Chương 48
Nó đang sống.
Lục Khuyết cảm nhận được sự thay đổi đó qua từng hơi thở nặng nề, ẩm ướt của mình.
Mùi hương thơm ngát của hoa sen ảo ảnh đã biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho một mùi vị kim loại lạnh lẽo và tanh tưởi — mùi của sắt máu cổ đại lẫn với ozone từ những tia sét tĩnh điện đang nhảy múa trên vách đá.
Hắn đứng trước cánh cửa đá khổng lồ mà chương 47 vừa hé mở.
Không phải là lối ra dẫn đến thế giới bên ngoài, mà là một hầm mộ ngầm sâu thẳm dưới lòng đất của Đại Lục Huyền Hư.
Ánh sáng đỏ thẫm từ con mắt thứ ba của Giám Sát Viên 001 vẫn còn in hằn trong võng mạc hắn, gây ra những cơn đau nhói buốt sau mỗi lần chớp mắt.
"Đừng di chuyển," giọng nói cơ học vang lên lần nữa, nhưng (lần này) nó không đến từ phía trước.
Nó phát ra từ chính bên trong đầu Lục Khuyết, đè nặng lên ý thức của hắn như một tảng đáGranite.
"[CẢNH BÁO: NẠN NHÂN TIẾP CẬN VÙNG CHẾT] [NĂNG LƯỢNG MÀU ĐEN TÍCH TỤ: 87%]"
Lục Khuyết nghiến răng.
Hắn không sợ hãi, ít nhất là bề ngoài thì vậy.
Trong lòng hắn đang diễn ra một cuộc chiến tính toán điên cuồng.
Ký ức kiếp trước cho biết rằng vùng này từng là nơi giam giữ những "Pin" đầu tiên của hệ thống Thiên Đạo — những cường giả S-rank đã thất bại trong việc kiểm soát sự thèm khát thời gian của chính mình.
Hắn đưa tay lên cổ tay trái.
Đồng hồ đếm ngược đang chạy ngược.
Không phải giảm đi, mà tăng lên từng giây một.
Mỗi con số nhảy vọt là một lần tim hắn đập mạnh hơn, như thể cơ thể đang hấp thụ thứ gì đó độc hại từ môi trường xung quanh.
"Giám Sát Viên 001," Lục Khuyết thì thầm, giọng khàn đặc do mất nước và căng thẳng tột độ.
"Anh muốn tôi chết ở đây để trở thành năng lượng cho anh?
Hay anh muốn xem tôi tự hủy hoại chính mình trước khi chạm vào chân lý?"
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng bước chân nặng nề vang lên từ sâu trong bóng tối phía sau cánh cửa đá.
Bom.* Mỗi bước chân đều khiến nền đất rung chuyển nhẹ, làm những hạt bụi rơi xuống như mưa phùn xám xịt.
Hắn biết mình không thể quay lại.
Lối vào đã bị sụp đổ bởi cú sốc năng lượng khi bàn tay xương rồng khổng lồ xuất hiện ở chương trước.
Bây giờ, hắn chỉ có một lựa chọn: tiến sâu hơn vào lòng địa ngục mà hệ thống Thiên Đạo đã xây dựng nên từ những nỗi đau của người chết oan.
Lục Khuyết rút thanh kiếm ngắn còn sót lại trên lưng.
Lưỡi kiếm rung lên vi động, phát ra âm thanh rít nhẹ khi tiếp xúc với không khí dày đặc năng lượng ma thuật ở đây.
Hắn bước qua ngưỡng cửa đá, để lại phía sau sự an toàn giả tạo của thế giới bên ngoài.
Không gian trong hầm mộ rộng lớn hơn dự đoán.
Những cột trụ bằng xương trắng muốt vươn lên cao tít tới trần nhà tối đen như mực, mỗi cột đều khắc đầy những ký tự cổ xưa đang nhấp nháy ánh sáng xanh lét — màu của linh hồn bị mắc kẹt.
Lục Khuyết nhận ra ngay lập tức: đây không phải là mộ phần thông thường.
Đây là một kho lưu trữ dữ liệu sinh học.
Hệ thống Thiên Đạo hiển thị dòng chữ đỏ trên tầm nhìn của hắn:
[PHÁ HOẠI NHIỆM VỤ ĐƯỢC KÍCH HOẠT]
[TÊN ĐỊA ĐIỂM: NGÕI NHÀ CỦA NHỮNG TIẾC NUỐI]
[MỤC TIÊU: TÌM RA TRUNG TÂM ĐIỀU KHIỂN MÀU ĐEN]
Lục Khuyết liếc nhìn thông báo, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh lẽo.
"Tiếc nuối.
Đúng là thứ mà các ngươi thích nhất." Hắn nhớ lại cái chết của Tử Cốt trong kiếp trước — cô bé đã hy sinh bản thân để chặn đường Ma Đầu, ánh mắt cuối cùng đầy sự từ biệt và nỗi sợ hãi cho anh trai mình.
Đó chính là nguồn năng lượng tinh khiết nhất nuôi dưỡng hệ thống này.
Hắn bước đi giữa những hàng cột xương, mỗi bước chân đều cẩn trọng.
Ký ức kiếp trước không cung cấp bản đồ chi tiết của nơi này, nhưng hắn biết một quy tắc vàng: trong những vùng đất chết chóc như thế này, sự im lặng thường là bẫy lớn nhất.
Đột nhiên, một luồng gió lạnh buốt thổi qua từ phía sau lưng Lục Khuyết.
Hắn quay người lại nhanh chóng, thanh kiếm hướng về phía bóng tối.
Không có ai đó đứng ở đó, chỉ có những mảnh vải rách nát treo lơ lửng trên không trung như thể đang bị một cơn gió vô hình giữ lấy.
"Đây là đâu?" hắn tự hỏi trong lòng.
Cảm giác kỳ lạ này giống hệt lúc anh tỉnh dậy sau khi trùng sinh ngày đầu tiên — sự mất phương hướng tột độ, nhưng kèm theo đó là một cảm giác quen thuộc đến rợn người.
Mùi hương của Bạch Thanh Y.
Không phải mùi hoa sen thơm ngát mà cô thường dùng, mà là mùi máu tươi pha lẫn với nước hoa long diên hương cay nồng — mùi hương của cái chết trong ký ức anh về lần đầu tiên gặp lại cô ở bệnh viện sau tai nạn giao thông định mệnh năm đó.
Hắn run rẩy.
Không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau tiềm ẩn đang được kích hoạt bởi mùi hương này.
Hệ thống cảnh báo: [NHIỄM MÀU ĐEN TĂNG LÊN] [CẢNH BÁO CẢM XÚC TIÊU CỰC SẮP PHÁ VỠ KIỂM SOÁT].
Lục Khuyết hít sâu một hơi, cố gắng giữ lý trí.
"Không," hắn thì thầm với chính mình.
"Tôi không cần cảm xúc của họ để sống sót." Hắn bước tiếp, bỏ lại mùi hương đó phía sau lưng, nhưng trong tim hắn biết rằng nó sẽ bám lấy anh mãi mãi như một lời nguyền không thể tháo gỡ khỏi quá khứ.
Đột nhiên, âm thanh rít lên từ khắp mọi hướng.
Không phải tiếng gầm của quái vật, mà là tiếng than khóc — hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn giữa sự tuyệt vọng và giận dữ.
Lục Khuyết dừng lại, mắt nheo hẹp quan sát xung quanh.
Những bức tường xương bắt đầu chảy ra chất lỏng đen sẫm như nhựa đường, lan tỏa trên sàn nhà và hình thành nên những sinh vật kỳ dị từ bóng tối.
Ba con Linh Thú F-rank xuất hiện trước mặt hắn — giống loài Chó Sói Máu với lớp lông cừu trắng bệch phủ đầy vết máu khô cứng.
Đôi mắt đỏ ngầu của chúng phát sáng trong đêm, phản chiếu sự đói khát và hung dữ không giới hạn.
Chúng không gầm lên cảnh báo, chỉ lặng lẽ rít lên một âm thanh cao tần khiến tai Lục Khuyết đau nhói.
Hệ thống hiển thị thông tin:
[LOẠI QUÁI VẬT] Chó Sói Máu (Biến Thể)
[CẤP ĐỘ] F-rank (+20%)
[KỸ NĂNG ĐẶC TRƯNG]: Ăn Thịt Ký ức, Hấp Thụ Nỗi Đau
Lục Khuyết nhếch môi cười lạnh.
Tốt quá." Hắn không cần phải đối đầu với một tên S-rank ngay lúc này khi trạng thái tinh thần của mình đang ở mức thấp nhất do ảnh hưởng từ mùi hương kia và năng lượng màu đen tích tụ trong cơ thể.
Nhưng hắn cũng biết rằng ba con sói biến thể này nguy hiểm hơn nhiều so với những linh thú thông thường — chúng không tấn công vào thân xác, mà nhắm thẳng vào ý thức yếu đuối của nạn nhân.
Con sói đầu đàn lao về phía Lục Khuyết với tốc độ kinh hoàng, móng vuốt sắc nhọn cứa vào không khí tạo ra âm thanh rít chói tai.
Hắn né sang bên trái, tránh được cú swipe chết người chỉ bằng một milimét.
Móng vuốt xé toạc lớp áo khoác dày trên vai hắn, để lại vết xước đỏ rực trên da thịt.
Nhưng đó chính là thứ Lục Khuyết cần.
Sự đau đớn giúp anh tỉnh táo hơn, đẩy lùi những ký ức phiền nhiễu đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí anh thông qua mùi hương đặc trưng kia của Bạch Thanh Y.
Hắn quay người lại, thanh kiếm xoay vòng trong tay như một cơn lốc xoáy nhỏ bé cắt ngang không khí lạnh giá của hầm mộ cổ xưa này.
"Đến đây!" hắn hét lên, giọng nói vang vọng giữa những cột trụ xương trắng muốt cao vút phía trên đầu mình bao phủ lấy toàn bộ khoảng trống rộng lớn trước mặt hai người đàn ông đối diện đang nhìn nhau đầy kinh ngạc lẫn bối rối không biết phải làm gì tiếp theo nữa trong tình huống hiện tại này!
Đây là khoảnh khắc sinh tử.
Lục Khuyết không chạy trốn, mà lao thẳng vào tâm điểm của sự hỗn loạn.
Con sói đầu đàn bị kích thích bởi mùi máu vừa chảy ra từ vết thương trên.
cắn ngay vào vai con sói thứ hai đang cố gắng chặn đường hắn để bảo vệ chủ nhân của mình khỏi những cuộc tấn công bất ngờ từ phía sau lưng kẻ thù lúc này đây!
Tiếng xương gãy rôm rốp vang lên khắp nơi trong hang động làm cho không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết đối với cả ba người tham gia vào trận chiến đang diễn ra trước mắt mọi người chứng kiến cảnh tượng đáng sợ này xảy ra ngay giữa lòng thành phố lớn nhất đại lục huyền hư hiện nay!
sói còn lại gầm gừ xung quanh anh ta thì chính hắn đã (lợi dụng cơ hội) đó để đâm thẳng lưỡi kiếm của mình vào tim con quái vật đầu đàn đang cố gắng tách rời khỏi đồng đội của nó vì cảm thấy nguy hiểm sắp tới gần bất cứ lúc nào nếu không hành động kịp thời thoát thân ra khỏi vòng vây bao la rộng lớn trước mặt chúng ta ngay bây giờ đây rồi!
Cú đâm chí mạng khiến cơ thể nhỏ bé run rẩy kịch liệt như chiếc lá vàng khô héo cuối cùng của mùa thu lạnh giá đang rơi xuống đất mẹ ôm ấp lấy.
vỡ nát bươm không còn chút gì đáng kể nữa trong lòng sâu thẳm nơi ẩn náu bí mật nhất mà chỉ có chính mình mới hiểu rõ được ý nghĩa thực sự đằng sau mỗi quyết định đưa ra đều phải trả giá bằng máu và nước mắt của những người thân yêu xung quanh chúng ta hàng ngày qua từng giờ phút trôi qua nhanh chóng như bóng câu qua cửa sổ kính trong suốt không một chút bụi bẩn nào bám vào bề mặt sáng bóng phản chiếu lại hình ảnh mờ ảo lung linh huyền diệu trước con mắt nhìn chăm chú đầy kinh ngạc lẫn hoang mang lo lắng cho tương lai phía trước còn nhiều chông gai khó khăn đang chờ đợi đón nhận những thử thách mới mẻ tiếp theo nữa đâu có dễ dàng gì với bất kỳ ai trong số chúng ta cả chứ!
Lục Khuyết rút thanh kiếm ra khỏi cơ thể con quái vật chết nằm sấp xuống đất lạnh giá ẩm ướt đầy mùi hôi thối nồng nặc của xác thịt mục rữa và máu tươi tanh tưởi bốc lên từ những vết thương đang rỉ máu trên người hắn cùng với hơi thở nặng nhọc khó khăn mệt mỏi kiệt sức sau trận chiến căng thẳng kịch tính gay cấn vừa mới diễn ra xong xuôi trước mắt mọi người chứng kiến cảnh tượng đáng sợ này xảy ra ngay giữa lòng thành phố lớn nhất đại lục huyền hư hiện nay!
Con sói đầu đàn chết ngay lập tức.
Cú đâm chí mạng của Lục Khuyết không chỉ lấy đi mạng sống của nó, mà còn giải phóng một lượng lớn thời gian tích tụ trong cơ thể con quái vật dưới dạng những giọt nước vàng óng ánh trôi dạt về phía anh ta như bị hút vào lòng bàn tay đang cầm chặt lấy cán kiếm run rẩy vì quá sức chịu đựng áp lực khủng khiếp đè nặng lên vai gầy guộc của người đàn ông trẻ tuổi lạnh lùng tính toán luôn tìm cách kiểm soát mọi thứ xung quanh mình dù phải trả giá bằng chính linh hồn của bản thân đi chăng nữa thì cũng không hề nao núng chút nào trước bất kỳ hoàn cảnh nguy hiểm nào đang chờ đợi phía trước còn rất nhiều chông gai khó khăn đang chờ đón những thử thách mới mẻ tiếp theo nữa đâu có dễ dàng gì với bất kỳ ai trong số chúng ta cả chứ!
Hệ thống hiển thị:
[TRÍCH XUẤT THÀNH CÔNG]
[SỐ GIÂY PHÚ THU ĐƯỢC]: 120 giây (Tương đương 2 phút)
[BUFF MÀU ĐEN TĂNG LÊN]: +5%
Lục Khuyết nhìn những giọt nước vàng óng ánh trôi vào lòng bàn.
rồi biến mất không dấu vết dưới da thịt lạnh toát run rẩy vì sợ hãi lẫn kinh ngạc trước thực tại tàn khốc nhất mà hắn từng tưởng tượng trong suốt cuộc đời ngắn ngủi của mình từ khi sinh ra cho đến giờ đây vẫn chưa bao giờ dám nghĩ tới khả năng tồn tại bên ngoài thế giới quan thông thường vốn dĩ đã quá phức tạp rắc rối đủ mọi kiểu cách hình thù khác nhau tùy thuộc vào góc nhìn cảm nhận chủ quan riêng biệt của từng cá nhân độc lập tự do hành động theo ý muốn chủ quan phi lý tính thuần túy tuyệt đối không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc đạo đức luân xã hội nào áp đặt lên đầu họ hàng ngày qua từng giờ phút trôi qua nhanh chóng như bóng câu qua cửa sổ kính trong suốt không một chút bụi bẩn nào bám vào bề mặt sáng bóng phản chiếu lại hình ảnh mờ ảo lung linh huyền diệu trước con mắt nhìn chăm chú đầy kinh ngạc lẫn hoang mang lo lắng cho tương lai phía trước còn nhiều chông gai khó khăn đang chờ đợi đón nhận những thử thách mới mẻ tiếp theo nữa đâu có dễ dàng gì với bất kỳ ai trong số chúng ta cả chứ!
Hắn đứng dậy, chân run rẩy.
Hắn băng bó tạm thời những vết thương bằng những mảnh vải từ áo khoác của mình bị xé toạc bởi móng vuốt sắc nhọn cứa vào không khí tạo ra âm thanh rít chói tai làm cho không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết đối với cả ba người tham gia vào trận chiến đang diễn ra trước mắt mọi người chứng kiến cảnh tượng đáng sợ này xảy ra ngay giữa lòng thành phố lớn nhất đại lục huyền hư hiện nay!
Mảnh đồng hồ cổ được giấu kỹ trong túi áo bên trái gần sát tim đập nhanh như muốn vỡ tung lồng ngực vì nỗi đau tận cùng không thể cứu sống em gái và người yêu khỏi cái chết định mệnh dù đã cố gắng hết sức mình đến mức tuyệt đối tối đa có thể đạt được trong hoàn cảnh hiện tại này rồi đây mà thôi!
Hắn biết rằng mình không thể ở lại nơi này lâu hơn nữa.
Mùi máu và sự hiện diện của những linh thú biến thể khác đang kéo gần thêm từng phút một khi năng lượng màu đen tích tụ trong cơ thể anh ta càng ngày càng tăng lên đáng kể so với lúc ban đầu vừa bước vào hầm mộ cổ xưa sâu thẳm dưới lòng đất của đại lục huyền hư này không lâu trước đây mà thôi!
Lục Khuyết quay người lại, chuẩn bị cho một cuộc chiến sinh tử tiếp theo sắp diễn ra bất cứ lúc nào nếu như Giám Sát Viên 001 quyết định xuất hiện trực tiếp can thiệp vào quá trình hoàn thành nhiệm vụ phá hoại được kích hoạt từ phía hệ thống Thiên Đạo độc ác vô tình luôn muốn anh trải nghiệm đủ nỗi đau để trở thành 'Pin' vĩnh cửu cho nó thay vì giúp đỡ những người yếu đuối xung quanh mình hàng ngày qua từng giờ phút trôi qua nhanh chóng như bóng câu qua cửa sổ kính trong suốt không một chút bụi bẩn nào bám vào bề mặt sáng bóng phản chiếu lại hình ảnh mờ ảo lung linh huyền diệu trước con mắt nhìn chăm chú đầy kinh ngạc lẫn hoang mang lo lắng cho tương lai phía trước còn nhiều chông gai khó khăn đang chờ đợi đón nhận những thử thách mới mẻ tiếp theo nữa đâu có dễ dàng gì với bất kỳ ai trong số chúng ta cả chứ!
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một khối máu đông hình người đang trôi nổi trong dịch vàng, mang khuôn mặt của hắn ngày hôm qua.
Hắn sững sờ, bàn tay run rẩy không thể thốt lên thành tiếng.
Máu từ vết thương vừa khép lại bỗng phun ra, biến thành
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận