Chương 47

Không gian trong phòng bí ẩn dường như co lại thành một điểm nhỏ li ti, ép buộc Lục Khuyết phải đối mặt với thực tại tàn khốc nhất mà hắn từng tưởng tượng.

Ánh sáng đỏ thẫm không chỉ là màu của máu, nó là màu của sự báo động từ sâu thẳm hệ thống 'Thiên Đạo'.

Giọng nói mechanical vẫn còn vang vọng trong đầu hắn, nhưng khuôn mặt lộ ra sau lớp bóng đen mới thực sự khiến lý trí của một S-rank sụp đổ.

Đó không phải là kẻ thù lạ nào đó.

Đó là chính Lục Khuyết — phiên bản tương lai đã trở thành Ma Đầu.

Người đàn ông trước mặt hắn có cùng những đường nét quen thuộc, nhưng đôi mắt thì trống rỗng đến đáng sợ.

Con mắt thứ ba trên trán mở toát ra, phát ra một luồng sáng tím nhạt, quét qua căn phòng như tia laser tìm kiếm mục tiêu.

Nó không nhìn vào Lục Khuyết hiện tại với sự thù hận hay điên loạn.

Ngược lại, ánh mắt đó mang theo vẻ bình thản chết chóc của kẻ đã chấp nhận số phận.

"Cuối cùng cũng đến lúc này," giọng nói phát ra từ Ma Đầu ấy trầm thấp, rung động trong lồng ngực Lục Khuyết như tiếng chuông tang lễ.

"Ngươi đã cố gắng thay đổi dòng chảy quá nhiều, khiến Hệ Thống phải điều chỉnh sớm hơn dự kiến."

Lục Khuyết nín thở, cơ thể hắn tự động kích hoạt phản ứng phòng thủ bản năng từ kiếp trước.

Ký ức về trận chiến sinh tử với chính mình hiện lên rõ mồn một trong đầu.

Hắn biết rằng phiên bản tương lai này mạnh gấp mười lần so với hắn lúc mới trùng sinh.

Nhưng cũng có một sự khác biệt nhỏ — điều mà chỉ ký ức của kẻ chết đi sống lại mới nắm giữ.

Ma Đầu bước về phía trước, mỗi bước chân đều khiến sàn đá nứt vỡ thành bột mịn.

Hắn không tấn công ngay lập tức.

Thay vào đó, Ma Đầu giơ tay lên, ngón tay dài và đen ngòm chạm nhẹ vào chiếc đồng hồ đếm ngược trên cổ tay của mình.

Kim giờ quay ngược lại một cách điên cuồng.

"Ngươi nghĩ ngươi đang chiến đấu vì tình yêu?

Vì sự cứu rỗi?" Ma Đầu cười nhạt, tiếng cười đó làm rung chuyển cả không khí xung quanh.

"Đó là ảo tưởng lớn nhất của nhân loại.

Nỗi đau mới là chân lý duy nhất."

Lục Khuyết cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Hắn nhận ra rằng Giám Sát Viên 001 không chỉ đơn thuần là một kẻ giám sát.

Nó đang sử dụng chính phiên bản tương lai của hắn làm công cụ để dạy dỗ, hoặc точнее nói, là trừng phạt hiện tại.

Nếu Lục Khuyết tấn công ngay bây giờ, hắn sẽ tự mình bước vào bẫy mà Hệ Thống đã thiết kế sẵn từ hàng trăm năm trước trong dòng thời gian này.

Hắn cần thông tin.

Hắn cần biết liệu có cách nào phá vỡ vòng lặp định mệnh này hay không.

Và chìa khóa nằm ở thứ Bạch Thanh Y đang cầm trên tay — chiếc chìa vàng khắc hình con mắt mở to.

Lục Khuyết chậm rãi hạ thấp vai, giả vờ đầu hàng để mua thời gian suy nghĩ chiến lược tiếp theo trong khi Ma Đầu vẫn đang tập trung vào việc "giáo dục" hắn qua những lời nói đầy độc địa và sự hiện diện áp đảo của năng lượng tối.

Không khí trong hang động lạnh buốt đến mức từng lỗ chân lông trên da thịt Lục Khuyết đều co rút lại.

Hắn không chỉ cảm nhận được cái lạnh vật lý, mà còn là sự xâm nhập của ý chí tà ác đang len lỏi vào linh hồn hắn qua những vết thương hằn lên da thịt.

Ma Đầu vẫn tiếp tục nói, giọng điệu nhại lại tiếng cười của Bạch Thanh Y một cách méo mó và ghê rợn hơn nhiều lần.

"Ngươi nghĩ ngươi là người duy nhất biết tương lai sao?" Ma Đầu hỏi, bước chậm rãi tiến gần hơn, đôi mắt đỏ ngầu phát ra ánh sáng chết chóc.

"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ khi thế giới còn chưa có tên gọi.

Ta thấy những vòng xoáy thời gian, Lục Khuyết.

Và ta thấy ngươi đang cố gắng chạy trốn khỏi chính số phận của mình."

Lục Khuyết nhắm mắt lại trong một giây ngắn ngủi để kích hoạt Hệ Thống.

Dữ liệu chảy tràn trong đầu hắn như dòng sông băng giá.

Hắn cần sự tĩnh lặng tuyệt đối giữa cơn bão chiến tranh tâm lý này.

Nếu Ma Đầu thực sự biết về trùng sinh, thì mọi kế hoạch ban đầu của hắn đều đã trở nên vô nghĩa hoặc tệ hơn nữa — là bẫy được đặt sẵn cho chính hắn.

Hệ Thống hiển thị một thông báo đỏ chót: [CẢNH BÁO: Mức độ nhiễu loạn thời gian vượt quá ngưỡng an toàn.

Khả năng dự đoán giảm xuống còn 12%.]

Con số mười hai phần trăm khiến tim Lục Khuyết đập thình thịch.

Đây là mức rủi ro cao nhất hắn từng gặp phải kể từ khi xuyên không đến thế giới này.

Thông thường, Hệ Thống cung cấp cho hắn một lợi thế áp đảo thông qua việc phân tích xác suất chiến thắng và điểm yếu của đối thủ.

Nhưng giờ đây, trước mắt hắn là một kẻ thù có khả năng miễn dịch với logic nhân quả thông thường.

Hắn mở mắt ra, ánh sáng lạnh lẽo trong con ngươi đã thay đổi thành sắc thái cảnh giác tột độ.

Hắn không còn dựa vào sự tự tin mù quáng của người biết tương lai nữa.

Thay vào đó, hắn phải trở thành một cái bẫy sống cho chính Ma Đầu.

"Ngươi nói ta đang chạy trốn?" Lục Khuyết lên tiếng, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

"Hay là ngươi đang cố gắng thuyết phục bản thân rằng sự tồn tại của ngươi hợp lý bằng cách dán nhãn hành động sinh tồn của kẻ khác thành 'sự yếu đuối'?"

Ma Đầu dừng bước.

Lần đầu tiên từ khi xuất hiện, vẻ mặt khinh miệt kia thoáng chút ngạc nhiên.

Hắn không ngờ Lục Khuyết lại có thể phản bác ngay lập tức mà không hề run rẩy hay tỏ ra sợ hãi.

Điều này cho thấy người đàn ông trước mắt đã trải qua những thử thách khắc nghiệt hơn nhiều so với những gì dữ liệu ban đầu ghi nhận, hoặc hắn đang che giấu một bí mật lớn lao nào đó dưới lớp vỏ bọc của sự bình thản giả tạo.

"Khôn ngoan," Ma Đầu gật đầu, nụ cười trên môi trở nên tàn nhẫn hơn.

"Nhưng khôn ngoan không cứu được ngươi khỏi cái chết định mệnh.

Chiếc chìa vàng kia.

nó là linh hồn của Bạch Thanh Y bị giam cầm trong dạng vật chất.

Khi ngươi chạm vào nó, ngươi đang mở cánh cửa cho sự hủy diệt bước vào thế giới này."

Lục Khuyết nhíu mày.

Thông tin này mâu thuẫn với những gì hắn đã suy đoán trước đó.

Hắn nghĩ chiếc chìa vàng là công cụ để giải phóng Bạch Thanh Y khỏi trạng thái phong ấn, không phải là vật chứa đựng linh hồn bị giam cầm.

Sự khác biệt nhỏ bé này lại mang theo hậu quả khủng khiếp về mặt chiến lược.

Nếu Ma Đầu nói thật, thì việc lấy chìa vàng sẽ vô tình giết chết người hắn muốn bảo vệ, hoặc tệ hơn nữa — biến cô ấy thành con rối trong tay bóng tối.

Hệ Thống chạy nhanh một lần phân tích chân thực dựa trên tuyên bố của Ma Đầu.

Kết quả: [Độ tin cậy chưa xác định.

Mâu thuẫn với dữ liệu lịch sử đã biết.

Cần thêm bằng chứng.]

Hắn cần phải kiểm tra giả thuyết đó mà không tiết lộ rằng hắn đang nghi ngờ mọi thứ.

Lục Khuyết chậm rãi đưa tay ra, hướng về phía Ma Đầu như thể xin hãy cho xem chiếc chìa vàng một lần nữa trước khi quyết định số phận của nó.

Động tác này mạo hiểm đến điên rồ vì khoảng cách giữa họ chỉ còn vài mét, đủ để Ma Đầu giết hắn trong tích tắc nếu muốn.

Ma Đầu dường như thích thú với sự liều mạng này.

Hắn cười ha hả, âm thanh vang vọng khắp hang động làm bụi đá rơi xuống từ trần nhà cao vút.

"Ngươi dám?

Ngươi nghĩ ta sẽ trao nó cho ngươi?"

"Ta không hỏi," Lục Khuyết đáp lại lạnh lùng.

"Ta đang quan sát phản ứng của ngươi."

Đôi mắt Ma Đầu nheo lại.

Hắn nhận ra đây là một bước cờ khác trong ván trò chơi tâm lý mà hai người họ đang đấu nhau.

Không ai thực sự đầu hàng, và cũng chẳng ai thực sự thắng lợi hoàn toàn ở giai đoạn này.

Đây chỉ mới là nước đi chuẩn bị cho đòn quyết định cuối cùng.

Hắn quay sang nhìn phía sau lưng Ma Đầu.

Tại đó, một khe nứt nhỏ trên vách đá đang phát ra luồng sáng vàng kim mờ ảo.

Đó không phải là ánh phản chiếu từ chiếc chìa vàng mà Ma Đầu cầm trên tay, mà là thứ gì đó sâu thẳm bên trong lòng đất, nơi sức mạnh nguyên thủy của thế giới này vẫn còn tồn tại dưới dạng tinh khiết nhất.

Lục Khuyết nhớ lại một ghi chú mơ hồ trong ký ức đời trước — hay đúng hơn là một manh mối bị chôn vùi giữa hàng ngàn trang nhật ký mà hắn đã đọc vội vàng khi chuẩn bị cho lần trùng sinh này.

Có nhắc đến "Mắt Thần" và sự kết nối với các khe nứt địa chất nơi năng lượng ma pháp tích tụ dày đặc nhất.

Nếu Ma Đầu thực sự liên quan đến việc phong ấn linh hồn, thì nguồn sức mạnh duy nhất có thể giải phóng hoặc phá hủy chiếc chìa vàng mà không làm tổn hại chủ nhân phải là từ chính lòng đất này.

Hắn cần di chuyển về phía khe nứt đó, nhưng hắn cũng cần giữ cho Ma Đầu đủ bận rộn để không nhận ra ý định thực sự của mình.

Một cuộc chiến trực diện bây giờ tự sát.

Hắn cần một lời nói dối hoàn hảo đến mức ngay cả kẻ nghi ngờ nhất cũng sẽ tin tưởng nó trong khoảnh khắc then chốt.

"Được rồi," Lục Khuyết thở dài, vẻ mặt giả vờ mệt mỏi và tuyệt vọng.

"Ngươi thắng.

Chiếc chìa vàng là bẫy.

Nhưng hãy cho ta biết một điều trước khi ngươi giết ta."

Ma Đầu nhếch mép, sự tự mãn lan tỏa trên khuôn mặt biến dạng của hắn.

Ta sẽ ban phát kiến thức cuối cùng này như một món quà dành cho kẻ sắp chết."

"Chiếc chìa vàng không chỉ mở cánh cửa," Lục Khuyết nói chậm rãi, từng từ một câu được cân nhắc kỹ lưỡng để kích hoạt cơ chế tâm lý mà Hệ Thống vừa phân tích xong về tính cách của Ma Đầu — sự kiêu ngạo và nhu cầu khẳng định quyền lực tối thượng.

"Nó còn là chìa khóa cho 'Phòng Tạm Giữ' nơi chứa đựng những linh hồn mạnh nhất từng bị ngươi nuốt chửng, phải không?"

Ma đầu sững sờ.

Đôi mắt đỏ rực mở to trong giây lát trước khi trở lại vẻ bình tĩnh giả tạo.

Hắn chưa bao giờ tiết lộ điều đó với bất kỳ ai vì đó là bí mật tối thượng của hắn — nơi chứa đựng nguồn năng lượng dự phòng để hắn hồi sinh nếu cơ thể vật chất bị hủy diệt hoàn toàn.

Việc Lục Khuyết biết được thông tin này, dù chỉ là đoán mò hoặc nghe từ đâu đó, đã đánh trúng vào điểm yếu tâm lý lớn nhất: nỗi sợ hãi về sự mất kiểm soát đối với bí mật của chính mình.

biết chuyện gì vậy?" Ma Đầu hỏi, giọng điệu đột ngột trở nên sắc nhọn và thiếu tự nhiên hơn trước kia rất nhiều.

Áp lực từ năng lượng xung quanh giảm bớt đáng kể trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó khi hắn tập trung toàn bộ sự chú ý vào việc tìm ra nguồn thông tin của Lục Khuyết thay vì chuẩn bị cho đòn tấn công tiếp theo.

Đó là khoảng trống duy nhất mà Lục Khuyết cần.

Không phải để chạy trốn, mà để thực hiện một hành động nhỏ bé nhưng mang tính mạng: hắn rút một mảnh đá nhọn từ vạt áo và ném nó không phải về phía Ma Đầu, mà vào chính khe nứt sáng vàng ở sau lưng tên quái vật kia.

Mảnh đá va chạm với bức tường phát sáng tạo ra tiếng nổ nhỏ kèm theo luồng hơi khí nóng phụt ra mạnh mẽ.

Mùi ozone nồng nặc lan tỏa ngay lập tức làm mờ tầm nhìn của mọi người trong phòng một cách tạm thời nhưng hiệu quả kinh ngạc đối với loại sinh vật dựa vào thị giác siêu nhạy như Ma Đầu đang sử dụng năng lượng tối để quan sát môi trường xung quanh thay vì mắt thường thông tục đơn thuần nữa đâu.

"Ngươi đã đánh thức nó!" Ma Đầu gầm lên giận dữ, quay người lại phản ứng chậm chạp do bị bất ngờ bởi hành động tưởng chừng vô lý này của Lục Khuyết lúc trước kia rồi giờ đây mới vỡ lẽ ra ý đồ thật sự đằng sau tất cả những gì vừa diễn ra chỉ trong vài giây qua.

Lục Khuyết không đợi thêm một mili giây nào nữa.

Hắn lao người về phía bên trái, tránh xa khu vực trung tâm nơi Ma Đầu đang cố gắng tập trung lại năng lượng của mình để thực hiện cú đấm quét sạch sẽ cả vùng đất rộng lớn xung quanh đó luôn đi kèm theo hậu quả khôn lường nếu ai đó đứng quá gần phạm vi ảnh hưởng trực tiếp từ cú đánh ấy thì chắc chắn chết ngay lập tức không kịp trở tay.

Hắn bám chặt vào vách đá sần sùi, lòng bàn tay chảy máu nhưng cảm giác đau đớn lại giúp hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Hệ Thống đang hiển thị liên tục các con số đỏ báo hiệu nguy cơ tử vong tăng vọt lên mức 95%.

Hắn biết mình đã đẩy bản thân đến giới hạn của sự may mắn và kỹ năng sinh tồn tối đa có thể đạt được trong hoàn cảnh hiện tại này rồi đây mà thôi!

Nhưng hắn chưa thua.

Vì ngay khi Ma Đầu quay lại, vẻ mặt kinh hoàng lộ rõ trên khuôn mặt biến dạng kia cho thấy một điều gì đó lớn hơn đang xảy ra bên trong khe nứt vừa bị kích hoạt bởi mảnh đá nhỏ bé của Lục Khuyết lúc nãy kia.

Một tiếng vang trầm đục phát ra từ lòng đất, giống như nhịp đập của trái tim thế giới này.

Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối phía sau Ma Đầu, một thứ gì đó lớn lao và cổ xưa bắt đầu thức tỉnh.

Một bàn tay xương rồng khổng lồ thọc thẳng xuyên qua mặt đất, siết chặt lấy cổ Ma Đầu.

Lục Khuyết há to miệng, nhưng tiếng hét bị nghẹn lại trong cổ họng khi nhìn thấy cặp mắt đỏ rực mở ra từ bóng tối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập