổ Xưa (Level ???)]
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng của Lục Khuyết.
Thực thể ý thức?
Điều đó có nghĩa là nơi đây không chỉ là một hang động vô tri nữa mà nó đã trở thành một sinh vật độc lập, hoặc ít nhất là chịu sự chi phối bởi một trí tuệ siêu việt nào đó.
Và điều tồi tệ hơn cả là hắn vừa kích hoạt cơ chế phòng thủ của nó bằng cách xâm nhập vào lãnh thổ này.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau lưng Lục Khuyết.
Không phải tiếng đá va chạm với đá, mà giống như tiếng da thịt ướt át trượt trên bề mặt nhẵn bóng.
Hắn quay người lại thật nhanh, thanh kiếm vung ra một cái xé không khí tạo thành âm thanh *xoè* sắc bén.
Nhưng chẳng có ai ở đó.
Chỉ có bóng tối dày đặc đang cuộn xoáy lại thành hình dạng của một con người cao lớn, mặc áo choàng đen tuyền che khuất khuôn mặt hoàn toàn.
Đôi mắt dưới lớp vải thưa thớt lộ ra ánh sáng đỏ rực ngầu hiểm ác.
Đó không phải là Kael – kẻ thù F-rank mà hắn vừa gặp ở kiếp trước trong những ghi chép lịch sử bị xóa bỏ này.
Đây là thứ gì đó lớn hơn, đáng sợ hơn nhiều lần so với bất kỳ cường giả nào trên bề mặt đất liền hiện nay.
"Bạn đến muộn rồi," giọng nói trầm đục vang lên từ phía bóng đen, khiến cho không khí xung quanh trở nên lạnh buốt giá rét như băng tuyết vĩnh cửu bao phủ khắp nơi trong hang động cổ xưa này.
"Thời gian của bạn sắp hết."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận